Chương 46

Chìa khóa vàng ròng trong lòng bàn tay Bạch Thanh Y tỏa ra một nhiệt độ lạnh lẽo, trái ngược hoàn toàn với sự ấm áp giả tạo mà cô vừa thể hiện.

Lục Khuyết không chạm vào nó ngay lập tức.

Ký ức kiếp trước cảnh báo hắn rằng mọi thứ miễn phí đều có giá trả đắt hơn máu thịt.

Nhưng hệ thống 'Thiên Đạo' đang rung lên trong đầu, hiển thị một thông tin lạnh lùng: [Phát hiện vật phẩm cổ xưa: Chìa Khóa Mắt Quỷ.

Chức năng chưa xác định.]

Hắn nhướn mày, ánh mắt sắc lẹm quét qua khuôn mặt Bạch Thanh Y.

Cô gái này khác biệt.

Trong kiếp trước, cô không hề biết đến sự tồn tại của quả cầu thủy tinh bên trong hang động sâu thẳm dưới tòa tháp đổ nát.

Sự xuất hiện của chìa khóa này là một biến số lớn, một vết nứt trong dòng chảy thời gian mà Lục Khuyết từng nghĩ mình đã nắm chắc trong tay.

"Đây là thứ duy nhất còn sót lại," Bạch Thanh Y nói thêm, giọng điệu vẫn giữ sự dịu dàng nhưng ánh mắt xanh lá cây ấy giờ đây chứa đựng một vẻ mệt mỏi khó tả.

"Nó xuất hiện khi quả cầu vỡ ra.

Tôi cảm thấy.

nó đang gọi tên tôi."

Lục Khuyết bước xuống bậc thang cuối cùng.

Bức tường đá phía trước không có cửa, chỉ là những khối granite nguyên khối được chạm khắc các hoa văn kỳ dị giống như những con mắt đang nhắm nghiền.

Hắn đưa tay ra, ngón trỏ chắp nhẹ vào chìa khóa vàng trong lòng bàn tay Bạch Thanh Y.

Cảm giác đầu tiên là sự châm chích.

Không phải đau đớn thể xác, mà là một luồng điện lạnh buốt chạy dọc theo dây thần kinh cổ tay trái nơi chiếc đồng hồ đếm ngược đang hiển thị con số: 04:12:35.

Thời gian của hắn vẫn còn khá nhiều so với những kẻ F-rank khác, nhưng đối với Lục Khuyết, mỗi giây trôi qua đều là một áp lực đè nặng lên tim.

"Để tôi làm," Lục Khuyết nói ngắn gọn, lấy chìa khóa từ tay cô.

Hành động này không phải vì sự tin tưởng mù quáng, mà vì nhu cầu kiểm soát tuyệt đối.

Hắn cần cảm nhận trực tiếp phản ứng của hệ thống khi vật phẩm được kích hoạt.

Nếu có bẫy, hắn sẽ là người hứng chịu và tính toán hậu quả trước tiên.

Bạch Thanh Y rút tay lại, lùi về phía sau một bước.

Cử động ấy nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa.

Cô đang tạo khoảng cách an toàn cho chính mình, sẵn sàng quan sát hoặc bỏ chạy nếu tình thế trở nên tồi tệ hơn.

Trực giác của Lục Khuyết nhắc nhở hắn: cô gái này không hoàn toàn trung thành với kế hoạch cứu rỗi mà anh ta đã vạch ra trong kiếp trước.

Cô có agenda riêng.

Hắn đặt đầu chìa khóa vào khe hẹp giữa hai khối đá, nơi hoa văn con mắt chạm khắc rõ nhất.

Một âm thanh kim loại vang lên, khô khan và chói tai, giống như tiếng xương cụt bị bẻ gãy.

Những đường vân trên bức tường bắt đầu phát sáng màu đỏ sẫm, không phải ánh sáng ma pháp thông thường mà là thứ gì đó đậm đặc hơn, nặng nề hơn.

Không khí trong hang động bỗng chốc trở nên ngột ngạt.

Mùi ozone tan biến, thay vào đó là mùi hương của bụi giấy cũ và mực tàu phai màu — một mùi vị thuộc về thư viện cổ hoặc những kho lưu trữ bị lãng quên từ hàng ngàn năm trước.

Lục Khuyết nhíu mày.

Đây không phải là phòng giam hay hầm ngục như hắn dự đoán dựa trên kiến thức lịch sử thế giới Huyền Hư.

Bức tường đá trượt ra, không có tiếng động cơ hay ma pháp hỗ trợ rõ ràng, mà dường như tự nguyện mở lối.

Một luồng gió lùa từ bên trong thổi ra, mang theo (lạnh giá) của những kỷ niệm đã chết.

Lục Khuyết rút thanh kiếm ngắn khỏi vỏ, ánh mắt cảnh giác quét qua bóng tối phía sau cánh cửa đá vừa hé mở.

Bạch Thanh Y đứng yên tại chỗ, không bước vào cùng hắn.

Cô chỉ quan sát với vẻ mặt phức tạp, khó đọc hơn bao giờ hết.

"Cẩn thận," cô thì thầm, nhưng giọng nói ấy nghe xa xôi như thể phát ra từ một chiều khác.

Lục Khuyết bước qua ngưỡng cửa.

Ngay khi bàn chân chạm xuống sàn nhà bên trong, hệ thống 'Thiên Đạo' lại kích hoạt, lần này với một thông báo đỏ máu chưa từng thấy trước đó: [Cảnh báo: Khu vực nguy hiểm.

Mức độ nhiễu loạn thời gian: Cao.]

Phòng bên trong không lớn, khoảng năm mươi mét vuông, nhưng trần nhà cao vút biến mất vào bóng tối dày đặc.

Những cột đá đen tuyền đứng sừng sững bao quanh một bục tròn ở trung tâm.

Trên sàn không phải là bụi bẩn hay xương cốt linh thú mà hắn mong đợi tìm thấy.

Thay vào đó, là hàng ngàn tấm thẻ bài bằng ngọc trắng ngà được xếp thành những vòng xoáy đồng tâm hướng về phía trung tâm phòng.

Lục Khuyết dừng bước.

Hắn nhận ra thứ này ngay lập tức từ ký ức kiếp trước, nhưng cảm giác ghê tởm dâng lên trong cổ họng khiến hắn suýt nữa thì nôn mửa.

Đây không phải là kho báu hay bí thất (tu luyện).

Đây là 'Ngân Hàng Thời Gian' — nơi mà những cường giả cấp S-rank của thế kỷ trước đã che giấu sự thật kinh hoàng nhất về hệ thống Thọ Mệnh Kinh Tế.

Hắn tiến chậm rãi vào trung tâm, tránh dẫm lên bất kỳ tấm thẻ bài nào.

Mỗi bước chân đều vang lên tiếng vọng lạ lùng, như thể có ai đó đang thì thầm bên tai hắn những lời cầu nguyện đầy tuyệt vọng.

Hệ thống liên tục bắn ra các thông tin phân tích: [Phát hiện dấu vết năng lượng: Thời Gian Hư Vô], [Đang quét.

Lỗi dữ liệu], [Không thể truy cập lịch sử.]

Tại trung tâm phòng, trên bục đá cao hai mét, không có gì cả.

Chỉ có một khoảng trống hình tròn phát ra ánh sáng trắng xóa, đủ mạnh để làm choáng váng thị giác nếu nhìn trực tiếp quá lâu.

Lục Khuyết nheo mắt, dùng năng lượng ma pháp của mình quét qua khu vực đó.

Không có vật lý, không có ảo ảnh.

Nhưng hắn cảm nhận được sự hiện diện của một 'điểm kỳ dị' — nơi mà các quy luật nhân quả bị bẻ cong.

"Đây là đâu?" Bạch Thanh Y bước vào phòng, giọng nói vang lên khác thường, méo mó và kéo dài ra như bản ghi âm cũ kỹ.

Cô đi đến cạnh hắn, ánh mắt dán chặt vào khoảng trống trắng xóa đó.

"Tôi đã biết nó tồn tại," cô thừa nhận, bỏ qua sự im lặng của Lục Khuyết.

"Nhưng tôi không ngờ nó lại ở ngay dưới chân chúng ta."

Lục Khuyết quay sang nhìn cô.

Sự lạnh lùng trong giọng nói Bạch Thanh Y khiến hắn hiểu ra một điều: cô cũng có ký ức từ kiếp trước?

Hay ít nhất là thông tin về nơi này từ nguồn nào đó đáng sợ hơn hệ thống của hắn?

"Ngân Hàng Thời Gian," Lục Khuyết đáp lại, giọng trầm thấp.

"Nơi mà những người giàu có mua bán tuổi thọ không chỉ để sống lâu hơn, mà để lưu giữ ý thức khi thân xác đã chết."

Bạch Thanh Y sững sờ nhìn anh.

Lần đầu tiên, vẻ mặt bình tĩnh của cô sụp đổ hoàn toàn.

Anh làm sao có thể biết?"

"Làm ơn đừng hỏi những câu vô nghĩa," Lục Khuyết cắt ngang, quay lại hướng về khoảng trống trung tâm.

Hắn đưa tay ra, không chạm vào ánh sáng mà chỉ đặt lòng bàn tay cách đó mười centimet.

Cảm giác nóng rực lan tỏa lên cánh tay hắn, giống như đang tiếp cận một nguồn plasma cực nhiệt nhưng hoàn toàn tĩnh lặng.

Hệ thống 'Thiên Đạo' đột ngột im bặt.

Không có thông báo, không có cảnh báo, không có tiếng động cơ ảo thường xuyên vang lên trong đầu hắn.

Sự yên tĩnh này đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào của Giám Sát Viên 001.

Nó giống như một cái chết tạm thời của chính hệ thống mà Lục Khuyết phụ thuộc vào để tồn tại và chiến đấu với phiên bản tương lai độc ác của mình.

Hắn thu tay lại, rút thanh kiếm ra khỏi vỏ nhưng không hướng về phía bất kỳ kẻ thù nào.

Hắn đang đối mặt với thứ nguy hiểm hơn cả quái vật: sự thật bị chôn vùi.

Trong ký ức kiếp trước, hắn từng nghe đồn rằng 'Thiên Đạo' không phải là công cụ trung lập của vũ trụ, mà là một thực thể sống đang nuôi dưỡng mình bằng nỗi đau và thời gian của con người.

Bạch Thanh Y bước tới gần hơn, ánh mắt cô trở nên quyết liệt.

"Nếu anh muốn phá vỡ vòng lặp này," cô nói nhanh, như sợ rằng không khí trong phòng sẽ nuốt chửng giọng nói của cô nếu chậm trễ thêm một giây nữa, "thì đây là nơi duy nhất có thể làm được điều đó.

Nhưng giá trị phải trả."

Cô dừng lại, ánh mắt liếc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay trái của Lục Khuyết.

Con số 04:12:35 vẫn đang đếm ngược bình thường, nhưng tốc độ tick tock dường như chậm hơn hẳn so với nhịp đập tim của hắn.

"Giá trị là gì?" Lục Khuyết hỏi, giọng lạnh băng.

Hắn không cần phải hét lên để thể hiện sự uy nghiêm; áp lực tâm lý từ những bí mật mà anh ta mang theo đủ để đè bẹp bất kỳ ai chưa trải qua địa ngục như hắn.

Bạch Thanh Y hít sâu một hơi, mùi hương của bụi giấy cũ nồng nặc hơn bao giờ hết trong mũi cô.

"Anh phải đổi lấy ký ức về chúng tôi," cô nói khẽ, nhưng từng từ ngữ đều nặng trĩu chất chì.

"Hệ thống này không cho phép ai đó thoát ra mà không bỏ lại thứ gì đó tương đương với giá trị của sự tự do."

Lục Khuyết sững sờ.

Đó là vũ khí duy nhất khiến hắn mạnh hơn phiên bản tương lai của chính mình.

Nếu mất đi ký ức, anh ta sẽ trở thành một kẻ rỗng tuếch, dễ dàng bị kiểm soát bởi Giám Sát Viên 001 hoặc bất kỳ thực thể nào khác muốn lợi dụng cơ thể S-rank này làm 'Pin' vĩnh cửu.

Nhưng trước khi hắn có thể đáp lại hay tính toán chiến lược phản biện, ánh sáng trắng xóa ở trung tâm phòng bỗng chốc chuyển sang màu đỏ thẫm — màu của máu tươi vừa chảy ra.

Một giọng nói mechanical vang lên từ khắp mọi hướng trong căn phòng tối tăm, không phải tiếng của hệ thống 'Thiên Đạo' quen thuộc mà là một tần số thấp hơn, gây đau đớn cho màng nhĩ:

[GIÁM SÁT VIÊN 001 ONLINE]
[NHẬN XÉT MỤC TIÊU LỌC KHUYẾT ĐÃ TIẾP CẬN TRUNG TÂM ĐIỀU KHIỂN]
[KHOẢNG ĐẾN KỶ NGUYÊN MỚI: 3.

2.]

Lục Khuyết quay người lại, chuẩn bị cho một cuộc chiến sinh tử, nhưng hình ảnh trước mắt khiến hắn quên cả thở.

Chiếc bóng đen tuyền trước mặt hắn bỗng xé toạc mặt nạ, lộ ra khuôn mặt quen thuộc nhất mà hắn từng nghĩ là đã chết.

Lục Khuyết kinh hãi lùi bước, chân tay run rẩy, tim đập mạnh đến mức muốn vỡ tung lồng ngực.

Con mắt thứ ba trên trán người đó từ từ mở ra, phát
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập