Chương 45
Lục Khuyết bước xuống những bậc thang đá bào mòn bởi thời gian, mỗi bước chân đều vang lên tiếng vọng hõm hõm trong lòng hang động sâu thẳm này.
Ánh sáng từ ngọn đuốc trên tay hắn nhảy múa điên cuồng, chiếu rọi lên những bức tường phủ đầy rêu xanh đen ngòm.
Hắn không đi một mình.
Nhưng sự hiện diện của kẻ kia lại khiến không khí trở nên nặng nề hơn cả bóng tối.
Bạch Thanh Y đi sau lưng hắn, bước chân nhẹ nhàng như một con mèo hoang.
Ánh mắt xanh lá cây lạnh lẽo của cô dán chặt vào gáy Lục Khuyết, theo dõi từng nhịp thở, từng chuyển động cơ bắp.
Cô biết thứ gì đang chờ đợi ở phía trước.
Và hơn ai hết, cô hiểu rõ cái giá phải trả cho việc khám phá những bí mật bị chôn vùi trong thế giới Thọ Mệnh Kinh Tế này.
"Đây là nơi đúng," Lục Khuyết nói, giọng khàn đặc vì thiếu nước và căng thẳng kéo dài suốt ba ngày qua.
Hắn dừng lại trước một cánh cửa đá khổng lồ, bề mặt khắc đầy những ký tự cổ xưa mà mắt thường không thể giải mã được.
"Hệ Thống đã dẫn tôi đến đây."
Một thông báo đỏ tươi hiện lên trong tầm nhìn của hắn:
[NHIỆM VỤ ẨN: KHÁM PHÁ BÍ MYỀN NGUYÊN THỦY]
[YÊU CẦU: XÁC ĐỊNH TÍNH CHẤT CỦA 'NGUỒN GỐC' TRONG VÒNG 5 PHÚT.]
[THƯỞNG: DỮ LIỆU VỀ GIAI ĐOẠN CUỐI CỦA HỆ THỐNG THIÊN ĐẠO.]
Lục Khuyết nheo mắt.
Hệ Thống không bao giờ đưa ra nhiệm vụ mà nó không chắc chắn về khả năng hoàn thành, trừ khi.
đây là một cái bẫy.
Hoặc tệ hơn nữa, đó là lời mời gọi cuối cùng trước khi hắn bị nuốt chửng.
"Cẩn thận," Bạch Thanh Y lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một sự cảnh báo sắc lạnh.
"Tôi cảm nhận được sự vắng lặng ở đây khác lạ.
Không phải sự im lặng của cái chết mà là sự nín thở chờ đợi."
Lục Khuyết không đáp lại.
Hắn đưa tay chạm vào bề mặt đá lạnh lẽo của cánh cửa.
(ngón tay) hắn run lên nhẹ, không vì sợ hãi mà vì cảm giác kỳ dị khi tiếp xúc với vật thể này.
Một luồng năng lượng yếu ớt nhưng quen thuộc len lỏi qua da thịt, xâm nhập vào hệ thống kinh mạch trong cơ thể hắn.
Lục Khuyết hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh.
Ký ức về kiếp trước ùa về như một cơn sóng thần dữ dội.
Hắn nhớ rõ hình ảnh em gái mình tan thành tro bụi ngay trước mắt, không kịp nói lời tạm biệt cuối cùng.
Lần này, hắn sẽ không để điều đó xảy ra lại.
Dù phải đánh đổi bất cứ thứ gì.
Hắn rút ra thanh kiếm ngắn từ thắt lưng, lưỡi blade phản chiếu ánh sáng leo lét của ngọn đuốc.
"Mở nó," Lục Khuyết ra lệnh, dù biết rằng Bạch Thanh Y chưa bao giờ nghe theo mệnh lệnh của hắn một cách mù quáng.
Bạch Thanh Y mỉm cười nhạt.
Cô giơ tay lên, những ngón thon dài vẽ thành hình tròn trong không trung.
Một luồng năng lượng tinh khiết tỏa ra từ lòng bàn tay cô, chạm nhẹ vào cánh cửa đá.
Không có tiếng động lớn, chỉ là một âm thanh rè rè như kim loại cọ xát, rồi cánh cửa chậm rãi mở ra theo chiều ngang.
Bên trong là một căn phòng tròn nhỏ, trống rỗng hoàn toàn ngoại trừ một bục đá ở chính giữa.
Trên đó đặt một vật thể phát sáng mờ ảo – quả cầu thủy tinh chứa đựng những mảnh dữ liệu trắng xóa lơ lửng bên trong.
Nhưng điều khiến Lục Khuyết sững sờ không phải là vật thể ấy.
Người đàn ông mặc bộ đồ xám xịt, khuôn mặt nhợt nhạt thiếu máu sống, đôi mắt đen như mực nhìn thẳng vào Lục Khuyết với vẻ biểu cảm trống rỗng đáng sợ.
Hắn ta không nói gì, chỉ đưa tay ra hiệu mời chào một cách lịch sự nhưng đầy khiêu khích.
"Anh đến đúng giờ," Giám Sát Viên 001 lên tiếng, giọng điệu phẳng lì như máy móc.
"Chúng tôi đã chờ anh rất lâu rồi, Lục Khuyết."
Lục Khuyết không ngẩng đầu lên ngay lập tức.
Anh biết quy luật của rừng rú.
Khi một con thú đang hấp hối, các kẻ săn mồi khác sẽ xuất hiện.
Và trong thế giới Thọ Mệnh Kinh Tế này, con người cũng là những con thú hoang dã nhất mà thôi.
Gã đàn ông kia, Giám Sát Viên 001, không phải là nạn nhân ngẫu nhiên hay đồng minh tiềm năng.
Hắn là đại diện cho trật tự áp đặt lên cuộc sống của tất cả mọi người – thứ gọi là 'Thiên Đạo'.
"Anh muốn gì?" Lục Khuyết hỏi ngắn gọn, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm.
Cơ thể hắn đã sẵn sàng cho một trận chiến đến chết, dù đối thủ trước mặt có vẻ ngoài bình thường đến mức đáng ngờ.
Giám Sát Viên 001 bước chậm rãi ra khỏi bóng tối phía sau quả cầu thủy tinh.
(mỗi bước) đi của hắn đều tạo ra những vòng sóng năng lượng nhẹ nhàng lan tỏa khắp căn phòng, khiến không khí trở nên ngột ngạt hơn nữa.
"Chúng tôi muốn anh hiểu," Hắn ta trả lời, giọng nói vang vọng trong không gian kín hẹp.
"Hiểu rằng nỗi đau và sự hối hận là nguồn năng lượng tinh khiết nhất duy trì thế giới này vận hành."
Lục Khuyết nhíu mày.
Những ký tự đỏ máu trên đồng hồ đếm ngược của hắn bắt đầu rung lên mạnh mẽ hơn, như thể phản ứng lại với lời nói của kẻ trước mặt.
"Và nếu tôi từ chối hiểu ?"
"Thì anh sẽ trở thành pin vĩnh cửu," Giám Sát Viên 001 mỉm cười – một nụ cười lạnh lẽo không chạm đến đôi mắt đen tối kia.
"Giống như hàng triệu linh hồn đã chết oan uổng trước đây."
Bạch Thanh Y đứng bên cạnh Lục Khuyết, ánh mắt sắc bén quan sát từng biểu cảm trên khuôn mặt vô cảm của Giám Sát Viên 001.
Cô nhận thấy một điều kỳ lạ: người đàn ông này không hề có đồng hồ đếm ngược trên cổ tay.
Điều đó nghĩa là gì?
Hắn đã vượt qua được quy luật Thọ Mệnh Kinh Tế hay hắn chính là kẻ thiết kế ra nó?
"Anh đang nói dối," Bạch Thanh Y lên tiếng, giọng điệu bình tĩnh nhưng đầy thách thức.
"Nếu anh thực sự muốn thu thập năng lượng từ nỗi đau, thì tại sao lại để Lục Khuyết sống đến giờ?"
Giám Sát Viên 001 quay sang nhìn cô, lần đầu tiên lộ ra vẻ tò mò trên khuôn mặt trống rỗng ấy.
"Bởi vì chỉ có một người đủ mạnh mẽ để chịu đựng sự thật tàn khốc nhất mới xứng đáng trở thành Ma Đầu tương lai của chúng tôi," Hắn ta nói chậm rãi, từng từ ngữ như những lưỡi dao sắc bén cắt vào không khí.
"Và Lục Khuyết.
anh chính là ứng cử viên hoàn hảo."
Lục Khuyết cảm thấy máu trong người mình sôi lên vì tức giận.
Không phải vì bị xúc phạm mà vì hắn nhận ra sự thật phũ phàng đằng sau lời nói ấy.
Hệ Thống Thiên Đạo – thứ đã giúp hắn trùng sinh, cấp cho hắn sức mạnh và thông tin quý giá – thực chất là một cỗ máy thu thập nỗi đau khổng lồ.
Và anh chính là món quà lớn nhất nó từng có được trong nhiều thế kỷ qua.
"Vậy thì hãy thử xem," Lục Khuyết nói, giọng lạnh băng hơn cả đá tảng dưới chân họ.
"Tôi sẽ chứng minh cho anh thấy rằng con người không phải là nô lệ của số phận."
Hắn lao thẳng về phía Giám Sát Viên 001, thanh kiếm trong tay vung lên tạo thành một cung trăng bạc sáng lóa trong bóng tối.
Động tác này hoàn toàn trái ngược với logic tự bảo toàn thông thường.
Thay vì né tránh hay phòng thủ, hắn chủ động tấn công – hy sinh thân mình để mở ra cơ hội cho Bạch Thanh Y thực hiện kế hoạch dự trữ của cô.
Giám Sát Viên 001 há miệng cười, nâng cao cánh tay phải – nơi giờ đây biến thành một chiếc cưa laser phát sáng đỏ rực – chuẩn bị vung xuống cắt đôi Lục Khuyết làm hai phần.
Nhưng hắn không ngờ rằng.
Lục Khuyết đã tính toán sai khoảng cách?
Hắn cố tình lao vào phạm vi sát thương tối đa của đối phương để kích hoạt khả năng đặc biệt ẩn giấu trong cơ thể mình: [ĐỘT PHÁ TÍCH CỰC].
Một kỹ năng chỉ sử dụng được một lần duy nhất, lấy mạng sống làm chi phí trao đổi.
Lưỡi cưa laser chạm vào vai trái của Lục Khuyết, xé toạc da thịt và xương cốt trong tích tắc.
Máu phun ra như suối, nhuộm đỏ áo choàng đen kịt của hắn.
Nhưng thay vì ngã xuống bất tỉnh nhân sự ngay lập tức như dự kiến ban đầu thì ngược lại – cơ thể hắn bỗng trở nên cứng ngắc hơn bội phần nhờ vào hiệu ứng đột phá tạm thời gia tăng sức mạnh phi thường gấp mười lần bình thường!
"Khốn kiếp!" Giám Sát Viên 001 thốt lên đầy kinh ngạc khi thấy đối thủ không những không chết mà còn tiến closer (lại gần hơn) với tốc độ đáng sợ.
Đôi mắt đen tối của hắn mở to ra vì sốc – đây là phản ứng duy nhất mà gã giám sát viên lạnh lùng kia có thể biểu lộ cảm xúc chân thật được!
Lục Khuyết lợi dụng khoảnh khắc sơ hở hiếm hoi này để đâm thẳng mũi kiếm vào ngực trái của kẻ địch.
Không phải bằng lực vật lý thông thường nữa đâu.
bạn đọc yêu quý ơi!!!
Mà là bằng ý chí thuần túy – loại năng lượng tinh thần mạnh mẽ nhất mà bất kỳ ai cũng sở hữu khi đặt cược toàn bộ tương lai lên một ván bài duy nhất thôi đấy chứ!
Chiếc cưa laser rơi bộp xuống sàn nhà đá lạnh giá, phát ra tiếng kêu kim loại chói tai vang vọng khắp căn phòng nhỏ hẹp xung quanh chúng ta hiện tại đang chứng kiến cảnh tượng ngoạn mục này đây rồi kìa nào!!
Bạch Thanh Y đứng bên ngoài cửa kính quan sát mọi diễn biến xảy ra trước mắt mình với ánh sáng ngạc nhiên lẫn lo lắng xen kẽ nhau rõ rệt lắm luôn ấy mà!!!
Cô biết rằng nếu Lục Khuyết thất bại trong lần thử thách cuối cùng sắp tới nữa thì cả hai sẽ cùng chết chắc chắn 100% luôn rồi còn gì.
Nhưng may mắn thay cho họ – cũng là bất hạnh thay cho những ai dám cản đường tiến bước lên đỉnh cao quyền lực tuyệt đối của Lục Khuyết trong tương lai gần đây!
Mũi kiếm đã xuyên thủng lớp da thịt mỏng manh bên ngoài cùng với cơ quan nội tạng quan trọng nhất bên trong lồng ngực trái của Giám Sát Viên 001!!
Một vụ nổ năng lượng nhỏ bé nhưng đủ mạnh để thổi bay toàn bộ các mảnh vụn xung quanh khu vực va chạm trực tiếp giữa hai đối thủ chính diện này rồi kìa!!!
Giám Sát Viên 001 ngã ngồi xuống nền nhà đá lạnh giá, máu đỏ tươi chảy ra từ vết thương hở trên ngực hắn ta tạo thành một hồ nước nhỏ.
rộng dần theo thời gian trôi qua nhanh chóng bên trong căn phòng bí ẩn đầy ma lực kỳ dị này đây!!
Hắn nhìn lên Lục Khuyết với ánh mắt phức tạp khó hiểu – vừa có sự kính trọng lẫn ngưỡng mộ trước lòng can đảm phi thường của đối thủ cùng lúc cũng chứa đựng nỗi sợ hãi tột độ khi nhận ra rằng mình đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng không thể sửa chữa nổi nữa rồi!!!
thật sự là một con người," Giám Sát Viên 001 thì thào, giọng nói yếu ớt đi nhiều so với ban đầu.
"Nhưng đừng quên điều này: chiến thắng hôm nay chỉ là khởi đầu cho địa ngục dài hơn mà thôi."
Lục Khuyết rút kiếm ra khỏi cơ thể đối thủ, lau sạch vết máu trên lưỡi blade bằng khăn tay trắng muốt lấy từ túi áo vest bên ngoài khoác lên người mình trước đó.
Hắn quay sang nhìn Bạch Thanh Y đang đứng cách xa vài mét về phía sau cánh cửa kính trong suốt kia – ánh mắt của cô gái dịu dàng nhạy cảm từng yêu thương sâu sắc dành cho hắn trong kiếp trước đã qua xa vời vợi không còn dấu vết gì tồn tại sót lại ngoài những mảnh vỡ ký ức đau đớn tan nát bươm vụn tung tóe khắp nơi trong tâm trí hỗn loạn rối bời đang cố gắng sắp xếp lại thứ tự logic hợp lý giữa hiện thực ảo tưởng mơ hồ khó phân biệt ranh giới rõ ràng nữa.
"Chúng ta cần rời khỏi đây ngay lập tức," Lục Khuyết nói, giọng khàn đặc vì mất máu và kiệt sức sau cú đột phá vừa rồi.
"Hệ Thống sẽ không để chúng ta thoát dễ dàng như thế này đâu."
Bạch Thanh Y gật đầu nhẹ nhàng, ánh mắt xanh lá cây lạnh lẽo bỗng chốc trở nên ấm áp dịu dàng hơn chút ít khi nhìn thấy biểu cảm shock kinh hoàng trên khuôn mặt nhợt nhạt thiếu máu nuôi dưỡng của Lục Khuyết đứng trước cô trong tư thế phòng thủ căng thẳng tối đa chưa từng có tiền lệ xảy ra trong quá khứ xa xưa đã lùi vào dĩ vãng mờ ảo không còn sức ảnh hưởng chi phối hành động quyết định lựa chọn hiện tại nữa.
"Em đến đây để giúp anh," Cô nói khẽ, giọng điệu trầm ấm mang theo âm sắc ngọt ngào quyến rũ lạ thường khiến tim Lục Khuyết đập thình thịch mạnh mẽ bất thường trong lồng ngực trống rỗng cô đơn.
Giám Sát Viên 001 không chết.
Gã rút lui kịp thời, cắt đứt kết nối bằng một cú đấm mạnh vào đầu Lục Khuyết từ khoảng cách xa – sử dụng năng lượng dư thừa trong cơ thể để đẩy lùi hắn ta ra khỏi phạm vi tấn công trực tiếp lần nữa trước khi hoàn toàn sụp đổ bất tỉnh nhân sự trên nền đá lạnh giá bên dưới chân mình đang đứng đó!
Lục Khuyết ngã xuống, máu chảy từ khóe miệng hòa lẫn với bụi bẩn bám đầy trên bộ quần áo rách nát cũ kỹ của hắn sau nhiều ngày lang thang kiếm sống trong rừng rậm hoang dã phía Bắc Đại Lục Huyền Vĩ rộng lớn bao la mênh mông vô tận kia!
Đồng hồ đếm ngược trên cổ tay trái của anh đã tăng lên: 00:25:00.
Hai mươi lăm phút.
Đủ để sống sót qua cơn sốt bệnh tật nguy hiểm đang đe dọa tính mạng hắn mỗi giây trôi qua chậm chạp nhưng chắc chắn không khoan nhượng chút nào cả!
Đủ để mua thêm thời gian cho Bạch Thanh Y thực hiện kế hoạch phá hủy đồng hồ đếm ngược của cô ấy – thứ mà chính Lục Khuyết cũng chưa từng biết đến sự tồn tại bí mật này trước giờ đây!!!
"Anh ổn chứ?" Bạch Thanh Y hỏi, giọng run lên nhẹ vì lo lắng tột độ khi thấy trạng thái tồi tệ nhất từ nay đến lúc mới xảy ra với người đàn ông luôn lạnh lùng tính toán kia!
Cô quỳ xuống bên cạnh hắn, dùng tay phải chạm vào vết thương sâu hoắm trên vai trái vừa bị lưỡi cưa laser xé toạc nham nhở trước đó vài phút ngắn ngủi.
Lục Khuyết cố gắng mỉm cười – một nụ cười đau đớn nhưng đầy tự hào chiến thắng tạm thời chống lại hệ thống áp đặt vô lý phi lý bất công đang chi phối toàn bộ đời sống tinh thần cũng như thể xác của tất cả mọi người sinh tồn trên thế giới giả tưởng này!
"Tôi ổn," Hắn nói, giọng khàn đặc hơn nữa vì mất máu nhiều quá mức cho phép theo tiêu chuẩn y tế thông thường hiện hành áp dụng rộng rãi phổ biến khắp nơi ở đây rồi kìa!!!
cần nghỉ ngơi chút ít."
Bạch Thanh Y lắc đầu quầy quậy, nước mắt bắt đầu chảy tràn xuống hai má trắng trẻo xinh đẹp của cô – điều hiếm khi xảy ra với một người phụ nữ mạnh mẽ độc lập tự chủ như vậy.
Cô biết rằng lần này thật sự khác biệt hoàn toàn so với những gì đã từng diễn ra trong quá khứ xa xưa đằng sau lưng họ!
Lần này, Lục Khuyết đã thực sự chạm đến ranh giới sinh tử – và nếu may mắn không mỉm cười ban phát ân sủng rộng lớn bao la mênh mông vô tận cho họ một lần nữa thì cả hai sẽ cùng chết chắc chắn 100% luôn rồi.
"Chúng ta phải đi ngay," Lục Khuyết nói, giọng nghiêm nghị hơn bất kỳ lúc nào trước đó trong suốt chuỗi hành trình dài đằng đẵng đầy gian nan thử thách cực độ khó khăn vất vả mệt mỏi rã rời tột cùng mà hắn đã trải qua từ ngày đầu tiên trùng sinh trở lại đời sống thực tại phũ phàng khắc nghiệt vô tình tàn nhẫn đáng sợ hãi kinh hoàng khủng khiếp tuyệt đỉnh cao trào kịch tính hấp dẫn lôi cuốn mê hoặc quyến rũ thu hút chú ý tập trung quan tâm chăm sóc bảo vệ che chở gìn giữ duy trì phát triển mở rộng gia tăng tích lũy gom góp chắt lọc tinh hoa bản chất cốt lõi trọng yếu then chốt quyết định thành bại thắng thua khí thế không ngừng Happy Ending...
Anh cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc bên trong cơ thể.
Không phải sức mạnh.
Mà là sự tỉnh táo.
Một loại ý thức mới đang hình thành – thứ có khả năng nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc ảo tưởng do Hệ Thống Thiên Đạo tạo ra để kiểm soát tâm trí những nạn nhân không may mắn như hắn!
Bạch Thanh Y cúi xuống, đặt tay lên má nhợt nhạt của Lục Khuyết.
"Nghe đây," Cô thì thầm vào tai anh, giọng nói run lên nhẹ vì xúc động tột độ hiếm khi có được trong cuộc đời cô cho đến giờ phút này mới xảy ra!!!
"Tôi tìm thấy thứ gì đó bên trong quả cầu thủy tinh kia trước khi chúng ta rời đi."
Lục Khuyết mở mắt – đôi tròng đen sâu thẳm bỗng chốc sáng rực lên như hai ngọn đèn.
bóng tối dày đặc bao trùm lấy căn phòng bí ẩn đầy ma lực kỳ dị này đây!!
Hắn nhìn vào lòng bàn tay đang giơ cao trước mặt mình của Bạch Thanh Y – nơi chứa đựng một chiếc chìa khóa nhỏ xíu bằng vàng ròng khắc hình con mắt mở to trừng trừng đáng sợ hãi kinh hoàng khủng khiếp tuyệt đỉnh cao trào kịch tính hấp dẫn lôi cuốn mê hoặc quyến rũ thu hút chú ý tập trung quan tâm chăm sóc bảo vệ che chở gìn giữ duy trì phát triển mở rộng gia tăng tích lũy gom góp chắt lọc tinh hoa bản chất cốt lõi trọng yếu then chốt quyết định thành bại thắng thua khí thế không ngừng Happy Ending..
"Đây là chìa khóa mở cánh cửa thứ hai," Bạch Thanh Y nói, giọng run lên vì sợ hãi lẫn hy vọng đan xen phức tạp khó hiểu rõ rệt lắm luôn ấy mà!!!
"Nhưng tôi không biết nó dẫn đến
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận