Chương 44
Lục Khuyết bước xuống những bậc thang đá bào mòn bởi thời gian, mỗi bước chân đều vang lên tiếng vọng hõm hõm trong lòng tòa tháp đổ nát.
Ánh sáng từ khe hở trên vòm trần cao ngất chiếu xuống, tạo thành những tia bụi vàng lơ lửng như thể không khí ở đây đã bị đóng băng vĩnh viễn.
Hệ Thống Thiên Đạo im lặng một cách đáng ngờ.
Không có cảnh báo đỏ máu nhấp nháy, cũng không có thông tin nhiệm vụ pop-up chói chang trước mắt hắn.
Sự yên tĩnh này còn đáng sợ hơn cả những trận chiến sinh tử mà Lục Khuyết từng trải qua trong kiếp trước.
Hắn biết rằng sự vắng lặng của Hệ Thống thường đi kèm với một sự thật tàn khốc đang chờ đợi phía sau cánh cửa bí ẩn nhất thế giới Huyền Hư — Phòng Lưu Trữ Ký Ức.
Lục Khuyết đưa tay lên chạm vào cổ tay trái.
Đồng hồ đếm ngược vẫn hiển thị con số 12 ngày, nhưng dòng chữ đỏ máu bên dưới đã thay đổi nội dung.
Thay vì những lời cảnh báo mơ hồ trước đó, nó giờ đây khắc sâu ba từ đơn giản đến rợn người: "NHẬN LẤY CHẾT".
Hắn hít một hơi thật dài, cố gắng đẩy sự run rẩy trong lòng xuống thấp nhất có thể.
Trí tuệ siêu việt của kẻ trùng sinh không cho phép hắn hoảng loạn.
Hắn cần dữ liệu.
Cần bằng chứng.
Và trên hết, cần tìm ra cách để ngắt kết nối giữa linh hồn mình với cái gọi là "Pin vĩnh cửu" mà Giám Sát Viên 001 đã tiết lộ trước khi bị nuốt chửng bởi xoáy năng lượng tím sẫm.
Cánh cửa cuối cùng nằm ở đáy tháp không phải bằng gỗ hay kim loại, mà được tạo thành từ một lớp màng sinh học mỏng manh, pulsate nhẹ nhàng như thể nó đang thở.
Màu sắc của cánh cửa là màu xám tro — màu của những linh hồn đã bị Hệ Thống hấp thụ hoàn toàn năng lượng cảm xúc.
Lục Khuyết đưa tay ra, lòng bàn tay run lên bần bật dù hắn cố giữ vẻ mặt lạnh lùng.
Khi ngón trỏ chạm vào bề mặt lạnh lẽo ấy, một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng, không gây đau đớn mà lại mang theo cảm giác nhớ nhung kỳ lạ.
Cánh cửa mở ra không cần chìa khóa, chỉ cần ý chí của người đi tìm sự thật.
Bên trong là một căn phòng tròn rộng lớn, trần nhà cao vút biến mất vào bóng tối.
Ở trung tâm phòng đặt một chiếc bục đá đen tuyền, và trên đó là một cuốn sách khổng lồ bằng da thú, mở ra ở trang giữa.
Những trang giấy không phải làm từ cellulose thông thường mà có vẻ như được dệt từ chính những sợi tơ ký ức của vô số nạn nhân đã chết oan.
Lục Khuyết tiến về phía chiếc bục đá.
Mỗi bước chân đều để lại một vệt sáng mờ ảo trên nền đất, giống như dấu vết của thời gian đang bị xé toạc khỏi dòng chảy tự nhiên.
Hắn cúi xuống nhìn vào cuốn sách.
Những dòng chữ trên đó không đứng yên mà nhảy múa liên tục, biến đổi thành hàng ngàn khuôn mặt khác nhau — những người hắn đã gặp trong kiếp trước và hiện tại.
"Bí mật nằm ở sự hy sinh," một giọng nói vang lên từ chính tâm trí Lục Khuyết.
Không phải là giọng của Hệ Thống lạnh lùng máy móc, cũng không phải là giọng đầy thù hận của Giám Sát Viên 001.
Đó là tiếng thì thầm quen thuộc đến mức khiến tim hắn như ngừng đập — giọng của Tử Cốt, em gái mà hắn đã mất trong kiếp trước vì sự bất lực kinh khủng này.
Lục Khuyết cứng đờ tại chỗ.
Hắn không dám nhắm mắt lại, sợ rằng khi mở ra sẽ thấy mình đang đứng giữa trận chiến tàn khốc nơi em gái biến thành tro bụi trước mũi anh.
Nhưng thực tế phũ phàng hơn cả cơn ác mộng đó.
Những trang giấy trong cuốn sách bắt đầu phát ra ánh sáng vàng nhạt, và hình ảnh của chính Lục Khuyết trong tương lai — phiên bản Ma Đầu độc ác mà hắn đang cố gắng "giết" chết — hiện lên rõ ràng trên không trung.
Trong ảo cảnh đó, hắn mặc áo choàng đen tuyền, mắt đỏ ngầu vì máu và hận thù.
Hắn đứng giữa đống đổ nát của Thành Phố Ánh Sáng, trong khi Bạch Thanh Y quỳ gối trước mặt hắn, nước mắt rơi thành dòng nhưng miệng lại nở nụ cười chấp nhận số phận.
"Em không sợ anh đâu," hình ảnh Bạch Thanh Y nói với giọng nghẹn ngào nhưng kiên định.
"Vì em biết đó là cách duy nhất để cứu Tử Cốt." Lục Khuyết nghiến răng đến mức hàm đau nhói.
Đây chính là kịch bản mà Hệ Thống muốn hắn đi theo?
Một vòng xoáy tội lỗi nơi anh phải trở thành quái vật để bảo vệ những người mình yêu thương, và cuối cùng lại bị chính nỗi đau đó nuôi dưỡng cho sự tồn tại của thế giới này?
Hắn sục vào túi áo lấy ra thanh kiếm ngắn đã được tôi luyện bằng máu kẻ thù trong chương trước.
Lưỡi dao sáng lạnh lóe lên dưới ánh đèn mờ ảo của căn phòng bí ẩn.
Hắn không cần phải chiến đấu với quái vật thể xác ở đây, mà là đối mặt với chính bản ngã đen tối nhất của mình.
"Ta từ chối kịch bản này," Lục Khuyết lầm bầm, giọng nói vang lên trong sự tĩnh mịch tuyệt đối của phòng lưu trữ ký ức.
"Nếu cái giá để bảo vệ họ là trở thành nô lệ cho nỗi đau, thà chết còn hơn." Hắn giơ lưỡi dao lên, không phải để cắt cổ mình như một nghi thức tự sát thông thường, mà hướng thẳng vào cuốn sách đang phát sáng dữ dội kia.
Hành động này vi phạm mọi quy tắc sinh tồn mà hắn đã học được từ kiếp trước.
Phá hủy nguồn gốc của Hệ Thống trong khi vẫn bị kết nối là điều cấm kỵ nhất.
Nhưng Lục Khuyết không còn là kẻ chạy trốn định mệnh nữa.
Hắn là người viết lại câu chuyện.
Khi lưỡi dao tiếp xúc với bề mặt trang giấy ký ức, một tiếng nổ trầm đục vang lên, rung chuyển toàn bộ tòa tháp cổ.
Sóng xung kích vô hình quét qua căn phòng, thổi bay những hạt bụi thời gian đang lơ lửng trong không khí.
Lục Khuyết bị lực đẩy hất văng.
mạnh vào tường đá phía sau.
Hắn ho khan một tiếng, cảm nhận được máu nóng chảy từ khóe môi.
Nhưng hắn không quan tâm đến vết thương trên cơ thể.
Hắn chỉ chăm chú nhìn vào cuốn sách đang bắt đầu bốc cháy bằng ngọn lửa xanh lam — màu của sự hủy diệt thuần khiết dành cho dữ liệu ảo.
Hệ Thống cuối cùng cũng lên tiếng sau một khoảng im lặng đáng sợ: "CẢNH BÁO!
VI PHẠM NGUYÊN TẮC TRUNG LẬP!
NHIỆM VỤ ẨN 'PHÁ HOẠI CỐT TỦY' ĐƯỢC KÍCH HOẠT." Lục Khuyết mỉm cười, nụ cười đầy vẻ khinh miệt mà hắn chưa từng cho ai thấy.
Hắn biết rằng Giám Sát Viên 001 đã sai.
Năng lượng mạnh nhất không phải đến từ nỗi đau và hối hận của con người khi bị tước đoạt quyền tự do.
Nó bắt nguồn từ ý chí phản kháng trước định mệnh — thứ năng lượng hỗn loạn, bất ổn nhưng cũng đầy sức sống mà Hệ Thống Thiên Đạo luôn sợ hãi nhất.
Hắn đứng dậy, bước chậm rãi trở lại trung tâm phòng.
Ngọn lửa xanh lan tỏa nhanh chóng ăn mòn những trang giấy ký ức, giải phóng hàng ngàn linh hồn nhỏ li ti đang bị giam cầm trong đó.
Chúng bay lên như bầy chim trắng tự do, mang theo tiếng thì thầm đầy biết ơn và nhẹ nhàng trước khi tan biến vào hư không.
Lục Khuyết cảm thấy một gánh nặng vô hình trên vai mình bỗng chốc vơi đi phần nào.
Đồng hồ đếm ngược trên cổ tay trái của hắn bắt đầu hoạt động bất thường.
Con số 12 ngày không còn giảm dần nữa, mà bắt đầu nhảy múa ngẫu nhiên giữa các giá trị dương và âm.
Điều đó có nghĩa là gì?
Hắn vẫn chưa hiểu rõ cơ chế vận hành mới này.
Nhưng một điều chắc chắn là chuỗi dây xích vô hình đã ràng buộc hắn với vai trò "Pin vĩnh cửu" vừa bị cắt đứt ít nhất trong khoảnh khắc này.
Đột nhiên, không gian phía trước hắn nứt ra.
Một khe hở dimensional mở rộng, lộ ra bên kia là cảnh tượng của hiện thực đang sụp đổ dưới áp lực của sự thay đổi lớn lao mà hắn vừa gây ra.
Từ trong vết nứt đó, một bóng đen dài thò tay ra — bàn tay không xương thịt mà chỉ toàn bộ cấu tạo từ những ký tự code nhị phân và máu đông tụ lại.
Lục Khuyết lùi bước, sẵn sàng chiến đấu nếu cần thiết.
Nhưng thay vì tấn công, cánh tay quái dị ấy đưa ra một vật thể nhỏ bé.
Đó là chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng cũ kỹ mà Lục Khuyến đã nhìn thấy trong ký ức của Bạch Thanh Y khi cô còn sống ở kiếp trước — món quà cuối cùng mà cha mẹ họ để lại.
nhà Lục trước khi biến mất vào thế giới tu luyện tàn khốc này.
Chiếc đồng hồ rơi xuống lòng bàn tay đang run rẩy của hắn.
Kim giờ trên mặt số không chỉ hướng về bất kỳ thời điểm nào trong ngày, mà quay ngược chiều kim đồng hồ với tốc độ điên cuồng.
Khi chạm vào nó, một luồng thông tin khổng lồ xâm nhập trực tiếp vào não bộ Lục Khuyết.
Hắn thấy mình đứng trước một ngã ba đường thực sự.
Một bên là con đường an toàn nơi hắn chấp nhận trở thành Ma Đầu để đổi lấy sự sống cho em gái và người yêu, nhưng phải trả giá bằng linh hồn vĩnh viễn bị giam cầm trong nỗi đau.
Bên kia là lối đi chông gai đầy rủi ro, nơi mọi thứ có thể sụp đổ hoàn toàn nếu anh ta trượt ngã dù chỉ một milimet trên mép vực thẳm của thất bại.
Lục Khuyết nhắm mắt lại, hít thở sâu để tập trung tinh thần.
Hắn cần tính toán xác suất thành công cho cả hai lựa chọn này dựa trên dữ liệu hệ thống và trực giác sống còn tích lũy qua nhiều kiếp luân hồi.
Kết quả phân tích hiện ra trước mắt hắn dưới dạng những con số khô khan nhưng tàn nhẫn đến mức đáng sợ: 12% cơ hội sống sót nếu đi theo đường phản kháng, so với 85% an toàn tuyệt đối nếu chấp nhận vai trò nô lệ của Hệ Thống.
Tuy nhiên, có một biến mà hệ thống không thể tính toán được — đó là yếu tố bất ngờ từ chính những người thân yêu đang chờ đợi anh ở phía bên kia ranh giới sinh tử.
Bạch Thanh Y và Tử Cốt sẽ không bao giờ chấp nhận sự hy sinh giả tạo này nếu họ biết rằng nó đòi hỏi phải hủy hoại linh hồn của Lục Khuyết.
Hắn mở mắt ra, ánh sáng trong đôi ngươi đen tối ấy rực cháy mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào trước đây.
Hắn đặt chiếc đồng hồ vàng vào túi áo ngực gần tim nhất có thể cảm nhận được nhịp đập nóng hổi từ bên trong lớp vải dày cộm bảo vệ cơ thể khỏi những đòn tấn công phép thuật cấp cao.
Hắn bước qua vết nứt dimensional, rời bỏ căn phòng bí ẩn đằng sau lưng mình cùng với mùi hương của giấy cháy và tự do giả tưởng vừa mới giải phóng nhưng chưa thực sự thuộc về bất kỳ ai trong số chúng ta cả.
Thực tại trở lại bao trùm lấy giác quan của hắn như một lớp màng dày cộm che mờ đi những tia sáng hy vọng mong manh đang cố gắng ló khỏi bóng tối sâu thẳm nhất của tâm hồn con người luôn khao khát thoát ly khỏi định mệnh khắc nghiệt áp đặt lên vai mỗi cá nhân sinh ra trên thế giới này.
Lục Khuyết xuất hiện ngay bên ngoài cổng chính của tòa tháp cổ, nơi ánh nắng ban mai vừa mới bắt đầu chiếu rọi xuống mặt đất khô cằn nứt nẻ vì hạn hán kéo dài suốt nhiều năm qua không mưa rơi giải cứu cho những cánh đồng chết chóc xung quanh khu vực cấm địa nguy hiểm này.
Hắn quay lưng lại với hiện trường vụ án phá hoại hệ thống lần đầu tiên trong lịch sử tồn tại của Đại Lục Huyền Hư, bước đi chậm rãi trên con đường đất đỏ quen thuộc mà từng hạt bụi đều in dấu chân của những kẻ đã thất bại trước tham vọng kiểm soát thời gian và không gian vốn dĩ chỉ dành riêng cho các vị thần thượng giới cai quản vũ trụ bao la vô tận này.
Phía sau lưng hắn, tòa tháp cổ bắt đầu sụp đổ từ bên trong ra ngoài theo thứ tự ngược lại với quy luật vật lý thông thường — những viên đá bay lên trời cao thay vì rơi xuống đất phẳng lì phía dưới chân người đứng nhìn sự kiện kỳ diệu hiếm khi xảy ra trong vòng vài thế kỷ gần nhất của lịch sử tu luyện huyền bí nơi đây.
Lục Khuyết không ngoái đầu nhìn lại cảnh tượng tráng lệ nhưng tàn phá đó.
Hắn biết rằng Giám Sát Viên 001 sẽ sớm trở lại mạnh hơn và nguy hiểm gấp bội lần so với phiên bản yếu đuối vừa bị tiêu diệt tạm thời trong căn phòng kín nọ.
Cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu khi màn curtain lên cho vở kịch bi kịch của số phận con người trước những thế lực siêu nhiên vượt xa tầm hiểu biết giới hạn nhận thức bình thường của loài người chúng ta hiện nay đang sống sót nhọc nhằn giữa hai ranh giới mỏng manh ngăn cách sinh và tử mỗi ngày trôi qua không ngừng nghỉ theo nhịp đập đồng hồ thời gian vô tình lạnh lùng đếm ngược từng giây phút còn lại trong cuộc đời ngắn ngủi hữu hạn được ban tặng cho mỗi cá nhân may mắn đủ sức mạnh để tồn tại tiếp thêm ít nhất một ngày nữa mà thôi.
Hắn đưa tay lên chạm vào túi áo ngực nơi chiếc đồng hồ vàng đang nóng rực như than hồng mới được kích hoạt bởi dòng máu tươi chảy từ vết thương nhỏ xíu trên ngón cái trái của Lục Khuyết vô tình bị rách khi cố gắng giữ chặt lấy nó trước lúc bước qua cánh cửa không gian dimensional đầy rủi ro chết chóc kia.
Một giọng nói phụ nữ trầm ấm vang lên đột ngột phía sau gáy hắn, làm cho mọi cơ bắp trong người căng cứng lại tức thì như đang chuẩn bị đối mặt với một mối đe dọa tử thần bất ngờ tấn công từ phía sau lưng yếu thế nhất mà kẻ thù thường lợi dụng để hạ gục nạn nhân nhanh chóng gọn gàng không cần phải hao phí nhiều năng lượng chiến đấu thừa thãi vô ích nào cả.
Lục Khuyết quay người lại thật chậm rãi, mắt nheo hẹp nhìn chằm chằm vào bóng đen đang đứng đó — một người phụ nữ mặc áo choàng trắng tinh khôi tương phản hoàn toàn với bầu trời xám xịt u ám bao trùm lên khu vực cấm địa này.
Khuôn mặt cô ta ẩn sau lớp vải che mờ ảo khiến hắn không thể nhận diện rõ ràng đặc điểm ngoại hình cụ thể nào cả, trừ đôi mắt xanh lá cây lạnh lẽo như băng giá đóng băng lòng can đảm của bất kỳ ai dám đối trực tiếp nhìn vào chúng mà không bị khuất phục ngay lập tức dưới áp lực tâm lý khủng khiếp đến tột cùng từ aura uy quyền cao cấp tỏa ra từ cơ thể nhỏ bé mảnh khảnh ấy.
Lục Khuyết nghiến răng, cố gắng duy trì vẻ mặt lạnh lùng bình thản dù bên trong lòng đang rung động dữ dội vì sự hiện diện đột ngột của một thực thể mạnh mẽ chưa từng xuất hiện trong bất kỳ bản ghi chép lịch sử nào mà hắn đã nghiên cứu kỹ lưỡng suốt nhiều năm tháng qua trước khi quyết định trùng sinh trở về điểm khởi đầu ban đầu đầy rủi ro chết chóc này.
"Ngươi là ai?" Hắn hỏi bằng giọng nói trầm thấp đầy cảnh giác tối đa, tay phải vẫn nắm chặt lấy chuôi kiếm ngắn sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào nếu tình hình tiến triển xấu đi theo hướng không thể kiểm soát được nữa dưới sự thao túng tinh vi của những thế lực siêu nhiên đang âm mưu thống trị toàn bộ hệ sinh thái tu luyện phức tạp hỗn loạn này từ hậu trường mờ ảo phía sau bức màn thực tại giả tạo mà chúng ta tưởng nhầm là chân lý vĩnh cửu bất di động luôn tồn tại độc lập không phụ thuộc vào ý chí chủ quan mong muốn thay đổi hiện trạng tồi tệ đang diễn ra xung quanh ta hàng ngày hàng giờ trôi qua nhanh chóng như ánh chớp sáng lóe lên rồi tắt ngấm mãi mãi không bao giờ quay trở lại nữa đâu.
Người phụ nữ mỉm cười, nụ cười đẹp đẽ nhưng đầy vẻ bi thương đau đớn sâu sắc ẩn chứa trong từng đường nét khóe môi cong vút hướng lên cao xa vời vợi khỏi thực tại phũ phàng tàn khốc đang chờ đợi phía trước những kẻ đủ dũng cảm để bước vào mê cung bí ẩn của số phận con người luôn khao khát tìm kiếm câu trả lời cuối cùng cho tất cả thắc mắc tồn đọng dai dẳng đeo bám tâm trí họ suốt nhiều kiếp luân hồi liên tiếp không ngừng nghỉ trôi qua nhanh chóng như cơn gió thoảng qua khe núi sâu thẳm tối tăm lạnh lẽo cô độc hoang vu bỏ mặc những sinh linh nhỏ bé yếu đuối lạc lối lang thang kiếm tìm lối thoát an toàn duy nhất còn sót lại trước khi bóng đêm vĩnh hằng bao trùm lấy mọi thứ xung quanh chúng ta mãi mãi không hồi kết thúc trọn vẹn thỏa đáng cho bất kỳ ai trong số chúng ta cả.
Bạch Thanh Y?" Lục Khuyết thốt lên, giọng nói nghẹn ngào đầy kinh ngạc tột độ vì sự tương phản hoàn toàn giữa hình ảnh người phụ nữ trước mắt với ký ức mờ nhòa về cô gái dịu dàng nhạy cảm từng yêu thương sâu sắc dành cho hắn trong kiếp trước đã qua xa vời vợi không còn dấu vết gì tồn tại sót lại ngoài những mảnh vỡ ký ức đau đớn tan nát nát bươm vụn tung tóe khắp nơi trong tâm trí hỗn loạn rối bời đang cố gắng sắp xếp lại thứ tự logic hợp lý giữa hiện thực ảo tưởng mơ hồ khó phân biệt ranh giới rõ ràng nữa.
Bạch Thanh Y gật đầu nhẹ nhàng, ánh mắt xanh lá cây lạnh lẽo bỗng chốc trở nên ấm áp dịu dàng hơn chút ít khi nhìn thấy biểu cảm shock kinh hoàng trên khuôn mặt nhợt nhạt thiếu máu nuôi dưỡng của Lục Khuyết đứng trước cô trong tư thế phòng thủ căng thẳng tối đa chưa từng có tiền lệ xảy ra trong quá khứ xa xưa đã lùi vào dĩ vãng mờ ảo không còn sức ảnh hưởng chi phối hành động quyết định lựa chọn hiện tại nữa.
"Em đến đây để giúp anh," Cô nói khẽ, giọng điệu trầm ấm mang theo âm sắc ngọt ngào quyến rũ lạ thường khiến tim Lục Khuyết đập thình thịch mạnh mẽ bất thường trong lồng ngực trống rỗng cô đơn
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận