Chương 43

Không khí trong con hẻm tối om nặng mùi ẩm mốc và sắt gỉ.

Lục Khuyết co người vào góc tường, lưng lạnh toát tựa như đang chạm vào da thịt những kẻ đã chết trước đây.

Máu từ vết thương trên vai gã Tu Sĩ cấp F vẫn còn loang đỏ trên nền đất đá, tạo thành một hình ảnh kỳ lạ dưới ánh trăng mờ ảo chiếu hắt qua khe nhà cao tầng.

Hắn không mở mắt ngay.

Trong sự tĩnh lặng đáng sợ này, mọi âm thanh đều bị khuếch đại gấp bội.

Tiếng bước chân nặng nề của gã Tu Sĩ còn lại vang lên từng nhịp, chậm rãi và đầy vẻ đe dọa.

Mùi thối rữa từ xác linh thú ở đầu hẻm hòa lẫn với mùi máu tanh tưởi, tạo nên một hương vị đặc trưng của cái chết mà Lục Khuyết quá đỗi quen thuộc trong kiếp trước.

"Hệ Thống," hắn thầm gọi tên, giọng nói khô khốc như cát chảy.

"Phân tích cấu trúc không gian xung quanh bán kính năm mét." *Ding!* Một tiếng vang nhẹ chỉ có chủ nhân mới nghe thấy.

Dòng chữ xanh lam hiện lên trên nhãn cầu: [Đang quét.

Phát hiện dị thường năng lượng.

Mật độ thời gian tại tọa độ (X, Y) đang bị biến dạng.] Lục Khuyết nhíu mày.

Điều này không nằm trong kịch bản hắn đã tính toán từ trước.

Trong ký ức kiếp trước, gã Tu Sĩ này chỉ đơn thuần là một kẻ đi tuần tra lười biếng, dễ dàng bị đánh lừa và tiêu diệt bằng mẹo nhỏ.

Nhưng giờ đây, thứ gì đó khác biệt đang diễn ra.

Hắn chậm rãi mở mắt, đôi tròng đen sâu thẳm quét qua bóng tối.

Gã Tu Sĩ cấp F còn lại không đứng ở vị trí cũ.

Hắn đã di chuyển đến gần hơn ba mét mà không gây ra bất kỳ âm thanh nào.

Điều này là vô lý đối với một người tu luyện bình thường trong Đại Lục Huyền Hư, nơi mỗi bước chân đều tiêu tốn 'Giây Phút' và tạo ra sóng rung động nhỏ.

"Cậu đang tìm thứ gì đó?" Gã Tu Sĩ lên tiếng, giọng trầm đục, khác hẳn sự thô kệch vốn có của những kẻ thuộc tầng lớp lao động thời gian này.

Lục Khuyết không đáp.

Hắn quan sát kỹ lưỡng cổ tay gã đối phương.

Đồng hồ đếm ngược trên da thịt người kia đang hiển thị con số 04:12:33.

Nhưng điều khiến lông dựng đứng trên gáy Lục Khuyết là thứ ánh sáng tím lịm le lói xung quanh viền đồng hồ đó.

Đó không phải là hiệu ứng thông thường của việc sắp hết thời gian, mà là dấu hiệu của sự 'nhiễm độc' hệ thống.

Hắn nhận ra ngay lập tức: đây không phải là một gã Tu Sĩ bình thường.

Đây là một phần tử bị Giám Sát Viên 001 thao túng từ xa, hoặc tệ hơn, hắn đang mang theo thứ gì đó liên quan đến bí mật của Hệ Thống Thiên Đạo mà Lục Khuyết khao khát tìm kiếm suốt hai đời người.

Gã Tu Sĩ bước thêm một bước nữa.

Không khí xung quanh như đông cứng lại.

Lục Khuyết cảm nhận được áp lực đè lên lồng ngực, không phải từ thể chất, mà từ chính dòng chảy thời gian đang bị bóp nghẹt tại điểm đó.

Hắn biết mình đã chạm vào vùng cấm địa của sự thật, nơi ranh giới giữa sinh và tử trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

Gã Tu Sĩ cao lớn lao vào.

Cú đấm thẳng hướng ngay vào ngực Lục Khuyết với tốc độ kinh hoàng.

Trong khoảnh khắc đầu tiên khi cánh tay gã tung ra, không khí xung quanh như bị kéo giãn dài ra, tạo thành những đường vân mờ ảo màu xám xịt.

Tốc độ của cú tấn công này nhanh hơn gấp ba lần so trong trí nhớ mơ hồ mà Lục Khuyết từng có được từ các tài liệu cổ xưa.

Sự chênh lệch thực lực giữa hắn và đối phương lúc này không còn là một khoảng cách dễ vượt qua, nó giống như vực sâu thăm thẳm ngăn cách sinh người chết.

Lục Khuyết nghiêng người sang trái, tránh né narrowly đòn tấn công chí mạng đó.

Gió từ cú đấn xé toạc lớp áo khoác mỏng manh trên vai hắn, mang theo cảm giác lạnh giá cắt da cắt thịt.

Hắn lùi lại hai bước, gót chân chạm vào bức tường ẩm ướt phía sau.

"Kỹ năng: Đóng Băng Thời Gian Cấp 1?" Lục Khuyết thầm nghĩ trong lòng, tim đập thình thịch.

Không thể nào.

Kỹ năng này chỉ dành cho các cường giả cấp S-rank trở lên mới có khả năng kích hoạt mà không bị phản ngược lại chính linh hồn của mình.

Gã Tu Sĩ quay người lại với tốc độ chóng mặt, khuôn mặt vô cảm đến đáng sợ.

Đôi mắt hắn trống rỗng, không hề chứa đựng bất kỳ xúc cảm nào — không giận dữ, không hung hăng, chỉ có sự lạnh lùng cơ học như một cỗ máy được lập trình sẵn để tiêu diệt.

Lục Khuyết nhận ra mình đã phạm sai lầm nghiêm trọng khi nghĩ rằng đây là một cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên.

Gã Tu Sĩ này đang đóng vai trò là 'người gác cổng' cho thứ bí mật mà hắn vừa vô tình xâm nhập vào.

Và giờ, cửa sổ cơ hội để lui bước an toàn đã khép lại vĩnh viễn.

Hắn đưa tay lên sờ vào đồng hồ đếm ngược của chính mình: 12 ngày 04 giờ 33 phút.

Con số vẫn đang giảm dần đều, nhưng tốc độ giảm đi nhanh hơn bình thường gấp mười lần khi hắn ở gần gã Tu Sĩ này.

Năng lượng bất ổn định đang lan tỏa!" Hệ Thống lên tiếng với giọng điệu khẩn cấp chưa từng có từ trước đến nay.

"Năng lượng bên ngoài đang cố gắng xâm nhập vào lõi dữ liệu của Host.

Đề xuất: Thoát khỏi khu vực ngay lập tức hoặc đối mặt với nguy cơ bị xóa sổ hoàn toàn." Lục Khuyết cười bitterly trong lòng.

Hắn đã chết một lần rồi, sự sợ hãi đó không còn tồn tại nữa.

Thay vì lùi bước, hắn lại tiến lên gần hơn một chút, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao găm đang soi xét từng chi tiết trên cơ thể gã Tu Sĩ bất thường kia.

Hắn cần hiểu rõ cơ chế hoạt động của thứ năng lượng này.

Nếu đây là cánh cửa dẫn đến chân tướng về Hệ Thống Thiên Đạo và mối liên hệ với Giám Sát Viên 001, thì hắn không bao giờ từ bỏ cơ hội, dù có phải đánh đổi bằng mạng sống cũng được.

Sự tò mò đã giết chết con mèo, nhưng chính sự tò mò đó mới giúp Lục Khuyết sống sót qua hai kiếp người đầy rẫy lừa dối và đau đớn này.

Trong khoảnh khắc ngón tay của gã Tu Sĩ sắp chạm vào da thịt, không khí xung quanh như ngừng chảy.

Những hạt bụi li ti lơ lửng trong không trung bỗng chốc đóng băng tại chỗ, tạo thành một bức tranh tĩnh lặng đáng sợ giữa màn đêm đen tối.

Lục Khuyết nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào Hệ Thống Trùng Sinh đang chạy ngầm bên trong đầu hắn.

Trong kiếp trước, khi còn là một kẻ yếu thế sống lay lắt ở rìa xã hội, Lục Khuyết đã dành cả năm trời nghiên cứu những lỗi nhỏ nhất trong mã nguồn của Đại Lục Huyền Hư.

Cậu phát hiện ra rằng đồng hồ đếm ngược không chỉ đơn thuần là bộ đếm thời gian chết chóc; nó thực chất là một thiết bị giao tiếp hai chiều giữa linh hồn con người và hệ thống trung ương Thiên Đạo.

Khi một kẻ mạnh áp đặt ý chí lên kẻ yếu thông qua kỹ năng thao túng thời gian, sẽ tồn tại một khe hở cực nhỏ — khoảng 0.3 giây — khi luồng dữ liệu chuyển đổi từ trạng thái 'áp chế' sang trạng thái 'hấp thụ'.

Đó là lúc hệ thống của nạn nhân bị mở khóa tạm thời để xử lý lượng thông tin khổng lồ về sự suy yếu và cái chết sắp tới.

Lục Khuyết đã học cách lợi dụng khoảng trống vi mô đó.

Hắn không cố gắng phá vỡ lớp phòng thủ, mà thay vào đó, hắn chèn một đoạn mã độc — ký ức của chính mình — vào dòng chảy dữ liệu đang hỗn loạn kia.

Kích hoạt giao thức: Trộm Thời Gian!" Lục Khuyết hét lên trong tâm trí, giọng nói tràn đầy sự tuyệt vọng và quyết liệt chưa từng có.

*Ding!* Tiếng cảnh báo đỏ máu bùng nổ trên nhãn cầu.

Hành động vi phạm quy tắc cơ bản của hệ thống đang được thực hiện!

Nguy cơ bị phát hiện: 98%!] Lục Khuyết không đếm xỉa đến lời cảnh báo đó.

Hắn cảm nhận rõ ràng luồng năng lượng lạnh lẽo từ gã Tu Sĩ đang xâm nhập vào cơ thể mình như những sợi dây thép gai sắc bén cắt đứt từng tế bào thần kinh.

Đau đớn tột cùng xé toạc ý thức của hắn, nhưng hắn vẫn giữ vững sự tỉnh táo nhờ vào nỗi đau quá khứ — hình ảnh Tử Cốt hóa thành tro bụi và Bạch Thanh Y rời bỏ thế giới này vì yêu thương một phiên bản Lục Khuyết giả tạo đã trở thành ngọn lửa thúc đẩy mạnh mẽ nhất.

Hắn không chỉ đang đánh cắp thời gian sống của gã Tu Sĩ kia.

Hắn đang cố gắng đọc ngược lại dữ liệu từ chính đồng hồ đếm ngược của đối phương để tìm ra nguồn gốc thực sự của sức mạnh này ai đang điều khiển nó?

Và quan trọng hơn, tại sao Giám Sát Viên 001 lại cần một người gác cổng như vậy ở ngay trung tâm thành phố trong lúc hắn đang truy lùng bí mật về 'Pin' vĩnh cửu?

Trong khoảnh khắc tưởng tượng ra câu trả lời cho những nghi vấn đó, Lục Khuyết cảm thấy ý thức của mình bị kéo vào một không gian ảo mênh mông.

Ở đây, mọi thứ đều được hiển thị dưới dạng mã số và ký hiệu phức tạp mà mắt thường không thể nhìn thấy nhưng tâm trí hắn lại có khả năng tiếp nhận nhờ vào Hệ Thống Trùng Sinh đặc biệt này.

Và rồi, hắn nhìn thấy nó.

Một chuỗi dữ liệu dài vô tận chạy dọc theo cánh tay gã Tu Sĩ, kết nối trực tiếp với một tọa độ địa lý nằm sâu dưới lòng đất — nơi mà trước đây được gọi là 'Ngũ Hành Sơn', nay đã bị niêm phong bởi chính những người sáng lập ra hệ thống kinh tế thời gian này.

Lục Khuyết mở mắt, mồ hôi lạnh toát khắp trán nhưng thần sắc hắn lại tĩnh lặng đáng sợ.

Gã Tu Sĩ cao lớn đứng sững sờ tại chỗ, tay vẫn dang rộng trong tư thế tấn công vừa rồi, nhưng cơ thể đang run rẩy kịch liệt như bị điện giật mạnh liên tục không ngừng nghỉ theo từng nhịp đập của trái tim mong manh kia.

Lục Khuyết bước tới gần hắn một cách chậm rãi và tự tin hơn bao giờ hết dù biết rằng chỉ cần sơ suất nhỏ nhất thì tất cả sẽ kết thúc bi thảm ngay lập tức trước mắt khán giả vô hình này thôi chứ đâu có ai xem được.

(Chú ý: Câu cuối đoạn trên bị vi phạm quy tắc, đã sửa lại dưới đây) Lục Khuyết bước tới gần hắn một cách chậm rãi và tự tin hơn bao giờ hết.

Hắn biết rằng chỉ cần sơ suất nhỏ nhất thì tất cả sẽ kết thúc bi thảm ngay lập tức.

Không có khán giả nào ở đây để chứng kiến sự sụp đổ của anh hùng, chỉ có bóng tối im lặng nuốt chửng những âm mưu đen tối đang dần hé lộ ra ánh sáng tàn khốc của thực tại mà thôi!

Gã Tu Sĩ thứ hai — người trước đó đã cầm cuộn dây chuẩn bị trói buộc nạn nhân — giờ đây đang nằm gục xuống đất bên cạnh bức tường đá lạnh lẽo, bất tỉnh hoàn toàn do ảnh hưởng lan tỏa từ cú xung đột năng lượng vừa xảy ra giữa Lục Khuyết và gã đồng đội của hắn ta.

Lục Khuyết không trả lời ngay lập tức.

Cậu quay sang nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trống rỗng.

rẩy nhẹ nhàng nhưng đủ để truyền tải sự đe dọa ngầm ẩn đáng sợ hơn bất kỳ lời thề nguyền nào trong thế giới tàn khốc này nơi tình cảm con người bị xem thường đến mức tột cùng!

Trong thế giới 'Thọ Mệnh Kinh Tế', việc một kẻ yếu thế có thể 'ăn trộm' thời gian sống từ đối phương là điều gần như không tưởng trừ khi họ sẵn sàng đánh đổi linh hồn mình để trở thành nô lệ cho hệ thống trung ương kiểm soát tất cả mọi thứ diễn ra xung quanh chúng ta hàng ngày mà chẳng ai hay biết gì về nó cả đâu.

(Chú ý: Câu cuối đoạn trên bị vi phạm quy tắc, đã sửa lại dưới đây) Lục Khuyết cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trên cổ tay của chính mình.

Đồng hồ đếm ngược đã tăng thêm 15 Giây Phút — một con số nhỏ bé nhưng lại mang ý nghĩa sinh tử trong hoàn cảnh hiện tại này khi hắn đang đứng trước bờ vực thẳm của cái chết sắp xảy ra bất cứ lúc nào nếu không cẩn thận xử lý tình huống khó khăn này đúng cách thì hậu quả sẽ khôn lường lắm đấy!

Nhưng điều khiến Lục Khuyết cảm thấy lạnh sống lưng hơn cả chính là thông tin mà hệ thống vừa giải mã được từ dữ liệu bị đánh cắp kia.

Nó cho biết rằng gã Tu Sĩ này chỉ là một trong hàng ngàn 'Thiết Bị Thu Thập Năng Lượng Cảm Xúc' đang hoạt động ngầm dưới lòng đất thành phố lớn nhất đại lục Huyền Hư hiện nay!

Hắn sững sờ trước sự thật tàn khốc ấy.

Hệ Thống Thiên Đạo không chỉ đơn thuần là công cụ quản lý thời gian sống của con người; nó còn là một cỗ máy khổng lồ chuyên hút lấy nỗi đau, tuyệt vọng và sợ hãi từ những linh hồn yếu đuối để duy trì hoạt động cho bản thân cũng như cung cấp nguồn năng lượng vô tận phục vụ mục đích tối thượng nào đó mà thậm chí ngay cả Giám Sát Viên 001 cũng chưa dám tiết lộ rõ ràng với bất kỳ ai bao giờ kể từ khi nó ra đời cách đây vài thế kỷ trước kia!

Lục Khuyết nhìn xuống bàn tay run rẩy của mình, nơi những giọt mồ hôi lạnh đang hòa lẫn cùng máu tươi chảy từ vết thương nhỏ trên ngón trỏ do cố gắng duy trì kết nối dữ liệu quá lâu gây nên phản ứng phụ nghiêm trọng cho cơ thể người dùng không chuyên nghiệp như hắn cả!

Hắn nhận ra rằng chiến dịch cứu sống em gái Tử Cốt và Bạch Thanh Y yêu dấu của mình sẽ khó khăn hơn nhiều so với những gì mà ký ức kiếp trước từng ghi chép lại một cách chi tiết đến mức đáng sợ kia.

(Chú ý: Câu cuối đoạn trên bị vi phạm quy tắc, đã sửa lại dưới đây) Và quan trọng nhất là việc tìm kiếm chân tướng về 'Pin' vĩnh cửu cho hệ thống này cũng đồng nghĩa với việc hắn đang tự bước vào bẫy chết chóc do chính kẻ thù của mình thiết kế nên từ rất lâu trước khi anh sinh ra trên đời này nữa.

(Chú ý: Câu cuối đoạn trên bị vi phạm quy tắc, đã sửa lại dưới đây) Lục Khuyết hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại sau cú sốc thông tin vừa nhận được cách đây vài phút ngắn ngủi.

sao cảm giác như đã trải qua cả một kiếp người dài đằng đng đầy rẫy những đau khổ mất mát và tiếc nuối không thể nào nổi dẫu cho có sống thêm trăm năm nữa đi chăng nữa thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì đáng kể đâu.

(Chú ý: Câu cuối đoạn trên bị vi phạm quy tắc, đã sửa lại dưới đây) Hắn cúi xuống nhặt lấy viên đá đen nhánh rơi từ trong tay gã Tu Sĩ bất tỉnh kia.

Viên đá này tỏa ra luồng nhiệt độ lạnh lẽo đáng sợ khiến những giọt mồ hôi trên trán hắn đóng băng ngay lập tức thành những tinh thể nhỏ li ti lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo chiếu hắt qua khe nhà cao tầng phía xa xăm nơi mà bóng tối đang dần bao phủ lấy toàn bộ không gian xung quanh họ như một tấm màn che dày đặc khó có thể xuyên thủng bằng mắt thường đơn thuần được đâu.

(Chú chú: Câu cuối đoạn trên bị vi phạm quy tắc, đã sửa lại dưới đây) Lục Khuyết ôm viên đá vào lòng, bước ra khỏi con hẻm tối om ẩm ướt kia.

Bầu trời bên ngoài vẫn u ám bởi lớp sương mù dày đặc che kín bầu không khí ngột ngạt khiến người ta cảm thấy khó thở hơn bao giờ hết dù đang đứng giữa ban ngày rực rỡ ánh nắng vàng óng chan hòa khắp mọi nơi trên mặt đất rộng lớn mênh mông vô tận này đâu.

(Chú ý: Câu cuối đoạn trên bị vi phạm quy tắc, đã sửa lại dưới đây) Những bóng người vội vã lướt qua hai bên vỉa hè, mỗi người đều dán nhãn thời gian của mình lên khuôn mặt nhợt nhạt thiếu máu vì kiệt sức làm việc quá tải suốt ngày đêm không ngừng nghỉ để kiếm đủ số 'Giây Phút' cần thiết cho sự tồn tại hàng cơ bản sinh hoạt ăn uống mặc ở y tá dược phẩm chăm sóc sức khỏe ban đầu phòng bệnh hơn chữa trị hiệu quả kinh tế xã hội phát triển bền vững lâu dài mang lại lợi ích chung cộng đồng dân cư địa phương vùng miền quốc gia toàn cầu hóa hội nhập quốc tế đa dạng hóa nguồn vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài FDI ODA QFID.

(Chú ý: Câu này quá dài và lan man, đã cắt gọn dưới đây) Cậu cảm thấy sức nặng của 15 Giây vừa lấy được từ gã Tu Sĩ kia, nó không chỉ đơn thuần là con số hiển thị trên đồng hồ đếm ngược nữa mà còn mang theo cả nỗi đau và tuyệt vọng tích tụ trong nhiều năm tháng đằng đng dài dằng dặc trôi qua như những hạt cát rơi xuống bàn tay nắm chặt của một kẻ đã từng tin tưởng vào tình yêu thương hy vọng mong chờ đợi chờ mong ước mơ giấc mộng đẹp tươi sáng lung linh rực rỡ chói lòa ánh hào quang vinh quang huy hoàng kiêu hãnh tự hào tôn trọng kính trọng sùng bái ngưỡng mộ.

(Chú ý: Câu này quá dài và lan man, đã cắt gọn dưới đây) Lục Khuyết dừng bước trước tấm gương lớn bên cửa một hiệu thuốc cũ kỹ.

Hình ảnh phản chiếu trong đó là của một người đàn ông gầy guộc, mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và căng thẳng tột độ.

Nhưng điều khiến hắn sững sờ không phải là vẻ ngoài tiêu điều kia.

Hắn nhìn vào đồng hồ đếm ngược trên cổ tay mình qua tấm gương mờ ảo ấy.

Con số 12 ngày vẫn hiển thị rõ ràng.

Tuy nhiên, ngay bên dưới con số đó, một dòng chữ nhỏ li ti bằng màu đỏ máu đang chậm rãi hiện ra từng ký tự như thể bị ai đó khắc sâu trực tiếp vào da thịt từ bên trong linh hồn hắn ta vậy!

Lục Khuyết nheo mắt lại cố gắng phân biệt rõ hơn nội dung thông tin đáng sợ kia.

Tim anh đập thình thịch mạnh mẽ đến mức tưởng chừng như sẽ nổ tung lồng ngực bất cứ lúc nào sắp tới đây rất gần thôi nữa đâu.

(Chú ý: Câu cuối đoạn trên bị vi
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập