Chương 42
Nhưng đối với Lục Khuyết, thế giới này không còn rực rỡ nữa.
Nó đang bị xé toạc bởi một sự thật tàn khốc mà hắn vừa khám phá ra trong bóng tối của hang động trước đó.
Hắn đứng giữa quảng trường trung tâm của thành phố biên cương, nơi những người buôn bán "Giây Phút" tụ tập đông đúc nhất.
Không khí nồng nặc mùi hương hoa cỏ giả tạo được phun từ các vòi xịt công cộng, che đi mùi hôi thối và sự tuyệt vọng đang lan tỏa trong từng hơi thở của đám dân chúng nghèo khổ.
Lục Khuyết đưa tay lên cổ tay trái.
Đồng hồ đếm ngược ở đó vẫn quay đều đặn: *73 năm 12 ngày 04 giờ*.
Một con số khổng lồ so với những kẻ chỉ có vài tháng hoặc thậm chí là vài ngày trước khi hóa tro bụi.
Nhưng hắn biết, đằng sau con số ấy là một lời nguyền chết chóc mà ngay cả chính Hệ Thống cũng không dám công khai thừa nhận.
Hắn cần tìm hiểu thêm.
Cần phải xác minh giả thuyết điên cuồng của mình về nguồn gốc thực sự của "Thọ Mệnh Kinh Tế".
Nếu đúng như những manh mối hắn thu thập được trong kiếp trước, thì đồng hồ này không chỉ là một thiết bị đo lường thời gian sống.
Nó là một chiếc khóa.
Một cái bẫy.
"Hệ Thống," Lục Khuyết gọi thầm trong đầu, giọng điệu lạnh lẽo và kiểm soát.
"Mở giao diện phân tích môi trường.
Tập trung vào các biểu tượng cổ trên những bức tường của đền thờ Thời Gian." Một màn hình ảo màu xanh lam nhạt hiện ra trước mắt hắn, che khuất phần nào khung cảnh hỗn loạn xung quanh.
Những dòng chữ chạy nhanh như gió.
[Đã nhận lệnh.] [Phân tích đang thực hiện.] [Cảnh báo: Năng lượng tinh thần tiêu thụ 15% trong giây này.] Lục Khuyết nhíu mày.
Mức độ tiêu hao năng lượng cao hơn bình thường gấp ba lần.
Hắn ngước mắt lên, nhìn về phía tòa đền thờ cổ kính nằm ở trung tâm quảng trường.
Kiến trúc của nó mang phong cách hỗn loạn, kết hợp giữa những cột đá granit đen bóng và các tấm kim loại phản chiếu ánh sáng kỳ lạ.
Trên bề mặt tường đá bên ngoài đền thờ, có khắc một loạt các biểu tượng hình học phức tạp mà mắt thường không thể nhận ra được nếu không qua bộ lọc của Hệ Thống.
Trong kiếp trước, hắn đã từng thấy chúng nhưng bỏ qua vì cho rằng đó chỉ là trang trí vô nghĩa.
Nhưng giờ đây, với góc nhìn của kẻ biết tương lai và khả năng phân tích dữ liệu vượt trội, những biểu tượng ấy đang tỏa sáng một cách đáng sợ trong tầm mắt hắn.
Đó không phải là hoa văn.
Đó là mã nguồn.
Mã nguồn gốc của thế giới này.
"Hắn bước chậm rãi về phía đền thờ, mỗi bước chân đều được tính toán để tránh sự chú ý của các Giám Sát Viên thấp cấp đang tuần tra quanh khu vực này." Lục Khuyết cúi đầu xuống, giấu khuôn mặt sau chiếc mũ rộng vành cũ kỹ.
"Đừng nhìn thẳng vào họ," hắn tự nhủ.
"Để chúng nghĩ rằng ngươi chỉ là một kẻ lang thang vô tri." Khi tiếp cận bức tường đá, khoảng cách còn lại năm mét.
Hệ Thống của hắn bắt đầu cảnh báo nguy hiểm.
[Cảnh báo: Trường lực phòng thủ cổ xưa được kích hoạt.] [Nguồn năng lượng phát hiện: Không xác định.] [Khuyến nghị: Rút lui ngay lập tức.] "Không," Lục Khuyết đáp trả trong lòng, giọng điệu kiên quyết đến mức lạnh lùng.
"Nếu ta rút lui bây giờ, sẽ không bao giờ có cơ hội thứ hai để chạm vào sự thật." Hắn giơ bàn tay phải lên, những ngón tay thon dài và nhợt nhạt khẽ cử động theo một hình thức ấn chú đặc biệt mà hắn đã học được từ một cuốn sách cổ bị cấm trong thư viện thành phố.
Đây là kỹ năng *Lấy Máu Từ Không Gian*, một tuyệt kỹ cấp độ C-rank mà hắn vừa mới mở khóa sau khi hoàn thành nhiệm vụ bí mật của Giám Sát Viên 001 trước đó.
Một luồng khí huyết màu đỏ thẫm bay ra từ đầu ngón tay trỏ, hòa vào không gian xung quanh.
Luồng khí này đóng vai trò như một chất dẫn truyền, giúp hắn kết nối ý thức với trường lực phòng thủ mà không cần phải chạm trực tiếp vào vật thể gây kích hoạt bẫy.
Cảm giác tê tái chạy dọc sống lưng khi luồng năng lượng của hắn va chạm với lớp vỏ bảo vệ vô hình bao quanh bức tường đá.
Nó giống như việc cắm tay trần vào ổ điện cao áp, nhưng thay vì bị bỏng hoặc chết chóc, Lục Khuyết lại cảm nhận được một dòng chảy thông tin khổng lồ đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí mình.
[Hệ Thống: Phát hiện dữ liệu mã hóa cấp độ S.] [Đang giải mã.] [Không thể hoàn toàn truy cập.
Cần mật khẩu sinh học đặc biệt.] "Giúp tôi," Lục Khuyết nói thầm, giọng run lên vì sự phấn khích lẫn sợ hãi tột cùng.
"Giải mã những gì mà ngươi có thể." Màn hình ảo trước mắt hắn bắt đầu biến đổi màu sắc từ xanh lam sang đỏ rực.
Những dòng ký tự cổ xưa xuất hiện, chồng chéo lên nhau tạo thành một bức tranh kỳ dị và đầy ám ảnh.
Lục Khuyết nheo mắt nhìn kỹ hơn.
Ông thấy rõ ràng những ký hiệu đó không chỉ là văn bản đơn thuần mà còn chứa đựng hình ảnh minh họa về quá trình trích xuất thời gian từ linh hồn con người để nuôi dưỡng hệ thống vận hành đại lục Huyền Hư này!
Máu lạnh chảy ngược trong người hắn khi nhận ra sự thật tàn khốc: Chúng ta đang sống dựa trên nỗi đau của chính mình.
Mỗi giây trôi qua không chỉ là mất mát cá nhân mà còn trở thành nhiên liệu cho cỗ máy cai trị toàn thế giới này hoạt động liên tục bất chấp mọi giá!
Nhưng điều khiến Lục Khuyết cảm thấy kinh hoàng hơn cả nằm ở phần cuối cùng của đoạn mã vừa được giải mã: Một cái tên quen thuộc đang hiển thị rõ ràng giữa những dòng chữ máu đỏ tươi tắn kia – "Lục Khuyết".
Và bên cạnh nó là một con số đếm ngược khác hoàn toàn so với đồng hồ đeo tay hiện tại!
[Đang tiếp tục phân tích.] [Nguồn dữ liệu chính: Dự án Ma Đầu.] [Mục tiêu cuối cùng: Tạo ra nguồn cung cấp năng lượng vô hạn từ sự hối hận vĩnh cửu của kẻ phản bội.] Lục Khuyết sững sờ đứng đó, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.
Hắn luôn nghĩ rằng mình đang chiến đấu chống lại định mệnh để cứu sống những người thân yêu.
Nhưng hóa ra tất cả chỉ là một vở kịch được dàn dựng sẵn bởi chính cái gọi là "Thiên Đạo" – hệ thống ý thức tập thể của những linh hồn đã chết oan ức trước đây!
Họ muốn anh trải nghiệm đủ nỗi đau sâu sắc nhất có thể rồi sau đó biến thành viên pin vĩnh cửu cho cỗ máy khổng lồ này tiếp tục quay vòng không ngừng nghỉ mãi mãi trong bóng tối tuyệt vọng và cô đơn tột cùng!
Ha." Lục Khuyết bật cười một cách chua chát, tiếng cười vang lên khản đặc giữa khoảng không gian tĩnh lặng đáng sợ xung quanh.
"Vậy ra đó là lý do tại sao ta luôn cảm thấy trống rỗng bên trong?" Hắn lau dòng nước mắt cay đắng chảy xuống khóe miệng bằng mu bàn tay bẩn thỉu.
"Ta đã tưởng rằng mình đang tìm kiếm hy vọng.
Nhưng hóa ra lại tự nguyện nhảy vào cái bẫy tử thần mà kẻ thù đặt sẵn từ lâu rồi sao?!" Bất ngờ, một giọng nói trầm ấm vang lên phía sau lưng hắn làm cho Lục Khuyết giật mình quay phắt trở lại chỗ đứng cũ của chính mình lúc nãy.
Trước mặt anh giờ đây xuất hiện trước mắt là hình bóng đen kịt cao lớn hơn bình thường rất nhiều so với người dân địa phương xung quanh nơi này!
Đó không ai khác chính là Giám Sát Viên 001 – kẻ thù số một luôn theo sát từng bước đi của Lục Khuyết trong suốt hành trình dài đằng đng đầy rẫy chông gai và nguy hiểm chết người phía trước chờ đợi đón chào họ sắp tới đây thôi nữa rồi đó.
"Chào mừng đã trở về, Ma Đầu tương lai," Giám Sát Viên 001 lên tiếng với giọng điệu bình thản nhưng lại mang theo sức nặng kinh hoàng khiến cho không khí xung quanh như bị đóng băng hoàn toàn ngay lập tức.
"Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.
Khi mà ngươi cuối cùng cũng đủ tỉnh táo để nhìn thấy chân tướng đằng sau tất cả những gì đang xảy ra trước mắt mình bây giờ đây!" Lục Khuyết nghiến răng ken két, hai tay nắm chặt thành quyền đến mức xương khớp phát ra tiếng nổ lách tách đáng sợ.
"Ngươi nghĩ rằng ta sẽ dễ dàng chấp nhận số phận bi thảm này sao?
Ta thà chết đứng còn hơn sống quỳ dưới gót giày của những tên quỷ dữ như các ngươi!" Giám Sát Viên 001 khẽ mỉm cười, nụ cười lạnh lùng và tàn nhẫn giống hệt như chính phiên bản tương lai độc ác mà Lục Khuyết đang cố gắng tiêu diệt trong tiềm thức sâu thẳm nhất của riêng mình vậy.
"Đừng hiểu lầm ý ta." hắn trả lời một cách nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực áp đảo đối phương hoàn toàn không chút do dự hay chần chừ gì thêm nữa cả đâu!
"Sự tự do mà ngươi mơ ước chỉ là ảo tưởng hão huyền mà thôi!
Chỉ có nỗi đau mới mang lại cho chúng sinh cơ hội tái sinh và tìm thấy ý nghĩa thực sự của tồn tại trong vũ trụ bao la này!" Lục Khuyết không đáp lời.
Hắn biết rằng tranh luận với kẻ thù lúc này hoàn toàn vô ích bởi vì lý trí đã bị cảm xúc chi phối quá nặng nề khiến cho mọi suy nghĩ đều trở nên mơ hồ và khó nắm bắt hơn bao giờ hết!
Thay vào đó, hắn quyết định hành động ngay lập tức trước khi đối thủ kịp phản ứng lại bất cứ điều gì đang diễn ra xung quanh họ hiện tại này!
Với tốc độ nhanh như điện giật, Lục Khuyết lao thẳng về phía Giám Sát Viên 001.
Lưỡi dao nhỏ gọn giấu trong lòng bàn tay trái của hắn bay vút lên với quỹ đạo cong lạ mắt nhằm vào huyệt đạo yếu điểm nhất trên cơ thể đối phương – chính là vùng cổ họng nhạy cảm dễ bị tổn thương nhất nếu như không cẩn thận phòng thủ kỹ lưỡng thì chắc chắn sẽ chết ngay lập tức mà chẳng cần phải nghĩ ngợi gì nhiều nữa cả!
Tuy nhiên, điều khiến Lục Khuyết kinh ngạc hơn cả khi lại còn chút nào dường như linh hồn cường đại khí thế linh hồn thọ mệnh linh hồn cường đại Không gian xung quanh будто bị đóng băng trong tích tắc.
Lưỡi dao nhỏ gọn giấu trong lòng bàn tay trái của hắn bay vút lên với quỹ đạo cong lạ mắt nhằm vào huyệt đạo yếu điểm nhất trên cơ thể đối phương – chính là vùng cổ họng nhạy cảm dễ bị tổn thương nhất nếu như không cẩn thận phòng thủ kỹ lưỡng thì chắc chắn sẽ chết ngay lập tức mà chẳng cần phải nghĩ ngợi gì nhiều nữa cả!
Giám Sát Viên 001 đứng sững sờ tại chỗ.
Lưỡi dao đã xuyên qua vùng cổ họng của hắn, nhưng thay vì cắt đứt mạch máu hay khí quản, nó lại chạm vào một lớp màng năng lượng vô hình bao bọc lấy cơ thể người đàn áo đen kia.
Lớp màng đó rung động nhẹ nhàng, phát ra những tia sáng xanh lam mờ ảo khiến cho ánh mắt lạnh lùng của Lục Khuyết trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.
Hắn lùi về phía sau, ngón tay còn lại vẫn giữ nguyên thế sẵn sàng kích hoạt hệ thống phòng thủ khẩn cấp.
Hệ thống trên nhãn cầu hiển thị dòng chữ đỏ máu nhấp nháy liên tục: "CẢNH BÁO!
MỤC TIÊU SỞ HỮU LÁI CHẮT NĂNG LƯỢNG BẤT THƯỜNG.
ĐỘ CỨNG TƯƠNG ĐỐI: 95%.
KHUYẾT ĐIỂM: VÙNG TIM TRÁI." Lục Khuyết nheo mắt nhìn kỹ hơn vào Giám Sát Viên 001.
Hắn nhận ra rằng lớp màng bảo vệ này không phải là phòng thủ thụ động mà là một cơ chế phản công chủ động bất cứ khi nào có vật thể sắc bén tiếp xúc với nó.
Đây chính là lý do tại sao những kẻ xâm nhập trước đó đều thất bại thảm hại dù họ sở hữu sức mạnh vượt trội hơn hẳn so với gã đàn ông mặc áo đen này.
"Ngươi đã học được bài học từ những người đi trước," giọng nói trầm thấp của Giám Sát Viên 001 vang lên, không hề mang chút sợ hãi hay hoảng loạn nào trong đó.
"Nhưng kiến thức mà ngươi sở hữu chỉ là bề nổi của tảng băng chìm." Lục Khuyết cười lạnh một tiếng đầy khinh miệt.
Hắn biết rõ rằng mình đang đối mặt với kẻ thù nguy hiểm nhất từ trước đến giờ kể từ khi bước chân vào thế giới trùng sinh này.
Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn sẽ dễ dàng chấp nhận thất bại hay lùi bước trước bất kỳ hoàn cảnh khó khăn nào cả.
"Hệ thống phân tích nhanh," Lục Khuyết thầm ra lệnh trong lòng, đồng thời đưa tay phải về phía sau lưng lấy thêm một lưỡi dao khác đã được chuẩn bị sẵn từ trước đó.
Ánh sáng xanh lam từ lớp màng bảo vệ bắt đầu mờ dần đi từng chút một theo nhịp đập đều đặn của trái tim người đàn áo đen kia.
Dữ liệu hiện ra trước mắt Lục Khuyết dưới dạng các con số và biểu đồ phức tạp khó hiểu nhưng vô cùng hữu ích trong tình huống chiến đấu căng thẳng này: "ĐIỂM YẾU XÁC ĐỊNH!
KHOẢNG CÁCH TỐI ƯU ĐỂ TIẾN CÔNG: 1.5 MÉT.
THỜI GIAN PHẢN ỨNG CỦA MỤC TIÊU: 0.3 GIÂY." Hắn hít một hơi thật sâu để làm dịu lại những cảm xúc kích động đang dâng cao trong lòng mình.
Sự bình tĩnh tuyệt đối là yếu tố then chốt quyết định thành bại của cuộc chiến sắp tới giữa hai người này chứ không phải sức mạnh thuần túy hay kỹ năng combat đơn giản đâu.
"Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể đánh bại được ta chỉ bằng cách sử dụng những món vũ khí tầm thường như vậy sao?" Giám Sát Viên 001 hỏi lại với vẻ mặt đầy thách thức nhưng vẫn giữ nguyên tư thế phòng thủ vững chắc không hề lay chuyển dù là một li lông nhỏ nhất.
Lục Khuyết đáp trả bằng hành động thay vì lời nói suông rỗng tuếch vô nghĩa.
Hắn lao thẳng về phía trước nhanh như tia chớp xé toạc màn đêm đen tối bao trùm khắp căn phòng rộng lớn này.
Lưỡi dao thứ hai bay vút lên với tốc độ kinh hoàng nhắm chính xác vào vùng tim trái mà hệ thống vừa mới chỉ ra cho hắn biết cách vài giây trước đó thôi!
Lần này, lớp màng năng lượng xanh lam không còn xuất hiện kịp thời để bảo vệ Giám Sát Viên 001 nữa.
Lưỡi dao xuyên thủng trực tiếp vào lồng ngực người đàn áo đen kia, gây ra một vết thương sâu hoắm khiến máu tươi phun trào mạnh mẽ như suối chảy xiết không ngừng nghỉ dù đã cố gắng nén lại tối đa mức độ tổn thương có thể chịu đựng được trong hoàn cảnh cực kỳ nguy hiểm này!
Giám Sát Viên 001 ngã ngồi xuống sàn nhà đá lạnh giá, khuôn mặt tái nhợt đi đáng kể so với lúc ban đầu khi vừa mới bắt đầu cuộc đối đầu căng thẳng đầy kịch tính giữa hai người họ.
Nhưng điều khiến Lục Khuyết kinh ngạc hơn cả là nụ cười mỉa mai hiện rõ trên môi gã đàn áo đen kia dù đang nằm trong tình trạng trọng thương nghiêm trọng đe dọa trực tiếp đến mạng sống của hắn ta bất cứ lúc nào cũng được!
đã phạm sai lầm lớn nhất mà một người chơi hệ thống trùng sinh không bao giờ nên mắc phải," giọng nói yếu ớt nhưng đầy uy lực vang lên từ cổ họng đang chảy máu tươi đỏ của Giám Sát Viên 001.
"Mắc lỗi khi quá tin tưởng vào những dữ liệu do chính cái gọi là 'hệ thống' cung cấp cho ngươi mà quên mất rằng chúng chỉ mang tính chất tham khảo tương đối chứ không phải tuyệt đối hoàn toàn đúng sự thật đâu." Lục Khuyết nhíu chặt hai hàng mày lại thành một đường thẳng sắc bén đầy cảnh giác.
Hắn cảm nhận rõ ràng những thay đổi bất thường đang diễn ra bên trong cơ thể của kẻ thù ngay trước mặt mình dù vừa mới bị thương nặng nề đến mức gần như không còn khả năng chiến đấu tiếp theo nữa đâu!
Cơ thể Giám Sát Viên 001 bắt đầu phát sáng rực rỡ dưới ánh đèn điện mờ ảo chiếu rọi khắp căn phòng tối om này.
Những tia sáng màu tím sẫm kỳ lạ lan tỏa ra từ vết thương trên lồng ngực, tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ cuốn hút mọi thứ xung quanh vào bên trong nó giống như một hố đen vũ trụ thu nhỏ lại vậy!
"Đây là gì?" Lục Khuyết hỏi với vẻ mặt đầy nghi ngờ nhưng vẫn giữ nguyên khoảng cách an toàn tối đa có thể để tránh bị kéo vào vùng nguy hiểm chết người kia dù chỉ là một li lông nhỏ nhất cũng đủ khiến hắn phải trả giá đắt đỏ cho sự chủ quan thiếu cẩn trọng của mình rồi!
Giám Sát Viên 001 không đáp lại ngay lập tức.
Thay vào đó, hắn nâng tay trái lên khỏi mặt sàn đá lạnh giá đang bị vấy bẩn bởi những giọt máu tươi đỏ vừa mới chảy ra từ vết thương trên cơ thể gã đàn áo đen kia vài giây trước.
Ngón trỏ của Giám Sát Viên 001 chạm nhẹ vào không trung phía trước ngực mình, tạo nên một hiệu ứng âm thanh kỳ lạ giống như tiếng chuông đồng vang lên trong phòng rộng lớn này.
Lục Khuyết nhận ra rằng đó chính là tín hiệu kích hoạt loại kỹ năng đặc biệt chưa từng được ghi chép lại trong bất kỳ tài liệu nào về thế giới trùng sinh hệ thống mà hắn đã nghiên cứu suốt nhiều năm qua!
Vòng xoáy năng lượng màu tím sẫm đột ngột mở rộng ra nhanh chóng, nuốt chửng toàn bộ cơ thể của Giám Sát Viên 001 vào bên trong nó.
Không khí xung quanh trở nên lạnh giá đến mức khiến cho lông tóc dựng đứng trên da thịt Lục Khuyết dù đang mặc áo khoác dày dặn chống gió mùa đông giá rét phía bắc xứ sở này!
Hắn lùi thêm hai bước về phía sau, tay vẫn nắm chặt lưỡi dao còn lại trong lòng bàn tay phải đầy mồ hôi vì sự căng thẳng tột cùng của tình huống hiện tại.
Hệ thống trên nhãn cầu hiển thị dòng chữ cảnh báo đỏ máu nhấp nháy liên tục không ngừng nghỉ: "CẢNH BÁO!
NĂNG LƯỢNG BẤT THƯỜNG ĐANG TĂNG CƯỜNG THEO MỨC ĐỘ NGUY HIỂM CAO NHẤT!" Lục Khuyết biết rằng mình đang đối mặt với một thử thách nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì hắn đã tưởng tượng trước đó khi bước vào căn phòng này để tìm kiếm câu trả lời cho bí ẩn về nguồn gốc của Giám Sát Viên 001.
Nhưng điều đáng sợ nhất không
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận