Chương 41
Lục Khuyết không di chuyển ngay.
Cơ thể anh run rẩy, không phải vì lạnh hay sợ hãi, mà là do sự xung đột dữ dội giữa hai dòng năng lượng đang chiến tranh trong huyết quản: sức mạnh nguyên thủy vừa mới bùng nổ và hệ thống nhân tạo đang cố gắng tái lập trật tự.
Anh cúi xuống, nhìn vào đống tro tàn còn bốc khói nhẹ trước mặt.
Đó không phải xác của kẻ thù, mà là phần dư thừa của một thực tại bị bóp méo.
Ba bóng áo choàng đã biến mất cùng với tiếng vang cuối cùng của lời thách thức điên cuồng đó, để lại sau lưng sự im lặng chết chóc và bầu không khí nặng nề như chì.
"Ký hiệu nhận diện...
Đã thay đổi," Lục Khuyết lầm bầm, giọng khàn đặc bất thường.
Anh giơ tay phải lên trước mắt.
Trên da thịt trắng bệch của cổ tay, chiếc đồng hồ đếm ngược vốn dĩ hiển thị những con số đỏ chói giờ đây đang mờ ảo.
Kim giây không còn quay theo chiều kim đồng hồ nữa mà nhảy múa loạn xạ, đôi khi lùi lại, đôi khi đứng yên chết lặng.
Hệ Thống 'Thiên Đạo' vang lên trong đầu anh, nhưng lần này âm thanh không còn lạnh lùng máy móc như trước.
Nó mang một sắc thái kỳ lạ — giống như tiếng thì thầm của ngàn linh hồn đang gào thét bị nén vào một tần số duy nhất.
[Thông báo: Sự kiện "Vỡ Vụn Định Mệnh" đã hoàn tất.]
[Kích hoạt lại giao diện người dùng...]
[Cảnh báo: Mức độ ổn định tâm lý thấp hơn 40%.
Nguy cơ đồng hóa với ý thức tập thể tăng cao.]
[Nhiệm vụ mới được cấp: Tìm kiếm "Chìa Khóa Thời Gian".
Phần thưởng: Khôi phục 1 giờ thời gian cho Tử Cốt.]
Lục Khuyết nhắm mắt lại, hít một hơi sâu.
Anh biết rõ cái giá của nhiệm vụ này.
Trong kiếp trước, anh đã bỏ lỡ khoảnh khắc đó vì quá tin vào sức mạnh thuần túy.
Lần này, với ký ức về những sai lầm và nỗi đau tận cùng, anh không thể cho phép mình trượt ngã thêm nữa.
Nhưng điều khiến anh lo lắng hơn cả phần thưởng là lời cảnh báo của hệ thống: *Đồng hóa*.
Hệ Thống muốn gì?
Nó không chỉ là một công cụ hỗ trợ.
Nó là kẻ săn mồi đang nuôi dưỡng con mồi để thu hoạch năng lượng từ nỗi đau và sự tuyệt vọng.
Mỗi lần Lục Khuyết sử dụng sức mạnh, anh lại cảm thấy những xúc giác lạnh lẽo của vô số linh hồn chết oan len lỏi vào ý thức mình.
Chúng không muốn cứu rỗi ai cả; chúng chỉ muốn được sống tiếp thông qua ký ức của người khác.
Anh đứng dậy, bàn chân chạm xuống nền đá lạnh giá nơi hang động sâu thẳm dưới lòng đất Đại Lục Huyền Hư.
Đây là "Nơi Xuất Phát" — địa điểm mà mọi kẻ đi tìm bí mật đều phải bắt đầu, nhưng cũng là nơi ít ai sống sót để kể lại câu chuyện.
Không gian ở đây bị bẻ cong bởi những dư âm của trận chiến vừa rồi.
Những tảng đá lơ lửng giữa không trung vẫn chưa rơi xuống, tạo thành một mê cung tĩnh lặng đáng sợ.
Lục Khuyết bước đi, mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng.
Anh cần tìm ra cách ổn định đồng hồ đếm ngược trước khi nó về 0 và xóa sổ anh khỏi thực tại.
Nhưng quan trọng hơn, anh cần hiểu rõ bản chất của "Chìa Khóa Thời Gian" mà hệ thống vừa nhắc đến.
Trong ký ức kiếp trước, từ này xuất hiện trong những ghi chép bị cấm của Thư Viện Cổ Đại — nơi chứa đựng lịch sử thật sự về nguồn gốc của Đồng Hồ Đếm Ngược.
Hang động mở ra thành một căn phòng rộng lớn hình tròn, được bao quanh bởi những bức tường đá khắc đầy các ký tự cổ xưa mà mắt thường khó có thể nhận diện.
Ánh sáng xanh lam nhạt phát ra từ chính xác tâm điểm của căn phòng chiếu rọi lên sàn nhà, nơi có một đài phun nước khô cằn bằng ngọc bích đen.
Lục Khuyết dừng lại ở mép bóng tối.
Trực giác cảnh báo anh rằng khu vực này là "vùng cấm" — không phải vì quái vật hay bẫy cơ học, mà vì sự hiện diện của *thông tin*.
Trong thế giới Thọ Mệnh Kinh Tế, kiến thức cũng có giá trị bằng thời gian.
Những ký tự trên tường đang hấp thụ năng lượng từ môi trường xung quanh, tạo ra một áp lực tinh thần ghê gớm lên bất kỳ ai dám bước vào.
"Giám Sát Viên 001 sẽ không để tôi tiếp cận nơi này nếu nó thực sự nguy hiểm," Lục Khuyết nhủ thầm, tay đặt nhẹ lên chuôi kiếm ảo — thứ vũ khí duy nhất anh còn lại sau khi sức mạnh nguyên thủy tan biến.
"Nhưng nếu đây là chìa khóa...
thì đó cũng là mục tiêu của hắn."
Anh bước vào vùng ánh sáng xanh lam.
Ngay lập tức, thế giới xung quanh bắt đầu thay đổi.
Những ký tự trên tường không còn đứng yên nữa; chúng chuyển động như những con rắn nhỏ liếm lấy bầu không khí, tạo ra một âm thanh rít lên chói tai mà chỉ có thể nghe thấy bằng tâm trí.
Hệ Thống của Lục Khuyết lập tức cảnh báo:
[Cảnh báo: Mức độ nhiễu loạn dữ liệu cao.]
[Đang cố gắng giải mã...
Giải mã thất bại.]
[Lưu ý: Sử dụng khả năng đặc biệt "Nhìn Xuyên Thời Gian" (Kiếp Trước) để vượt qua lớp bảo vệ thông tin.]
Lục Khuyết nhắm mắt, tập trung vào ký ức của phiên bản tương lai mình.
Trong kiếp trước, anh đã từng đứng ở đây khi là một cường giả cấp S-rank đầy quyền năng.
Anh nhớ rõ cảm giác khi những bức tường này sụp đổ thành bụi và tái cấu trúc lại dưới dạng mã nguồn dữ liệu thô.
Khi mở mắt lần nữa, căn phòng không còn là đá và ngọc bích nữa.
Nó trở nên một mê cung ánh sáng số hóa, nơi mỗi khối đá đều mang nhãn mác thời gian: *Giờ*, *Phút*, *Giây*.
Và ở trung tâm đài phun nước khô cằn đó, lơ lửng giữa không khí, là một vật thể nhỏ bé bằng kích thước quả bóng tennis.
Nó phát ra những sóng xung kích làm rung chuyển cả không gian dữ liệu xung quanh.
Đó chính là "Chìa Khóa Thời Gian" — hoặc ít nhất là vỏ bọc của nó.
Lục Khuyết tiến lại gần, thận trọng quan sát.
Vật thể đó trông giống như một đồng hồ bỏ túi bị vỡ vụn, nhưng các kim giờ bên trong không chỉ có hai mà là ba chiếc: một màu đỏ (Quá khứ), một màu trắng (Hiện tại) và một màu đen sâu thẳm (Tương lai).
Ba chiếc kim này đang quay ngược chiều nhau với tốc độ chóng mặt, tạo ra những khe nứt nhỏ trên bề mặt thực tại xung quanh nó.
"Có thứ gì đó không ổn," Lục Khuyết nhận xét, mồ hôi lạnh bắt đầu chảy dọc sống lưng.
"Nếu chạm vào mà không có lớp bảo vệ ý thức, tôi sẽ bị ném về quá khứ hoặc tương lai ngay lập tức."
Hệ Thống lại lên tiếng:
[Nhiệm vụ phụ kích hoạt: Giải mã cấu trúc năng lượng của Chìa Khóa.]
[Phương pháp đề xuất: Sử dụng máu làm chất dẫn truyền dữ liệu.
Tỷ lệ rủi ro: 85%.]
Lục Khuyết cười bitterly.
Tất nhiên là phải dùng máu rồi.
Trong thế giới này, không có thứ gì miễn phí, kể cả kiến thức về cách phá vỡ sự kiểm soát của thời gian.
Anh rút dao rạch nhẹ lên lòng bàn tay trái và đặt nó lên bề mặt lạnh giá của đài phun nước.
Khi giọt máu rơi xuống vật thể lơ lửng, một tiếng vang lớn nổ ra trong tâm trí anh — không phải là âm thanh, mà là những dòng chảy ký ức不属于 về anh.
Anh thấy hình ảnh Bạch Thanh Y đang khóc bên cạnh giường bệnh của Tử Cốt; anh thấy chính mình đứng trên đỉnh tháp Ma Đầu với đôi mắt trống rỗng; và cuối cùng, anh thấy Giám Sát Viên 001 mỉm cười trong bóng tối, đếm từng giây còn lại trên đồng hồ cổ tay của Lục Khuyết.
"Đủ rồi," Lục Khuyết thét lên, rút tay ra khỏi đài phun nước trước khi những ký ức đó nuốt chửng ý thức anh.
"Tôi không cần biết mọi thứ.
Tôi chỉ cần biết cách cầm nó."
Anh đưa bàn tay còn nguyên vết thương lại gần vật thể lần nữa, nhưng lần này với quyết tâm tuyệt đối.
Anh sẽ không để hệ thống kiểm soát quá trình giải mã.
Anh tự chủ động ép buộc năng lượng từ ký ức kiếp trước vào điểm tiếp xúc giữa da thịt và Chìa Khóa.
Một luồng dữ liệu khổng lồ xé toạc qua đầu anh.
Lục Khuyết ngã quỵ xuống, nhưng tay vẫn bám chặt lấy vật thể đó khi nó rơi khỏi không trung và lao thẳng vào lòng bàn tay anh.
Cảm giác lạnh buốt chạy dọc cánh tay, xâm nhập vào tim, rồi lan tỏa khắp cơ thể như một cơn sốt băng giá.
Khi ánh sáng dữ liệu tắt dần, căn phòng trở lại bình thường.
Những bức tường đá tĩnh lặng trở lại, những ký tự cổ xưa ngừng chuyển động.
Lục Khuyết nằm sấp trên sàn nhà, thở hổn hển, máu từ bàn tay anh đã đóng cục thành một lớp vỏ bọc xung quanh Chìa Khóa Thời Gian.
Anh ngồi dậy, lau mồ hôi và máu dính trên mặt.
Trong lòng bàn tay phải, vật thể đó giờ đây không còn là đồng hồ vỡ vụn nữa mà trở thành một hạt nhân nhỏ bé phát ra ánh sáng trắng ngà — giống như những vì sao xa xôi phản chiếu trong mắt anh lúc trước.
[Thông báo: Đã thu thập "Hạt Nhân Thời Gian Không Ổn Định".]
[Cảnh báo: Vật thể này chứa đựng năng lượng tương đương với 10 năm thời gian của một người bình thường.]
[Lưu ý: Sử dụng sai lệch sẽ dẫn đến sự sụp đổ cục bộ của không-thời gian tại bán kính 5 mét.
Bạn đã được thông báo đủ rủi ro.]
Lục Khuyết nhìn vào hạt nhân đó, cảm thấy trọng lượng khủng khiếp đè nặng lên tâm trí mình.
Đây là sức mạnh mà ngay cả các cường giả cấp S-rank cũng phải dè chừng.
Nhưng đồng thời, nó cũng là con mồi ngon nhất cho bất kỳ kẻ thù nào muốn tiêu diệt anh một cách dứt khoát.
"Giám Sát Viên 001," Lục Khuyết nói với bóng tối, giọng lạnh băng hơn trước kia rất nhiều.
"Anh đã thấy chưa?
Tôi không cần sự bảo vệ của hệ thống để sống sót."
Không có câu trả lời.
Nhưng trong khoảnh khắc im lặng đó, anh cảm nhận được một cái gì đó — một cặp mắt vô hình đang quan sát từ phía sau lớp thực tại mỏng manh này.
Giám Sát Viên 001 biết anh đã lấy được nó.
Và điều đáng sợ hơn là: Hắn ta không ngăn cản.
Lục Khuyết nhíu mày, nghi ngờ bắt đầu nảy sinh trong tâm trí tính toán của mình.
Có một kịch bản mà hắn muốn xảy ra — và việc Lục Khuyết sở hữu Chìa Khóa Thời Gian lại nằm gọn ngay trong đó.
Nếu đây là bẫy, thì nó quá tinh vi đến mức đáng sợ.
Anh đứng dậy, cầm lấy hạt nhân cẩn thận bằng hai tay bọc trong băng gạc tạm thời làm từ vải áo rách của mình rồi bỏ vào túi ngực gần tim nhất.
Nhiệt độ lạnh giá phát ra từ vật thể khiến anh rùng mình, nhưng cũng giúp头脑 trở nên tỉnh táo hơn bao giờ hết.
"Phần thưởng cho Tử Cốt," anh thì thầm, nhắc nhở bản thân về lý do tồn tại duy nhất còn lại của mình.
"Nhưng trước tiên...
tôi cần tìm hiểu xem Giám Sát Viên muốn gì từ 'Ma Đầu' này."
Lục Khuyết quay người và bước ra khỏi căn phòng bí ẩn, hướng về lối đi dẫn lên mặt đất — nơi ánh sáng ban ngày đang chờ đợi với sự tàn khốc vô tình của nó.
Mỗi bước chân anh đặt xuống đều tạo ra một tiếng vang nhỏ trong hang động, như thể báo hiệu cho thế giới bên ngoài rằng: Con thú đã thoát khỏi chuồng cũi, và lần này, nó mang theo lửa.
Nhưng khi vừa qua khỏi ngưỡng cửa đá, một thông tin bất ngờ hiện lên trước mắt Lục Khuyết dưới dạng chữ đỏ nhấp nháy trên không trung — không phải từ hệ thống của anh, mà là từ chính hạt nhân trong túi ngực:
[Thông báo lỗi thực tại phát hiện.]
[Người dùng đã mở khóa giai đoạn 2 của dự án "Đếm Ngược".]
[Mục tiêu tiếp theo: Tiêu diệt phiên bản tương lai của chính mình trước khi đồng hồ về 0.]
[Hệ thống đang ghi lại tất cả các hành động.
Hãy vui lòng không phạm tội ác nghiêm trọng trong quá trình thực hiện, để chúng tôi có thể thu thập dữ liệu cảm xúc chất lượng cao nhất.]
Lục Khuyết dừng bước chết lặng.
Anh ngước lên nhìn bầu trời xanh nhạt phía trên miệng hang, nơi những đám mây trắng trôi lững thững như thường lệ.
Nhưng giờ đây, dưới góc nhìn của kẻ biết trước tương lai và bị hệ thống theo dõi 24/7, vẻ đẹp đó chỉ là một lớp sơn phủ che đậy sự mục rỗng bên trong thế giới giả tạo này.
"Hệ Thống," Lục Khuyết nói thầm vào bóng tối, giọng đầy nguy hiểm.
"Nếu anh muốn dữ liệu cảm xúc chất lượng cao...
thì tôi sẽ cho anh xem thứ mà ngay cả cái chết cũng phải run sợ."
Và rồi, với nụ cười lạnh lùng chưa từng có trên khuôn mặt gầy guộc và nhợt nhạt của mình, Lục Khuyết bước vào ánh nắng ban ngày — không còn là nạn nhân của định mệnh, mà là kẻ chấp nhận thách thức cùng số phận trong một trò chơi cào bằng nơi cả hai đều phải đánh cược mạng sống.
Nhưng sâu thẳm bên trong lòng anh, nỗi sợ hãi vẫn hiện diện: Liệu tất cả những hy sinh này có thực sự thay đổi được kết cục?
Hay chỉ đơn giản là đẩy nhanh hơn nữa cái ngày mà đồng hồ đếm ngược của chính hắn cũng sẽ về 0 — và khi đó, hệ thống 'Thiên Đạo' mới thực sự bắt đầu bữa tiệc thịnh soạn của nó với linh hồn của một kẻ phản bội đã từng tin tưởng vào tình yêu thương và hy vọng?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận