Chương 40
Đây là nơi những kẻ bị xã hội đào thải tụ tập để trao đổi thứ duy nhất còn giá trị: Giây Phút.
Lục Khuyết đứng giữa dòng người熙攘 (sầm uất) nhưng im lặng đáng sợ, ánh mắt lạnh băng quét qua từng khuôn mặt che giấu sau lớp vải thô sơ.
Hắn vừa thoát ra khỏi đáy vực ký ức nơi Bạch Thanh Y với nụ cười chết chóc chờ đợi, và giờ đây, thực tại đang bóp nghẹt cổ họng hắn.
Hắn không có thời gian để hoảng loạn.
Hệ Thống "Thiên Đạo" trong đầu vẫn vang lên những âm thanh tĩnh điện khó chịu, như tiếng thì thầm của hàng triệu linh hồn oan ức đang gào thét trong bóng tối.
Lục Khuyết cúi xuống, nắm chặt lấy cổ tay An – một tên trẻ con đường phố mà hắn vừa tình cờ cứu khỏi cảnh bị tịch thu thời gian.
Đồng hồ đếm ngược trên da An đang nhấp nháy đỏ dữ dội, báo hiệu sự sắp cạn kiệt năng lượng sống.
Lục Khuyết không chờ An phản ứng.
Ngón tay cái hắn ấn mạnh vào điểm huyệt trên cổ tay An, lực lượng S-rank được kiểm soát chính xác đến từng milimet để không làm gãy xương nhưng đủ sức kích hoạt mạch thời gian tiềm ẩn dưới da cậu ta.
Hắn cần một kênh dẫn truyền an toàn để thử nghiệm giả thuyết của mình: Liệu hệ thống có thực sự là một vòng lặp kín hay nó đang bị ăn mòn từ bên trong?
An hét lên, âm thanh chói tai vang vọng giữa những quầy hàng bán "Giây Phút" tái chế chất lượng thấp.
Nhưng Lục Khuyết không màng đến tiếng gào thét đó.
Hắn tập trung toàn bộ ý chí vào dòng chảy dữ liệu mà Hệ Thống đang cố gắng che giấu.
Trong khoảnh khắc tiếp xúc trực tiếp với đồng hồ đếm ngược của người khác, hắn thấy những con số không chỉ là thời gian sống còn lại.
Chúng là mã nguồn.
Là những ký tự cổ xưa được viết bằng nỗi đau và sự hối hận.
đừng..." An lắp bắp, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán cậu bé.
nó đang nhìn tôi."
Lục Khuyết nhếch mép cười khẩy, một nụ cười đầy châm biếm dành cho số phận.
"Nếu nó nhìn ngươi, thì có nghĩa là ngươi đã đủ quan trọng để trở thành chìa khóa," hắn nói thầm, giọng điệu lạnh lẽo như băng hà.
Hắn rút tay ra nhanh như ánh sáng, bỏ lại An nằm vật xuống đất trong trạng thái hôn mê tạm thời do sốc hệ thống.
Trên màn hình ảo trước mắt Lục Khuyết, một dòng chữ mới xuất hiện, màu sắc không phải là xanh lá quen thuộc của phần thưởng, mà là đỏ thẫm – màu của cảnh báo sinh tồn.
Lục Khuyết hít một hơi sâu, mùi vị của sợ hãi dâng lên trong cổ họng.
Hắn không chạy trốn theo bản năng.
Thay vào đó, hắn bước đi với những bước chân vững chãi, hướng về phía những bóng tối dày đặc nhất của khu chợ.
Đây là lúc khám phá bí ẩn bắt đầu thực sự.
Không phải bằng cách đọc sách hay nghe lời đồn đại, mà bằng cách chạm tay vào chính cái chết đang rình rập.
Khu vực sâu thẳm của chợ đen được gọi là "Ngõ Hư Vô".
Ở đây, ngay cả ánh sáng từ những ngọn đèn dầu thời gian cũng bị hấp thụ bởi một loại vải dệt từ sợi tơ của những kẻ đã hóa tro.
Lục Khuyết ẩn mình sau một bức tường đá cũ kỹ, nơi các thương nhân cấp cao – những người sở hữu đồng hồ đếm ngược hiển thị số giờ thay vì giây – thường xuyên gặp mặt để trao đổi thông tin nhạy cảm nhất về cấu trúc vận hành của Đại Lục Huyền Hư.
Hắn cần biết thêm về 'Gen Thiết Kế'.
Trong kiếp trước, hắn từng nghe nói rằng có một nhóm các kiến trúc sư ban đầu đã tạo ra Hệ Thống Thiên Đạo không phải để thống trị, mà là để *bảo vệ* con người khỏi chính sự vô hạn của thời gian.
Nhưng điều đó đã bị bóp méo như thế nào?
Và ai là kẻ đứng sau sự biến dạng này?
Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía bên kia bức tường.
"Họ gọi nó là 'Lõi Đau Khổ'.
Không phải mã nguồn, không phải thuật toán.
Mà là cảm xúc."
Lục Khuyết nín thở.
Đây chính xác là thứ hắn đang tìm kiếm.
Hắn di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma, tiến lại gần khe hở nhỏ trên bức tường đá để lách mắt vào quan sát.
Bên trong căn phòng bí mật đó, ba người đàn ông ngồi quanh một bàn bằng gỗ đen bóng loáng.
Trên mặt bàn đặt một chiếc đồng hồ cổ xưa, kim giờ không quay theo chiều kim đồng hồ thông thường mà dao động hỗn loạn như tim đang đập thình thịch của một con thú hoang.
"Giám Sát Viên 001 đã bắt đầu săn lùng những ai nghi ngờ về nguồn gốc này," người đàn ông thứ hai nói, giọng run rẩy vì sợ hãi.
"Hắn không chỉ muốn xóa sổ chúng ta.
Hắn muốn hấp thụ ký ức của chúng ta để hoàn thiện 'Vòng Lặp Đau Khổ'.
Mỗi khi một người hiểu ra sự thật và chấp nhận nó, năng lượng giải phóng sẽ làm mạnh thêm hệ thống kiểm soát."
Lục Khuyết cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Những gì hắn vừa trải qua ở đáy vực ký ức không phải là ảo giác.
Nó là một phần của quá trình này.
Hệ Thống muốn anh *thương cảm*.
Và sự thương dẫn đến sự buông xuôi ý chí, tạo ra nguồn năng lượng tinh khiết nhất cho cái gọi là "Thọ Mệnh Kinh Tế".
"Vậy thì làm sao để phá vỡ nó?" Người thứ ba hỏi, giọng đầy tuyệt vọng.
"Bằng cách từ chối chấp nhận," người đầu tiên trả lời, ánh mắt sắc lạnh như dao kiếm.
"Chúng ta phải tìm ra 'Chìa Khóa Tự Hủy'.
Không ai có thể thắng hệ thống bằng sức mạnh thuần túy.
Chỉ có sự tự hủy của ý thức mới có thể làm sập tòa nhà này."
Lục Khuyết nhíu mày.
*Tự hủy?* Điều đó nghe giống như một cái bẫy hơn là một giải pháp.
Nếu Tử Cốt – em gái hắn – thực sự biết mình là chìa khóa, liệu cô ấy đang cố gắng bảo vệ anh bằng cách hy sinh chính linh hồn của mình?
Suy nghĩ này khiến tim Lục Khuyết thắt lại.
Hắn không thể để điều đó xảy ra lần nữa.
Lần này, hắn sẽ kiểm soát mọi biến số.
Đột nhiên, không khí trong Ngõ Hư Vô trở nên nặng nề lạ thường.
Những hạt bụi thời gian lơ lửng trong không trung bỗng dừng hẳn chuyển động.
Lục Khuyết nhận ra ngay lập tức: Đây là kỹ năng của cường giả E-rank trở lên – .
Hắn phải rời đi, và nhanh hơn nữa.
Nhưng khi hắn quay người để lùi lại, hai bàn tay vô hình như xiên xuyên qua không gian, khóa chặt lấy vai hắn.
Ba kẻ mặc áo choàng đen bước ra từ bóng tối, ánh mắt của họ trống rỗng, giống hệt những con rối bị điều khiển bằng dây kéo.
Không khí xung quanh họ dường như bị 'đóng băng', tạo thành một trường lực tĩnh tại mà ngay cả âm thanh cũng không thể xuyên qua được nếu muốn duy trì tốc độ bình thường.
Lục Khuyết lập tức lùi lại, nhưng hắn nhận ra rằng việc né tránh trong môi trường này là vô nghĩa.
Khi thời gian bị chậm lại, phản xạ cơ thể vẫn hoạt động ở tốc độ tương đối so với kẻ tấn công.
Hắn cần một cách tiếp cận khác.
Không phải sức mạnh vật lý, mà là sự thao túng chính quy tắc của trò chơi này.
"Ngươi đã nghe đủ rồi," người dẫn đầu trong số ba tên áo choàng nói, giọng điệu cơ học, thiếu đi mọi cảm xúc con người.
"Giám Sát Viên 001 yêu cầu ngươi trở về với vị trí của mình: Một nạn nhân hoàn hảo."
Lục Khuyết cười nhạt.
Hắn nâng tay phải lên, ngón tay chỏm khẽ chạm vào đồng hồ đếm ngược trên cổ tay trái của chính mình.
Con số đang giảm dần từng giây một: *48:12...
48:11...* Nhưng hắn không lo lắng về sự cạn kiệt thời gian sống còn lại cho bản thân.
Hắn quan tâm đến cách sử dụng nó như vũ khí.
"Ta không phải là nạn nhân," Lục Khuyết nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực.
"Ta là kẻ phá vỡ vòng lặp."
Hắn kích hoạt kỹ năng đặc biệt mà hắn đã phát triển trong suốt thời gian trùng sinh: .
Kỹ năng này cho phép hắn chuyển hướng dòng chảy thời gian của chính mình sang đối thủ trong một khoảng cách ngắn, với giá trị chi trả cực kỳ đắt đỏ – đó là ký ức.
Mỗi giây hắn sử dụng kỹ năng này, hắn sẽ quên đi một khoảnh khắc quý giá nào đó từ quá khứ.
Ba kẻ áo choàng lao về phía trước, những lưỡi dao bằng ánh sáng cắt ngang không khí.
Lục Khuyết đứng yên như đá, chờ đợi khi chúng còn cách mình ba mét.
Ngay lúc ấy, hắn mở rộng trường ảnh hưởng của Nghịch Lưu Thời Gian.
Không gian xung quanh hắn bắt đầu méo mó, những giọt mồ hôi rơi từ trán hắn bay ngược trở lại da đầu.
"Đau đớn!" Lục Khuyết gầm lên trong tâm trí, khi cảm giác mất mát ập đến.
Hắn thấy hình bóng người mẹ mình đang mỉm cười biến mờ dần khỏi ký ức.
Hắn quên đi mùi hương hoa hồng mà bà từng ướp vào tóc anh.
Nhưng đổi lại, ba kẻ áo choàng bị đẩy lùi mạnh ra phía sau như thể va phải một bức tường vô hình bằng thời gian đã cũ nát và mục rữa.
Chúng hoảng loạn.
Những người lính của Hệ Thống không được thiết kế để đối mặt với sự hỗn loạn trong dòng chảy dữ liệu cá nhân.
Lục Khuyết tận dụng khoảng trống đó, lao thẳng vào giữa chúng.
Hắn không dùng kiếm, mà dùng chính bàn tay trần của mình nắm lấy cổ họng kẻ dẫn đầu.
"Cho ta biết," hắn quát lên, áp lực từ S-rank bắt đầu đè nén khí quản đối phương.
"Ai đã cho ngươi lệnh giết tôi?
Và tại sao đồng hồ trên cổ tay ngươi lại hiển thị ký tự 'X' thay vì con số?"
Kẻ áo choàng mở mắt ra, trong lòng đôi tròng kính đen là một màn hình dữ liệu đang chạy những dòng mã đỏ rực.
Hắn không đáp trả bằng lời nói, mà bằng hành động.
Ánh sáng xanh bùng nổ từ cổ tay hắn.
Ánh sáng xanh xé toạc bóng tối của Ngõ Hư Vô.
Lục Khuyết bị ném ra xa, đập mạnh vào một bức tường đá khác.
Xương sườn anh kêu lên những tiếng nứt nẻ đau đớn, nhưng nỗi sợ hãi trong tim anh lại lớn hơn nhiều so với cơn đau thể xác.
Hắn nhìn chăm chú vào cổ tay kẻ dẫn đầu – người vừa tấn công hắn.
Con số trên đồng hồ của tên áo choàng bắt đầu quay ngược lại một cách điên cuồng, rồi chuyển thành số đếm thường: .
Không, không phải năm giờ thông thường.
Đó là *Năm Giờ Ngưng Trữ*.
Một lượng thời gian khổng lồ mà bình thường chỉ những cường giả cấp độ Ma Đầu mới có thể tích lũy được sau hàng thập kỷ tu luyện và săn lùng linh hồn người khác.
Cậu đã lấy thời gian của tôi?!" Hắn hét lên, giọng đầy kinh hãi khi nhận ra rằng dòng chảy thời gian trên cơ thể mình đang bị Lục Khuyết hút đi thông qua kỹ năng Nghịch Lưu Thời Gian mà anh vô tình kích hoạt quá mức.
Nhưng thay vì dừng lại để tự vệ, kẻ áo choàng này lại làm một điều kỳ lạ: Hắn *cười*.
Một tiếng cười khinh miệt và đầy sự thương hại.
"Cậu nghĩ mình đang chiến đấu?" Kẻ áo choàng nói, giọng điệu bỗng trở nên nhân từ đến rợn người.
"Lục Khuyết à, ngươi thật ngây thơ.
Ngươi không thể lấy đi thứ mà hệ thống chưa sẵn sàng trao tặng."
Hắn giơ tay lên, và lần này, hắn không tấn công Lục Khuyết.
Thay vào đó, hắn ấn mạnh ngón tay cái của mình vào trán đứa trẻ An đang nằm bất tỉnh trên mặt đất gần đó.
Một luồng năng lượng xanh chui từ đồng hồ đếm ngược của kẻ áo choàng chảy thẳng vào cơ thể nhỏ bé của An.
"An?" Lục Khuyết hét lên khi cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh yếu ớt không thể chống đỡ trọng lực của chính mình sau cú va chạm dữ dội vừa rồi.
"Đừng làm vậy!"
"Bạn đang hiểu lầm vai trò của cậu ta," kẻ áo choàng nói, ánh mắt trống rỗng nhìn thẳng vào Lục Khuyết.
"An không phải là nạn nhân ngẫu nhiên.
Cậu ấy là *Bình Chứa*.
Và chúng tôi mới chỉ bắt đầu đổ đầy nó."
Lục Khuyết cảm thấy tim mình như ngừng đập.
Ý hắn muốn nói An đang trở thành một cái bẫy sống để thu thập năng lượng từ những kẻ phản kháng?
Hay tệ hơn nữa, An đang được chuẩn bị để thay thế vai trò của Lục Khuyết trong vòng lặp này?
Hắn nhìn vào đồng hồ đếm ngược trên cổ tay mình.
Nó vẫn còn *47:59*.
Nhưng cảm giác về thời gian thì hoàn toàn khác biệt.
Hắn có thể cảm nhận từng giây trôi qua như một vết cắt lên da thịt.
Hệ Thống không chỉ đang quan sát; nó đang học hỏi từ mỗi hành động của anh.
Mỗi lần anh cố gắng phá vỡ quy tắc, hệ thống trở nên thông minh hơn, tàn nhẫn hơn và hiệu quả hơn trong việc bẫy anh vào cạm bẫy cảm xúc.
"Lục Khuyết," giọng nói vang lên không phải từ kẻ áo choàng, mà trực tiếp bên trong đầu anh, lạnh lùng và vô tri như một bộ máy tính toán tối thượng.
Lục Khuyết nghiến răng cho đến khi máu chảy từ nướu.
Hắn không thể chấp nhận lựa chọn nào trong hai cái đó.
Sự tự do mà anh theo đuổi không phải là thứ có sẵn để trao đổi bằng mạng sống hay ý chí.
Anh sẽ tìm ra con đường thứ ba, dù nó có nghĩa là bước vào vực thẳm cùng với chính những ký ức mình yêu quý nhất.
Hắn đưa tay lên chạm vào chiếc chìa khóa ảo còn sót lại trong túi áo – di vật từ lần trùng sinh trước kia mà hắn chưa kịp tiêu hủy.
Chiếc chìa khóa nóng rực như lửa đốt, phát ra một tần số rung động cộng hưởng với nỗi đau trong tim anh.
"Ta không chọn cái chết," Lục Khuyết nói thầm, ánh mắt trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết.
"Và ta sẽ không là nô lệ của ai."
Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào việc điều khiển dòng chảy thời gian trên cơ thể mình theo chiều ngược lại – một kỹ năng tự sát mà hắn đã đọc được trong những trang sách cấm trước khi ký ức kiếp sau bị xóa bỏ.
Nếu hệ thống muốn anh trải nghiệm nỗi đau để trở thành 'Pin', thì hãy xem nó có chịu đựng được sự sụp đổ của toàn bộ cấu trúc dữ liệu hay không khi nguồn cung cấp này từ chối hoạt động và chọn cách tự nổ tung từ bên trong.
Không khí xung quanh bắt đầu rung lên, những mảnh vỡ đá trên mặt đất bay lơ lửng giữa không trung.
Ánh sáng xanh bao trùm lấy Lục Khuyết, nhưng nó không còn là màu xanh của Hệ Thống nữa, mà chuyển dần sang một sắc tím sẫm – màu của sự hỗn loạn nguyên thủy trước khi thời gian được định hình.
Kẻ áo choàng bước lùi lại, lần đầu tiên vẻ mặt trống rỗng đó xuất hiện dấu hiệu của sự bối rối.
đang làm gì?" Hắn lắp bắp.
Lục Khuyết mở mắt ra, đôi tròng đen giờ đây phản chiếu những vì sao xa xôi không thuộc về vũ trụ này.
Hắn mỉm cười – một nụ cười đầy điên cuồng và tuyệt vọng, nhưng cũng chứa đựng hy vọng cuối cùng của một người đàn ông từ chối chấp nhận số phận đã định sẵn.
"Ta đang dạy cho các ngươi bài học," Lục Khuyết nói, giọng vang lên như sấm sét trong không gian bị bóp méo.
"Rằng ngay cả khi đồng hồ đếm ngược về 0...
câu chuyện vẫn chưa kết thúc."
Và rồi, hắn lao thẳng vào giữa ba kẻ áo choàng, mang theo sức mạnh của một kẻ liều mạng sẵn sàng hy sinh tất cả để phá vỡ những xiềng xích vô hình đang giam cầm linh hồn anh.
Nhưng điều khiến Lục Khuyết sợ hãi nhất không phải là cái chết hay nỗi đau.
Đó là khi hắn nhận ra rằng sâu thẳm bên trong lòng mình, một phần nào đó lại cảm thấy...
Nhẹ nhõm vì cuối cùng thì cũng có thứ gì đó ngoài tầm kiểm soát của anh.
Và điều đáng sợ hơn cả là: Liệu đó có phải chính là ý muốn thực sự của Hệ Thống?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận