Chương 39
Lục Khuyết không chạy.
Chạy là thừa thãi, đặc biệt là khi đối phương là một Thực Thể Của Hệ Thống – thứ mà ngay cả những cường giả E-rank kiếp trước cũng phải nể sợ.
Thay vào đó, Lục Khuyết chậm rãi đưa tay lên cổ tay trái, nơi đồng hồ sinh mệnh đang nhấp nháy đỏ rực báo động: *00:00:45*.
Chỉ còn 45 giây trước khi hắn hóa tro.
"Ta đã nói," Lục Khuyết mỉm cười, nụ cười của một kẻ phản diện từng cai trị nửa thành phố dưới tàn ảnh của Ma Đầu, "đừng phí thời gian vào những nghi thức vô nghĩa.
Nếu các ngươi muốn thời gian của ta, hãy lấy nó đi.
Nhưng trước đó, hãy trả lời một câu hỏi."
Ba bóng đen không mặt đứng sững trong căn phòng tối.
Chúng không có chân, không có tay, chỉ là những khoảng trống trong không gian, nơi ánh sáng bị nuốt chửng.
Trên ngực mỗi bóng đen, một chiếc đồng hồ đếm ngược lơ lửng, kim giây quay với tốc độ điên cuồng, phát ra tiếng *tíc-tắc* chói tai, như những con dao nhỏ cắt vào màng nhĩ.
*"Tại sao ngươi không sợ?"* Giọng nói thứ hai vang lên,这次 (lần này) nó đến từ bóng đen ở giữa.
Giọng nói ấy khô khốc, như tiếng ma sát của hai tảng đá dưới đáy vực thẳm.
"Vì ta biết quy tắc của cái chết," Lục Khuyết đáp, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.
"Và ta biết quy tắc của các ngươi.
Các ngươi là 'Người Dọn Dẹp'.
Các ngươi không giết người để lấy thời gian.
Các ngươi giết người để *xóa bỏ* thời gian.
Một khi ta chết ở đây, không chỉ mạng sống của ta biến mất.
Mọi ký ức về ta, mọi dấu vết của sự kháng cự này, sẽ bị lau sạch khỏi dòng chảy lịch sử.
Ta sẽ trở thành một 'lỗi' đã được sửa chữa.
Vô nghĩa."
Bóng đen ở giữa rung động nhẹ.
Đó là biểu hiện của sự bối rối, hoặc có lẽ là sự quan tâm.
*"Ngươi hiểu sai bản chất của sự tồn tại,"* giọng nói thứ ba, thấp và trầm hơn, vang lên từ phía sau.
*"Sự quên lãng là ân điển.
Nỗi đau là gánh nặng.
Chúng ta giải phóng ngươi khỏi gánh nặng đó."*
"Giải phóng?" Lục Khuyết cười lạnh.
Anh bước về phía trước, không phải để tấn công, mà để quan sát.
Mắt anh quét qua những bóng đen, tìm kiếm điểm yếu.
Trong kiếp trước, anh đã chết dưới tay những thực thể này.
Anh nhớ cảm giác của sự tan rã – không đau đớn, mà là sự trống rỗng tuyệt đối.
Cảm giác khi linh hồn bị bẻ gãy thành vô số mảnh vụn và bị hút vào cái miệng hố vô tận của Hệ Thống.
"Anh ấy nói đúng," Lục Khuyết tự nhủ trong lòng.
"Nhưng anh ấy cũng nói sai.
Nỗi đau không phải là gánh nặng.
Nó là *dữ liệu*.
Và dữ liệu là thứ duy nhất các ngươi không thể tiêu hủy hoàn toàn."
Anh dừng lại trước bóng đen ở giữa.
Đồng hồ trên cổ tay anh giảm xuống: *00:00:30*.
"Ta không cần sự giải phóng.
Ta cần sự *hiểu biết*," Lục Khuyết nói, giọng anh đột ngột trở nên sắc lạnh.
"Ta muốn biết ai đã gửi các ngươi đến đây.
Không phải Giám Sát Viên 001.
Hắn quá thô thiên.
Đây là một cấp độ can thiệp cao hơn.
Ai là người ra lệnh?"
Bóng đen không đáp lại.
Thay vào đó, chiếc đồng hồ trên ngực nó bắt đầu quay ngược chiều kim đồng hồ.
Một áp lực khủng khiếp đè lên lồng ngực Lục Khuyết.
Không phải là sức mạnh vật lý, mà là sự bóp nghẹt của chính thời gian.
Không khí xung quanh anh trở nên đặc quánh, mỗi hơi thở đều phải dùng đến toàn bộ ý chí để duy trì.
*"Ngươi đang hỏi về nguồn gốc của sự trừng phạt,"* bóng đen nói.
*"Đó là kiến thức bị cấm.
Trả giá đi."*
"Ta đã nói, lấy thời gian của ta," Lục Khuyết nghiến răng, mồ hôi lạnh bắt đầu chảy dọc sống lưng.
"Nhưng ta không cho ngươi quyền quyết định số phận của nó.
Đây là giao dịch.
Ta cho ngươi 30 giây.
Đổi lấy một thông tin.
Nếu ngươi từ chối, ta sẽ tự hủy hệ thống kết nối của chính mình.
Và khi ta làm vậy, tất cả dữ liệu trong phòng này, bao gồm cả ký ức của các ngươi về vụ xử lý này, sẽ bị mã hóa hỗn loạn.
Các ngươi sẽ mất thời gian để giải mã.
Và trong lúc đó, ta sẽ sống."
Một lời bluff (cờ bạc).
Lục Khuyết không biết liệu mình có thể tự hủy hệ thống hay không.
Nhưng anh biết rằng Hệ Thống ghét sự hỗn loạn hơn là ghét kẻ thù.
Sự hỗn loạn là mối đe dọa lớn nhất đối với trật tự vũ trụ mà nó kiểm soát.
Bóng đen im lặng trong ba giây.
Ba giây dài như cả một đời người.
*"Thông tin được trao,"* bóng đen cuối cùng cũng lên tiếng.
*"Không phải từ một người.
Mà từ một *dịch vụ*.
Có một nơi mà mọi thứ bị từ chối đều được chấp nhận.
Mọi thứ bị phá hủy đều được tái sinh.
Nơi đó gọi là 'Ngõ Hẻm Của Những Giây Phút Mất Tích'.
Tìm nó, và ngươi sẽ tìm ra kẻ đứng sau tấm màn."*
Lục Khuyết nhíu mày.
"Ngõ Hẻm Của Những Giây Phút Mất Tích?
Đó là đâu?"
*"Đó là không đâu,"* bóng đen trả lời, giọng nói bắt đầu biến dạng, như thể đang tan rã.
*"Đó là khoảng trống giữa các tick của đồng hồ.
Ngươi không thể đến đó bằng cách đi bộ.
Ngươi phải *rơi* vào đó."*
Đồng hồ trên cổ tay Lục Khuyết báo động: *00:00:10*.
"Và để rơi," bóng đen tiếp tục, hình ảnh của nó bắt đầu mờ đi, *"ngươi phải cắt đứt dây neo cuối cùng."*
"Dây neo?" Lục Khuyết hỏi, cảm giác bất an dâng trào.
*"Sự hy vọng,"* bóng đen thì thầm, trước khi hoàn toàn tan biến vào bóng tối.
*"Cắt đứt hy vọng, và ngươi sẽ rơi.
Nhưng cẩn thận.
Khi ngươi rơi, ngươi có thể không bao giờ dừng lại."*
Ba bóng đen biến mất.
Căn phòng trở lại sự tĩnh lặng chết chóc.
Nhưng áp lực không giảm.
Ngược lại, nó còn tăng lên gấp bội.
Đồng hồ trên cổ tay Lục Khuyết vẫn còn *00:00:05*.
Anh không có thời gian để suy nghĩ.
Anh không có thời gian để sợ hãi.
Anh chỉ có một lựa chọn duy nhất: tin vào thông tin vừa nhận được, hoặc chết trong vô nghĩa.
Lục Khuyết nhắm mắt lại.
Anh tập trung vào vết sẹo màu đen trên cổ tay.
Vết sẹo của sự tự do.
Vết sẹo của nỗi đau.
Anh nhớ lại lời của Tử Cốt: *"Anh không cần phải cứu em.
Em chỉ cần anh hạnh phúc."*
Anh nhớ lại nụ cười của Bạch Thanh Y: *"Lục Khuyết, nếu em phải chết, hãy để em chết vì yêu anh, chứ không phải vì sợ hãi."*
Hy vọng.
Đó là thứ duy nhất khiến anh còn giữ vững nhân tính.
Đó cũng là thứ duy nhất khiến anh trở thành con mồi dễ dàng cho Hệ Thống.
"Cắt đứt hy vọng," Lục Khuyết lẩm bẩm.
Anh mở mắt.
Ánh sáng trong đôi mắt anh đã thay đổi.
Không còn sự nhiệt huyết, không còn sự tuyệt vọng.
Chỉ còn lại sự trống rỗng lạnh lẽo.
Sự tính toán thuần túy.
Anh không còn là Lục Khuyết muốn cứu mọi người.
Anh là Lục Khuyết, kẻ thù của định mệnh.
Và trong khoảnh khắc đó, khi đồng hồ đếm ngược về *00:00:00*, anh không cảm thấy sự tan rã.
Anh cảm thấy một lực hút mạnh mẽ từ phía sau, như thể một cánh cửa vô hình vừa mở ra trong không gian.
Anh bước vào.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận