Chương 38
Không khí trong hang động không phải là tĩnh lặng, mà là sự ngưng kết của một tiếng hét bị nuốt chửng.
Lục Khuyết đứng giữa đống đổ nát của những bức tường kính vỡ, ánh sáng trắng rực rỡ từ vết sẹo trên cổ tay anh dần tắt dần, để lại một dư âm lạnh giá thấu xương.
Anh không nhớ rõ mình đã làm gì để thoát khỏi cái bẫy của Giám Sát Viên 001, chỉ biết rằng khi ý thức trở lại, thế giới xung quanh đã thay đổi.
Trước mắt anh không còn là căn phòng tròn kỳ lạ, mà là một hành lang tối tăm, ẩm ướt, nơi những giọt nước nhỏ từ trần nhà rơi xuống tạo thành những nhịp đếm không ngừng.
Tắc.* Mỗi nhịp đều vang lên như một lời nhắc nhở về sự hữu hạn của thời gian.
Lục Khuyết đưa tay lên chạm vào cổ tay mình.
Đồng hồ đếm ngược vẫn đó, nhưng con số không còn là những ký tự quen thuộc.
Nó đang xoay tròn, hỗn loạn, như thể định mệnh của anh đang bị xé toạc thành hai hướng ngược nhau.
*[Hệ Thống Thiên Đạo đang khởi động lại...]*
*[Lỗi dữ liệu: Không thể xác định tọa không gian.]*
*[Cảnh báo: Bạn đang ở trong Vùng Chết — Nơi thời gian bị cấm đoán.]*
Giọng nói máy móc lạnh lùng vang lên trong đầu, nhưng lần này, nó nghe có vẻ...
Lục Khuyết nheo mắt, ánh mắt sắc lạnh quét qua bóng tối.
Anh không cần hệ thống để biết mình đang ở đâu.
Mùi hương của sự thối rữa và kim loại gỉ sét là đặc trưng của những nơi bị thế giới Thọ Mệnh Kinh Tế lãng quên — những nơi mà thời gian không được trao đổi, mà bị tích tụ, lên men và biến thành độc tố.
"Khám phá bí ẩn," Lục Khuyết thì thầm, giọng anh khàn đặc, hòa vào tiếng vọng của hành lang.
"Hay là khám phá cái chết?"
Anh bước đi, mỗi bước chân đều được tính toán chính xác.
Trong kiếp trước, anh đã học được rằng trong bóng tối, âm thanh là kẻ thù, và trong sự tĩnh lặng, trực giác là vũ khí duy nhất.
Nhưng giờ đây, với hệ thống 'Thiên Đạo' đang bị lỗi và ký ức của một kẻ thù tương lai — phiên bản Ma Đầu của chính mình — đang nhen nhóm trong tiềm thức, anh không thể dựa vào trực giác thông thường.
Bỗng nhiên, một luồng gió lạnh thổi qua, mang theo mùi hương hoa mai và sắt máu — mùi hương của ký ức Bạch Thanh Y.
Lục Khuyết dừng lại, cơ thể căng cứng.
Mùi hương đó không thuộc về thế giới này.
Nó là một dấu vết, một manh mối bị bỏ lại bởi chính sự sụp đổ của anh.
Anh quay lại phía sau, nơi anh vừa bước ra.
Không có gì cả.
Chỉ có bóng tối dày đặc.
Nhưng trên nền đá ẩm ướt, những sợi chỉ bạc mờ nhạt đang lóe lên, giống như những dòng mã dữ liệu trong cảnh mơ vừa rồi.
Lục Khuyết cúi xuống, chạm tay vào chúng.
Và nguy hiểm.
Đây không phải là ảo ảnh.
Đây là 'Mã Nguồn' của thế giới — cấu trúc cốt lõi mà Hệ Thống Thiên Đạo dùng để duy trì thực tại.
Và chúng đang bị ăn mòn.
Anh dùng sức mạnh của mình, kết hợp với ký ức về cấu trúc phòng, để tách hai phiến đá ra.
Không cần công cụ, chỉ cần áp lực chính xác vào điểm yếu của cấu trúc.
Bức tường mở ra, lộ ra một căn phòng nhỏ, tối tăm, được bao bọc bởi những ống dẫn kim loại cũ kỹ.
Những ống dẫn này không chứa nước hay khí, mà chứa đựng một chất lỏng màu tím sẫm — cùng loại chất lỏng mà anh đã thấy trong ký ức của Bạch Thanh Y.
Lục Khuyết bước vào.
Phòng này không lớn, chỉ đủ chỗ cho một người đứng.
Ở giữa phòng là một cột trụ bằng xương, trên đó gắn một chiếc đồng hồ cơ học cổ điển, nhưng kim đồng hồ lại làm bằng xương ngón tay người.
Và xung quanh chiếc đồng hồ là hàng chục, hàng trăm những chiếc đồng hồ đếm ngược khác, tất cả đều bị phá vỡ, nhưng kim của chúng vẫn đang quay.
Đây là 'Nhà Máy Đếm Ngược'.
Nơi mà thời gian của những người chết oan, những người bị hệ thống từ chối, được tập trung và tái chế.
Lục Khuyết cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.
Ký ức của 'Người Tạo Ra' đang xung đột với ý thức hiện tại.
Anh nhớ ra rằng mình đã từng đứng ở đây, trong kiếp trước, và chính tay mình đã lắp đặt chiếc đồng hồ xương này.
"Ngươi đã tạo ra nó để kiểm soát nỗi đau," giọng nói của Giám Sát Viên 001 vang lên, lần này nó đến từ chính chiếc đồng hồ xương.
"Nhưng ngươi không ngờ rằng, nỗi đau có thể tự sinh sôi, độc lập với ý chí của ngươi."
Lục Khuyết bước đến gần cột trụ.
Anh nhìn vào những ống dẫn chất lỏng tím.
Chúng đang rung động, phát ra một âm thanh低频, gây khó chịu cho tai.
"Và bây giờ, ngươi muốn ta trở thành Pin cho nó," Lục Khuyết nói, giọng anh không hề lay động.
"Nhưng ngươi đã quên một điều.
Pin cũng có thể cháy."
Anh đưa tay ra, không phải để sửa chữa, mà để phá hủy.
Anh muốn xem xét cơ chế hoạt động của nó, muốn hiểu rõ cách mà Hệ Thống Thiên Đạo đang hút máu từ những linh hồn vô tội.
Nhưng khi ngón tay anh chạm vào bề mặt lạnh giá của chiếc đồng hồ xương, một cú sốc điện chạy dọc sống lưng anh.
Không phải điện.
Hàng ngàn ký ức ập vào đầu anh cùng lúc.
Anh thấy Tử Cốt đang khóc.
Anh thấy Bạch Thanh Y đang mỉm cười trong khi chết.
Anh thấy chính mình, phiên bản Ma Đầu, đang cười điên dại khi nhìn xuống thế giới sụp đổ.
Và ở giữa tất cả, là một bóng đen — Giám Sát Viên 001 — đang whisper: *"Chiến thắng sẽ hủy diệt thứ ngươi muốn bảo vệ.
Hãy chọn."*
Lục Khuyết rút tay lại, thở dốc.
Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.
Anh hiểu rồi.
Đây không chỉ là một nhà máy.
Đây là một cái bẫy tâm lý.
Một phòng thí nghiệm nơi nỗi đau được khuếch đại để thử nghiệm khả năng chịu đựng của 'Pin' tương lai.
Và anh vừa bước vào phòng thí nghiệm.
Chiếc đồng hồ xương quay nhanh hơn, tạo ra một cơn lốc xoáy nhỏ trong phòng.
Những mảnh vỡ của những chiếc đồng hồ khác bắt đầu bay lên, xoay quanh Lục Khuyết như những vệ tinh.
Lục Khuyết cảm thấy sức mạnh của mình đang bị hút đi, nhưng không phải để nuôi dưỡng Hệ Thống.
Anh đang tạo ra một phản lực.
Anh đang buộc Hệ Thống phải 'đếm ngược' chính nó.
Và rồi, nó xảy ra.
Một tia sáng xanh lam, màu sắc đặc trưng của Hệ Thống Thiên Đạo, bắn ra từ chiếc đồng hồ xương, nhưng thay vì tấn công Lục Khuyết, nó chiếu thẳng vào một tấm gương lớn phía sau cột trụ.
Tấm gương đó không phản chiếu hình ảnh của Lục Khuyết.
Nó phản chiếu một cảnh tượng khác.
Trong tấm gương, Lục Khuyết thấy một thành phố.
Thành phố của kiếp trước.
Nhưng nó đang cháy.
Và ở giữa đống đổ nát, anh thấy Tử Cốt.
Cô bé đang cầm chiếc chìa khóa vàng, nhưng lần này, cô bé không mở một cánh cửa.
Cô bé đang mở một vết nứt trong không gian, và từ vết nứt đó, những bóng đen đang trồi ra.
Đó không phải là quái vật.
Đó là những 'Người Dọn Dẹp'.
Những thực thể được Hệ Thống tạo ra để xóa bỏ những 'lỗi' — những người như Lục Khuyết, những người dám thách thức định mệnh.
Và đứng giữa họ, là một người đàn ông.
Người đàn ông đó có khuôn mặt giống hệt Lục Khuyết, nhưng đôi mắt đỏ rực và nụ cười đầy ác ý.
Phiên bản Ma Đầu của anh.
"Ngươi đã mở cánh cửa," giọng nói của Ma Đầu vang lên từ tấm gương, xuyên qua không gian và thời gian.
"Và bây giờ, họ đã biết ngươi ở đâu."
Lục Khuyết nhìn vào tấm gương, tim anh đập thình thịch.
Anh vừa khám phá ra bí mật lớn nhất: Hệ Thống không chỉ kiểm soát thời gian.
Nó còn có một cơ chế phòng thủ.
Và anh vừa kích hoạt nó.
Ma Đầu trong gương đưa tay lên, chỉ vào Lục Khuyết.
"Họ đang đến.
Và ngươi không thể chạy trốn khỏi chính mình."
Tấm gương vỡ vụn.
Những mảnh kính bay tứ tung, cắt vào da thịt Lục Khuyết.
Nhưng anh không cảm thấy đau.
Anh chỉ cảm thấy một sự lạnh彻 xương tủy.
Vì anh vừa nhận ra điều mà Giám Sát Viên 001 đã cố gắng giấu kín: Chiến thắng không phải là cứu sống họ.
Chiến thắng là trở thành kẻ thù duy nhất mà cả thế giới phải sợ hãi.
Và ngay lúc đó, ở phía sau lưng anh, bóng tối bắt đầu co cụm lại, hình thành nên những bóng người không mặt, với những chiếc đồng hồ đếm ngược lơ lửng trên ngực, đang đếm ngược đến giây cuối cùng của sự sống của anh.
*00:00:01...*
Lục Khuyết quay người, tay không, nhưng ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết.
"Hãy đến," anh nói.
"Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận