Chương 29
Chiếc đồng hồ cát nhỏ bé, vật phẩm cấp S-rank mà Tử Cốt vô tình tìm thấy, vẫn nằm gọn trong lòng anh, lạnh như băng.
Những hạt cát bên trong đã ngừng chuyển động hoàn toàn, một trạng thái bất khả thi trong thế giới vận hành bằng dòng chảy thời gian.
Nếu thời gian dừng lại, thực tại sẽ sụp đổ.
Hoặc tệ hơn, nó đang chờ đợi một cái giá nào đó để tiếp tục.
Lục Khuyết nhìn xuống cổ tay mình.
Đồng hồ đếm ngược của anh đang giảm dần, từng giây một, như những nhát dao nhỏ cắt vào dây thần kinh.
*00:42:15*.
Chỉ còn hơn bốn mươi hai phút.
Trong kiếp trước, anh đã bỏ lỡ cơ hội này.
Anh đã để sự nghi ngờ và lòng tự trọng cản trở việc khám phá những bí mật nằm sâu trong tầng hầm của Tòa Tháp Thời Gian.
Lần này, anh không có quyền sai lầm.
Nhưng hệ thống vừa gửi đến nhiệm vụ "Tiêu diệt Bạch Thanh Y" như một lời đe dọa trực tiếp, buộc anh phải di chuyển, phải hành động, và phải chọn lựa.
Anh quay lại, ánh mắt quét qua căn phòng an toàn tạm thời.
Không có ai ở đây, chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc.
Nhưng anh cảm thấy được quan sát.
Không phải bởi con người, mà bởi chính cấu trúc của không gian này.
Hệ Thống 'Thiên Đạo' không chỉ là một giọng nói trong đầu; nó là môi trường, là không khí, là những bức tường xung quanh anh.
Và nó đang mỉm cười trước sự tuyệt vọng của anh.
"Ma Đầu, hãy đếm ngược.
8..." Dòng chữ trên tờ giấy hiện lên trong tâm trí anh một lần nữa.
Tại sao là tám?
Tại sao không phải là chín, hoặc bảy?
Trong kiếp trước, anh đã chết ở giây thứ chín.
Có phải đây là một lời nhắc nhở?
Hay là một lời thách thức?
Lục Khuyết nắm chặt chiếc đồng hồ cát.
Nếu đây là bẫy, thì cái bẫy này được thiết kế để anh tự bước vào.
Và anh sẽ bước vào, nhưng với đôi mắt mở to, quan sát từng sợi dây thừng vô hình đang cố gắng勒 chặt cổ anh.
Bên trong cánh cửa là một căn phòng tròn, rộng lớn, với những bức tường được phủ kín bởi hàng ngàn chiếc đồng hồ cát nhỏ bé.
Mỗi chiếc đồng hồ đều chứa đầy cát đen, và tất cả chúng đều đang chảy ngược.
Không phải chảy xuống, mà chảy lên.
Một hiện tượng nghịch lý, vi phạm mọi quy luật vật lý mà Lục Khuyết từng biết.
Ở trung tâm căn phòng, một chiếc bàn đá lạnh lẽo đặt một mình.
Trên đó, không có gì ngoài một cuốn sổ da cũ kỹ và một cây bút mực.
Lục Khuyết tiến lại gần, trái tim anh đập thình thịch.
Anh biết cuốn sổ này.
Trong kiếp trước, anh đã tìm thấy nó trong phòng của Giám Sát Viên 001, nhưng khi đó, nó đã bị đốt cháy.
Giờ đây, nó vẫn nguyên vẹn, như thể chờ đợi chủ nhân của nó trở lại.
Anh ngồi xuống, mở cuốn sổ ra.
Những trang giấy đầu tiên trống rỗng.
Nhưng khi anh lật sang trang thứ mười, những dòng chữ bắt đầu hiện ra, tự viết lên giấy, như thể có một bàn tay vô hình đang cầm bút.
*"Lục Khuyết, anh nghĩ anh đang khám phá bí mật?
Anh đang tự khai quật mộ phần của chính mình."*
Lục Khuyết cảm thấy máu trong người mình đông lại.
Anh tiếp tục đọc.
*"Hệ Thống không muốn anh thắng.
Nó muốn anh hiểu.
Nỗi đau là nguồn năng lượng duy nhất thực sự.
Sự hy sinh của Bạch Thanh Y, cái chết của Tử Cốt, tất cả đều là những viên gạch xây dựng nên ngai vàng của anh.
Và bây giờ, anh đang đứng trước lựa chọn cuối cùng: trở thành Ma Đầu, hoặc trở thành tro bụi."*
Một giọng nói vang lên từ phía sau anh.
Không phải từ Hệ Thống, mà từ một người thật.
Lục Khuyết quay lại, nhưng không ai ở đó.
Chỉ có những chiếc đồng hồ cát chảy ngược, và bóng tối dày đặc.
"Anh ở đâu?" anh hỏi, giọng nói run rẩy.
"Ta ở khắp nơi," giọng nói đáp, vang vọng từ khắp mọi hướng.
"Ta là những người đã chết.
Ta là những nỗi đau mà anh đã gây ra.
Và bây giờ, ta đang đếm ngược."
Lục Khuyết nhìn xuống cuốn sổ.
Dòng chữ cuối cùng hiện ra: *"7..."*
Lục Khuyết bước ra khỏi căn phòng, cánh cửa đóng sầm lại phía sau lưng, khóa chặt bí mật vừa được khám phá.
Anh thở hắt ra, cảm nhận dòng năng lượng mới bổ sung vào cơ thể.
Đồng hồ của anh tăng lên: *00:45:30*.
Anh vừa sống thêm gần bảy phút.
Không nhiều, nhưng đủ để anh có thêm hy vọng.
Anh nhìn về phía trước, nơi hành lang dẫn ra ngoài đang chờ đợi.
Nhưng anh không đi thẳng đến đó.
Anh dừng lại, nhìn vào bóng tối phía sau lưng mình.
Trong bóng tối đó, anh cảm thấy một sự hiện diện khác.
Không phải của Hệ Thống, mà của một ai đó...
hoặc một thứ gì đó, đang quan sát anh.
"Anh đã thấy rồi," một giọng nói thì thầm, không phải từ phía sau, mà từ chính trong đầu anh.
"Bây giờ anh biết sự thật.
Và sự thật này sẽ giết anh."
Lục Khuyết quay lại, ánh mắt sắc lạnh.
"Hay nó sẽ cứu tôi."
Anh bước tiếp, rời khỏi tầng hầm, hướng về ánh sáng của thành phố.
Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn anh, một nỗi sợ hãi mới đang nảy mầm.
Anh vừa chạm vào bí mật tối thượng của Hệ Thống, và giờ đây, anh không còn là một người chơi bình thường nữa.
Anh là một mục tiêu.
Và kẻ săn mồi đang rình rập anh, không phải từ bên ngoài, mà từ chính bên trong anh.
Và trên cổ tay anh, đồng hồ đếm ngược vẫn tiếp tục giảm dần, nhưng lần này, nó không chỉ đếm thời gian sống.
Nó đang đếm ngược đến cái chết của chính anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận