Chương 28

Bụi tro bay lên, cuốn theo mùi hương ngọt ngào đến ghê tởm của da thịt cháy khét.

Lục Khuyết không chạy.

Instinct của một cựu Ma Đầu dạy anh rằng: Khi sợ hãi đến tột cùng, hãy trở thành kẻ săn mồi.

Anh đứng yên giữa con hẻm tối om của khu ổ chuột Thập Tự, nơi ánh sáng từ những ngọn đèn hơi thắp bằng mỡ thú linh hiếm khi xuyên tới.

Trước mặt anh, xác một tên "Săn Thời Gian" cấp D đang co quắp lại, chiếc đồng hồ đếm ngược trên cổ tay hắn đã vỡ vụn, những hạt cát vàng rực rỡ – thứ được gọi là "Thời Gian Tinh Huých" – đang tan biến vào không khí, không còn gì để cướp.

Lục Khuyết cúi xuống, nhặt lấy một mảnh vỡ nhỏ từ cổ tay nạn nhân.

Mảnh kim loại lạnh lẽo, còn ấm hổi.

"Tiếc thật," anh nói, giọng điệu bình thản như thể đang bàn về thời tiết.

"Hắn còn hai mươi năm nữa mới hết hạn.

Giờ thì hóa thành gió."

Màn hình hệ thống trước mắt anh nhấp nháy đỏ máu, dòng chữ *“Nhiệm vụ phụ: Hợp tác với Đặc vụ 09”* vẫn treo lơ lửng, như một lời nguyền không thể gỡ bỏ.

Nhưng Lục Khuyết không nhìn vào đó.

Anh đang nhìn vào bóng tối phía cuối con hẻm, nơi một cặp mắt xanh lam đang dõi theo anh từ trong màn sương mù dày đặc.

Đó không phải là con người.

Ít nhất, không còn là con người thuần túy.

"Anh làm bẩn sàn nhà của tôi, Lục Khuyết," một giọng nói vang lên, trầm ấm nhưng mang theo sự uy quyền của kẻ thống trị.

Bước chân nhẹ nhàng vang lên, vang vọng trong không gian hẹp.

Một người đàn ông mặc bộ vest đen bóng, tay cầm cây gậy bằng xương rồng đen, bước ra từ bóng tối.

Đó là Đặc vụ 09.

Kẻ mà trong kiếp trước, chính Lục Khuyết đã phải tốn ba ngày ba đêm, hy sinh cả cánh tay trái và một phần linh hồn để giết chết hắn.

Lục Khuyết nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo hiện lên.

"Tôi chỉ đang dọn dẹp rác.

Và anh, 09, là kẻ quản lý bãi rác tồi tệ nhất đại lục này."

09 dừng lại, cách anh ba bước chân.

Ánh mắt hắn quét qua cơ thể Lục Khuyết, như thể đang cân đo đong đếm giá trị thời gian còn lại trên người anh.

"Hệ Thống báo cáo rằng anh đang có hành vi 'bất ổn'.

Giết một Săn Thời Gian cấp D là hành động lãng phí nguồn lực.

Hắn có thể là một đồng minh tốt, hoặc ít nhất là một món hàng giá trị."

"Đồng minh?" Lục Khuyết cười lớn, tiếng cười khô khốc vang vọng trong hẻm nhỏ.

"Trong thế giới này, 09, không có đồng minh.

Chỉ có kẻ ăn thịt và kẻ bị ăn thịt.

Và tôi không muốn ăn thịt một con chuột chết."

09 nhíu mày.

Sự bình tĩnh của Lục Khuyết khiến hắn cảm thấy bất an.

Con người này khác.

Nó sắc bén hơn, lạnh lùng hơn, và đáng sợ hơn phiên bản mà Hệ Thống dự đoán.

"Anh nghĩ mình đang kiểm soát tình thế," 09 nói, giọng điệu hạ thấp, mang theo một sự đe dọa ngầm.

"Nhưng anh quên một điều.

Hệ Thống không bao giờ sai.

Nếu nó đưa anh đến đây, nghĩa là anh cần tôi.

Và nếu anh cần tôi, nghĩa là anh đang thua."

Lục Khuyết im lặng.

Anh biết 09 nói đúng một nửa.

Hệ Thống luôn dẫn dắt anh theo một kịch bản đã được viết sẵn.

Nhưng nửa còn lại?

Nửa còn lại nằm trong tay anh.

"Thua?" Lục Khuyết lặp lại từ đó, ánh mắt tối sầm lại.

"Hãy xem ai là người sống sót sau đêm nay, 09.

Khi đó, chúng ta sẽ biết ai mới là kẻ thực sự thua cuộc."

Không khí giữa hai người căng thẳng như sợi dây đàn sắp đứt.

Mùi máu tanh tưởi hòa quyện với mùi ẩm mốc của khu ổ chuột, tạo nên một hương vị độc hại.

Lục Khuyết cảm thấy trái tim mình đập mạnh, nhưng không phải vì sợ hãi.

Đó là sự hưng phấn.

Sự hưng phấn của một kẻ đang đứng trên bờ vực thẳm, sẵn sàng nhảy xuống để chứng minh rằng mình không phải là một con rối.

09 nhìn anh chốc lát, rồi quay người đi.

"Đừng chết trước khi nhiệm vụ chính hoàn thành, Ma Đầu.

Tôi không muốn phải đi thu nhặt xác anh."

Lục Khuyết nhìn theo bóng lưng của hắn, tay vẫn nắm chặt mảnh vỡ đồng hồ.

Trong đầu anh, dòng chữ hệ thống vẫn nhấp nháy, nhưng lần này, nó không còn là một mệnh lệnh.

Nó là một lời thách thức.

Và anh sẽ chấp nhận.


Bạch Thanh Y đứng trước gương trong căn hộ chung cư cao cấp của mình.

Ánh đèn neon từ thành phố bên ngoài chiếu qua cửa kính, tạo nên những vệt sáng lung linh trên gương mặt cô.

Cô nhìn vào đôi mắt mình, tìm kiếm sự sợ hãi, sự nghi ngờ, hoặc bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy cô đang bị lừa dối.

Nhưng cô chỉ thấy sự trống rỗng.

Cô đưa tay lên cổ tay, chạm vào chiếc đồng hồ đếm ngược của mình.

Con số đang giảm dần.

*73 năm, 4 tháng, 12 ngày...*

Trong kiếp trước, cô đã chết vì Lục Khuyết.

Không phải vì anh giết cô, mà vì anh đã hy sinh chính mình để cứu cô, và cô đã sống sót, nhưng sống trong nỗi đau mất mát suốt phần đời còn lại.

Bây giờ, cô đang sống lại, nhưng mọi thứ đều khác.

Lục Khuyết khác.

Anh lạnh lùng hơn, tính toán hơn, và đáng sợ hơn.

Cô nghi ngờ anh.

Không phải vì anh là một kẻ xấu, mà vì anh quá hoàn hảo.

Anh biết trước mọi nguy hiểm, anh tránh được mọi bẫy, anh luôn ở đúng nơi vào đúng thời điểm.

Điều đó không tự nhiên.

Điều đó là do Hệ Thống.

Và nếu anh được Hệ Thống điều khiển, thì anh còn là Lục Khuyết mà cô yêu thương nữa không?

Bạch Thanh Y quay lại, nhìn ra cửa sổ.

Thành phố Huyền Hư nằm dưới chân cô, một mê cung ánh sáng và bóng tối.

Ở đâu đó trong mê cung đó, Lục Khuyết đang đi tìm một lối thoát.

Nhưng cô biết, lối thoát đó có thể dẫn đến sự hủy diệt.

Cô lấy từ trong ngăn tủ ra một chiếc búa nhỏ, bằng kim loại đen.

Đó là công cụ cô đã chuẩn bị từ lâu.

Công cụ để phá vỡ chiếc đồng hồ trên cổ tay mình.

Nếu cô phá vỡ nó, cô sẽ trở thành một 'Kẻ Vô Mệnh'.

Không còn bị ràng buộc bởi Thời Gian, nhưng cũng không còn được bảo vệ bởi quy luật tự nhiên.

Cô sẽ tự do, nhưng cô cũng sẽ cô đơn.

"Anh yêu à," cô thì thầm, nhìn vào bóng phản chiếu của mình trong gương.

"Nếu anh thực sự yêu em, hãy để em tự do.

Đừng cố gắng kiểm soát số phận của em.

Đừng biến em thành một con rối trong kịch bản của anh."

Cô nắm chặt chiếc búa, ngón tay trắng bệch vì sức ép.

Cô biết rằng nếu cô làm điều này, cô sẽ cắt đứt mọi liên kết với Lục Khuyết.

Cô sẽ trở thành một kẻ thù tiềm tàng, một biến số mà Hệ Thống không thể dự đoán.

Và đó chính là cách cô bảo vệ anh.

Bằng cách trở thành một mối đe dọa.


Lục Khuyết đứng trên mái nhà của một tòa nhà bỏ hoang, nhìn xuống thành phố.

Gió lạnh thổi qua, làm bay phấp phới tấm áo choàng của anh.

Trong tay anh, chiếc đồng hồ cát từ Tử Cốt vẫn còn đó, những hạt cát bên trong đã ngừng chuyển động hoàn toàn.

Màn hình hệ thống hiện lên một thông báo mới, làm anh cứng người.

*[Nhiệm vụ chính được cập nhật: Tiêu diệt mục tiêu Bạch Thanh Y.

Thời hạn: 24 giờ.]*

Lục Khuyết nhắm mắt lại.

Nỗi đau xé toạc tâm trí anh.

Hệ Thống đang ép anh phải chọn.

Chọn giữa em gái và người yêu.

Chọn giữa sự sống và cái chết.

Nhưng anh không phải là một con rối.

Anh đã trải qua một kiếp đời, đã chết, và đã trở lại.

Anh biết những trò chơi bẩn thỉu của Hệ Thống.

Và anh sẽ không chơi theo luật của chúng.

Anh mở mắt ra, ánh mắt sáng lên một tia sáng điên rồ.

"Muốn tôi giết cô ấy ư?" anh nói với không khí, giọng nói vang vọng như sấm sét.

Nhưng trước khi tôi làm điều đó, tôi sẽ giết chết chính Hệ Thống này."

Anh nhảy xuống từ mái nhà, rơi vào bóng tối của thành phố.

Nhưng anh không sợ hãi.

Vì trong bóng tối đó, anh nhìn thấy một tia sáng.

Một tia sáng nhỏ bé, le lói, nhưng đủ mạnh để dẫn lối cho anh.

Và tia sáng đó, có tên là sự phản kháng.

Lục Khuyết hạ cánh xuống mặt đất, tạo ra một cái hố nhỏ.

Anh đứng dậy, bụi bặm bay lên quanh người.

Anh nhìn về phía trước, nơi con đường dẫn đến căn hộ của Bạch Thanh Y đang chờ đợi.

Nhưng anh không đi thẳng đến đó.

Anh rẽ sang một hướng khác.

Hướng về phía Tòa Tháp Thời Gian.

"001," anh nói, giọng điệu lạnh lẽo.

"Anh muốn một cuộc đối đầu?

Vậy hãy chuẩn bị đi.

Vì Ma Đầu đã thức tỉnh."

Và trong sâu thẳm của thành phố, một cái bóng khác cũng đang di chuyển.

Một cái bóng mang theo một chiếc búa đen, và một trái tim đầy nghi ngờ.

Cuộc chơi mới bắt đầu.

Và không ai biết ai sẽ là người chiến thắng.

Chỉ có một điều chắc chắn: Khi đồng hồ đếm ngược về 0, mọi thứ sẽ thay đổi mãi mãi.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập