Chương 27
Không có tiếng va chạm.
Giọt máu đó treo lơ lửng trong không trung, như một viên ngọc đỏ thẫm bị mắc kẹt trong kính vỡ.
Lục Khuyết không nhắm mắt.
Anh mở to雙 mắt, tròng trắng chiếm phần lớn, đồng tử co lại thành một chấm đen nhỏ xíu, cố gắng giữ lấy chút lý trí cuối cùng.
Hệ Thống 'Thiên Đạo' đang gào thét trong đầu anh, nhưng không phải bằng âm thanh.
Nó là một áp lực nặng nề, giống như cả đại dương đang đè lên lồng ngực, ép buộc anh phải chấp nhận sự thật: anh là một lỗi hệ thống cần được xóa bỏ.
*"Cấp độ B-rank.
Năng lượng ổn định.
Đề xuất: Hấp thụ ý thức ký sinh để nâng cấp lên A-rank.
Phần thưởng: 500 năm thời gian sống."*
Dòng chữ màu đỏ máu hiện lên trước mắt, nhấp nháy như một lời mời gọi chết người.
Lục Khuyết cười, một nụ cười méo mó, đầy đau đớn.
Anh nhớ rõ kiếp trước, chính cái giọng điệu lạnh lùng này đã khiến anh trở thành 'Ma Đầu'.
Anh đã bán linh hồn mình để đổi lấy sức mạnh, và kết quả là anh mất tất cả.
Bạch Thanh Y hóa tro trước mắt anh.
Tử Cốt biến mất trong màn sương mù của thế giới ngầm.
Anh giơ tay lên, bàn tay run rẩy, ngón tay chập chờn trên không khí, như thể đang cố gắng xóa bỏ dòng chữ kia.
"Không," anh thì thầm.
Giọng nói khô khốc, như tiếng giấy rách.
"Tôi không cần thêm thời gian.
Tôi cần lấy lại nó."
Hệ Thống im lặng.
Một khoảng lặng chết chóc.
Rồi, một tiếng cười vang lên.
Không phải từ trong đầu, mà từ chính không gian xung quanh.
Bóng đen từ góc tối nhất của hang động tuôn ra, cuộn xoáy lại thành hình dáng một con người.
Đó là Giám Sát Viên 001.
001 không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là một mảng tối sâu thẳm, nhưng Lục Khuyết có thể cảm nhận được ánh mắt của hắn đang nhìn chằm chằm vào anh, như một nhà giải phẫu đang quan sát một bệnh nhân mắc bệnh nan y.
*"Anh đang phạm sai lầm nghiêm trọng, Lục Khuyết,"* 001 nói, giọng điệu êm dịu nhưng chứa đựng sự đe dọa tiềm tàng.
*"Thời gian là nguồn lực duy nhất.
Khi anh từ chối nó, anh đang chọn cái chết.
Và cái chết của anh sẽ không mang lại ý nghĩa gì cho hệ thống này."*
Lục Khuyết đứng dậy, đôi chân run rẩy nhưng vẫn vững chãi.
Anh nhìn vào đồng hồ đếm ngược trên cổ tay trái.
Con số đang nhảy múa điên cuồng: 00:00:45...
00:00:44...
00:00:43...
Anh chỉ còn lại chưa đến một phút.
"Ý nghĩa?" Lục Khuyết lặp lại, giọng anh lạnh băng.
"Ý nghĩa của sự thống trị là gì?
Khi mọi thứ đều là tro bụi, ai là người chiến thắng?"
001 bước tiến lên, mỗi bước chân đều làm không gian xung quanh rung chuyển.
*"Sự tồn tại của Hệ Thống là ý nghĩa.
Chúng tôi duy trì trật tự.
Chúng tôi ngăn chặn sự hỗn loạn.
Anh, với ký ức của kiếp trước, là một biến số không ổn định.
Một lỗi cần được sửa chữa."*
Lục Khuyết không đáp.
Anh tập trung toàn bộ ý thức vào cảm giác trong cơ thể mình.
Anh có thể cảm nhận được từng tế bào đang phân rã, từng giây phút đang trôi qua.
Nhưng sâu thẳm bên trong, có một thứ gì đó khác.
Một sợi dây mỏng manh kết nối anh với Bạch Thanh Y và Tử Cốt.
Đó không phải là sức mạnh ma thuật.
Đó là ký ức.
Là nỗi đau.
Là tình yêu mà Hệ Thống không thể đo đếm bằng đơn vị 'Giây Phút'.
Anh nhớ lại ngày hôm đó, khi anh lần đầu tiên gặp Bạch Thanh Y.
Cô ấy đang ngồi trên bậc thềm của thư viện cũ, đọc một cuốn sách về lịch sử thế giới trước khi 'Thọ Mệnh Kinh Tế' ra đời.
Ánh nắng chiếu vào mái tóc cô ấy, tạo nên một vòng hào quang mờ ảo.
Cô ấy nhìn anh, mỉm cười, và nói: "Bạn có biết không?
Trước kia, con người không cần đếm từng giây để sống."
Câu nói đó vẫn vang vọng trong tâm trí anh, mạnh mẽ hơn bất kỳ mệnh lệnh nào của Hệ Thống.
Lục Khuyết nhắm mắt lại.
Anh không cố gắng chiến đấu với 001 bằng sức mạnh vật lý.
Anh chiến đấu bằng ý chí.
Anh hình dung ra những ký ức đẹp đẽ nhất của mình.
Tiếng cười của Tử Cốt khi cô ấy bắt được một con bướm màu xanh.
Nụ cười dịu dàng của Bạch Thanh Y khi họ chia sẻ một chiếc bánh mì khô trong những ngày đói khát.
Những khoảnh khắc nhỏ bé, vô giá, mà Hệ Thống coi là rác thải.
*"Cảnh báo: Mức độ bất ổn định tăng cao,"* Hệ Thống gào thét.
*"Nguy cơ sụp đổ ý thức."*
Lục Khuyết mở mắt ra.
Đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen nữa.
Chúng phát ra một ánh sáng trắng xóa, thuần khiết, không lẫn một chút bụi trần.
"Tôi không phải là một lỗi," anh nói, giọng anh vang lên trong không gian tĩnh lặng.
"Tôi là một lựa chọn."
Anh giơ tay phải lên, nắm chặt thành nắm đấm.
Không có năng lượng ma thuật nào tuôn ra.
Chỉ có ý chí.
Ý chí của một con người từ chối bị định đoạt.
001 dừng lại.
Lần đầu tiên, bóng đen của hắn dao động.
Hắn không hiểu.
Trong tất cả các kịch bản mà hắn đã tính toán, chưa bao giờ có một 'Pin' nào dám từ chối năng lượng.
Chưa bao giờ có một con người dám đặt tình cảm lên trên sự sống sót.
*"Anh đang tự hủy hoại bản thân,"* 001 nói, nhưng giọng điệu của hắn giờ đây không còn sự chắc chắn.
Có một chút nghi ngờ.
Một chút sợ hãi.
"Đúng vậy," Lục Khuyết đáp.
"Và nếu tôi phải chết, tôi sẽ chết như một con người.
Không phải như một công cụ."
Đồng hồ trên cổ tay anh đếm ngược: 00:00:10...
00:00:09...
Lục Khuyết nhắm mắt lại.
Anh không nhìn thấy bóng tối.
Anh nhìn thấy ánh sáng.
Ánh sáng của tự do.
####
Khi con số chạm đến 00:00:00, không có tiếng nổ.
Không có ánh sáng chói lòa.
Chỉ có một tiếng 'tách' nhẹ, như tiếng kim đồng hồ ngừng đập.
Lục Khuyết ngã xuống.
Cơ thể anh không hóa thành tro bụi.
Nó vẫn nguyên vẹn.
Nhưng đồng hồ trên cổ tay anh đã biến mất.
Thay vào đó, là một vết sẹo hình đồng hồ, khắc sâu vào da thịt, màu trắng bệch, như thể thời gian đã bị đóng băng trên đó.
001 bước tới, cúi xuống nhìn anh.
Bóng đen của hắn bao trùm lấy Lục Khuyết, như thể muốn hấp thụ lấy tàn dư cuối cùng của anh.
Nhưng rồi, hắn dừng lại.
Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng khác.
Không phải năng lượng tối.
Không phải năng lượng ma thuật.
Đó là năng lượng của sự từ chối.
Của sự phản kháng.
*"Điều này...
không thể,"* 001 thì thầm.
Lục Khuyết mở mắt ra.
Anh nhìn lên 001, và lần đầu tiên, anh thấy được khuôn mặt của hắn.
Không phải một bóng đen.
Mà là một gương mặt quen thuộc.
Gương mặt của chính anh, nhưng già nua, mệt mỏi, và đầy sự hối hận.
"Anh là ai?" Lục Khuyết hỏi.
001 không đáp.
Hắn chỉ nhìn anh, với ánh mắt đầy sự thương cảm và tuyệt vọng.
*"Tôi là phiên bản của anh, nếu anh đã chấp nhận trở thành Ma Đầu.
Tôi là tương lai mà anh đã từ chối."*
Lục Khuyết sững sờ.
Hắn không phải là kẻ thù.
Hắn là một lời cảnh báo.
Một lời nhắc nhở về con đường mà anh đã từng đi, và con đường mà anh đã chọn từ bỏ.
*"Hệ Thống sẽ không để anh sống,"* 001 nói.
*"Nó sẽ tìm cách sửa chữa lỗi này.
Nó sẽ gửi những kẻ săn lùng.
Những người như tôi, trong quá khứ.
Những người đã thất bại."*
"Để họ đến," Lục Khuyết đáp, giọng anh bình thản.
"Tôi đã chuẩn bị cho điều này."
001 gật đầu.
Bóng đen của hắn tan biến, để lại một vật nhỏ trên sàn đá.
Đó là một chiếc đồng hồ cát, nhưng thay vì cát, bên trong là những hạt ánh sáng trắng.
*"Giữ lấy nó,"* 001 nói trước khi biến mất hoàn toàn.
*"Nó sẽ cho anh thấy những gì mà Hệ Thống che giấu.
Nhưng cẩn thận.
Sự thật có thể giết chết anh nhanh hơn bất kỳ kẻ thù nào."*
Lục Khuyết nhặt chiếc đồng hồ cát lên.
Nó ấm áp trong lòng bàn tay anh.
Anh nhìn vào những hạt ánh sáng bên trong, và anh cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ.
Như thể chúng đang thì thầm với anh, kể những câu chuyện về những người đã chết oan, những linh hồn bị giam cầm trong Hệ Thống.
Anh đứng dậy, bước ra khỏi hang động.
Ánh nắng mặt trời chiếu xuống, nhưng lần này, nó không ấm áp.
Nó lạnh lẽo, như thể thế giới này đang nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ.
Anh biết rằng mình không còn là một cường giả B-rank nữa.
Anh không có sức mạnh.
Anh không có thời gian.
Nhưng anh có một thứ mà Hệ Thống không thể lấy đi: ý chí.
Và ý chí đó, sẽ là vũ khí mạnh nhất của anh.
####
Lục Khuyết đi bộ trên con đường bụi bặm dẫn ra khỏi khu vực Ruina.
Những người dân xung quanh nhìn anh với ánh mắt dè dặt.
Họ cảm nhận được sự khác biệt ở anh.
Không phải sức mạnh, mà là sự trống rỗng.
Một sự trống rỗng đáng sợ, như thể anh đã để lại một phần linh hồn của mình lại phía sau.
Anh dừng lại trước một quán rượu nhỏ.
Chủ quán, một người đàn ông già nua với đồng hồ đếm ngược chỉ còn vài ngày, đang lau chùi một chiếc ly.
"Lục Khuyết," người đàn ông nói, giọng anh ta run rẩy.
"Nghe nói anh đã gặp Giám Sát Viên."
"Đúng vậy," Lục Khuyết đáp, giọng anh lạnh lùng.
"Anh còn sống," người đàn ông nói, như thể đó là một điều kỳ diệu.
"Tại sao?"
Lục Khuyết nhìn vào chiếc đồng hồ cát trong tay.
*"Tại vì tôi đã chọn không chết,"* anh nói trong lòng, nhưng không nói ra.
Người đàn ông nhìn anh chằm chằm.
"Cẩn thận, Lục Khuyết.
Hệ Thống không bao giờ tha thứ cho sự phản bội.
Và những kẻ săn lùng...
chúng không phải là những con người bình thường.
Chúng là những người đã thất bại, những người đã trở thành nô lệ của nỗi đau."
Lục Khuyết gật đầu.
Anh biết điều đó.
Kiếp trước, anh đã từng là một trong số họ.
Anh đã từng săn lùng chính những người mà anh muốn bảo vệ, chỉ vì một mệnh lệnh của Hệ Thống.
"Cảm ơn," anh nói, và bước đi.
Khi anh bước ra khỏi quán rượu, anh nghe thấy một tiếng thì thầm.
Rất nhỏ, rất xa, nhưng rõ ràng.
*"Lục Khuyết...
giúp chúng tôi..."*
Anh dừng lại, quay đầu nhìn quanh.
Không có ai.
Chỉ có gió thổi qua những con phố hoang vắng.
Nhưng tiếng thì thầm vẫn vang vọng.
Nó đến từ khắp nơi.
Từ những bức tường, từ những con đường, từ chính không khí.
Lục Khuyết nhìn vào chiếc đồng hồ cát.
Những hạt ánh sáng bên trong bắt đầu chuyển động nhanh hơn.
Chúng tạo thành những hình ảnh mờ ảo.
Những khuôn mặt.
Những đôi mắt.
Những linh hồn.
Anh nhớ lại bí mật mà 001 đã tiết lộ: Hệ Thống 'Thiên Đạo' thực chất là ý thức tập thể của những người đã chết oan.
Nó không muốn anh thắng.
Nó muốn anh trải nghiệm đủ nỗi đau để trở thành 'Pin' vĩnh cửu cho nó.
Nhưng nếu vậy, tại sao 001 lại giúp anh?
Tại sao hắn lại cho anh chiếc đồng hồ cát?
Lục Khuyết nghi ngờ.
Có một trò chơi lớn hơn đang diễn ra.
Và anh đang là quân cờ, hoặc là người cầm quân.
Anh quyết định tìm hiểu thêm.
Anh cần gặp Bạch Thanh Y và Tử Cốt.
Anh cần bảo vệ họ, không chỉ khỏi Hệ Thống, mà còn khỏi chính bản thân mình.
####
Lục Khuyết trở về căn nhà nhỏ của mình.
Đó là một nơi tồi tàn, nhưng là nơi duy nhất anh còn có thể gọi là nhà.
Anh đóng cửa lại, khóa chặt, và ngồi xuống sàn nhà.
Anh mở chiếc đồng hồ cát ra.
Những hạt ánh sáng bay ra, lan tỏa trong căn phòng tối tăm.
Chúng tạo thành một hình ảnh.
Hình ảnh của Bạch Thanh Y, đang đứng trước một chiếc đồng hồ đếm ngược lớn, cầm một chiếc búa.
Cô ấy đang cố gắng phá vỡ nó.
Lục Khuyết sững sờ.
Anh nhớ lại agenda ẩn của cô ấy: Cô ấy đang âm thầm tìm cách phá hủy đồng hồ đếm ngược của mình để không phụ thuộc vào ai, kể cả anh.
"Thanh Y..." anh thì thầm.
Hình ảnh thay đổi.
Bây giờ là Tử Cốt.
Cô bé đang ngồi trong một góc tối, ôm chặt lấy gối.
Khuôn mặt cô bé đầy sợ hãi.
Cô ấy biết mình là 'chìa khóa'.
Cô ấy biết rằng sự tồn tại của cô ấy là mối đe dọa đối với anh.
Và cô ấy đang cố gắng tìm cách tự hủy.
Lục Khuyết cảm thấy tim mình thắt lại.
Nỗi đau cũ lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào.
Anh không thể để điều đó xảy ra.
Anh không thể để họ chết.
Nhưng làm thế nào?
Anh không có sức mạnh.
Anh không có thời gian.
Anh chỉ có ý chí.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác trong cơ thể mình.
Anh cảm nhận được sự kết nối với họ.
Nó yếu ớt, mong manh, nhưng nó tồn tại.
"Hãy để tôi giúp các con," anh nói trong lòng.
"Dù phải trả giá bằng bất cứ thứ gì."
Nhưng Hệ Thống không cho phép sự hy sinh vô ích.
Nó yêu cầu sự cân bằng.
Nếu anh muốn cứu họ, anh phải trả giá.
Và giá trị đó có thể là chính anh.
Lục Khuyết mở mắt ra.
Ánh mắt anh quyết liệt.
Anh biết mình phải làm gì.
Anh phải đối mặt với Hệ Thống.
Không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thật.
Anh đứng dậy, bước ra khỏi căn nhà.
Anh sẽ tìm đến nơi trung tâm của Hệ Thống.
Nơi mà tất cả các đồng hồ đếm ngược đều được kiểm soát.
Và ở đó, anh sẽ đối đầu với Giám Sát Viên 001, và với chính bản thân mình.
####
Lục Khuyết đi bộ trong bóng tối của thành phố.
Những ngọn đèn đường flicker, như thể chúng cũng đang sợ hãi.
Anh cảm thấy ánh mắt của Hệ Thống đang dõi theo mình.
Nó biết anh đang đi đâu.
Nó biết anh định làm gì.
Và nó đang chờ đợi.
Khi anh đến trước cổng của Tòa Tháp Thời Gian, nơi đặt trụ sở của Hệ Thống, anh dừng lại.
Cổng sắt khổng lồ, khắc đầy những biểu tượng của sự phục tùng và trật tự, đứng sừng sững trước mặt anh.
Không có lính canh.
Không có chướng ngại vật.
Chỉ có một cánh cửa mở rộng, mời gọi anh bước vào.
Lục Khuyết nhìn vào chiếc đồng hồ cát trong tay.
Những hạt ánh sáng bên trong đã ngừng chuyển động.
Chúng tạo thành một dòng chữ: *Sự thật nằm sâu trong bóng tối.*
Anh hít một hơi sâu, và bước vào.
Cánh cửa đóng lại sau lưng anh, với một tiếng 'ầm' nặng nề, như thể một thế giới khác đã bị khóa lại.
Bên trong, không có ánh sáng.
Chỉ có bóng tối dày đặc, và một tiếng thì thầm vang vọng từ khắp nơi.
*"Chào mừng trở lại, Ma Đầu."*
Lục Khuyết mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, đầy sự thách thức.
"Không phải Ma Đầu," anh nói.
"Chỉ là một con người."
Và rồi, bóng tối nuốt chửng anh.
Nhưng trong sâu thẳm của bóng tối đó, có một tia sáng nhỏ bé, le lói, như thể một hy vọng cuối cùng, đang chờ đợi để được thắp sáng.
Và tia sáng đó, mang tên Lục Khuyết.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận