Chương 26

Không gian ở Ruina Thời Gian không phải là một địa điểm địa lý, mà là một lỗi trong mã nguồn của thực tại.

Lục Khuyết đứng giữa những tảng đá trôi nổi vô trọng lực, cảm giác "óng băng trong mật ong" mà anh từng đọc trong những ghi chép cổ xưa giờ đây đang xé nát từng thớ cơ bắp của anh.那不是 một cảm giác đau đớn thông thường.

Đó là sự phân rã.

Mỗi nhịp thở của A Thiệu – cô gái đang ngồi thiền giữa hư không, đôi mắt nhắm nghiền, miệng mỉm cười kỳ quái – lại kéo dài thời gian sống của Lục Khuyết ra, nhưng đồng thời cũng làm mỏng đi lớp vỏ bọc của anh.

Những mảnh đá vụn lơ lửng xung quanh không rơi xuống.

Chúng trôi ngược lên trần hang động, vỡ vụn thành bụi tinh thể lấp lánh, rồi biến mất vào hư không.

Gravity ở đây là một khái niệm lỗi thời.

Chỉ còn lại "Thọ Mệnh".

*Cạch.*

Một tiếng động khô khan, giống như tiếng xương khớp bị ép gãy, vang lên từ cổ tay phải của Lục Khuyết.

Anh hạ mắt xuống.

Chiếc đồng hồ đếm ngược bằng kim loại đen, vốn dĩ đã gỉ sét và bám đầy máu khô từ kiếp trước, đang rung lên dữ dội.

Con số trên đó không giảm đi.

Nó tăng lên.

*72:00:01.*

*72:00:02.*

Máu anh sôi lên.

Không phải vì nhiệt độ, mà vì sự xâm nhập.

Hệ Thống 'Thiên Đạo' đang kích hoạt chế độ quan sát thụ động, nhưng nó không chỉ quan sát.

Nó đang ăn.

Nó đang nhai chầm chậm ký ức của anh, dùng nỗi đau của quá khứ làm nhiên liệu để bôi trơn cỗ máy đếm ngược này.

Lục Khuyết cắn chặt răng đến mức men răng nứt ra.

Anh không hét lên.

Gào thét là lãng phí oxy, và oxy là thứ cần thiết để duy trì ý thức khi đối mặt với Giám Sát Viên 001.

Anh nhớ lại khoảnh khắc Bạch Thanh Y ngã xuống sàn nhà, ánh mắt cô đầy sự phản bội.

Đó không phải là một sai lầm.

Đó là một tính toán.

Anh cần cô nghi ngờ.

Anh cần sự nghi ngờ đó trở thành một bức tường lửa, ngăn cản cô nhìn thấy sự thật khủng khiếp hơn: rằng anh đang trở thành thứ mà anh thề sẽ tiêu diệt.

"A Thiệu," Lục Khuyết nói, giọng anh khàn đặc, như thể vừa nuốt phải một nắm tro than.

"Cô đang làm gì?"

A Thiệu không mở mắt.

Cô nhẹ nhàng nâng tay lên, những ngón tay mảnh khảnh của cô chạm vào không khí, như thể đang gảy đàn vô hình.

"Anh đang đếm ngược, Lục Khuyết.

Nhưng anh không biết mình đang đếm ngược về đâu."

"Về cái chết của tôi," anh đáp, bước chậm rãi về phía cô.

Mỗi bước chân đều nặng trĩu, như thể anh đang đi trong bùn lỏng.

"Và cái chết của tất cả những ai xung quanh tôi."

"Không," A Thiệu cười, một nụ cười lạnh lùng, xa rời.

"Anh đang đếm ngược về sự giải phóng.

Về khoảnh khắc anh ngừng cố gắng kiểm soát dòng chảy thời gian.

Khi anh buông bỏ, hệ thống sẽ sụp đổ.

Và khi hệ thống sụp đổ...

chúng ta sẽ tự do."

Lục Khuyết dừng lại.

Tim anh đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi.

Đó là sự kích thích của một kẻ săn mồi nhận ra con mồi đang tự bước vào bẫy.

"Giải phóng?" anh lặp lại từ đó, nếm thử vị đắng chát của nó.

"Cô nghĩ tôi là một tù nhân?

Tôi là nhà tù, A Thiệu.

cô là chìa khóa."

Anh giơ tay phải lên.

Chiếc đồng hồ trên cổ tay anh bắt đầu phát ra một luồng ánh sáng đỏ thẫm, giống hệt màu năng lượng mà anh đã hút từ Bạch Thanh Y mười phút trước.

Nhưng lần này, nguồn năng lượng không đến từ bên ngoài.

Nó đến từ bên trong.

Từ chính xương tủy anh.

Hệ Thống lên tiếng trong đầu anh, giọng nói cơ khí, lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự hài lòng khó hiểu.

*[CẢNH BÁO: Mâu thuẫn vật lý nghiêm trọng.

Người dùng đang cố gắng trích xuất thời gian từ chính linh hồn mình.

Hành động này vi phạm Điều Khoản 1 của Thiên Đạo.

Phạt: Mất 5 năm thọ mệnh.]*

Lục Khuyết không hề run rẩy.

Anh mỉm cười, một nụ cười mỏng manh, sắc lẹm như lưỡi dao.

"Phạt đi," anh thì thầm.

"Tôi có đủ thời gian để bán."


### PHẦN 3: Giá Của Sự Kiểm Soát

Lục Khuyết bước vào vòng xoáy ánh sáng.

Những mảnh kính vỡ cắt vào da thịt anh, nhưng máu anh không chảy ra.

Nó bay lên, hóa thành những giọt nước nhỏ li ti, lơ lửng trong không trung.

Mỗi giọt máu là một giây thời gian.

Anh đang đốt cháy chính mình để duy trì sự hiện diện của mình trong Ruina Thời Gian.

Hệ Thống liên tục phát ra cảnh báo.

*[CẢNH BÁO: Mức độ hủy hoại cơ thể đạt 40%.

Đề nghị ngừng hành động.]*
*[CẢNH BÁO: Mức độ hủy hoại cơ thể đạt 60%.

Đề nghị ngừng hành động.]*
*[CẢNH BÁO: Mức độ hủy hoại cơ thể đạt 80%.

Cảnh báo nguy hiểm tính mạng.]*

Lục Khuyết phớt lờ tất cả.

Anh tập trung toàn bộ ý thức vào chiếc đồng hồ trên cổ tay phải.

Con số đó đang tăng lên với tốc độ chóng mặt.

*73:00:00.*
*74:00:00.*
*75:00:00.*

Anh cảm thấy sức mạnh tuôn chảy trong người mình.

Đó không phải là sức mạnh của một cường giả tu luyện.

Đó là sức mạnh của một kẻ cầm tù thời gian.

Anh có thể cảm nhận được nhịp đập của vũ trụ.

Anh có thể nghe thấy tiếng thở của những người đang sống ở thế giới bên ngoài.

Anh có thể thấy Bạch Thanh Y đang đứng trước tấm gương, nhìn vào đôi mắt mình, tìm kiếm dấu vết của sự dối trá.

Anh có thể thấy Tử Cốt đang ngủ say, nụ cười bình yên trên môi cô bé.

Và anh có thể thấy 001 đang sợ hãi.

Bóng đen của Giám Sát Viên 001 co lại, rút lui về phía sau A Thiệu.

Nó không tấn công.

Nó chỉ quan sát.

Nó đang chờ đợi.

Chờ đợi khoảnh khắc Lục Khuyết vượt quá giới hạn, khoảnh khắc anh trở thành thứ mà nó muốn: một con quái vật bị chi phối bởi tham lam và nỗi sợ.

"Anh sợ tôi," Lục Khuyết nói, giọng anh vang lên như sấm sét.

"Anh sợ rằng tôi sẽ không trở thành Pin.

Anh sợ rằng tôi sẽ phá vỡ vòng lặp."

*"Anh không thể phá vỡ vòng lặp,"* 001 đáp, giọng nói của nó giờ đây run rẩy, thiếu sự tự tin ban đầu.

*"Vòng lặp là vĩnh cửu.

Nó được xây dựng trên nền tảng của nỗi đau nhân loại.

Anh chỉ là một mắt xích.

Một mắt xích đang cố gắng cắn đứt dây xích của chính mình.

Kết quả sẽ là gì?

Sự tự hủy."*

"Sự tự hủy là tự do," Lục Khuyết đáp.

Anh giơ tay lên, nắm chặt chiếc đồng hồ trên cổ tay phải.

Anh không trích xuất thời gian từ ai cả.

Anh đang ép buộc chiếc đồng hồ đó đếm ngược nhanh hơn.

Anh đang đẩy chính mình về phía cái chết.

A Thiệu đứng dậy.

Cô bước về phía anh, đôi mắt trắng đục của cô giờ đây đầy nước mắt.

"Lục Khuyết, dừng lại!" cô hét lên.

"Nếu anh chết ở đây, thời gian sẽ sụp đổ!

Tất cả những gì anh cố gắng bảo vệ sẽ biến mất!

Bạch Thanh Y sẽ chết!

Tử Cốt sẽ chết!

Chính anh cũng sẽ không còn tồn tại!"

Lục Khuyết dừng lại.

Anh nhìn A Thiệu.

Anh nhìn thấy nỗi sợ hãi thực sự trong đôi mắt trắng đục của cô.

Không phải nỗi sợ hãi cho chính cô.

Mà là nỗi sợ hãi cho anh.

"Cô biết," anh nói, giọng anh nhẹ đi, trở nên mềm mại, đau khổ.

"Cô luôn biết.

Cô là người duy nhất biết rằng tôi không thể cứu họ bằng cách sống.

Tôi chỉ có thể cứu họ bằng cách chết."

A Thiệu gật đầu, nước mắt rơi xuống, hóa thành những giọt nước thời gian, rơi xuống sàn nhà và bốc hơi ngay lập tức.

"Vậy thì hãy chết," cô thì thầm.

"Nhưng đừng chết vì hy sinh.

Hãy chết vì chiến thắng."

Lục Khuyết mỉm cười.

Nụ cười đó không còn lạnh lùng nữa.

Nó bình yên.

"Được rồi," anh nói.

Anh nhắm mắt lại.

Và anh buông bỏ.


### PHẦN 5: Lời Khuyên Từ Hư Không

Lục Khuyết cảm thấy ý thức của mình đang mờ dần.

Anh không còn cảm nhận được cơ thể.

Anh chỉ còn là một ý thức, một tia sáng nhỏ bé trong vũ trụ bao la.

001 tiến lại gần.

Người đàn ông không mặt đó cúi xuống, nhìn vào ánh sáng đang tan biến của Lục Khuyết.

*"Anh sẽ chết,"* 001 nói, không phải là một câu hỏi, mà là một khẳng định.

*"Và tất cả những gì anh đã làm sẽ vô nghĩa.

Khi tôi tái khởi động hệ thống, thời gian sẽ tiếp tục.

Đồng hồ sẽ chạy lại.

Và nỗi sợ sẽ quay trở lại."*

Lục Khuyết mỉm cười.

Nụ cười cuối cùng của anh.

"Không," anh thì thầm.

"Anh không thể tái khởi động hệ thống theo cách cũ.

Vì tôi đã để lại một thứ gì đó trong ký ức của họ."

Anh chỉ về phía Bạch Thanh Y và Tử Cốt.

"Họ đã thấy sự tự do.

Họ đã biết rằng thời gian không phải là kẻ thù.

Nó là người bạn.

Và một khi con người đã nếm thử tự do, họ sẽ không bao giờ chấp nhận trở lại xiềng xích.

Hệ thống của anh sẽ sụp đổ từ bên trong.

Không phải vì sức mạnh của tôi.

Mà vì ý chí của họ."

001 im lặng.

Bóng đen của anh ta dao động dữ dội.

Anh ta biết Lục Khuyết nói đúng.

Hệ Thống 'Thiên Đạo' dựa trên sự phục tùng.

Và sự phục tùng đã bị phá vỡ.

*"Anh là một kẻ ngốc,"* 001 nói, giọng anh ta đầy sự khinh miệt, nhưng cũng ẩn chứa một chút kính trọng.

*"Anh đã hy sinh chính mình cho một tương lai mà anh sẽ không bao giờ được chứng kiến."*

"Đó là định nghĩa của hy sinh," Lục Khuyết đáp.

Ánh sáng của anh tan biến hoàn toàn.

Ruina Thời Gian sụp đổ.

Không gian trở lại bình thường.

Trọng lực quay trở lại.

Những tảng đá rơi xuống đất.

A Thiệu đứng một mình trong hang động tối tăm.

Cô nhìn vào chỗ trống nơi Lục Khuyết vừa đứng.

Nước mắt rơi xuống má cô.

Cô cúi xuống, nhặt một mảnh kính vỡ còn sót lại.

Trong đó, phản chiếu hình ảnh của chính cô.

Nhưng không phải hình ảnh hiện tại.

Mà là hình ảnh của cô trong tương lai.

Trong hình ảnh đó, cô đang cầm một chiếc đồng hồ đếm ngược.

Nhưng con số trên đó không phải là thời gian sống.

Đó là thời gian còn lại cho sự sụp đổ của Hệ Thống.

Và trên chiếc đồng hồ đó, có khắc một dòng chữ nhỏ:

*Cho Lục Khuyết.

Người đã dạy chúng ta cách đếm ngược về tự do.*

A Thiệu nắm chặt mảnh kính.

Cô đứng dậy, bước ra khỏi hang động.

Ánh nắng mặt trời chiếu xuống, ấm áp và tự do.

Ở đâu đó, trong một thế giới khác, Bạch Thanh Y bỗng nhiên cảm thấy một cơn gió nhẹ thổi qua mái tóc cô.

Cô nhìn lên bầu trời, và lần đầu tiên trong nhiều năm, cô mỉm cười.

Không phải vì hạnh phúc.

Mà vì hy vọng.

Và trong sâu thẳm của Hệ Thống 'Thiên Đạo', một lỗi hệ thống nhỏ bé xuất hiện.

Một lỗi không thể sửa chữa.

Một lỗi mang tên Lục Khuyết.

Và lỗi đó, đang dần lan rộng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập