Chương 25

Lục Khuyết không mở mắt ngay.

Anh nghe thấy tiếng tích tắc.

Không phải từ đồng hồ trên cổ tay mình, mà từ nhịp đập của không khí xung quanh.

Mùi hương của tro tàn – thứ mùi đặc trưng của những linh hồn đã hóa thành bụi thời gian – vẫn còn bám chặt vào mũi, ngọt ngào và chết chóc.

Anh từ từ mở mi.

Trần nhà tối om, phủ đầy mạng nhện và những mảng sơn bong tróc trông như những vết sẹo cũ.

Đây là phòng trọ số 404 trong khu ổ chuột "Hố Vực Thời Gian".

Nơi anh đã chết lần đầu tiên.

Nơi anh đã bắt đầu kiếp trước bằng sự ngu ngốc và hy sinh vô nghĩa.

Nhưng lần này, khác rồi.

Lục Khuyết ngồi dậy, động tác chậm rãi, thận trọng như một con mèo hoang vừa thức giấc sau cơn ngủ đông.

Anh đưa tay lên cổ tay trái.

Chiếc đồng hồ đếm ngược bằng kính cường lực đang hiển thị: .

Đó là tất cả những gì anh có trước khi trở thành "Pin" vĩnh cửu cho hệ thống, nếu anh không thay đổi dòng chảy.

Trong đầu anh, một giọng nói cơ khí vang lên, lạnh lùng và vô cảm:

*“Hệ Thống Thiên Đạo đã được kích hoạt.

Người dùng: Lục Khuyết.

Cấp độ hiện tại: B-Rank (Đang suy giảm do trùng sinh).

Nhiệm vụ chính: Sống sót qua 72 giờ tiếp theo.

Phần thưởng: 1 Giờ Sinh Mệnh.

Hình phạt thất bại: Hủy diệt ý thức.”*

Lục Khuyết nhíu mày.

Cấp độ B-Rank?

Trong kiếp trước, lúc này anh chỉ là một kẻ F-Rank yếu ớt, dễ dàng bị giẫm đạp dưới chân những cường giả.

Việc bắt đầu ở cấp B là một lợi thế, nhưng cũng là một bẫy.

Hệ thống đang cho anh sức mạnh để anh tin rằng mình có thể kiểm soát mọi thứ.

Đó là cách nó nuôi dưỡng ảo tưởng trước khi nghiền nát nó.

Anh đứng dậy, chân bước xuống sàn gỗ mục nát.

Cánh cửa gỗ sứt mẻ trước mặt anh khẽ rung chuyển.

Ai đó đang gõ cửa.

Nhẹ nhàng, nhưng kiên quyết.

Lục Khuyết không đáp.

Anh di chuyển về phía cửa, từng bước nhẹ nhàng, không gây ra chút tiếng động nào.

Ký ức kiếp trước mách bảo anh rằng, trong những ngày đầu tiên ở Hố Vực, có một kẻ săn mồi chuyên đi lùng sục những người mới "tỉnh lại" – những người có đồng hồ bị lỗi hoặc có dấu hiệu bất thường.

Cánh cửa mở ra.

Đứng trước anh không phải là kẻ săn mồi, mà là một bóng dáng nhỏ bé, run rẩy.

Em gái anh.

Cô bé mười hai tuổi, với mái tóc rối bời và đôi mắt đỏ hoe vì vừa khóc.

Trên cổ tay cô, chiếc đồng hồ hiển thị .

Mười lăm phút.

"Lục ca?" Giọng cô bé nghẹn ngào, vỡ vạc.

ca tỉnh rồi?"

Lục Khuyết nhìn chằm chằm vào đồng hồ của cô.

Trong kiếp trước, anh đã bỏ lỡ khoảnh khắc này.

Anh đã mải mê tìm kiếm tài nguyên để tu luyện, để rồi khi quay lại, Tử Cốt đã hóa thành tro bụi ngay trước mắt anh.

Nỗi đau đó đã ăn sâu vào xương tủy, biến anh thành con quái vật "Ma Đầu" tàn nhẫn trong tương lai.

Nhưng lần này, anh không thể cứu cô bằng cách đơn giản là chuyển nhượng thời gian của mình.

Hệ thống sẽ phát hiện ra sự can thiệp trái phép vào "dòng chảy định mệnh".

Nếu anh cho cô thời gian, cả hai sẽ bị xóa sổ.

"Đi vào đi, Tử Cốt," Lục Khuyết nói, giọng điệu lạnh lùng, không chút cảm xúc.

Anh đẩy cô vào trong phòng và khóa cửa lại.

Tử Cốt nhìn anh, ánh mắt đầy sợ hãi.

tại sao ca lại lạnh lùng như vậy?

Ca không nhớ em sao?"

Lục Khuyết quay lưng lại,走向 bàn làm việc cũ kỹ.

Anh lấy ra một tờ giấy và bút chì – những thứ duy nhất còn sót lại từ kiếp trước mà anh đã giấu kỹ.

Nhưng ta không có thời gian để an ủi.

Ngồi xuống."

Tử Cốt ngồi xuống chiếc ghế gãy, run rẩy.

em sắp hết thời gian rồi, Lục ca.

Em sợ."

"Đừng sợ," Lục Khuyết nói, bắt đầu viết những ký tự phức tạp lên tờ giấy.

Đó là một thuật pháp chuyển dịch năng lượng thô sơ, nhưng đủ để che giấu dấu vết thời gian trên cơ thể cô trong vài phút.

"Sợ hãi là thứ xa xỉ mà chúng ta không thể chi trả."

Anh đặt tờ giấy lên trán cô.

Một luồng năng lượng vàng nhạt chảy từ tay anh vào cơ thể cô bé.

Đồng hồ của Tử Cốt ngừng đếm ngược.

Nó treo lơ lửng ở con số .

"Đó chỉ là tạm thời," Lục Khuyết giải thích, giọng nói vẫn đều đều.

"Hệ thống sẽ quét lại sau 10 phút.

Trong khoảng thời gian đó, chúng ta cần một kế hoạch."

Tử Cốt nhìn anh, mắt mở to.

"Kế hoạch gì ạ?"

"Giết chết tương lai của chính ta," Lục Khuyết đáp, ánh mắt sắc lẹm.

*59:59*

Trong phòng, Lục Khuyết đang phân tích dữ liệu từ hệ thống.

Anh đã kích hoạt chế độ "Quét Môi Trường".

Những dòng chữ xanh lá cây hiện lên trước mắt anh, hiển thị thông tin về mọi thứ xung quanh.

*“Phát hiện đối tượng: Tử Cốt.

Trạng thái: Bị khóa thời gian.

Nguy cơ: Cao.

Hệ thống đang ghi nhận sự can thiệp bất hợp pháp.”*

Lục Khuyết nhíu mày.

Hệ thống biết.

Nó luôn biết.

Nhưng nó đang chờ đợi.

Nó muốn xem anh sẽ làm gì tiếp theo.

"Ca," Tử Cốt gọi anh, giọng run rẩy.

"Em cảm thấy...

Rất lạnh."

Lục Khuyết quay lại.

Cơ thể cô bé đang chuyển màu xanh xám.

Thuật pháp của anh đang bị hệ thống tấn công.

Nó đang cố gắng phá vỡ lớp bảo vệ, đẩy cô về với cái chết định mệnh.

"Đừng lo," Lục Khuyết nói, nhưng trong tim anh, anh đang tính toán nhanh chóng.

Anh cần một lượng năng lượng lớn để củng cố lớp bảo vệ, nhưng anh không có đủ thời gian.

Anh cần một nguồn cung cấp bên ngoài.

Anh nhìn về phía cửa.

Anh biết Bạch Thanh Y đang ở đó.

Cô là nguồn năng lượng sạch nhất, nhưng cô cũng là mối đe dọa lớn nhất.

Nếu anh hấp thụ thời gian của cô, cô sẽ chết.

Nếu anh không làm vậy, Tử Cốt sẽ chết.

Một lựa chọn không thể có cả hai.

Cánh cửa bỗng mở ra.

Bạch Thanh Y bước vào, tóc ướt sũng, mắt nhìn thẳng vào Lục Khuyết.

"Cô không nên ở đây," Lục Khuyết nói, giọng điệu dạn dĩ.

"Tôi biết," Bạch Thanh Y đáp, bước vào phòng và đóng cửa lại.

Cô nhìn Tử Cốt, rồi nhìn Lục Khuyết.

"Anh đang cố gắng cứu cô ấy, phải không?"

"Đó là công việc của tôi," Lục Khuyết đáp, không nhìn cô.

"Không," Bạch Thanh Y nói, giọng nói sắc bén.

"Đó là bẫy của anh.

Anh đang dùng cô ấy để kiểm soát tôi.

Anh biết tôi không thể để cô ấy chết.

Vì vậy, anh sẽ buộc tôi phải giúp anh."

Lục Khuyết cuối cùng cũng nhìn cô.

Ánh mắt anh không có sự giận dữ, chỉ có sự lạnh lùng tính toán.

"Cô thông minh.

Nhưng cô đã sai một điều.

Tôi không cần sự giúp đỡ của cô.

Tôi cần sự hy sinh của cô."

Bạch Thanh Y sững sờ.

"Cái gì?"

"Để cứu Tử Cốt, tôi cần một lượng thời gian lớn.

Cô có 59 phút.

Nếu cô cho tôi nó, cô sẽ chết.

Nhưng Tử Cốt sẽ sống.

Và tôi sẽ có đủ sức mạnh để đối đầu với Hệ thống."

Bạch Thanh Y nhìn vào đồng hồ của mình.

Kim giây vẫn quay ngược lại.

Cô hiểu ra.

Lục Khuyết đang thử thách cô.

Anh muốn xem cô sẽ chọn gì.

Chọn tình yêu, hay chọn sự tự do.

Cô rút chiếc kim châm ra.

"Tôi sẽ không cho anh bất cứ thứ gì," cô nói.

"Nhưng tôi sẽ không để anh giết cô bé."

Cô tiến về phía Tử Cốt, nhưng Lục Khuyết chặn đường cô.

"Cô không hiểu.

Nếu cô can thiệp, cả ba chúng ta sẽ chết.

Hệ thống sẽ xóa sổ chúng ta như những lỗi hệ thống."

"Vậy thì để nó xóa sổ," Bạch Thanh Y nói, giọng nói đầy quyết tâm.

"Tôi thà chết trong tự do còn hơn sống trong sự kiểm soát của anh."

Lục Khuyết nhìn cô, rồi nhìn vào Tử Cốt đang dần mất ý thức.

Anh biết cô đúng.

Nhưng anh cũng biết rằng, nếu anh không hành động, Tử Cốt sẽ chết ngay lập tức.

Anh đưa tay ra, nắm lấy cổ tay Bạch Thanh Y.

"Cho tôi 10 phút," anh nói.

"Chỉ 10 phút.

Tôi sẽ trả lại cho cô sau, bằng cách khác."

Bạch Thanh Y nhìn anh, mắt đầy nghi ngờ.

"Tại sao tôi phải tin anh?"

"Vì tôi đã chết vì cô một lần," Lục Khuyết nói, giọng nói đột ngột trở nên mềm mại, đau khổ.

"Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra lần nữa."

Bạch Thanh Y run rẩy.

Cô nhìn vào đôi mắt anh, tìm kiếm sự thật.

Và trong khoảnh khắc đó, cô thấy nó.

Nỗi đau tận cùng.

Và tình yêu.

Cô gật đầu.

Lục Khuyết mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn.

Anh nắm chặt cổ tay cô, và một luồng năng lượng đỏ thẫm chảy từ cô vào anh.

Đồng hồ của Bạch Thanh Y bắt đầu đếm ngược nhanh chóng.

Tử Cốt tỉnh lại, màu hồng quay trở lại má cô.

Nhưng Lục Khuyết không dừng lại.

Anh tiếp tục hấp thụ.

Bạch Thanh Y gào lên, nhưng không có tiếng động.

Cô nhìn anh, mắt mở to, đầy sự phản bội.

Và rồi, khi đồng hồ của cô còn lại , Lục Khuyết dừng lại.

Anh thả tay ra.

Bạch Thanh Y ngã xuống sàn, thở hổn hển, nhưng còn sống.

anh đã nói 10 phút," cô thì thầm, giọng nói đầy vẻ nghi ngờ và sợ hãi.

"Và tôi đã giữ lời," Lục Khuyết nói, nhìn vào đồng hồ của mình.

Nó đang hiển thị: .

Anh đã có thêm 10 phút.

Nhưng quan trọng hơn, anh đã kiểm soát được cô.

Bây giờ, cô sẽ không bao giờ tin anh hoàn toàn nữa.

Và đó là điều anh muốn.

Bởi vì niềm tin là thứ yếu đuối nhất.

Và sự nghi ngờ là thứ mạnh mẽ nhất.

*71:59:59...**
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập