Chương 24

Lưỡi đao của Lục Khuyết không chạm vào không khí, mà cắt vào chính *mã nguồn* của thế giới.

Một âm thanh rít lên kinh khủng, như kim loại cọ xát vào kính vỡ, vang lên trong đầu mọi người hiện diện.

Không gian trắng xung quanh bắt đầu nứt nẻ, những vệt đen tuyền – biểu tượng của "Thời Gian Hư Vô" – loang ra từ vết cắt như máu từ một vết thương hở.

Lục Khuyết không nhìn thấy Ma Đầu nữa.

Anh chỉ thấy những dòng mã số xanh lá cây đang tan rã, lộ ra khung xương thô sơ của thực tại: một mạng lưới phức tạp những sợi chỉ bạc, mỗi sợi đều gắn liền với một nhịp đập tim, một hơi thở, một cuộc đời.

Tiểu Uyển lùi lại, đôi mắt mở to, nhìn thấy thứ mà bình thường con người không thể quan sát.

Cô thấy sợi chỉ nối liền cổ tay mình với trái tim Lục Khuyết đang rung chuyển dữ dội, sắp đứt gãy.

"Anh trai," cô thì thầm, giọng nói vỡ vụn.

"Anh đang làm gì?

Nếu anh cắt đứt nó, anh sẽ mất tất cả.

Thời gian của anh, ký ức của anh, thậm chí là sự tồn tại của anh."

Lục Khuyết không trả lời.

Đôi mắt anh lạnh băng, nhưng tay anh run rẩy.

Anh biết cô nói đúng.

Kiếp trước, anh đã học được bài học này bằng xương bằng máu: trong thế giới Thọ Mệnh, không có món quà nào là miễn phí.

Nhưng lần này, anh không chọn sự sống giả tạo.

Anh chọn sự thật đau đớn.

Lưỡi kiếm của anh, được rèn từ ý chí của một người từng chết và trở lại, tiếp tục lao xuống.

Nó không nhằm vào kẻ thù, mà nhằm vào quy luật.

Giám Sát Viên 001 xuất hiện từ bóng tối, bộ đồ trắng tinh tươm tất, gương mặt không một chút cảm xúc.

"Ngươi đang phá vỡ thỏa thuận, Lục Khuyết," giọng nói của 001 vang lên, không từ miệng, mà trực tiếp trong não bộ của Lục Khuyết.

"Hệ Thống Thiên Đạo tồn tại để cân bằng.

Ngươi muốn tự do?

Tự do là hỗn loạn.

Hỗn loạn là cái chết.

Hãy dừng lại.

Trả lại em gái ngươi cho vòng tuần hoàn, và chúng ta sẽ cho ngươi thêm một trăm năm."

Một trăm năm.

Một con số hấp dẫn đối với bất kỳ ai đang đếm ngược từng giây.

Nhưng Lục Khuyết chỉ nhếch mép, một nụ cười đầy khinh miệt.

"Một trăm năm trong nhà tù của các ngươi không bằng một giây tự do bên cạnh những người tôi yêu.

Dù chỉ là ảo ảnh."

Anh vung kiếm mạnh hơn.

Vết nứt trên không gian mở rộng, nuốt chửng ánh sáng trắng.

Ma Đầu – phiên bản tương lai độc ác của chính anh – hét lên, không phải vì đau đớn, mà vì sự tức giận của một kẻ bị tước đoạt quyền kiểm soát.

"Ngươi không hiểu!

Nếu không có chúng ta, họ sẽ chết!

Hệ Thống là duy nhất có thể kéo dài sự sống của họ!"

"Thì để họ chết!" Lục Khuyết gào lại, giọng nói vang vọng như sấm sét.

"Chết tự do còn hơn sống như con rối!"

Và rồi, lưỡi kiếm cắt đứt sợi chỉ cuối cùng.

***

Tiểu Uyển run rẩy bước tới gần những ống dẫn thời gian.

Cô nhìn thấy những khuôn mặt vô hồn của những người bị hút cạn thời gian, mắt nhắm nghiền, da thịt xám xịt.

Họ không chết, nhưng cũng không sống – họ là "Pin Thời Gian".

Cơ thể họ vẫn còn ấm, tim vẫn đập chậm chạp, nhưng ý thức đã bị rút cạn hoàn toàn, để lại một vỏ bọc rỗng tuếch, chỉ còn chức năng duy nhất: lưu trữ và chuyển giao giây phút còn sót lại cho hệ thống trung tâm.

*"Hệ Thống, giải thích điều này,"* Lục Khuyết ra lệnh, giọng nói lạnh như băng.

Anh đứng giữa đống đổ nát của không gian trắng, xung quanh là những mảnh vỡ ánh sáng đang dần tan biến.

Một giọng nói cơ giới, không có cảm xúc, vang lên trong đầu anh.

"Không có lệnh nào dành cho tôi," Lục Khuyết nói, bước đến gần một trong những "Pin".

Anh chạm tay vào trán người đàn ông già nua đang nằm đó.

Đồng hồ trên cổ tay người đàn ông dừng ở con số 00:00:00, nhưng kim giây vẫn quay ngược lại, một vòng lặp vô tận.

"Đây là gì?

Tại sao họ không chết?"



Lục Khuyết cảm thấy một cơn sóng buồn nôn ập đến.

Anh nhớ lại kiếp trước.

Những lần anh đi qua những khu ổ chuột, nơi những người nghèo khổ bán từng phút của mình để mua một mẩu bánh mì.

Anh từng nghĩ đó là sự bất công của xã hội.

Nhưng giờ đây, anh thấy sự thật kinh hoàng hơn: đó là một trang trại.

Con người không phải là công dân, mà là vật nuôi.

Và nỗi đau, sự tuyệt vọng, những khoảnh khắc hối tiếc cuối cùng trước khi chết...

tất cả đều được thu hoạch.

"Vậy em gái tôi..." Lục Khuyết quay sang Tiểu Uyển, ánh mắt đầy hoảng loạn.

"Cô ấy có phải là một trong những Pin đặc biệt không?"

Tiểu Uyển không trả lời.

Cô đang nhìn vào bàn tay mình.

Trên da thịt trắng nõn, những mạch máu đang chuyển màu đen, giống như những ống dẫn thời gian xung quanh họ.

"Anh trai," cô nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ chấp nhận.

Con luôn biết.

Con là chìa khóa.

Không phải để mở cửa cho anh thoát ra, mà để khóa chặt anh lại trong hệ thống này, như một nguồn năng lượng vĩnh cửu."

Lục Khuyết nắm chặt tay cô, sức mạnh của anh làm xương cốt cô kêu lên.

Tôi sẽ không để điều đó xảy ra.

Tôi đã chết một lần vì không cứu được cô.

Tôi sẽ không chết lần thứ hai vì lý do tương tự."

Giám Sát Viên 001 cười, một nụ cười lạnh lẽo, không có chút nhân tính.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể thắng số phận?

Số phận là toán học, Lục Khuyết.

Và trong toán học, kết quả đã được xác định từ đầu.

Ngươi chỉ là một biến số đang cố gắng phá vỡ phương trình."

"Phương trình của các ngươi sai," Lục Khuyết nói.

"Vì nó không tính đến yếu tố con người.

Yếu tố của sự hy sinh vô lý.

Yếu tố của tình yêu mù quáng."

***

Bóng tối của "Chủ Tịch" bắt tụ lại, hình thành một con quái vật bằng dữ liệu và thời gian.

Nó không nói, nhưng tiếng vọng trong đầu mọi người vang lên: *"Lục Khuyết, ngươi đã vượt quá giới hạn.

Ngươi sẽ bị xóa sổ.

Và cô bé kia sẽ trở thành Pin mới."*

Hệ Thống của Lục Khuyết đưa ra một nhiệm vụ khẩn cấp:

Lục Khuyết nhìn đồng hồ của mình.

Nó đang đếm ngược: 00:00:10.

Anh nhìn Tiểu Uyển.

Cô bé đang mỉm cười, một nụ cười đau khổ nhưng bình yên.

"Anh trai, hãy chạy đi," cô nói.

"Nếu anh phá hủy lõi, thế giới sẽ sụp đổ.

Nhưng ít nhất, chúng ta sẽ tự do trong khoảnh khắc cuối cùng."

Lục Khuyết lắc đầu.

Anh không chạy.

Anh bước về phía con quái vật dữ liệu.

Mỗi bước chân của anh đều nặng trĩu, như thể anh đang mang theo trọng lượng của cả một thế giới.

Anh nhớ lại Bạch Thanh Y.

Cô gái tinh tế, nhạy cảm, luôn nghi ngờ anh.

Cô đang ở đâu?

Có phải cô cũng đang đếm ngược thời gian của mình, chờ đợi một người đàn ông không bao giờ quay lại?

"Tiểu Uyển," Lục Khuyết nói, giọng nói trầm ấm.

"Đóng mắt lại."

"Không," cô lắc đầu.

"Con muốn nhìn.

Con muốn nhìn anh anh chiến thắng số phận."

"Đây không phải là chiến thắng," Lục Khuyết nói.

"Đây là sự hủy diệt.

Và tôi sẽ là người thực hiện nó."

Con quái vật dữ liệu lao tới, những cánh tay bằng mã số vung lên, nhằm vào tim của Lục Khuyết.

Lục Khuyết không né tránh.

Anh mở rộng vòng tay, đón lấy cú tấn công.

Những cánh tay dữ liệu đâm xuyên qua cơ thể anh, nhưng thay vì máu, ánh sáng vàng rực rỡ phun ra từ vết thương.

Đó là thời gian.

Thời gian của chính anh.

Anh đang tự đốt cháy mình.

Lục Khuyết cười.

Một nụ cười điên rồ, đầy vẻ giải thoát.

"Đó không phải là mất mát," anh nói với Hệ Thống.

"Đó là chi phí."

Anh đẩy mạnh con quái vật vào trong lõi trung tâm – một khối cầu phát sáng ở trung tâm của không gian trắng.

Khối cầu đó chứa đựng toàn bộ dữ liệu của thế giới, toàn bộ ký ức, toàn bộ nỗi đau.

"Tiểu Uyển," Lục Khuyết hét lên, khi cơ thể anh bắt đầu tan rã thành ánh sáng.

Đây chỉ là giấc mơ."

Và rồi, anh lao vào khối cầu.

***

Khi dòng thời gian của Tiểu Uyển chạm vào khe hở, thế giới dừng lại.

Không có tiếng nổ.

Chỉ có một tiếng "tíc" nhẹ, như kim đồng hồ đập vào mặt kính.

Hệ Thống của Lục Khuyết phát ra tiếng cảnh báo cuối cùng: *"LỖI.

CẤU TRÚC SẮP SẴN SẬP ĐỔ."*

Con quái vật dữ liệu của "Chủ Tịch" bắt đầu tan rã, biến thành vô số hạt bụi ánh sáng.

Những sợi chỉ bạc nối liền mọi người với nhau đứt gãy, rơi xuống như mưa.

Tiểu Uyển đứng giữa cơn mưa ánh sáng, cảm giác nhẹ nhàng, tự do, nhưng cũng đầy trống rỗng.

Cô nhìn xuống tay mình.

Đồng hồ đếm ngược trên cổ tay cô đã dừng lại.

Không còn số 0.

Không còn số nào khác.

Chỉ có một màn hình đen.

Cô nhìn về phía khối cầu.

Lục Khuyết không còn ở đó.

Chỉ còn lại một vết nứt trên không gian, đang từ từ đóng lại.

"Anh trai..." cô thì thầm.

Nhưng rồi, từ vết nứt đó, một giọng nói vang lên.

Không phải giọng của Lục Khuyết.

Mà là giọng của chính cô, nhưng từ một tương lai xa xôi, đầy vẻ mệt mỏi và buồn bã.

*"Tiểu Uyển, đừng tin vào sự im lặng.

Sự im lặng là âm thanh của cái chết đang chuẩn bị tấn công."*

Tiểu Uyển run rẩy.

Cô nhìn quanh.

Những "Pin" xung quanh cô bắt đầu mở mắt.

Nhưng đôi mắt họ không còn vô hồn.

Chúng đầy vẻ giận dữ, đầy vẻ tỉnh thức.

Họ nhớ lại.

Họ nhớ lại nỗi đau.

Họ nhớ lại những gì họ đã mất.

Và họ nhìn về phía Tiểu Uyển, như thể cô là nguyên nhân của tất cả.

***

Tiểu Uyển đứng một mình trong phòng thí nghiệm yên tĩnh.

Những người khác đang tỉnh lại, bối rối và khóc lóc.

Cô nhìn xuống mặt đất nơi Lục Khuyết vừa đứng.

Con dao vẫn còn đó.

Nhưng trên lưỡi dao, một dòng chữ bằng máu đỏ thẫm hiện ra, không phải từ vết thương, mà từ chính kim loại:

*"Tôi chưa chết.

Tôi chỉ đan..."*

Dòng chữ bị cắt ngang.

Nhưng Tiểu Uyển biết nghĩa của nó.

Cô cúi xuống, nhặt con dao lên.

Lưỡi dao lạnh buốt, nhưng tay cô ấm nóng.

Cô nhìn vào phản chiếu của mình trong lưỡi dao.

Khuôn mặt cô vẫn trẻ trung, nhưng đôi mắt...

đôi mắt cô già nua, đầy vẻ mệt mỏi của một người đã sống qua nhiều kiếp.

Bạch Thanh Y bước vào phòng, tóc rối bời, quần áo rách nát.

Cô nhìn thấy Tiểu Uyển, rồi nhìn thấy con dao.

"Cô làm gì vậy?" Bạch Thanh Y hỏi, giọng nói run rẩy.

Tiểu Uyển ngước lên, mỉm cười.

Một nụ cười bí ẩn, đầy vẻ đe dọa.

"Tôi đang chờ anh ấy quay lại," cô nói.

"Và lần này, tôi sẽ không để anh ấy hy sinh cho bất kỳ ai.

Kể cả tôi."

Bạch Thanh Y nhìn vào đồng hồ của mình.

Nó đang đếm ngược: 59:59.

Nhưng kim giây đang quay ngược lại.

"Điều đó có nghĩa là gì?" cô hỏi.

Tiểu Uyển không trả lời.

Cô chỉ nhìn vào bóng tối phía sau cánh cửa, nơi một bóng dáng cao lớn, quen thuộc, đang dần hiện ra.

Và trên tay bóng dáng đó, một chiếc đồng hồ vàng ròng, đang đếm ngược từ số 0 lên số 1.

*"Chào mừng trở lại, Ma Đầu,"* giọng nói của Tiểu Uyển vang lên, lạnh lùng và sắc bén.

"Bây giờ, hãy bắt đầu cuộc chơi mới."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập