Chương 23
Đồng hồ đếm ngược trên cánh tay anh giảm đi 3600 giây (1 giờ) trong tích tắc.
Con số đỏ chót nhấp nháy, tạo ra âm thanh *tíc-tac* chói tai chỉ có anh nghe thấy, như tiếng búa đập vào xương sống.
Lục Khuyết?" Giọng nói run rẩy của Bạch Thanh Y vang lên, đứt quãng giữa những cơn gió lùa qua hẻm phố ẩm ướt.
Cô bé nắm chặt lấy vạt áo anh, ngón tay trắng bệch vì lạnh và sợ hãi.
Ánh mắt cô không nhìn vào khuôn mặt anh, mà dán chặt vào chiếc đồng hồ đang giảm tốc độ kinh hoàng.
"Yên tâm," Lục Khuyết đáp, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.
Anh không nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng quét qua những bóng tối rậm rạp ở cuối con hẻm.
"Đó là cái giá cho sự an toàn tạm thời."
Anh vừa trả giá một giờ đời mình cho một "Vé Thoát Tử" rẻ tiền mua từ tay một tên thương lái thời gian đang nằm chết lặng bên cạnh, người vừa bị anh dùng kỹ năng *Nhãn Thiên Đạo* để nhìn thấy điểm yếu tử huyệt và kết liễu chỉ trong một nhịp thở.
Trong thế giới này, tiền bạc là giấy vụn, nhưng một giờ thời gian sống có thể mua được sự im lặng của một kẻ thù, hoặc một con đường thoát thân.
Bạch Thanh Y rít lên một tiếng nhỏ, đau đớn.
Cô cảm nhận được sự mất mát đó không chỉ là con số, mà là một phần sinh mệnh thực sự bị tước đoạt.
"Một giờ...
Anh đã dùng một giờ chỉ để mua sự yên tĩnh?"
"Là để mua thời gian suy nghĩ," Lục Khuyết sửa lại, bước tiếp về phía trước.
Bước chân anh nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động, như một bóng ma trượt qua khe hở của thực tại.
"Giám Sát Viên 001 đang săn chúng ta.
Nếu chúng ta dừng lại, nếu chúng ta hoảng loạn, anh ta sẽ xuất hiện.
Và khi anh ta xuất hiện, không còn khái niệm 'thời gian' nữa."
Anh nhớ lại kiếp trước.
Khi đó, anh đã tin vào sức mạnh thuần túy, tin rằng nếu mình đủ mạnh, anh có thể đánh bại mọi thứ.
Nhưng kết cục là gì?
Anh trở thành Ma Đầu, kẻ thu hoạch nỗi đau, và chính nỗi đau đó là thứ nuôi dưỡng Hệ Thống Thiên Đạo.
Giờ đây, với ký ức tương lai, anh biết rằng sức mạnh là bẫy.
Sự kiểm soát mới là chìa khóa.
Bạch Thanh Y cắn môi, nước mắt lưng tròng nhưng cô không khóc.
Cô là người tinh tế, cô nhận ra sự thay đổi trong Lục Khuyết.
Anh không còn là chàng trai nhiệt huyết từng thề non hẹn biển với cô.
Anh là một cỗ máy tính toán, mỗi cử động đều được đo lường bằng giây và phút.
Và sâu thẳm trong lòng cô, một nỗi nghi ngờ nhỏ bé đang nảy mầm.
Tại sao anh lại biết mọi thứ?
Tại sao anh lại tránh né những con đường ngắn nhất?
"Chúng ta cần đi nhanh hơn," Lục Khuyết ra lệnh, giọng nói vang lên như một mệnh lệnh không thể tranh cãi.
"Tử Cốt đang chờ đợi.
Và đồng hồ của em ấy...
cũng đang chạy."
Bạch Thanh Y im lặng, nhưng tay cô siết chặt lấy cánh tay anh hơn.
Cô không nói gì, nhưng ánh mắt cô như dao cứa vào lưng anh.
Cô đang âm thầm quan sát, ghi nhớ từng phản ứng của anh.
Cô không tin anh hoàn toàn.
Và điều đó, đối với Lục Khuyết, là một rủi ro anh chấp nhận.
Vì trong thế giới này, niềm tin là thứ xa xỉ nhất, đắt hơn cả thời gian.
Họ tiến sâu vào hang động.
Không khí nặng nề, mùi ẩm mốc và máu tanh nồng nặc, kích thích khứu giác nhạy bén của Lục Khuyết.
Anh đi phía sau, tay vẫn đặt nhẹ lên chuôi đao bằng xương, mắt quan sát từng góc khuất.
Hệ thống liên tục quét môi trường, hiển thị các điểm nóng đỏ – dấu hiệu của cạm bẫy hoặc quái vật ẩn nấp.
"Phía trước có một vách đá," Tiểu Uyển thì thầm, giọng cô vang vọng trong không gian hẹp.
Cô là Tử Cốt, em gái của Lục Khuyết, người mà anh誓死 bảo vệ.
Nhưng trong ánh mắt ngây thơ của cô, có một sự tỉnh táo đáng sợ.
Cô biết mình là gì.
Cô biết mình là 'chìa khóa'.
Lục Khuyết gật đầu, *Nhãn Thiên Đạo* của anh hoạt động.
Những sợi chỉ thời gian xung quanh vách đá dày đặc, rối rắm như một tổ nhện khổng lồ.
"Đừng chạm vào nó," anh cảnh báo.
"Đó không phải là đá.
Đó là một 'Cửa Ức Chế Thời Gian'.
Nếu chúng ta bước vào, thời gian bên trong sẽ chạy chậm lại gấp mười lần so với bên ngoài.
Chúng ta sẽ già đi mười năm trong khi thế giới bên ngoài chỉ trôi qua một giờ."
"Vậy thì sao?" Tử Cốt hỏi, giọng điệu hồn nhiên nhưng chứa đựng một sự tò mò bệnh hoạn.
"Nếu thời gian chạy chậm, liệu chúng ta có thể trốn được Giám Sát Viên không?"
"Không," Lục Khuyết đáp ngắn gọn.
"Vì Giám Sát Viên không bị ràng buộc bởi thời gian tuyến tính.
Anh ta tồn tại ở tất cả các điểm thời gian cùng một lúc.
Việc trốn vào đó chỉ là tự giam cầm mình trong một nhà tù vô hình."
Anh bước qua vách đá, chọn một lối đi hẹp bên cạnh, nơi những sợi chỉ thời gian mỏng manh và đứt gãy.
"Hệ Thống Thiên Đạo muốn chúng ta đi vào đó.
Nó muốn chúng ta trải nghiệm sự cô đơn, sự chờ đợi vô vọng.
Đó là nguyên liệu để nó tạo ra 'Pin'."
Bạch Thanh Y đi sau, ánh mắt cô dán vào lưng Lục Khuyết.
Cô nghe thấy cuộc trò chuyện này.
Cô hiểu rằng anh đang chiến đấu với một kẻ thù vô hình, một kẻ thù không chỉ là con người hay quái vật, mà là chính quy luật vận hành của thế giới này.
Và anh, Lục Khuyết, đang cố gắng bẻ gãy quy luật đó bằng cách từ chối những lựa chọn 'an toàn' mà Hệ Thống đưa ra.
"Hệ Thống," Lục Khuyết gọi thầm trong đầu.
Lục Khuyết nhíu mày.
Một nhiệm vụ đơn giản, nhưng vị trí của nó quá trùng hợp.
"Tại sao lại là Hắc Yểm Thú?
Chúng yếu ớt, dễ bị tiêu diệt.
Tại sao Hệ Thống lại đưa ra nhiệm vụ này tại một nơi nguy hiểm như thế này?"
Lục Khuyết lạnh người.
"Kiểm tra sự trung thành?
Bằng cách gì?"
Anh im lặng, bước tiếp.
Anh biết đây là một cạm bẫy.
Hệ Thống không muốn anh thắng.
Nó muốn anh đau.
Nó muốn anh phải giết một trong hai người, hoặc để một trong hai người chết, để tạo ra sự hối hận, sự day dứt – thứ nhiên liệu mà nó khao khát.
Họ đến trước một bức tường đá đen bóng, trên đó khắc những ký tự cổ xưa phát sáng mờ ảo.
Không khí xung quanh trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, ngay cả tiếng *tíc-tac* của đồng hồ cũng trở nên chậm chạp, như thể thời gian đang bị kéo dãn ra.
Đang lúc đó, một bóng đen lao ra từ phía sau!
Đó là một con "Hắc Yểm Thú" – loại thú cấp E-rank, chuyên săn đuổi những kẻ yếu đuối bằng cách tấn công vào tâm trí, gây ra ảo giác và sợ hãi.
Tiểu Uyển hét lên, lùi lại vài bước.
Hắc Yểm Thú không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một khối bóng tối cuộn xoáy, phát ra những tiếng rên rỉ đáng sợ.
Nó lao thẳng về phía Tử Cốt.
"Chạy đi!" Lục Khuyết gầm lên, nhưng anh không chạy.
Anh đứng yên, mắt nhìn chằm chằm vào con thú.
*Nhãn Thiên Đạo* của anh hoạt động hết công suất.
Anh thấy dòng thời gian của con thú, thấy điểm yếu của nó – một lỗ hổng nhỏ xíu ở trung tâm khối bóng tối.
Nhưng anh cũng thấy điều khác.
Anh thấy dòng thời gian của Tử Cốt đang đứt gãy.
Nếu anh tấn công con thú, anh sẽ phải dùng đến toàn bộ năng lượng hiện có, và điều đó sẽ làm chậm lại khả năng phản ứng của anh.
Nếu có một kẻ thù khác xuất hiện, anh sẽ không kịp bảo vệ cô.
Và đúng lúc đó, một giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu anh.
Lục Khuyết mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, đầy sát khí.
Anh không chọn.
Anh phá vỡ lựa chọn.
Anh vung thanh kiếm bằng xương, không nhắm vào con Hắc Yểm Thú, mà nhắm vào bức tường đá đen bóng phía sau nó.
"Phá hủy môi trường!" anh hét lên.
Kiếm khí quét qua, phá vỡ những ký tự cổ xưa trên tường.
Bức tường sụp đổ, tạo ra một cơn lốc bụi và đá.
Hắc Yểm Thú, vốn dựa vào bóng tối và sự tĩnh lặng, bị đánh lạc hướng bởi tiếng ồn và ánh sáng từ những mảnh đá vỡ.
Nó hoảng loạn, lùi lại.
Trong khi đó, Lục Khuyết lao tới, nắm lấy tay Tử Cốt và Bạch Thanh Y, kéo họ vào một khe hẹp bên cạnh bức tường đang sụp đổ.
"Anh đã làm gì vậy?" Bạch Thanh Y hét lên, cố gắng giữ thăng bằng.
"Anh đã phá hủy một Cánh Cổng Thời Gian!"
"Không," Lục Khuyết thở hổn hển, nhưng ánh mắt anh sáng lên.
"Anh đã phá hủy 'sân khấu' của Giám Sát Viên.
Anh ta không thể kiểm soát một không gian hỗn loạn.
Và Hệ Thống...
cũng vậy."
Anh nhìn vào đồng hồ của mình.
Con số không giảm.
Thay vào đó, nó tăng lên một chút.
Lục Khuyết cười khẩy.
"Phân tích đi.
Hãy xem xem, liệu anh có phải là một 'Pin' tốt cho các người hay không."
Khi tỉnh dậy, họ đứng trong một không gian trắng xóa.
Không có trần, không có đất, chỉ có những dòng số thời gian trôi nổi trong không khí, như những con cá bạc bơi lội trong biển trống rỗng.
Ở giữa không gian, một người đàn ông ngồi trên một chiếc ghế bành cũ kỹ.
Anh ta mặc bộ đồ bảo vệ rách nát, nhưng trên cổ tay anh ta là một chiếc đồng hồ vàng ròng – thứ chỉ thuộc về những kẻ thống trị thời gian, những 'Vua Thời Gian'.
Người đàn ông đó nhìn họ, đôi mắt trống rỗng, không có cảm xúc.
Đó là phiên bản tương lai của chính Lục Khuyết – Ma Đầu.
Nhưng không phải là phiên bản mà anh đã giết chết.
Đây là một phiên bản khác, một khả năng khác.
"Lục Khuyết," Ma Đầu nói, giọng nói vang vọng trong không gian trắng.
"Em nghĩ anh đã giết chết tôi?
Em chỉ mới bắt đầu.
Tôi là hậu quả của những lựa chọn của anh.
Và giờ, anh phải đối mặt với nó."
Lục Khuyết bước về phía trước, tay nắm chặt thanh kiếm.
"Anh không sợ anh.
Vì anh biết anh là ai.
Và anh biết anh sẽ không bao giờ trở thành anh."
"Thật ư?" Ma Đầu cười, một nụ cười đầy mỉa mai.
"Hãy xem đi.
Hệ Thống đã đưa ra cho anh một lựa chọn cuối cùng.
Một lựa chọn mà anh không thể từ chối."
Một bảng hệ thống hiện ra trước mặt Lục Khuyết.
Lục Khuyết nhìn vào đồng hồ của mình.
Nó đang đếm ngược: 59:59.
Anh nhìn Tiểu Uyển.
Cô bé cũng đang nhìn anh, đôi mắt đầy sợ hãi nhưng cũng có một tia hy vọng mỏng manh.
Cô biết mình là chìa khóa.
Cô biết mình phải chết để anh sống.
Và cô sẵn sàng làm điều đó.
"Đừng tin anh ấy," Tiểu Uyển thì thầm, nước mắt rơi xuống.
"Anh ấy đang nói dối.
Nhãn Thiên Đạo...
nó không chỉ cho anh thấy tương lai.
Nó còn cho anh thấy những gì anh *muốn* thấy.
Hãy cẩn thận, anh trai.
Hệ Thống đang lừa anh."
Lục Khuyết nhìn Ma Đầu, rồi nhìn lại Tiểu Uyển.
Và trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra sự thật kinh hoàng.
Ma Đầu không phải là tương lai của anh.
Ma Đầu là *quá khứ* của Hệ Thống.
Và Hệ Thống đang cố gắng biến anh thành Ma Đầu bằng cách buộc anh phải giết người thân.
Nhưng có một cách khác.
Một cách mà anh chưa từng nghĩ đến.
Anh nhìn vào đồng hồ vàng ròng trên tay Ma Đầu.
Và anh thấy một sợi chỉ thời gian mỏng manh, nối liền đồng hồ đó với trái tim của chính anh.
"Anh sẽ không giết cô ấy," Lục Khuyết nói, giọng nói vang lên như sấm sét trong không gian trắng.
"Và anh cũng sẽ không để anh ta sống."
Anh vung kiếm, không nhắm vào Ma Đầu, cũng không nhắm vào Tiểu Uyển.
Anh nhắm vào chính chiếc đồng hồ trên cổ tay mình.
"Anh sẽ phá hủy quy luật này," anh hét lên.
"Và anh sẽ viết lại nó!"
Kiếm lưỡi lao xuống, cắt đứt sợi chỉ thời gian.
Và thế giới xung quanh bắt đầu sụp đổ, tan rã thành vô vàn mảnh vỡ ánh sáng.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức chìm vào bóng tối, Lục Khuyết nghe thấy một giọng nói, không phải của Hệ Thống, cũng không phải của Giám Sát Viên.
Đó là giọng nói của chính anh, từ một tương lai xa xôi hơn, một tương lai mà anh chưa từng biết đến.
"Chúc mừng, Lục Khuyết.
Anh vừa mở khóa cánh cửa thứ hai.
Nhưng hãy nhớ...
giá của tự do, là cô đơn vĩnh cửu."
Và rồi, mọi thứ chìm vào tĩnh lặng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận