Chương 22

Mùi hôi thối của thịt thối rữa và mùi kim loại lạnh lẽo của máu khô quất vào mũi Lục Khuyết, khiến dạ dày anh quặn thắt.

Nhưng anh không nháy mắt.

Anh đứng bất động giữa căn hầm ngầm ẩm ướt, nơi những giọt nước từ trần nhà đá nhỏ xuống tạo thành nhịp đếm *tích...

tắc...* đồng điệu với nhịp đập của trái tim đang dần trở nên băng giá trong lồng ngực.

Trên cổ tay phải, chiếc đồng hồ đếm ngược phát ra ánh sáng xanh nhợt nhạt, con số giảm dần với tốc độ chậm chạp nhưng tàn nhẫn: 00:14:32.

Mười bốn phút.

Đó là tất cả những gì anh còn lại nếu không hành động ngay lập tức.

Trong kiếp trước, khoảnh khắc này là khởi đầu cho chuỗi sự kiện dẫn đến cái chết của Tử Cốt.

Và lần này, Lục Khuyết đã quay về, mang theo ký ức đầy máu và nỗi đau, cùng với Hệ Thống 'Thiên Đạo' đang thầm thì trong đầu anh như một con rắn độc.

"Phát hiện mục tiêu: Đám Bóng Ký Ức.

Cấp độ: B-rank.

Nguy cơ: Cực cao.

Khuyên dùng: Tẩu thoát hoặc hy sinh 30% thời gian sống để kích hoạt khả năng phòng vệ."

Tiếng nói máy móc vang lên, lạnh lùng và vô cảm.

Lục Khuyết gạt bỏ nó.

Anh không cần lời khuyên.

Anh cần chiến lược.

Anh nhìn xuống sàn nhà, nơi những vệt máu tươi vẫn còn ướt át, dẫn sâu vào bóng tối phía sau.

Không có dấu chân người.

Chỉ có những vệt trượt dài, như thể một thứ gì đó không có xương khớp đang di chuyển.

"Em gái của anh..." Lục Khuyết thì thầm, giọng khàn đặc.

Anh nhớ lại hình ảnh Tử Cốt trong ký ức.

Cô bé không chết vì tai nạn.

Cô bé bị bắt cóc bởi chính 'Ma Đầu' tương lai của anh.

Một phiên bản Lục Khuyết đã đánh mất nhân tính, trở thành kẻ săn mồi thời gian để duy trì sự sống cho bản thân và Bạch Thanh Y.

Nhưng để làm được điều đó, phiên bản đó phải 'nuôi dưỡng' Hệ Thống bằng nỗi đau của những người vô tội.

Và Tử Cốt là chìa khóa đầu tiên.

Lục Khuyết bước tới, đôi chân trần tiếp xúc với nền đá lạnh giá.

Anh không sợ hãi.

Sợ hãi là thứ xa xỉ mà người sắp chết không thể có.

Anh chỉ cảm thấy một sự trống rỗng khủng khiếp, một khoảng void nơi trái tim từng đập.

Anh phải lấp đầy nó bằng chiến thắng.

Hoặc bằng cái chết.

Bóng tối phía trước dường như dày đặc hơn, nuốt chửng ánh sáng yếu ớt từ đồng hồ của anh.

Lục Khuyết đưa tay lên, chạm vào cổ tay trái nơi Hệ Thống hiển thị giao diện.

Một màn hình ảo màu xanh dương hiện ra, mờ ảo như sương khói.

[Hệ Thống Thiên Đạo - Chế độ Thử Nghiệm]
[Nhiệm vụ: Sống sót qua cuộc gặp gỡ với 'Bản Thân Tương Lai'.]
[Phần thưởng: 1 Giờ Thời Gian.

Kỹ năng: Nhãn Thiên Đạo (Cấp 1).]
[Phạt: Mất tất cả thời gian còn lại.

Hóa tro.]

Lục Khuyết nhíu mày.

"Bản thân tương lai?" Anh cười nhạt, một nụ cười đầy mỉa mai.

"Vậy là anh ta cũng ở đây.

Trong cùng một không gian, cùng một thời điểm.

Hay là anh ta đang chờ đợi mình bước vào cái bẫy?"

Anh nhớ lại lời cảnh báo của Giám Sát Viên 001 trong những giấc mơ fragmented: *"Ma Đầu không giết người vì thù hận.

Ma Đầu giết người vì nhu cầu.

Và nhu cầu lớn nhất của anh là kiểm soát."*

Lục Khuyết hít một hơi sâu, cố gắng ổn định nhịp tim.

Anh biết rằng bất kỳ sự dao động cảm xúc nào cũng sẽ làm chậm phản xạ của anh.

Trong thế giới này, một giây chậm trễ có nghĩa là mất đi một năm tuổi thọ.

Anh phải trở thành máy móc.

Phải trở thành thứ mà anh ghét nhất.

Anh bước vào bóng tối.


Đám khói đen lan tỏa, bao trùm cả căn phòng.

Lục Khuyết ho sặc sụa, cảm giác nghẹt thở như thể anh đang chìm xuống đáy biển.

Hệ Thống trong đầu anh hét lên những cảnh báo liên tục, nhưng anh cố gắng lọc bỏ chúng.

Anh cần tập trung.

Anh cần tìm ra điểm yếu.

Trong kiếp trước, anh đã thua cuộc chiến này.

Anh đã để phiên bản tương lai hấp thụ toàn bộ thời gian sống của mình, biến anh thành một cái xác không hồn.

Nhưng lần này, anh có một lợi thế.

Anh biết rằng phiên bản tương lai không thực sự muốn giết anh.

Anh ta muốn *hợp nhất* với anh.

Muốn lấy lại sự kiểm soát.

"Anh ta đang cố gắng xâm nhập ý thức của anh," Lục Khuyết tự nhủ.

"Nếu anh để anh ta vào, anh sẽ mất đi bản thân.

Nhưng nếu anh chống cự quá mạnh, anh sẽ tự hủy hoại tinh thần."

Anh cần một sự cân bằng.

Anh cần để một phần của anh ta vào, nhưng giữ lại phần cốt lõi.

Lục Khuyết ngồi xuống giữa đám khói, nhắm mắt lại.

Anh mở rộng tâm trí, mời gọi sự xâm nhập.

Ngay lập tức, một cơn đau dữ dội xé toạc đầu óc anh.

Những ký ức của phiên bản tương lai ùa vào như một con lũ.

Anh thấy mình đứng trên đỉnh tháp Ma Đầu, nhìn xuống thành phố hoang tàn.

Anh thấy mình giết chết hàng ngàn người để duy trì sự sống cho Bạch Thanh Y.

Anh thấy mình cười khi Tử Cốt chết trong vòng tay anh, vì anh không còn đủ thời gian để cứu cô.

Sự hối hận.

Sự tuyệt vọng.

Lục Khuyết gào thét trong tâm trí, nhưng cơ thể anh vẫn bất động.

Anh không đẩy lùi những ký ức đó.

Anh ôm lấy chúng.

Anh chấp nhận rằng đó là một phần của anh.

Một phần tối tăm, đáng sợ, nhưng vẫn là anh.

"Anh là anh ta," Lục Khuyết thì thầm trong bóng tối của tâm trí.

"Và anh ta là anh.

Chúng ta không thể tách rời."

Đám khói đen bắt đầu rút lại, co cụm lại quanh phiên bản tương lai.

Mặt nạ bạc vỡ tan, để lộ khuôn mặt của Lục Khuyết, nhưng già nua,布满了 vết sẹo, đôi mắt đỏ ngầu vì máu.

Phiên bản tương lai nhìn anh, với một biểu cảm khó hiểu.

Không phải thù hận.

Mà là sự ngạc nhiên.

đã chấp nhận?" anh ta hỏi, giọng run rẩy.

"Anh chấp nhận nỗi đau," Lục Khuyết nói, đứng dậy, lau máu từ khóe miệng.

"Nhưng anh từ chối sự đầu hàng.

Anh sẽ không để nỗi đau định đoạt số phận của anh.

Anh sẽ sử dụng nó làm nhiên liệu."

Phiên bản tương lai cười, một nụ cười đau đớn nhưng giải thoát.

"Vậy thì...

chiến đấu đi.

Chiến đấu đến cùng.

Để xem ai mới là chủ nhân thực sự của số phận này."

Anh ta vung kiếm, lần này với tất cả sức mạnh.

Lục Khuyết không né tránh.

Anh lao tới, đâm con dao găm vào tim của phiên bản tương lai.

Hai cơ thể va chạm, tạo ra một vụ nổ ánh sáng trắng xóa.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập