Chương 21
Mùi máu tanh tưởi và mùi đốt cháy của thời gian cạn kiệt nồng nặc trong không khí, bám dính vào lớp bụi tro của khu chợ đen hẻo lánh.
Anh không nhìn theo bóng lưng của đám "Thuế Vụ".
Sự hoảng loạn của chúng là dự kiến, một biến số nhỏ bé trong phương trình anh đã tính toán từ kiếp trước.
Lục Khuyết bước tới xác của tên thủ lĩnh nhóm Thuế Vụ.
Con người này đang vật vã, đôi mắt trợn ngược, đồng hồ trên cổ tay nhấp nháy đỏ thẫm, đếm ngược những giây cuối cùng: 00:05:00...
00:04:59...
Trong kiếp trước, Lục Khuyết đã học được một quy tắc tàn khốc mà không ai dám nói ra: Thời gian của kẻ yếu khi cận kề cái chết sẽ bị ô nhiễm bởi năng lượng tiêu cực của nỗi sợ hãi.
Nhưng nếu trích xuất đúng khoảnh khắc linh hồn tách khỏi xác, lượng thời gian đó sẽ được "rửa sạch" bởi sự tuyệt vọng, trở nên tinh khiết hơn bất kỳ nguồn năng lượng nào khác.
Đó là sự thật đắng chát mà thế giới Huyền Hư xây dựng nên.
Anh ta giơ tay, ngón tay cái và ngón trỏ búng nhẹ vào cổ tay nạn nhân.
Hành động này không mang tính sát nhân, mà giống như một bác sĩ đang thực hiện thủ thuật cuối cùng.
*“Cảnh báo: Năng lượng tiêu cực đạt ngưỡng 80%.
Có khả năng gây loạn trí cho người hấp thụ.”* Giọng nói của Hệ Thống vang lên trong đầu, lạnh lùng và vô cảm.
Lục Khuyết khẽ nhếch mép, một nụ cười mỉa mai thoáng qua khóe môi.
Hay là sự tỉnh thức?" anh thì thầm.
Anh không sợ hãi.
Nỗi sợ hãi là thứ duy nhất khiến con người trở thành nô lệ của Hệ Thống.
Anh đã chết một lần vì sợ hãi mất đi tất cả.
Lần này, anh sẽ nuốt chửng nỗi sợ hãi ấy.
Anh nhắm mắt lại, kích hoạt kỹ năng 'Trích Xuất Thời Gian'.
Một luồng ánh sáng xanh nhạt, mỏng manh và run rẩy, chảy từ cổ tay nạn nhân vào lòng bàn tay anh.
Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng ngay sau đó là một làn sóng ấm áp, mạnh mẽ lan tỏa khắp cơ thể.
Đồng hồ trên cổ tay Lục Khuyết tăng lên: +00:12:30.
Mười hai phút, ba mươi giây.
Không nhiều, nhưng đủ để anh mua được một suất ăn và một chỗ trú ẩn tạm thời trong đêm nay.
Tên thủ lĩnh ngã xuống, hóa thành tro bụi.
Không còn dấu vết nào tồn tại, ngoại trừ nỗi đau trong ký ức của Lục Khuyết.
Anh cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ kim loại từ đống đổ nát.
Đó là một chiếc la bàn cũ kỹ, kim chỉ nam đang quay tròn không kiểm soát.
Trong kiếp trước, đây là vật dẫn đường cho những kẻ tìm kiếm "Điểm Chết" – nơi thời gian ngừng chảy.
"Giám Sát Viên 001," Lục Khuyết gọi tên kẻ thù vô hình.
"Anh đang xem đúng không?
Tôi đang làm đúng những gì anh muốn.
Tôi đang trở thành Ma Đầu."
Không có câu trả lời.
Chỉ có sự im lặng nặng nề, như thể cả thế giới đang nín thở chờ đợi bước đi tiếp theo của anh.
Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, Lục Khuyết cảm nhận được một sự hiện diện khác.
Không phải là Giám Sát Viên, mà là hàng ngàn, hàng triệu giọng nói nhỏ bé, đau khổ, đang thì thầm trong bóng tối.
Họ là những linh hồn đã chết oan, những nhiên liệu đã bị đốt cháy.
Họ không muốn anh thắng.
Họ muốn anh trải nghiệm đủ nỗi đau để trở thành 'Pin' vĩnh cửu cho họ.
Lục Khuyết bỏ chiếc la bàn vào túi áo.
Anh cần nó.
Nhưng anh cũng cần phải cẩn thận.
Mọi thứ trong thế giới này đều có giá, và giá đó thường là linh hồn.
**
Tử Cốt đang nằm trên một chiếc giường rách nát trong một túp lều nhỏ.
Cô bé gầy gò, da dẻ xanh xao, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời.
Khi Lục Khuyết bước vào, cô bé mỉm cười, một nụ cười hồn nhiên, vô tư.
"Anh trai," cô bé gọi, giọng nói yếu ớt.
"Anh đã về rồi."
Lục Khuyết bước tới, ngồi xuống bên cạnh giường.
Anh mở lọ thuốc ra, cho cô bé uống một thìa nhỏ.
Tử Cốt nhắm mắt lại, nuốt chửng thuốc.
Màu hồng bắt đầu trở lại trên má cô bé.
"Cảm ơn anh trai," cô bé nói, giọng vui vẻ.
"Em cảm thấy khỏe hơn nhiều."
Lục Khuyết nhìn cô bé, tim anh thắt lại.
Cô bé không biết rằng mình là 'chìa khóa' để kích hoạt giai đoạn cuối của Hệ Thống.
Cô bé không biết rằng sự sống của cô bé đang được đổi lấy sự hủy diệt của cả thế giới.
Và cô bé đang cố gắng tìm cách tự hủy để bảo vệ anh.
"Em không được phép làm vậy," Lục Khuyết nói, giọng nói nghiêm nghị.
"Em phải sống.
Em phải sống thật lâu, thật hạnh phúc."
Tử Cốt nhìn anh, ánh mắt ngây thơ nhưng ẩn chứa một sự thông minh vượt xa tuổi tác.
"Em biết anh đang cố gắng cứu em.
Nhưng anh trai, đôi khi, sự hy sinh là cách duy nhất để yêu thương."
Lục Khuyết nắm chặt tay cô bé.
Không có sự hy sinh nào là cần thiết.
Chúng ta sẽ cùng nhau phá vỡ hệ thống này.
Chúng ta sẽ tự do."
Tử Cốt mỉm cười, nhưng trong ánh mắt cô bé, có một sự buồn bã sâu thẳm.
Cô bé biết rằng anh trai đang nói dối.
Anh biết rằng cô bé là chìa khóa.
Và anh đang cố gắng giấu giếm sự thật đó.
"Anh trai," cô bé thì thầm.
"Nếu một ngày nào đó em biến mất, đừng tìm em.
Hãy sống vì chính anh."
Lục Khuyết nhìn cô bé, nước mắt chực trào.
Anh không thể để điều đó xảy ra.
Anh sẽ không để cô bé biến mất.
Anh sẽ chiến đấu đến cùng, bất chấp mọi giá.
***
Giám Sát Viên 001 xuất hiện trong bóng tối, hình ảnh của anh ta mờ ảo, như một cơn ác mộng.
"Anh đang làm tốt lắm, Lục Khuyết," giọng nói của anh ta vang lên, đầy mỉa mai.
"Anh đang trở thành Ma Đầu hoàn hảo.
Nỗi đau của anh, sự hối hận của anh, chúng đang nuôi dưỡng Hệ Thống.
Anh nghĩ anh đang chiến đấu cho sự tự do?
Anh đang chuẩn bị cho sự hủy diệt."
Lục Khuyết nhìn vào bóng tối, ánh mắt lạnh lùng.
"Tôi biết anh đang nghĩ gì.
Nhưng anh đã sai.
Tôi không phải là nhiên liệu của anh.
Tôi là ngọn lửa sẽ đốt cháy cả hệ thống này."
Giám Sát Viên 001 cười, một tiếng cười khô khan, đáng sợ.
"Chúng ta sẽ xem ai thắng, Lục Khuyết.
Nhưng nhớ kỹ, mỗi quyết định của anh đều có hậu quả.
Và hậu quả đó không thể đoán trước."
Lục Khuyết nhìn vào đồng hồ trên cổ tay.
Thời gian đang đếm ngược.
00:12:30...
00:12:29...
Anh biết rằng mình đang bước vào một cái bẫy.
Nhưng anh không sợ.
Anh đã sẵn sàng.
Vì anh biết rằng, để chiến thắng cái ác, đôi khi anh phải trở thành ác quỷ.
Và anh sẽ làm điều đó, bất chấp mọi giá.
Bạch Thanh Y đứng ở cửa túp lều, nhìn vào cảnh tượng đó.
Cô nhìn thấy sự决 tuyệt trong ánh mắt của Lục Khuyết.
Cô biết rằng anh sẽ không quay đầu lại.
Và cô cũng biết rằng, cô phải tìm cách của riêng mình.
Cô nhìn vào đồng hồ trên cổ tay mình.
Chỉ còn bốn mươi lăm phút.
Cô phải hành động.
Ngay bây giờ.
Lục Khuyết quay lại, nhìn thấy Bạch Thanh Y.
Anh mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn.
"Thanh Y, anh biết em sẽ đi.
Nhưng hãy nhớ, anh luôn ở đây, trong tim em."
Bạch Thanh Y gật đầu, nước mắt chảy dài.
Cô quay lưng, bước vào bóng tối.
Cô sẽ tìm cách phá hủy đồng hồ của mình.
Cô sẽ tự do.
Và Lục Khuyết?
Anh sẽ tiếp tục chiến đấu.
Để cứu lấy Tử Cốt.
Để cứu lấy Bạch Thanh Y.
Và để giết chết phiên bản tương lai độc ác của chính mình.
Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, một câu hỏi ám ảnh anh: Nếu anh trở thành Ma Đầu để cứu họ, thì ai sẽ cứu anh khỏi chính bản thân mình?
Và trong khoảnh khắc đó, Lục Khuyết cảm thấy một sự hiện diện khác, một cái gì đó lớn lao và cổ xưa, đang quan sát anh từ bên ngoài thời gian.
Đó không phải là Giám Sát Viên 001.
Đó là ý thức tập thể của những linh hồn đã chết, những người đã trở thành nhiên liệu cho hệ thống.
Và họ đang đói.
Họ đang nhìn anh, với ánh mắt đầy hận thù và khao khát.
Và họ đang chờ đợi anh bước vào cái bẫy cuối cùng.
Nhưng Lục Khuyết không sợ.
Anh đã sẵn sàng.
Vì anh biết rằng, để chiến thắng cái ác, đôi khi anh phải trở thành ác quỷ.
Và anh sẽ làm điều đó, bất chấp mọi giá.
Nhưng liệu sự hy sinh đó có thực sự mang lại tự do?
Hay nó chỉ là một vòng lặp mới, một chuỗi đau khổ không có điểm kết thúc?
Câu trả lời nằm trong tay anh.
Và đồng hồ đang đếm ngược.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận