Chương 20
Bóng đó run rẩy, méo mó, như thể không gian xung quanh sinh vật nhỏ bé kia đang bị bẻ gãy bởi một áp lực vô hình.
Ký ức kiếp trước ùa về, lạnh lẽo và sắc bén như lưỡi dao cạo qua da thịt.
Ở Đại Lục Huyền Hư, "Thọ Mệnh" không chỉ nằm trong máu thịt hay linh lực, mà còn tồn tại dưới dạng "Ảo Ảnh Thời Gian" khi sinh vật sắp chết hoặc đang trong trạng thái hoảng loạn cực độ.
Con chó hoang này không chỉ đơn thuần là một con thú đói khát.
Nó là một bình chứa thời gian sắp vỡ.
Ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên mái nhà rớt xuống, chiếu rọi lên bộ lông xù xì, bẩn thỉu của con chó.
Nhưng điều khiến Lục Khuyết cứng người không phải là vẻ ngoài tàn tạ đó, mà là thứ ánh sáng xanh nhạt, mờ ảo, đang rỉ ra từ cổ tay của nó.
Đó là dấu hiệu của sự phân rã.
Đồng hồ đếm ngược trên cổ tay con chó đã gần về con số 0.
Khi đó, toàn bộ thời gian còn lại của nó sẽ bùng nổ, tạo ra một vụ nổ năng lượng nhỏ nhưng đủ để thu hút sự chú ý của những kẻ săn mồi hung bạo nhất trong khu ổ chuột này.
Anh nhớ rõ kiếp trước, mình đã bỏ qua cảnh tượng tương tự.
Anh nghĩ đó chỉ là một con chó chết đói, một mảnh rác rưởi của thế giới này.
Nhưng hôm nay, với đôi mắt của một người đã chết và tái sinh, anh nhìn thấy sự thật.
Con chó này đang giữ trong mình khoảng ba mươi phút thời gian tinh khiết.
Một lượng thời gian đủ để mua một bữa ăn no nê cho một gia đình nghèo, hoặc đủ để thuê một vệ sĩ bảo vệ trong nửa đêm.
Đối với những kẻ ở đáy xã hội, đó là một tài sản khổng lồ.
Và đối với những kẻ săn mồi, đó là mồi ngon.
Lục Khuyết chậm rãi di chuyển đôi chân, bước đi trên nền đất bùn lầy lội mà không hề gây ra tiếng động.
Mỗi bước chân đều được tính toán chính xác để tránh những vũng nước sâu, những mảnh kính vỡ ẩn giấu dưới lớp rác rưởi.
Anh không muốn đánh động bất cứ điều gì trước khi cần thiết.
Sự im lặng là vũ khí mạnh nhất của anh lúc này.
Hệ Thống Thiên Đạo trong đầu anh im lặng, nhưng anh cảm nhận được sự quan sát của nó.
Nó đang chờ đợi, chờ xem anh sẽ làm gì với cơ hội này.
Chờ xem anh sẽ chọn trở thành kẻ cướp thời gian hay kẻ giải phóng nó.
Bóng đổ của con chó co lại, rồi lại căng thẳng ra.
Nó ngửi thấy mùi nguy hiểm.
Không phải mùi của Lục Khuyết, mà là mùi của cái chết đang đến gần từ phía sau.
Lục Khuyết dừng lại, mắt anh quét nhanh qua bóng tối dày đặc phía sau con chó.
Không có gì ở đó, trừ...
một vài đốm sáng đỏ li ti, đang chậm rãi di chuyển về phía trước.
Đó là mắt của những kẻ săn mồi.
Chúng đã bao vây con chó từ lâu.
Và giờ, chúng đang chờ thời điểm thích hợp để lao tới, cướp lấy thời gian cuối cùng của nạn nhân.
Lục Khuyết nắm chặt tay.
Lòng bàn tay anh lạnh toát, nhưng trong lòng anh lại cháy lên một ngọn lửa giận dữ.
Giận dữ vì sự tàn nhẫn của thế giới này, vì sự vô cảm của chính mình trong kiếp trước, và vì sự thật phũ phàng rằng ngay cả một sinh vật nhỏ bé như con chó này cũng không thể thoát khỏi vòng xoáy bóc lột thời gian.
Anh không thể để điều đó xảy ra.
Không phải vì lòng trắc ẩn, mà vì anh cần hiểu rõ cơ chế của "Ảo Ảnh Thời Gian".
Nếu anh có thể kiểm soát được nó, anh sẽ có thêm một lợi thế trong cuộc chiến chống lại Hệ Thống.
Con chó rên lên một tiếng yếu ớt, cố gắng đứng dậy nhưng chân nó không còn sức lực.
Đồng hồ trên cổ tay nó bắt đầu nhấp nháy đỏ rực.
Mười giây nữa.
Lục Khuyết hít một hơi sâu, điều chỉnh nhịp tim.
Anh cần phải hành động nhanh.
Nếu để con chó chết tự nhiên, vụ nổ thời gian sẽ thu hút thêm nhiều kẻ săn mồi khác, và anh sẽ bị bao vây.
Nhưng nếu anh can thiệp, anh sẽ trở thành mục tiêu.
Một lựa chọn chết chóc.
Nhưng Lục Khuyết không bao giờ sợ chết.
Anh đã chết rồi.
Giờ đây, anh chỉ sợ không thể cứu được những người mình yêu.
Khi tiếp cận con chó, mùi tanh của sự thối rữa và mùi ẩm mốc của hẻm tối钻进 mũi.
Nhưng mùi hương mạnh nhất lại là mùi máu tanh từ ký ức.
Lục Khuyết nhắm mắt một giây.
Hình ảnh những người thân cũ, những đồng minh đã phản bội, và những kẻ vô tội mà anh đã chà đạp trong kiếp trước hiện ra rõ mồn một.
Anh không còn là Lục Khuyết lạnh lùng, tính toán như mọi người nghĩ.
Anh là một con rối bị điều khiển bởi nỗi đau và sự hối hận.
Và nỗi đau đó đang ăn mòn anh từng ngày, từng giờ.
Anh nhớ Bạch Thanh Y.
Ký ức về nụ cười dịu dàng của cô, về ánh mắt đầy tin tưởng mà cô đã dành cho anh trong kiếp trước, giờ đây trở thành một vết sẹo sâu trong tâm hồn anh.
Cô đã chết vì anh.
Cô đã hy sinh thời gian sống của mình để cứu anh khỏi một cái bẫy chết người.
Anh đã sống sót, nhưng sống trong một thế giới mà cô không còn hiện diện.
Sự sống của anh giờ đây là một lời nguyền.
Mỗi giây anh sống thêm là một lời nhắc nhở về sự yếu đuối và bất lực của mình.
Em gái anh.
Ánh sáng duy nhất trong bóng tối.
Cô bé tinh nghịch, hồn nhiên, luôn tin rằng anh sẽ bảo vệ cô.
Nhưng trong kiếp trước, anh đã không làm được.
Anh đã để cô trở thành "chìa khóa" để kích hoạt giai đoạn cuối của Hệ Thống, để trở thành nhiên liệu vĩnh cửu cho nó.
Nỗi đau đó không thể nào diễn tả bằng lời.
Nó giống như một con rắn độc, bò chậm rãi trong tim anh, cắn vào từng mạch máu, từng tế bào.
Lục Khuyết mở mắt ra, đôi mắt anh đỏ ngầu vì giận dữ và tuyệt vọng.
Anh sẽ không để lịch sử lặp lại.
Anh sẽ phá vỡ vòng lặp này, dù phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.
Con chó nhìn anh, đôi mắt đục ngầu nhưng vẫn còn chút ánh sáng của sự cầu sinh.
Nó không hiểu tại sao một con người lại đến gần nó lúc này.
Nhưng nó cảm nhận được sự khác biệt.
Lục Khuyết không mang theo dao kiếm, không mang theo hung khí.
Anh chỉ mang theo một ý chí sắt đá.
Lục Khuyết quỳ xuống, tay anh chậm rãi đưa ra, chạm vào cổ tay con chó.
Cảm giác lạnh lẽo, cứng đờ của đồng hồ đếm ngược truyền vào lòng bàn tay anh.
Anh có thể cảm nhận được nhịp đập yếu ớt của thời gian bên trong nó.
"Im lặng," anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, lạnh lùng.
Con chó rên lên, cố gắng cắn vào tay anh, nhưng lực cắn của nó yếu ớt như một đứa trẻ.
Lục Khuyết không né tránh.
Anh chịu đựng cơn đau, dùng chính sự đau đớn đó để tập trung.
Hệ Thống trong đầu anh phát ra một âm thanh nhẹ, như tiếng chuông ngân xa xôi.
Một thông báo hiện lên trong tâm trí anh: .
Lục Khuyết phớt lờ thông báo đó.
Anh không muốn thu thập.
Anh muốn giải phóng.
Bất ngờ, bóng tối phía sau con chó bắt đầu di chuyển.
Không phải gió.
Là một thứ gì đó khác.
Từ ký ức kiếp trước, Lục Khuyết nhận ra đó là "Kẻ Săn Thời Gian" – những nô bộc của các gia tộc lớn, chuyên lùng sục các khu ổ chuột để thu thập "thời gian rác" từ những sinh vật sắp chết.
Họ không cần sự tự nguyện, họ dùng bạo lực để trích xuất thời gian, bất kể nạn nhân còn sống hay đã chết.
Họ là những kẻ bẩn thỉu nhất trong xã hội này, những con sâu mọt ăn xác thối.
Ba bóng người bước ra từ bóng tối, mang theo những con dao găm bằng kim loại đen, sáng lạnh dưới ánh trăng.
Chúng mặc những bộ đồ rách nát, nhưng ánh mắt của chúng lại sắc bén, hung dữ.
Chúng nhìn con chó như nhìn một món đồ, một nguồn tài nguyên cần được khai thác.
Không có sự đồng cảm, không có sự thương xót.
Chỉ có sự thèm khát thời gian.
"Con chó này còn khoảng ba mươi phút," một kẻ trong số họ nói, giọng nói khàn khàn, đầy vẻ khinh miệt.
"Đủ để mua một ít thức ăn cho cả tuần."
"Đừng để nó chết trước khi chúng ta kịp trích xuất," kẻ thứ hai lên tiếng, tay cầm dao sẵn sàng.
"Nếu nó chết, thời gian sẽ phát tán, chúng ta sẽ mất trắng."
Lục Khuyết vẫn quỳ đó, tay vẫn đặt trên cổ tay con chó.
Anh không nhìn ba kẻ săn mồi.
Anh chỉ nhìn vào đồng hồ của con chó.
Năm giây nữa.
Anh có thể cảm nhận được sự hoảng loạn của con chó, sự sợ hãi của nó đang làm tăng tốc độ đếm ngược.
Nếu anh không hành động ngay, con chó sẽ chết, và ba kẻ này sẽ cố gắng thu thập phần thời gian còn sót lại.
Nhưng anh không để chúng làm được điều đó.
Trong khi ba kẻ săn mồi lao tới, Lục Khuyết không rút kiếm.
Anh đấm mạnh vào ngực mình, kích hoạt một kỹ năng ẩn mà Hệ thống vừa cấp: .
Cơ thể anh trở nên tĩnh lặng, mọi cảm xúc bị đóng băng.
Chỉ còn lại lý trí lạnh lùng và sự tính toán chính xác.
Anh biết rõ vị trí của "điểm yếu" trong cơ chế Thọ Mệnh Kinh Tế.
Khi một người hoặc sinh vật chết, thời gian của họ không biến mất ngay lập tức.
Nó cần một khoảng thời gian ngắn để "cô đặc" lại trước khi phát tán.
Khoảng thời gian đó chỉ kéo dài chưa đầy một giây.
Nhưng đối với một người có kỹ năng và kinh nghiệm như Lục Khuyết, một giây là đủ.
Ba kẻ săn mồi lao tới với tốc độ đáng kinh ngạc.
Chúng nhắm vào con chó, muốn giành lấy thời gian trước khi nó chết.
Nhưng Lục Khuyết nhanh hơn.
Anh không né tránh.
Anh đứng dậy, bước sang một bên, chặn đường của chúng.
Một cú đấm của kẻ đầu tiên đập vào vai anh, nhưng anh không hề nhúc nhích.
Buff Tĩnh Tâm giúp anh duy trì sự cân bằng, không bị ảnh hưởng bởi cú va chạm.
Anh quay lại, tay phải của anh nắm chặt cổ tay con chó, tay trái của anh nắm lấy cổ tay của kẻ săn mồi đầu tiên.
"Không được!" kẻ đó hét lên, cố gắng giật tay ra.
Nhưng Lục Khuyết không buông.
Anh nhìn vào mắt nó, đôi mắt lạnh lùng, không chút cảm xúc.
"Thời gian này không thuộc về các người."
Kẻ thứ hai và thứ ba lao tới, dao găm nhắm vào lưng và chân của Lục Khuyết.
Nhưng anh đã tính toán trước điều này.
Anh dùng chân đá vào chân của kẻ thứ hai, làm nó mất cân bằng.
Sau đó, anh dùng tay trái đẩy mạnh kẻ đầu tiên vào kẻ thứ ba.
Hai kẻ va chạm vào nhau, ngã nhào xuống bùn.
Kẻ thứ hai cố gắng đứng dậy, nhưng Lục Khuyết đã ở ngay trước mặt nó.
Anh nắm lấy cổ nó, dùng sức mạnh toàn bộ cơ thể đè nó xuống đất.
"Thời gian là của những người biết cách sử dụng nó," anh nói, giọng nói lạnh lùng như băng giá.
"Không phải của những kẻ chỉ biết bóc lột."
Kẻ thứ hai cố gắng chống cự, nhưng sức mạnh của Lục Khuyết vượt xa nó.
Anh siết chặt cổ nó, cảm nhận được nhịp đập yếu ớt của nó.
Anh không giết nó.
Anh chỉ cần nó bất động.
Kẻ thứ ba cố gắng đứng dậy, nhưng nó nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, nó run rẩy, sợ hãi.
Nó rút lui, biến mất trong bóng tối.
Lục Khuyết buông tay ra, kẻ thứ hai ngã vật xuống đất, thở hồng hộc.
Anh quay lại nhìn con chó.
Đồng hồ của nó đang nhấp nháy đỏ rực.
Một giây cuối cùng.
Lục Khuyết đặt tay lên đầu con chó.
"Bốp." Một âm thanh nhỏ vang lên.
Không phải tiếng đòn đánh.
Là tiếng đồng hồ của con chó dừng lại vĩnh viễn.
Ba kẻ săn mồi hoảng loạn rút dao.
Nhưng Lục Khuyết không nhìn chúng.
Anh nhìn vào lòng bàn tay mình.
Một vầng sáng xanh nhạt, mỏng manh, đang trôi lơ lửng.
Hệ thống trong đầu anh phát ra một thông báo khác: .
Lục Khuyết mỉm cười, một nụ cười đầy mỉa mai.
"Quy tắc?" anh thì thầm.
"Quy tắc là để phá vỡ."
Anh nhìn vào vầng sáng xanh nhạt trong tay mình.
Nó đẹp, nhưng cũng đầy chết chóc.
Đó là thời gian của một sinh vật vô tội.
Thời gian mà anh vừa cướp lấy, nhưng cũng vừa giải phóng.
Anh không biết mình đang làm đúng hay sai.
Nhưng anh biết rằng, đây là bước đầu tiên trong cuộc chiến của anh.
Bước đầu tiên để phá vỡ vòng lặp, để cứu lấy Tử Cốt và Bạch Thanh Y.
Và để giết chết phiên bản tương lai độc ác của chính mình.
Lục Khuyết hít một hơi sâu, nuốt chửng vầng sáng xanh nhạt vào trong cơ thể mình.
Một lượng thời gian nhỏ bé, nhưng nó mang theo một ý nghĩa lớn lao.
Anh đã chọn con đường của mình.
Con đường của một kẻ phản bội, một kẻ chiến binh, và một người anh trai.
Và dù cho phía trước có đầy rẫy nguy hiểm, anh sẽ không bao giờ quay đầu lại.
Vì anh đã chết một lần.
Và lần này, anh sẽ sống để chiến đấu.
Để đốt cháy cả hệ thống này, cùng với tất cả những nỗi đau và sự hối hận mà nó đã gây ra.
Và trong khoảnh khắc đó, Lục Khuyết cảm thấy một sự hiện diện khác, một cái gì đó lớn lao và cổ xưa, đang quan sát anh từ bên ngoài thời gian.
Đó không phải là Giám Sát Viên 001.
Đó là ý thức tập thể của những linh hồn đã chết, những người đã trở thành nhiên liệu cho hệ thống.
Và họ đang đói.
Họ đang nhìn anh, với ánh mắt đầy hận thù và khao khát.
Và họ đang chờ đợi anh bước vào cái bẫy cuối cùng.
Nhưng Lục Khuyết không sợ.
Anh đã sẵn sàng.
Vì anh biết rằng, để chiến thắng cái ác, đôi khi anh phải trở thành ác quỷ.
Và anh sẽ làm điều đó, bất chấp mọi giá.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận