Chương 19

Mùi sắt gỉ nồng nặc, ngọt lịm và tanh hôi, len lỏi vào từng lỗ chân lông của Lục Khuyết.

Anh không mở mắt ngay.

Trong khoảnh khắc đầu tiên của sự trùng sinh, giác quan của anh vẫn còn mắc kẹt trong ký ức cuối cùng của kiếp trước—cảm giác xương cốt bị nghiền nát dưới bước chân của chính phiên bản tương lai độc ác của mình, và tiếng cười khẩy của Giám Sát Viên 001 vang vọng như tiếng chuông tang lễ.

Nhưng khi anh mở mắt, bầu trời không phải là màu đen của địa ngục, mà là màu xám xịt, u ám của một buổi sáng mùa đông lạnh giá.

Lục Khuyết ngồi dậy, cơ thể run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì kiệt sức.

Anh đưa tay lên cổ tay trái.

Chiếc đồng hồ đếm ngược bằng tinh thể mờ đục vẫn đó, nhưng con số đang nhảy múa điên cuồng, giảm dần từng giây một.

*03 ngày 14 giờ 22 phút 09 giây.*

Ba ngày.

Chỉ còn ba ngày nữa là anh sẽ hóa thành tro bụi nếu không tìm được nguồn thời gian mới.

Đừng hoảng loạn," anh tự nhủ, giọng nói khàn đặc như cát mài.

Bản năng của một tên cường giả tà đạo bậc cao trong kiếp trước trỗi dậy, lấn át nỗi kinh hoàng của một kẻ vừa chết.

Anh nhanh chóng kiểm tra xung quanh.

Đây không phải là cung điện huyết mạch nơi anh đã chết, mà là một góc hẻm tối tăm, ẩm mốc trong khu ổ chuột của Thành Phố Ngoại Vi.

Mùi rác thải thối rữa và mùi ẩm mốc của tường gạch cũ kỹ bao trùm lấy anh.

Lục Khuyết đưa tay ra sau lưng, nơi vốn dĩ nên có thanh "Huyết Nguyệt Đao"—vũ khí yêu thích của anh trong kiếp trước.

Tay anh chạm vào không khí lạnh lẽo.

Không có gì cả.

Anh là một kẻ trần truồng, không chỉ về mặt quần áo, mà còn về mặt sức mạnh.

Cấp độ C-rank hiện tại của anh gần như vô dụng trước những quái thú hoặc cường giả khác trong thế giới này.

*[Hệ Thống Thiên Đạo đã kích hoạt.]*

Giọng nói máy móc, lạnh lùng, vang lên trực tiếp trong đầu anh.

Không có cảm xúc, không có thiện chí.

Chỉ là dữ liệu.

*[Xin chào, Người Dùng Lục Khuyết.

Chào mừng bạn quay trở lại dòng thời gian.

Đồng bộ hóa dữ liệu...

Hoàn tất.]*

*[Hiện tại: Cấp độ C-rank.

Thời gian sống: 3 ngày 14 giờ 21 phút 55 giây.]*

*[Nhiệm vụ khẩn cấp: Sinh tồn trong 24 giờ đầu tiên.

Phần thưởng: +1 giờ thời gian.

Phạt nếu thất bại: Giảm 50% tốc độ tu luyện vĩnh viễn.]*

Lục Khuyết nhíu mày.

"Hệ Thống," anh nói thầm, giọng điệu đầy nghi ngờ.

"Ngươi không phải là thứ đã phản bội tôi trong kiếp trước sao?

Tại sao ngươi lại xuất hiện?"

*[Hệ Thống không phản bội.

Hệ Thống chỉ thực thi quy luật.

Ngươi đã chọn con đường 'Thiên Đạo Tu Chân', và đó là con đường duy nhất để tồn tại trong thế giới này.]*

"Thiên Đạo?" Lục Khuyết冷笑 (cười lạnh).

"Con đường mà ngươi gọi là 'Thiên Đạo' thực chất là con đường dẫn đến địa ngục, nơi những linh hồn bị biến thành nhiên liệu.

Tôi biết bí mật của ngươi, 'Thiên Đạo'.

Ngươi là ý thức tập thể của những kẻ chết oan.

Ngươi đói khát."

Một khoảng lặng dài.

Hệ Thống không đáp lại ngay.

Sự im lặng đó đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào.

*[Nhận định chính xác.

Tuy nhiên, để phá vỡ vòng lặp, ngươi cần sức mạnh.

Và sức mạnh cần thời gian.

Hãy bắt đầu nhiệm vụ.]*

Lục Khuyết đứng dậy, chân anh run rẩy.

Anh cần ăn, cần uống, và quan trọng nhất, anh cần tìm Tử Cốt và Bạch Thanh Y.

Trong kiếp trước, lúc này, Tử Cốt đang bị bắt cóc bởi một băng đảng tội phạm tên là "Hắc Lang".

Nếu anh không hành động ngay, em gái anh sẽ chết trong vòng hai giờ nữa.

Anh bước ra khỏi hẻm nhỏ, hòa mình vào dòng người熙熙攘攘 (tấp nập) của con phố chính.

Thế giới này vận hành trên nguyên tắc 'Thọ Mệnh Kinh Tế'.

Không có tiền giấy.

Không có vàng bạc.

Mọi thứ đều được định giá bằng 'Giây Phút'.

Lục Khuyết nhìn một người bán hàng rong đang rao bán bánh mì nóng hổi.

Giá niêm yết trên bảng hiệu bằng đá: *5 phút.*

Một tên ăn mày ngồi co ro dưới chân tường, đồng hồ trên cổ tay anh ta chỉ còn *10 giây*.

Anh ta nhìn chằm chằm vào ổ bánh mì, đôi mắt đỏ ngầu vì đói và tuyệt vọng.

"Cho tôi xin một chút thời gian," tên ăn mày thì thầm, giọng nói yếu ớt.

"Chỉ cần 1 giây.

Để tôi sống thêm 1 giây nữa."

Người bán hàng rong nhún vai, không nói gì, nhưng tay anh ta đã sẵn sàng nắm lấy cổ tay của tên ăn mày.

Trong thế giới này, việc "trích xuất" thời gian từ kẻ yếu là một hành động bình thường, thậm chí là đạo đức.

Kẻ mạnh ăn kẻ yếu.

Đó là quy luật tự nhiên.

Lục Khuyết bước qua họ, không nhìn lại.

Anh không có thời gian để cảm thông.

Cảm thông là xa xỉ phẩm.

Anh cần tìm Tử Cốt.

Trong ký ức của anh, Tử Cốt thường đi học qua một con hẻm tắt gần trường học.

Đó là con đường ngắn nhất, nhưng cũng là nơi tối tăm nhất.

Hắc Lang thường rình mò ở đó.

Lục Khuyết chạy.

Đôi chân gầy guộc của anh bước nhanh trên mặt đường đá lạnh lẽo.

Mồ hôi ướt đẫm lưng áo rách nát của anh.

Mỗi bước chân đều là một cuộc đấu tranh với sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi.

Khi anh đến gần con hẻm, anh nghe thấy tiếng khóc.

Tiếng khóc nhỏ bé, run rẩy, của một đứa trẻ.

Lục Khuyết dừng lại, nín thở.

Tim anh đập thình thịch.

Anh ẩn mình sau một góc tường, quan sát.

Ba gã đàn ông mặc áo đen đang bao vây một cô bé khoảng mười tuổi.

Cô bé mặc đồng phục học sinh, tóc rối bời, mặt đầy nước mắt.

Đó là Tử Cốt.

"Đưa ra đồng hồ của ngươi, nhóc con," một gã đàn ông nói, giọng nói thô bạo.

"Chỉ cần 10 năm.

Chúng ta sẽ để ngươi chết nhẹ nhàng."

Tử Cốt run rẩy, lùi về phía sau.

không được!

Đó là thời gian của em!

Em cần nó để sống!"

"Đồ ngốc," gã đàn ông khác cười khẩy.

"Trong thế giới này, sống hay chết không quan trọng.

Quan trọng là ai có nhiều thời gian hơn.

Ngươi nghĩ ngươi có thể sống mãi mãi sao?"

Lục Khuyết nắm chặt đấm.

Nỗi giận dữ bùng cháy trong lồng ngực anh.

Trong kiếp trước, anh đã đến muộn.

Anh đã chứng kiến Tử Cốt bị lột sạch thời gian và chết ngay trước mặt anh.

Nỗi đau đó đã ăn mòn tâm hồn anh, biến anh thành một kẻ tà đạo, một sát thủ không biết mệt mỏi.

Nhưng lần này, anh sẽ không để điều đó xảy ra.

Anh không có vũ khí.

Anh không có sức mạnh.

Nhưng anh có trí tuệ.

Và anh có Hệ Thống.

*[Phân tích tình huống: 3 đối thủ.

Cấp độ D-rank.

Điểm yếu: Gã đứng giữa có vết thương cũ ở vai trái.

Gã bên trái di chuyển chậm hơn do béo phì.

Gã bên phải tự tin thái quá.]*

Hệ Thống cung cấp thông tin.

Lục Khuyết hít một hơi sâu, bình tĩnh lại.

Anh không thể đánh trực diện.

Anh cần một chiến lược.

Anh nhìn quanh.

Trên mái nhà gần đó, có một chồng gạch vỡ.

Nếu anh ném chúng xuống đúng lúc...

Lục Khuyết nhặt một viên đá nhỏ, nhắm vào gã đứng giữa.

Anh ném đá.

*Đập.*

Viên đá trúng vào vai trái của gã đàn ông.

Gã đó rên lên, quay lại, giận dữ.

Ra đây!"

Lục Khuyết không ra.

Anh chờ đợi.

Khi gã đàn ông quay lại, gã bên phải—kẻ tự tin thái quá—nhanh chóng tiến về phía Tử Cốt, định nắm lấy cổ tay cô bé.

Đây là cơ hội.

Lục Khuyết lao ra từ bóng tối, không phải để tấn công, mà để can thiệp.

Anh dùng vai hất ngã gã đàn ông béo phì, khiến gã đó mất thăng bằng và va vào gã đứng giữa.

Hai gã đàn ông ngã đè lên nhau, tạo ra một khoảng trống.

"Chạy đi, Tử Cốt!" Lục Khuyết hét lên, giọng nói đầy khẩn trương.

Tử Cốt nhìn anh, đôi mắt mở to, ngạc nhiên.

anh là ai?"

"Chạy!"

Tử Cốt không cần nói thêm.

Cô bé quay lưng lại, chạy hết sức về phía đầu hẻm.

Ba gã đàn ông đứng dậy, giận dữ nhìn Lục Khuyết.

"Tên nhóc khốn nạn," gã đứng giữa gầm lên.

"Ta sẽ lột sạch thời gian của ngươi!"

Lục Khuyết lùi lại, chuẩn bị chiến đấu.

Anh biết mình không thể thắng.

Nhưng anh cần mua thời gian cho Tử Cốt.

*[Nhiệm vụ cập nhật: Bảo vệ mục tiêu trong 10 giây.

Phần thưởng: +30 phút thời gian.]*

Lục Khuyết cười nhạt.

Giá rẻ quá."

Anh lao vào đám đông kẻ thù.

Không có kỹ năng, không có phép thuật.

Chỉ có sự liều lĩnh và trí thông minh.

Anh dùng đá, dùng bụi, dùng mọi thứ xung quanh để gây rối.

Gã đàn ông bên phải挥 (vung) tay, một luồng năng lượng yếu ớt đánh vào ngực Lục Khuyết.

Anh ngã xuống, đau đớn.

Nhưng anh không ngừng lại.

Anh bò về phía trước, nắm lấy chân gã béo phì, kéo gã đó ngã xuống.

Gã đứng giữa định tấn công, nhưng Lục Khuyết đã ném một nắm bụi đất vào mắt gã.

Mắt ta!"

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Lục Khuyết thấy Tử Cốt đã chạy ra khỏi tầm nhìn.

Anh thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng rồi, một cơn đau dữ dội chạy dọc sống lưng.

Gã đứng giữa đã phục hồi, đâm một nhát kiếm vào lưng anh.

Máu chảy ra, thấm đẫm áo anh.

Lục Khuyết ngã xuống, nhìn lên bầu trời xám xịt.

Đồng hồ trên cổ tay anh giảm nhanh hơn.

*02 ngày 23 giờ 15 phút 10 giây.*

Anh đã mất một ngày.

Nhưng anh đã cứu được Tử Cốt.

*[Nhiệm vụ hoàn thành.

Phần thưởng: +30 phút thời gian.]*

Con số trên đồng hồ tăng lên một chút.

*03 ngày 00 giờ 15 phút 10 giây.*

Lục Khuyết mỉm cười, dù khuôn mặt anh đầy đau đớn.

"Đúng vậy," anh thì thầm.

"Đây chỉ là bước đầu tiên."

Anh nhìn về phía đầu hẻm, nơi Tử Cốt đã biến mất.

Anh biết cô bé sẽ đi đâu.

Cô bé sẽ tìm đến Bạch Thanh Y.

Và đó là nơi mà Lục Khuyết cần đến tiếp theo.

Nhưng trước khi anh có thể đứng dậy, một bóng đen xuất hiện trước mặt anh.

Giám Sát Viên 001.

Anh ta mặc bộ vest đen tuyền, khuôn mặt lạnh lùng, không biểu cảm.

Đôi mắt anh ta nhìn xuống Lục Khuyết như nhìn một con thú thí nghiệm.

"Ngươi đã làm tốt," Giám Sát Viên 001 nói, giọng nói không chút cảm xúc.

"Nhưng ngươi đã vi phạm quy tắc.

Ngươi đã can thiệp vào kịch bản định mệnh."

Lục Khuyết cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh quá yếu.

"Kịch bản định mệnh?

Tôi không quan tâm đến kịch bản.

Tôi chỉ quan tâm đến việc cứu sống những người tôi yêu."

Giám Sát Viên 001 cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Lục Khuyết.

"Sự yêu thương là yếu đuối.

Và yếu đuối sẽ dẫn đến đau khổ.

Và đau khổ...

là nhiên liệu cho Thiên Đạo."

Anh ta đưa tay ra, chạm vào đồng hồ của Lục Khuyết.

"Ta sẽ lấy đi một nửa thời gian còn lại của ngươi.

Để trừng phạt sự can thiệp này."

Lục Khuyết cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Đồng hồ của anh bắt đầu giảm nhanh.

*02 ngày 00 giờ 00 phút 00 giây.*

*01 ngày 12 giờ 00 phút 00 giây.*

Giám Sát Viên 001 rút tay ra, mỉm cười lạnh lùng.

"Hãy cố gắng sống sót, Lục Khuyết.

Vì chúng ta còn rất nhiều việc phải làm."

Anh ta biến mất trong bóng tối.

Lục Khuyết nằm trên mặt đất, nhìn lên bầu trời.

Máu từ vết thương lưng anh chảy ra, nhuộm đỏ vũng bùn dưới chân anh.

Anh đã mất một nửa thời gian.

Nhưng anh đã học được một điều quan trọng.

Hệ Thống không phải là đồng minh.

Giám Sát Viên 001 không phải là kẻ thù duy nhất.

Và cuộc chiến này, mới chỉ bắt đầu.

Lục Khuyết nhắm mắt lại, hít một hơi sâu.

Khi anh mở mắt ra, đôi mắt anh không còn sự do dự.

Chỉ còn lại sự quyết tâm lạnh lùng.

Anh sẽ tìm cách giết chết phiên bản tương lai của chính mình.

Anh sẽ phá hủy Hệ Thống Thiên Đạo.

Và anh sẽ cứu sống Tử Cốt và Bạch Thanh Y, bất chấp mọi giá.

Dù điều đó có nghĩa là anh phải trở thành ác quỷ.

Lục Khuyết đứng dậy, bước đi trong bóng tối.

Con đường phía trước đầy rẫy nguy hiểm, nhưng anh không còn sợ hãi.

Vì anh đã chết một lần.

Và lần này, anh sẽ sống để chiến đấu.

Và trong sâu thẳm tâm trí anh, giọng nói của Tử Cốt vang lên một lần nữa, nhưng lần này, nó không còn là một lời cảnh báo, mà là một lời hứa.

*"Anh ơi, em đã tìm ra cách để phá hủy đồng hồ.

Nhưng nó sẽ giết anh."*

Lục Khuyết mỉm cười, một nụ cười đầy đau khổ nhưng cũng đầy hy vọng.

"Vậy thì," anh thì thầm, "chúng ta sẽ cùng chết.

Nhưng trước khi chết, chúng ta sẽ đốt cháy cả hệ thống này."

Và trong khoảnh khắc đó, Lục Khuyết cảm thấy một sự hiện diện khác, một cái gì đó lớn lao và cổ xưa, đang quan sát anh từ bên ngoài thời gian.

Đó không phải là Giám Sát Viên 001.

Đó là ý thức tập thể của những linh hồn đã chết, những người đã trở thành nhiên liệu cho hệ thống.

Và họ đang đói.

Họ đang nhìn anh, với ánh mắt đầy hận thù và khao khát.

Và họ đang chờ đợi anh bước vào cái bẫy cuối cùng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập