Chương 18

Ánh sáng buổi sáng tại Đại Lục Huyền Hư không mang lại sự ấm áp, mà chỉ là một sự chiếu rọi lạnh lẽo, xám xịt, lọc qua những lớp mây bụi độc hại dày đặc.

Lục Khuyết bước ra khỏi hang động ẩm ướt, đôi mắt anh không nhìn về phía trước mà quét nhanh qua cổ tay của từng người đi ngang qua.

Tiếng "tích tắc" vang lên đồng loạt, tạo thành một nhịp đập hỗn loạn, giống như tiếng tim của một con quái vật khổng lồ đang thở gấp.

Đó là âm thanh của sự sống, và cũng là âm thanh của cái chết đang rình rập.

Anh không đáp lại lời mời gọi của Tiểu Nhàn bằng sự nhiệt huyết.

Thay vào đó, anh đưa tay chỉnh lại cổ áo, che đi chiếc đồng hồ đếm ngược đang hiển thị con số C-rank hiếm hoi.

Ánh mắt anh sắc lẹm như lưỡi dao cùn, cắt ngang không khí ngột ngạt.

"Đi nhanh lên," anh nói, giọng trầm thấp, không cảm xúc.

"Mỗi giây chúng ta đứng lại là một giây bị đánh cắp."

Tiểu Nhàn đứng sau lưng anh, ánh mắt nghi hoặc.

Cô cảm nhận được sự thay đổi kỳ lạ trong Lục Khuyết.

Người đàn ông này, từng là một kẻ yếu đuối run rẩy trước những tên săn mồi, giờ đây lại bước đi với sự tự tin đáng sợ, như thể anh đã từng bước trên con đường này hàng trăm lần.

Nhưng cô không hỏi.

Trong thế giới nơi thời gian là tiền tệ, sự im lặng đôi khi là cách tốt nhất để sống sót.

Họ tiến sâu vào khu ổ chuột, nơi những bức tường bê tông cũ kỹ phủ đầy rêu mốc và những vết máu khô đã chuyển sang màu nâu sẫm.

Mùi hương của tro bụi và sự thối rữa扑 mặt (phũ phịch) vào mũi, một mùi hương quen thuộc đối với những kẻ sống ở đáy xã hội.

Lục Khuyết dừng lại trước một tấm bia tưởng niệm nhỏ, được khắc trên một tảng đá vỡ vụn.

Trên đó là hàng trăm cái tên, mỗi cái tên kèm theo một con số — thời gian còn lại trước khi họ hóa thành tro bụi.

Anh nhìn thấy tên của mẹ mình.

00:00:00.*

Con số đó đã đóng băng trong ký ức anh suốt hai kiếp sống.

Anh nhớ rõ ngày hôm đó, khi anh còn là một đứa trẻ mười tuổi, ngồi bên giường bệnh của mẹ.

Mẹ anh không chết vì bệnh tật, mà vì anh không có đủ "giây phút" để mua liều thuốc giải độc cuối cùng.

Những tên săn mồi đã bao vây căn phòng, cười nhạo sự tuyệt vọng của một đứa trẻ mồ côi.

Anh đã khóc, van xin, nhưng trong thế giới Thọ Mệnh Kinh Tế, nước mắt không mua được thời gian.

Lục Khuyết nắm chặt tay, móng tay cào vào lòng bàn tay đến chảy máu.

Nỗi đau đó vẫn còn nguyên vẹn, như một vết sẹo chưa lành trong tâm trí.

"Chúng ta phải đi," anh thì thầm, giọng nói run rẩy nhẹ, nhưng ngay lập tức anh lấy lại vẻ lạnh lùng.

Anh không thể để nỗi đau kiểm soát mình.

Nếu anh yếu đi, hệ thống sẽ lợi dụng.

Và nếu anh yếu đi, Tử Cốt và Bạch Thanh Y sẽ chết.

Tiểu Nhàn đặt tay lên vai anh, một cử chỉ an ủi hiếm hoi.

"Đừng nhìn lại," cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định.

"Quá khứ không thể thay đổi.

Nhưng tương lai thì có."

Lục Khuyết quay sang nhìn cô, đôi mắt đen thẳm không chút gợn sóng.

"Tương lai là một trò chơi của xác suất, Nhàn.

Và tôi không chơi theo luật của họ."

Họ tiếp tục bước đi, hướng về phía Ngân Hàng Thời Gian — một tòa nhà chọc trời bằng thép và kính, nằm giữa lòng khu ổ chuột như một con quái vật kim loại đang nuốt chửng mọi thứ xung quanh.

Đây là nơi trung tâm của hệ thống, nơi lưu trữ và phân phối thời gian cho toàn bộ thành phố.

Và cũng là nơi mà Giám Sát Viên 001 đang chờ đợi.

Lục Khuyết rút ra từ túi áo một chiếc thẻ thông hành giả mạo.

Chiếc thẻ này được làm từ nhựa tái chế và một mảnh tinh thể thời gian nhỏ bé, thứ mà anh đã ăn cắp từ sếp của mình trong kiếp trước.

Đó là một kỹ năng mà anh đã học được qua đau đớn và thất bại.

Trong kiếp trước, anh đã dùng chiếc thẻ này để xâm nhập vào hệ thống, nhưng anh đã thất bại vì thiếu sự chuẩn bị kỹ lưỡng.

Lần này, anh đã tính toán mọi biến số.

Họ lọt được vào cửa phụ của Ngân Hàng Thời Gian nhờ vào chiếc thẻ đó.

Cánh cửa kim loại nặng nề mở ra với một tiếng "cạch" nhỏ, để lộ ra một hành lang tối tăm, lạnh lẽo.

Bên trong, không khí ngột ngạt, mùi ozone và điện tích cao áp tràn ngập, kích thích da thịt của họ.

Những đèn neon nhấp nháy yếu ớt, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó trên sàn nhà.

Hệ Thống của Lục Khuyết đột nhiên kích hoạt, một giọng nói máy móc vang lên trong đầu anh: *[Cảnh báo: Phát hiện trường năng lượng bất thường.

Mức độ nguy hiểm: Cao.

Đề nghị: Rút lui ngay lập tức.]*

Lục Khuyết mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và tàn nhẫn.

Không, tôi đã đi quá xa để có thể quay lại."

Tiểu Nhàn nhìn anh, ánh mắt đầy lo lắng.

"Anh có chắc không?

Cảm giác của tôi nói rằng đây là một cái bẫy."

"Đó là một cái bẫy," Lục Khuyết thừa nhận, bước nhanh vào hành lang.

"Nhưng đó là cái bẫy mà tôi đã đặt ra cho chính mình.

Và tôi biết cách thoát ra."

Họ tiến sâu vào bên trong, qua những lớp cửa an ninh được khóa chặt.

Lục Khuyết sử dụng kỹ năng "Mắt Thần" — một kỹ năng đặc biệt mà anh đã đạt được sau khi vượt qua thử thách đầu tiên của Hệ Thống.

Kỹ năng này cho phép anh nhìn thấy dòng chảy của năng lượng thời gian, những điểm yếu trong hệ thống bảo mật, và cả những ý định ẩn giấu của con người.

Trước mắt anh, thế giới trở nên khác đi.

Những bức tường kim loại hiện lên những đường kẻ màu xanh lam, biểu thị cho dòng chảy của thời gian.

Những điểm đỏ rực rỡ là những lỗ hổng trong hệ thống, nơi mà anh có thể xâm nhập.

Và ở cuối hành lang, anh thấy một bóng người đứng đó, chờ đợi.

Đó không phải là một tên lính canh, mà là một cảm biến trung tâm — trái tim của hệ thống bảo mật.

Nó phát ra những luồng năng lượng mạnh mẽ, quét qua không gian như những lưỡi dao vô hình.

"Chúng ta cần vô hiệu hóa nó," Lục Khuyết nói, giọng bình thản như thể đang nói về thời tiết.

Tiểu Nhàn nhìn vào cảm biến, rồi nhìn vào Lục Khuyết.

Nó được bảo vệ bởi một lớp chắn năng lượng cấp A.

Chúng ta không thể phá vỡ nó bằng sức mạnh thuần túy."

"Chúng ta không cần phá vỡ nó," Lục Khuyết nói, bước tới gần cảm biến.

"Chúng ta cần làm nó quá tải."

Anh chỉ vào một điểm nhỏ trên cảm biến, một vết nứt nhỏ bé, gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường.

"Đó là điểm yếu.

Nếu chúng ta đưa một lượng năng lượng thời gian lớn vào đó trong một khoảng thời gian ngắn, nó sẽ tự hủy."

Tiểu Nhàn nhíu mày.

"Nhưng ai sẽ là người đưa năng lượng đó vào?

Nếu chúng ta chạm vào nó, chúng ta sẽ bị đốt cháy."

Lục Khuyết nhìn cô, ánh mắt phức tạp.

"Tôi không thể làm điều đó.

Hệ Thống của tôi sẽ ngăn cản tôi tự hủy.

Nhưng em có thể."

Tiểu Nhàn sững sờ.

"Em?"

"Có," Lục Khuyết nói, giọng điệu không thay đổi.

"Em có trực giác sắc bén.

Em có thể cảm nhận được dòng chảy của thời gian tốt hơn tôi.

em không bị ràng buộc bởi Hệ Thống như tôi."

Tiểu Nhàn hít một hơi sâu, rồi bước tới vị trí cảm biến.

"Làm đi," cô nói, giọng kiên định, dù tay cô run rẩy.

"Nếu đó là cách duy nhất."

Lục Khuyết kích hoạt kỹ năng "Mắt Thần" lần nữa, chỉ ra chính xác điểm cần tấn công.

"Bây giờ," anh nói.

Tiểu Nhàn đặt tay lên cảm biến.

Ngay lập tức, một luồng năng lượng mạnh mẽ bắn ra từ thiết bị, đánh vào cơ thể cô.

Gương mặt cô tái mét, những giọt mồ hôi lăn dài xuống má.

Thời gian trên cổ tay cô bắt đầu giảm nhanh chóng: -1 năm, -2 năm, -5 năm...

Lục Khuyết đứng nhìn, tim anh thắt lại.

Anh muốn lao tới, muốn cứu cô, nhưng anh biết rằng nếu anh làm vậy, mọi thứ sẽ sụp đổ.

Anh phải để cô làm điều đó.

Anh phải để cô hy sinh một phần cuộc đời mình để mở đường cho anh.

Tiểu Nhàn gào thét, nhưng không phải vì nỗi đau thể xác, mà vì sự mất mát.

Cô cảm nhận được từng giây phút của cuộc đời mình đang tan biến, như cát chảy qua kẽ tay.

Nhưng cô không rút tay ra.

Cô nhìn vào Lục Khuyết, ánh mắt đầy sự tin tưởng và hy vọng.

Và rồi, cảm biến phát ra một tiếng nổ nhỏ, và tắt ngấm.

Lục Khuyết chạy tới, ôm lấy Tiểu Nhàn khi cô ngã xuống.

Đồng hồ trên cổ tay cô đã giảm đi 8 năm.

Cô nhìn Lục Khuyết, ánh mắt phức tạp: có sự biết ơn, nhưng cũng có sự nghi ngờ sâu sắc.

"Ngươi đã tính toán trước điều đó?" cô hỏi, giọng yếu ớt.

Lục Khuyết cười nhạt, một nụ cười đầy đắng chát.

Nhưng tôi biết rằng, để phá vỡ một hệ thống hoàn hảo, đôi khi ngươi phải tạo ra một sự hỗn loạn.

Và ngươi phải sẵn sàng trả giá."

Đột nhiên, Hệ Thống của Lục Khuyết hiển thị một thông báo mới, màu đỏ tươi, nhấp nháy như máu:

*[Nhiệm vụ đặc biệt: "Hy Sinh".

Hoàn thành.

Phần thưởng: +10 năm thời gian.

Cảnh báo: Giám Sát Viên 001 đã phát hiện sự bất thường.

Kịch bản đang thay đổi.]*

Lục Khuyết nhìn vào thông báo, rồi nhìn vào Tiểu Nhàn đang nằm trong vòng tay anh.

Anh biết rằng đây chỉ là bước đầu tiên.

Giám Sát Viên 001 không phải là kẻ thù duy nhất.

Và hệ thống "Thiên Đạo" không muốn anh thắng.

Nó muốn anh trải nghiệm đủ nỗi đau, để trở thành một viên pin vĩnh cửu cho nó.

Anh nhìn vào bóng tối phía trước, nơi mà Bạch Thanh Y đang chờ đợi.

Và trong sâu thẳm tâm trí anh, giọng nói của Tử Cốt vang lên một lần nữa, nhưng lần này, nó không còn là một lời cảnh báo, mà là một lời hứa.

*"Anh ơi, em đã tìm ra cách để phá hủy đồng hồ.

Nhưng nó sẽ giết anh."*

Lục Khuyết nhắm mắt lại, hít một hơi sâu.

Khi anh mở mắt ra, đôi mắt anh không còn sự do dự.

Chỉ còn lại sự quyết tâm lạnh lùng.

"Vậy thì," anh thì thầm, "chúng ta sẽ cùng chết.

Nhưng trước khi chết, chúng ta sẽ đốt cháy cả hệ thống này."

Anh đứng dậy, nâng Tiểu Nhàn lên.

Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu."

Và trong khoảnh khắc đó, Lục Khuyết cảm thấy một sự hiện diện khác, một cái gì đó lớn lao và cổ xưa, đang quan sát anh từ bên ngoài thời gian.

Đó không phải là Giám Sát Viên 001.

Đó là ý thức tập thể của những linh hồn đã chết, những người đã trở thành nhiên liệu cho hệ thống.

Và họ đang đói.

Họ đang nhìn anh, với ánh mắt đầy hận thù và khao khát.

Và họ đang chờ đợi anh bước vào cái bẫy cuối cùng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập