Chương 17
Cô hét lên, cố gắng giữ lại thứ gì đó đang biến mất, nhưng ánh sáng nóng rát như lửa đốt da thịt.
Trong khoảnh khắc im lặng chết chóc, một tiếng "Bíp" lạnh lùng vang lên trong đầu Lục Khuyết.
*Hệ thống: 'Thọ Mệnh Kinh Tế' đã được kích hoạt.
Người dùng đang ở trạng thái 'Sắp Chết'.*
Lục Khuyết mở mắt.
Không phải từ giấc ngủ, mà từ vực thẳm của sự quên lãng.
Mùi hôi thối của cống rãnh và mùi máu tanh nồng nặc xông vào mũi anh, kích thích những ký ức đau đớn nhất trỗi dậy.
Anh nhìn xuống cổ tay mình.
Đồng hồ đếm ngược đang hiển thị con số đỏ chót: 00:05:00.
Chỉ còn năm phút nữa là anh sẽ hóa thành tro bụi, giống như những gì đã xảy ra trong kiếp trước.
Nhưng lần này, thứ gì đó đã thay đổi.
Tiểu Nhàn, em gái anh, đang quỳ gối bên cạnh xác của một con thú hoang cấp thấp.
Những hạt sáng — thời gian sống — đang bị hút mạnh mẽ vào cơ thể cô bé.
Cô gào thét, nước mắt rơi xuống, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì đau đớn.
Cơ thể cô đang phồng lên, da thịt nứt nẻ, ánh sáng xộc vào mạch máu như axit.
"Em ơi!" Lục Khuyết lao tới, nhưng cơ thể anh nặng trĩu, như bị vô hình trói buộc.
Anh nhớ rõ cảnh này.
Trong kiếp trước, anh đã không thể làm gì.
Anh đã đứng nhìn Tử Cốt hấp thụ quá nhiều thời gian cùng lúc, dẫn đến sự sụp đổ của hệ thống năng lượng bên trong cô, và cô đã chết ngay trước mặt anh, trở thành một cái xác không hồn trước khi hóa tro.
Lần này, anh sẽ không để điều đó xảy ra.
Lục Khuyết gạt bỏ nỗi sợ hãi, dùng toàn bộ sức mạnh còn lại của cơ thể C-rank yếu ớt để lao tới.
Anh đặt tay lên vai cô bé, không phải để an ủi, mà để ngắt kết nối.
"Hệ thống, hủy bỏ quá trình hấp thụ!" anh gầm lên trong tâm trí.
*Hệ thống: Không thể hủy bỏ.
Năng lượng đã được cam kết.
Nếu ngừng lại, người dùng sẽ bị phản tác dụng, mất đi 50% thời gian hiện có.*
Lục Khuyết nhíu mày.
Một cái bẫy.
Hệ thống muốn anh chọn: để em gái chết vì quá tải, hoặc tự mình hy sinh một nửa mạng sống.
Trong kiếp trước, anh đã chọn để cô hấp thụ, nghĩ rằng đó là cách duy nhất để cô sống sót, nhưng kết quả là thảm họa.
Lần này, anh sẽ chơi theo luật của chúng.
"Tiểu Nhàn, nghe anh nói," Lục Khuyết nói, giọng trầm ổn, che giấu sự run rẩy trong lòng.
"Đừng kháng cự.
Giữ lấy nó."
Tiểu Nhàn nhìn anh, đôi mắt đen láy đầy hoảng loạn.
anh không sao chứ?
Đồng hồ của anh..."
"Đừng lo," Lục Khuyết mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng mà anh đã luyện tập trong hàng ngàn đêm mất ngủ.
"Anh có kế hoạch."
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy của thời gian.
Anh không thể ngăn cản việc hấp thụ, nhưng anh có thể điều hướng nó.
Anh nhớ lại những gì Giám Sát Viên 001 đã nói: *Nỗi đau là nguồn năng lượng.* Hệ thống không chỉ đếm thời gian, nó còn đo lường cảm xúc.
Nếu anh có thể tạo ra một cú sốc cảm xúc đủ lớn, anh có thể làm nhiễu loạn dòng chảy.
Lục Khuyết cào vào da cổ tay mình, làm chảy máu.
Máu nhỏ xuống, hòa lẫn với ánh sáng.
"Đau," anh thì thầm.
Không phải vì vết thương, mà vì sự bất lực đang quay trở lại.
Nhưng anh không dừng lại.
Anh cào sâu hơn, khiến Tiểu Nhàn la lên.
"Nghỉ đi, anh!" cô bé hét lên.
"Không," Lục Khuyết đáp, mắt mở to, ánh mắt sắc lẹm như dao cùn.
"Nếu em chết, anh sẽ giết cả thế giới này.
Và lần này, anh sẽ bắt đầu từ chính bản thân anh."
Tiếng "Bíp" thứ hai vang lên.
Đồng hồ của Lục Khuyết dừng lại ở 00:04:59.
Không giảm.
Không tăng.
Nó đứng yên.
Tiểu Nhàn lùi lại, lưng áp vào tường ẩm mốc.
"Ngươi là ma quỷ," cô thì thầm, giọng run rẩy.
"Ma quỷ không được phép sống lại."
Lục Khuyết bước tới.
Mỗi bước chân đều nặng trĩu.
Hệ thống đưa ra thông báo: *[Nhiệm vụ khẩn cấp: Thu thập 1000 Giây Phút trong vòng 10 phút.
Phần thưởng: Kỹ năng F-rank 'Thấy Hình'.
Phần thưởng thất bại: Mất 10 năm tuổi thọ.]*
Anh nhìn vào đồng hồ của Tiểu Nhàn.
Con số đang giảm nhanh chóng, nhưng chậm hơn bình thường.
Sự can thiệp của anh đã tạo ra một khoảng trống nhỏ, một khe hở trong luật lệ của Hệ thống.
Nhưng khe hở đó sẽ không tồn tại lâu.
"Ma quỷ?" Lục Khuyết cười nhạt.
"Nếu ma quỷ có thể cứu em, thì anh sẽ là ma quỷ vĩ đại nhất."
Tiểu Nhàn lắc đầu, nước mắt rơi xuống.
"Không phải vậy, anh.
Em cảm thấy...
em cảm thấy có thứ gì đó đang nhìn chúng ta.
Từ bên trong đồng hồ."
Lục Khuyết cứng người.
Anh cũng cảm thấy nó.
Một sự hiện diện lạnh lẽo, tò mò, và hung ác.
Đó là ý thức tập thể của những người đã chết.
Họ không muốn anh thắng.
Họ muốn anh trải nghiệm nỗi đau của họ.
Họ muốn anh trở thành một phần của họ.
"Đừng sợ," Lục Khuyết nói, mặc dù tim anh đập thình thịch.
"Chúng ta sẽ ra khỏi đây.
Và khi ra ngoài, anh sẽ tìm cách phá hủy thứ đó."
Tiểu Nhàn nhìn anh, ánh mắt đầy nghi ngờ.
Cô biết anh đang nói dối.
Cô luôn nghi ngờ những thay đổi đột ngột ở anh.
Nhưng cô cũng biết, nếu không có anh, cô sẽ chết trong con hẻm tối tăm này.
"Được," cô nói, đứng dậy, chân vẫn còn run rẩy.
"Nhưng nếu anh làm hại em, anh sẽ không bao giờ được gặp lại Bạch Thanh Y."
Lục Khuyết nhíu mày.
Bạch Thanh Y.
Người yêu kiếp trước.
Người phụ nữ mà anh đã hứa sẽ bảo vệ, nhưng cuối cùng lại là người đầu tiên chết dưới tay anh, vì anh đã quá tham lam thời gian để cứu Tử Cốt.
"Em nói gì?" anh hỏi, giọng lạnh như băng.
"Anh biết mà," Tiểu Nhàn nói, ánh mắt sắc bén.
"Anh luôn nghĩ về cô ấy.
Ngay cả khi em đang chết."
Lục Khuyết không trả lời.
Anh quay người, nhìn về phía cuối con hẻm.
Bóng tối đang dày đặc hơn.
Và từ bóng tối đó, tiếng bước chân nặng nề vang lên.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ cuối con hẻm.
Ba bóng người xuất hiện.
Là các tay săn mồi cấp D-rank, thuộc băng nhóm "Huyết Lang".
Họ đã nghe tiếng hét của Tiểu Nhàn và mùi máu tươi.
"Ồ, xem này," đầu mục băng nhóm cười khẩy, tay cầm một thanh đao dài, trên lưỡi đao khắc chữ 'Thọ'.
"Con nhóc này và...
Anh kia là ai?
Thật là một bữa ăn nhẹ ngon lành."
Lục Khuyết nhìn họ.
Anh nhớ mặt họ.
Trong kiếp trước, ba người này đã bắt cóc Tử Cốt, dùng cô làm mồi để dụ anh ra, và sau đó, họ đã giết cô trước mặt anh.
Nỗi hận đó đã ăn mòn tâm trí anh suốt cả một kiếp người.
"Rời đi," Lục Khuyết nói, giọng không chút cảm xúc.
"Các người không đủ mạnh để đối phó với chúng tôi."
Đầu mục băng nhóm cười lớn, tiếng cười vang vọng trong con hẻm hẹp.
"Không đủ mạnh?
Anh nghĩ anh là ai?
Một kẻ sắp chết?
Đồng hồ của anh chỉ còn vài phút.
Chúng ta sẽ lấy hết thời gian của anh, và của cô nhóc này."
Hai tên còn lại tiến lại gần, tay cầm những thanh kiếm ngắn, ánh mắt tham lam nhìn vào đồng hồ của Tiểu Nhàn.
Lục Khuyết hít một hơi sâu.
Anh không thể chiến đấu công khai.
Cơ thể anh quá yếu.
Nhưng anh có ký ức.
Anh biết điểm yếu của họ.
Anh biết cách di chuyển của họ.
Và anh có Hệ thống, dù nó đang cố gắng giết anh.
"Tiểu Nhàn, chạy đi," anh nói, không nhìn cô.
"Anh định làm gì?" cô hỏi, giọng run rẩy.
"Anh sẽ mua thời gian cho em," Lục Khuyết đáp.
"Chạy về phía trước.
Đừng quay lại."
Tiểu Nhàn do dự một giây, rồi cô quay người, chạy vào bóng tối.
Lục Khuyết mỉm cười.
Đó là điều anh muốn.
Cô phải sống.
Dù bằng mọi cách.
Đầu mục băng nhóm hét lên: "Đừng để cô ta chạy!
Giết nó!"
Ba người lao tới.
Lục Khuyết đứng yên, mắt nhìn chằm chằm vào người đầu mục.
Anh nhớ lại cú chém của hắn trong kiếp trước.
Nó nhắm vào cổ anh, nhưng lệch một chút sang trái.
Anh có thể né nó.
Lục Khuyết cúi người, tránh cú chém tiếp theo, rồi dùng khuỷu tay đập mạnh vào khớp gối kẻ đầu mục.
*Rắc!* Xương gãy.
Kẻ đầu mục gục xuống, hét lên đau đớn.
Hai tên còn lại hoảng loạn, nhưng chưa kịp phản ứng, Lục Khuyết đã lao tới.
Anh không dùng võ công cao siêu, mà dùng sự tàn độc của kiếp trước kết hợp với sự chính xác tuyệt đối của Hệ thống.
Anh nắm lấy cổ tay một tên, vặn mạnh, làm gãy xương cổ tay hắn, rồi dùng chính thanh kiếm của hắn đâm vào bụng tên còn lại.
Máu bắn ra, nhuộm đỏ quần áo anh.
Mùi tanh nồng nặc.
Lục Khuyết không dừng lại.
Anh lao tới người đầu mục đang nằm trên đất, đặt chân lên ngực hắn, và dùng dao của mình cắt vào cổ tay hắn.
"Thời gian của ngươi," anh nói, giọng lạnh lẽo.
"Thuộc về anh."
Ánh sáng từ đồng hồ của kẻ đầu mục bắt đầu chảy vào đồng hồ của Lục Khuyết.
Con số tăng lên.
00:05:00...
00:06:00...
00:07:00...
Nhưng rồi, một cảm giác kỳ lạ xâm chiếm cơ thể anh.
Không phải là sức mạnh, mà là nỗi đau.
Nỗi đau của kẻ đang chết.
Nỗi đau của sự sợ hãi.
Nỗi đau của sự hối hận.
Hệ thống vang lên: *[Nhiệm vụ hoàn thành.
Phần thưởng: Kỹ năng F-rank 'Thấy Hình'.
Cảnh báo: Người dùng đang hấp thụ nỗi đau của nạn nhân.
Mức độ chịu đựng: 10%.]*
Lục Khuyết rên lên, đầu óc quay cuồng.
Anh nhìn vào không gian xung quanh.
Và rồi, anh thấy chúng.
Những bóng người mờ ảo, khóc lóc, gào thét, xung quanh anh.
Đó là những linh hồn của những người đã chết oan.
Họ đang nhìn anh, với ánh mắt đầy hận thù và khao khát.
"Chúng tôi đói," một giọng nói vang lên từ khắp nơi.
"Cho chúng tôi ăn."
Lục Khuyết nhắm mắt lại, cố gắng đẩy những giọng nói đó ra.
Anh không thể để chúng xâm chiếm tâm trí mình.
Anh phải giữ vững lý trí.
Tiểu Nhàn nhìn anh, rồi nhìn vào ba người bạn băng nhóm đang bị đóng băng, mắt mở to, miệng há hốc.
Cô không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Nhưng cô hiểu một điều: người đàn ông trước mặt cô không còn là con người bình thường, cũng không hoàn toàn là quái vật.
Cô gật đầu, chậm rãi.
"Có."
Lục Khuyết mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn.
"Em đã hiểu chưa?"
Tiểu Nhàn lắc đầu.
"Em không hiểu.
Nhưng em biết, anh đang thay đổi.
Và em không biết liệu đó có phải là điều tốt hay không."
Lục Khuyết nhìn vào đồng hồ của mình.
Con số đang tăng lên, nhưng chậm hơn trước.
Và anh thấy một thứ gì đó khác.
Một ký hiệu nhỏ, hình chiếc mắt, đang hiện lên ở góc màn hình đồng hồ.
*Giám Sát Viên 001 đang quan sát.*
Lục Khuyết nhìn về phía bóng tối, nơi Tiểu Nhàn đã biến mất.
Anh biết cô sẽ không chết.
Nhưng anh cũng biết, cuộc chiến mới chỉ vừa bắt đầu.
Và kẻ thù thực sự của anh không phải là những tên săn mồi, mà là chính Hệ thống, và là phiên bản tương lai độc ác của chính anh.
Anh bước tới, bước đi trong biển máu và nỗi đau.
Và trong sâu thẳm tâm trí anh, một giọng nói khác vang lên.
Giọng nói của Tử Cốt.
*"Anh ơi, em đã tìm ra cách để phá hủy đồng hồ.
Nhưng nó sẽ giết anh."*
Lục Khuyết dừng bước.
Anh nhìn lên bầu trời xám xịt, nơi không có mặt trời, chỉ có những đám mây đen dày đặc.
"Vậy thì," anh thì thầm, "chúng ta sẽ cùng chết."
Và rồi, anh tiếp tục bước đi, hướng về phía nơi mà Bạch Thanh Y đang chờ đợi.
Một người phụ nữ với nụ cười bí ẩn, và một con dao giấu sau lưng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận