Chương 16

Hơi thở của Lục Khuyết ngắt quãng, từng hơi thở vào ra đều mang theo vị kim loại tanh tưởi của máu.

Anh không nhìn thấy máu chảy từ miệng mình, nhưng anh cảm nhận được nó.

Nóng,黏, và ngọt ngào một cách ghê tởm.

Đó là mùi vị của sự sống đang bị rút cạn.

Trên cổ tay trái, chiếc đồng hồ đếm ngược phát ra ánh sáng xanh nhạt, lạnh lẽo như băng giá.

Những con số đỏ rực nhảy múa điên cuồng, không còn tuân theo nhịp điệu sinh học bình thường mà đang lao xuống với tốc độ của một viên đạn bắn ngược thời gian.

Mỗi giây trôi qua là một lát cắt nhỏ trên linh hồn anh.

Lục Khuyết cắn chặt hàm răng, nghiến đến mức xương hàm kêu lạo xạo.

Anh không hét lên.

Trong thế giới này, tiếng hét chỉ là tiếng chuông báo hiệu cho những kẻ săn mồi.

Anh im lặng, chịu đựng sự xé thịt bằng nội tâm, trong khi bên ngoài hầm chứa, tiếng bước chân nặng nề của Ám Tử và thuộc hạ đang dần tiến lại gần.

*“Cảnh báo: Mức độ hao mòn thể chất vượt quá 40%.

Chức năng thị giác suy giảm.

Chức năng vận động giảm 15%.”*

Giọng nói cơ giới của Hệ Thống vang lên trong đầu, lạnh lùng và vô cảm.

Nó không quan tâm đến nỗi đau của anh.

Nó chỉ quan tâm đến dữ liệu.

Lục Khuyết nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.

Anh biết rõ quy luật này.

Kiếp trước, anh đã chết vì kiệt sức, vì cố gắng giữ mạng cho cả một nhóm người vô dụng.

Lần này, anh không để điều đó xảy ra.

Nhưng cái giá phải trả vẫn luôn hiện hữu.

Tiểu Nhàn, cô bé đang nép vào góc tường, đôi mắt tròn xoe nhìn anh.

Ánh mắt đó không còn là sự sợ hãi thuần túy như lúc đầu.

Nó pha trộn giữa sự tò mò, kinh hãi và một chút gì đó giống như sự tôn trọng dành cho một kẻ mạnh mẽ đang tự hủy hoại bản thân.

anh ổn chứ?” Tiếng nói nhỏ bé của cô bé vang lên, run rẩy.

Lục Khuyết mở mắt, nhìn chằm chằm vào bóng tối phía trước.

Anh không trả lời ngay.

Anh cần tập trung.

Anh cần kiểm soát.

Nếu anh để nỗi sợ hãi len lỏi vào ý thức, Hệ Thống sẽ lợi dụng nó.

Và Giám Sát Viên 001 đang chờ đợi khoảnh khắc yếu đuối đó.

“Đóng cửa lại,” Lục Khuyết ra lệnh, giọng nói khàn đặc, như tiếng ma sát của đá trên đá.

“Và đừng nhìn vào đồng hồ của anh.”

Tiểu Nhàn遵从 lệnh, nhanh chóng kéo tấm vải dày che kín lỗ hổng nhỏ trên trần hầm.

Ánh sáng xám xịt của bình minh giả tạo bị chặn đứng, chỉ còn lại bóng tối dày đặc và mùi ẩm mốc của đất đá.

Trong bóng tối, tiếng tim đập của Lục Khuyết trở nên lớn hơn, vang vọng như tiếng trống chiến trường.


###

Ám Tử bước vào, hai tay dang rộng, chuẩn bị kích hoạt kỹ năng “Tán Vong”.

Không khí xung quanh bắt đầu rung động, những lưỡi dao vô hình hiện ra, sáng lóa dưới ánh sáng yếu ớt.

Lục Khuyết không chạy.

Anh đứng yên, chờ đợi.

*“Kích hoạt kỹ năng: Bạch Vong,”* anh thầm nghĩ.

Hệ Thống lập tức phản hồi.

Một luồng năng lượng đen kịt bùng nổ từ cơ thể anh, không hướng về phía Ám Tử, mà hướng về chính không gian xung quanh.

Kỹ năng này không gây sát thương trực tiếp.

Nó trích xuất thời gian từ môi trường, từ chính năng lượng của kẻ thù đang tập trung.

Ám Tử cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu.

Những lưỡi dao vô hình của hắn bắt đầu mờ dần, năng lượng bị hút mất.

Hắn kinh ngạc, lùi lại một bước.

“Cái gì?!”

Lục Khuyết lao tới.

Không phải để tấn công, mà để né tránh.

Anh trượt qua chân Ám Tử, tay phải vung dao găm, cắt vào gân kheo của hắn.

Không sâu, chỉ đủ để làm hắn mất thăng bằng.

Ám Tử gầm lên, quay người, vung tay đánh một cú đấm mạnh vào lưng Lục Khuyết.

Lực lượng khủng khiếp khiến anh bay ra, đập vào tường, xương sườn kêu lên những tiếng nứt vỡ kinh hoàng.

Máu phun ra từ miệng anh.

Đồng hồ đếm ngược trên cổ tay giảm xuống một cách thảm khốc:

Một ngày.

Anh vừa đánh đổi một ngày sống để gây thương tích cho Ám Tử.

“Ngươi tự tìm chết!” Ám Tử gầm lên, bước tới, ánh mắt đầy sát khí.

Lục Khuyết nằm trên sàn, thở hổn hển.

Anh nhìn lên, nhìn thấy bóng dáng của Ám Tử đang tiến lại gần.

Nhưng anh không sợ.

Anh đang tính toán.

*“Giám Sát Viên 001, ngươi muốn xem tôi chết phải không?”* Lục Khuyết nghĩ trong đầu.

*“Vậy thì hãy xem tôi sống.”*

Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào Hệ Thống.

Anh không yêu cầu thêm sức mạnh.

Anh yêu cầu một sự thật.

*“Hệ Thống, hiển thị thông tin về nguồn gốc của Ám Tử.”*

Hệ Thống im lặng một giây.

Rồi một dòng chữ hiện ra:

*“Ám Tử: Cấp C-rank.

Nguồn gốc thời gian: Trích xuất từ 300 nạn nhân vô tội.

Điểm yếu: Gân kheo trái bị tổn thương từ trận chiến năm ngoái.

Tỷ lệ thành công khi tấn công vào điểm yếu: 85%.”*

Lục Khuyết mở mắt.

Anh không cần sức mạnh.

Anh cần thông tin.

Và thông tin là thứ duy nhất mà Giám Sát Viên 001 không thể lấy đi.


###

Họ rời khỏi hầm chứa, bước vào ánh sáng xám xịt của bình minh.

Không khí lạnh lẽo, nhưng nó không còn đáng sợ như trước.

Lục Khuyết đi chậm, mỗi bước chân đều là một cuộc chiến với bản thân.

Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên từ phía sau.

Không phải từ Ám Tử.

Mà từ không khí xung quanh.

*“Làm tốt lắm, Lục Khuyết.”*

Lục Khuyết dừng bước.

Anh quay lại, nhìn vào khoảng không.

Không có ai ở đó.

Nhưng anh cảm nhận được sự hiện diện của Giám Sát Viên 001.

*“Ngươi đã học được một bài học quý giá,”* giọng nói tiếp tục, đầy vẻ hài lòng.

*“Nỗi đau là nguồn năng lượng.

Và ngươi...

ngươi đang trở thành một pin tuyệt vời.”*

Lục Khuyết nhíu mày.

Anh nhìn vào đồng hồ trên cổ tay.

Con số đang giảm, nhưng đột nhiên, nó dừng lại.

Nó không giảm nữa.

Nó đứng yên.

Lục Khuyết kinh hoàng.

Anh nhìn xung quanh.

Tiểu Nhàn cũng nhìn anh, ánh mắt đầy lo lắng.

anh sao vậy?” cô bé hỏi.

Lục Khuyết không trả lời.

Anh nhìn vào đồng hồ, nhìn vào con số đứng yên đó.

Và anh nhận ra một sự thật kinh hoàng.

Hệ Thống không muốn anh chết.

Nó muốn anh sống.

Sống trong nỗi đau, trong sự kiểm soát, và trong sự phụ thuộc vĩnh cửu.

Và giờ đây, đồng hồ của anh đã ngừng đếm ngược.

Không phải vì anh đã chiến thắng.

Mà vì anh đã trở thành một phần của nó.

Lục Khuyết nhìn về phía chân trời, nơi bóng dáng của Bạch Thanh Y đang mờ ảo trong sương mù.

Cô ấy đang nhìn anh, với một nụ cười đầy bí ẩn.

Một nụ cười mà anh biết, sẽ không bao giờ là sự chào đón.

Và trong sâu thẳm tâm trí anh, một giọng nói khác vang lên.

Giọng nói của Tử Cốt.

*“Anh ơi, em đã tìm ra cách để phá hủy đồng hồ.

Nhưng nó sẽ giết anh.”*

Lục Khuyết nhắm mắt lại.

Anh không biết phải làm gì.

Anh chỉ biết rằng, cuộc chơi mới vừa bắt đầu.

Và lần này, kẻ thù không phải là Ám Tử, hay bất kỳ ai khác.

Kẻ thù là chính anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập