Chương 30
Không khí trong hang động cũ của kẻ săn mồi Cấp C nồng nặc mùi ozone và mùi máu khô, một hương vị quen thuộc đến ghê tởm đối với một người đã từng bước qua hàng ngàn xác chết như anh.
Hắn quỳ gối bên cạnh xác kẻ thù đang dần hóa tro bụi, tay vẫn giữ chặt chiếc mặt nạ đồng lạnh ngắt mà hắn vừa giật khỏi đầu đối thủ.
Trên cổ tay hắn, đồng hồ đếm ngược vẫn tiếp tục nhịp đập đều đặn, nhưng con số hiện lên lại khiến trái tim anh thắt lại.
*00:45:30* giảm xuống *00:45:29*.
Theo quy luật của "Thọ Mệnh Kinh Tế", khi một kẻ thù bị giết, lượng thời gian còn lại trên đồng hồ của họ sẽ được chuyển giao cho người chiến thắng.
Đó là luật chơi cơ bản, là nền tảng của sự tồn tại trong Đại Lục Huyền Hư.
Nhưng lần này, không có dòng năng lượng xanh lá nào tuôn chảy vào cơ thể Lục Khuyết.
Không có cảm giác ấm áp, no đầy mà hắn đã trải qua vô số lần trong kiếp trước.
Chỉ có sự trống rỗng.
Một khoảng chân không lạnh lẽo hút lấy sinh lực của anh.
Hắn cúi xuống, nhìn chăm chú vào đống tro tàn.
Giữa những mảnh vụn than đen, một vật thể nhỏ bé, lấp lánh ánh kim loại tối màu vẫn còn nguyên vẹn.
Đó không phải là đồng hồ đếm ngược của kẻ săn mồi.
Đó là một chiếc chìa khóa, hoặc chính xác hơn, là một mảnh vỡ của một thứ gì đó lớn hơn, phức tạp hơn nhiều so với những gì Hệ Thống 'Thiên Đạo' từng tiết lộ.
*[HỆ THỐNG: CẢNH BÁO.
PHÁT HIỆN VẬT PHẨM CẤM KỴ.
KHÔNG ĐƯỢC CHẠM VÀO.
TIẾP CẬN SẼ GÂY RA SỰ MẤT CÂN BẰNG NĂNG LƯỢNG VÀ KÍCH HOẠT CƠ CHẾ TỰ VỆ CỦA HỆ THỐNG.]*
Giọng nói máy móc vang lên trong đầu Lục Khuyết, gấp gáp hơn bình thường.
Hắn nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng, đầy mỉa mai.
"Cấm kỵ?" anh thì thầm, giọng nói vang vọng trong hang động im lìm.
"Hệ Thống sợ hãi một mảnh kim loại?
Hay nó sợ hãi những gì mà mảnh kim loại này đại diện?"
Trong kiếp trước, Lục Khuyết đã chết vì tin tưởng vào những quy tắc rõ ràng.
Anh đã nghĩ rằng nếu anh đủ mạnh, anh có thể mua được thời gian, mua được sự sống cho Tử Cốt và Bạch Thanh Y.
Nhưng sự thật là, Hệ Thống không bao giờ cho phép một cá nhân tích lũy quá nhiều quyền lực.
Nó cần sự hỗn loạn, cần nỗi đau liên tục để duy trì nguồn năng lượng.
Và bây giờ, với ký ức của một người đã chết, anh nhận ra rằng những "quy tắc" đó chỉ là những sợi dây xích vô hình, được thiết kế để giữ con người trong vòng xoáy nô lệ vĩnh cửu.
Hắn đưa tay ra, ngón tay run nhẹ khi chạm vào mảnh kim loại.
Lạnh hơn cả băng giá của Bắc Cực.
Khi tiếp xúc, một luồng điện xanh lè chạy dọc theo cánh tay anh, không phải là năng lượng thời gian thông thường, mà là một thứ gì đó cổ xưa, hỗn độn.
Hình ảnh loáng thoáng hiện ra trong đầu anh: những khuôn mặt khóc lóc, những tiếng hét đau đớn, và một giọng nói vang vọng từ khắp nơi: *"Chúng tôi là những người đã chết.
Chúng tôi là nền móng của thế giới này."*
Lục Khuyết rùng mình, nhưng không rút tay lại.
Hắn nắm chặt mảnh kim loại, cảm nhận sự rung động dữ dội truyền vào lòng bàn tay.
Đây không phải là chiến thắng.
Đây là sự khởi đầu của một cuộc nổi dậy.
Và nếu Hệ Thống muốn anh trở thành "Ma Đầu", thì anh sẽ cho nó thấy ý nghĩa thực sự của từ đó.
Điểm sáng dẫn anh đến một cánh cửa sắt gỉ sét, nằm sâu trong một tòa nhà bỏ hoang.
Cánh cửa đó giống hệt cánh cửa mà anh đã mở trong chương trước, nhưng lần này, nó không mở hé.
Nó đóng chặt, với một khóa an ninh phức tạp phát ra ánh sáng đỏ rực.
Lục Khuyết đưa mảnh kim loại ra.
Nó rung lên mạnh mẽ, như thể đang nhận ra chủ nhân của mình.
Hắn áp mảnh kim loại vào khóa an ninh.
Một tiếng "cạch" vang lên, và khóa an ninh vỡ tan.
Cánh cửa mở ra, hé lộ một căn phòng nhỏ, tối om.
Bên trong, chỉ có một chiếc ghế đá, và trên đó, một người đàn ông ngồi đó.
Hắn mặc bộ đồ trắng tinh tươm, tương phản hoàn toàn với sự xuống cấp xung quanh.
Trên cổ tay hắn, không có đồng hồ đếm ngược.
Thay vào đó, là một vòng đeo tay bằng vàng, khắc đầy những ký tự lạ lùng.
Giám Sát Viên 001.
Lục Khuyết cảm thấy máu trong người mình đông lại.
Hắn đã gặp hắn ta trong kiếp trước, nhưng chỉ qua màn hình truyền hình.
Giờ đây, hắn đang đứng trước mặt anh, với một nụ cười nhẹ nhàng, đầy từ bi.
"Chào mừng trở lại, Lục Khuyết," Giám Sát Viên 001 nói, giọng nói ấm áp, như của một người cha.
"Anh đã đến sớm hơn dự kiến.
Nhưng không sao.
Chúng ta có rất nhiều thời gian để nói chuyện."
"Thời gian?" Lục Khuyết cười nhạt, tay rút ra thanh kiếm năng lượng từ không gian lưu trữ.
"Anh nghĩ tôi đến đây để trò chuyện?"
Giám Sát Viên 001 lắc đầu, vẻ mặt tiếc nuối.
"Anh vẫn chưa hiểu, Lục Khuyết.
Hệ Thống không phải là kẻ thù.
Nó là người bảo vệ.
Nó bảo vệ con người khỏi chính bản thân mình.
Nỗi đau, sự hối hận, sự sợ hãi...
đó là những thứ duy nhất khiến con người trở nên hoàn hảo.
Và anh, với ký ức của một người đã chết, là ví dụ hoàn hảo nhất cho điều đó."
Lục Khuyết nhíu mày.
"Anh đang nói về việc biến tôi thành 'Pin'?"
"Pin?" Giám Sát Viên 001 cười khẽ.
"Từ ngữ thô lỗ.
Chúng tôi gọi đó là 'Sự Thăng Hoa'.
Khi một người trải qua đủ nỗi đau, họ sẽ đạt được sự giải thoát.
Họ sẽ trở thành một phần của Hệ Thống, vĩnh cửu, bất tử.
Và anh, Lục Khuyết, anh có tiềm năng lớn nhất để đạt được điều đó.
Nhưng trước hết, anh phải chọn."
Hắn đứng dậy, bước về phía Lục Khuyết.
"Chọn giữa việc cứu sống em gái và người yêu, hoặc cứu sống hàng triệu linh hồn đang bị giam cầm.
Anh không thể làm cả hai.
Đó là quy luật của sự hy sinh."
Lục Khuyết cảm thấy một cơn thịnh nộ bùng lên trong lồng ngực.
Hắn đã biết điều này.
Hắn đã biết từ khi anh trùng sinh.
Nhưng nghe nó được nói ra trực diện, từ chính miệng kẻ thù, khiến anh gần như mất kiểm soát.
"Anh nghĩ tôi sẽ chọn?" Lục Khuyết gầm lên, bước về phía Giám Sát Viên 001.
"Anh sẽ chọn," Giám Sát Viên 001 đáp, giọng nói lạnh lùng.
"Vì đó là bản chất của con người.
Luôn luôn phải chọn.
Và sự lựa chọn đó sẽ định hình nên số phận của anh."
Lục Khuyết rút kiếm, lao về phía trước.
Nhưng Giám Sát Viên 001 không hề di chuyển.
Hắn chỉ đưa tay ra, và một bức tường năng lượng đỏ đen xuất hiện, chặn đứng thanh kiếm của Lục Khuyết.
"Chưa đến lúc," Giám Sát Viên 001 nói.
"Anh cần hiểu rõ hơn về những gì anh đang đối mặt.
Hãy nhìn vào đây."
Hắn chỉ vào một chiếc gương lớn trên tường.
Lục Khuyết nhìn vào đó, và kinh hoàng nhận ra rằng, phản chiếu trong gương không phải là hình ảnh của anh.
Đó là hình ảnh của Bạch Thanh Y và Tử Cốt, đang bị giam cầm trong những chiếc lồng thời gian, đồng hồ của họ đang đếm ngược nhanh chóng.
"Chúng đang chờ anh," Giám Sát Viên 001 nói.
"Nhưng mỗi giây anh lãng phí ở đây, chúng sẽ gần chết hơn một chút.
Chọn đi, Lục Khuyết.
Chọn giữa tình yêu và sự thật."
Lục Khuyết nghiến răng, cảm thấy sự tuyệt vọng đang bao trùm lấy anh.
Hắn quay lại, nhìn vào Giám Sát Viên 001 với ánh mắt đầy thù hận.
"Anh nghĩ anh thắng?" Lục Khuyết thì thầm.
"Anh quên một điều.
Tôi không phải là người chơi bình thường nữa.
Tôi là người đã chết.
Và những người đã chết không sợ hãi cái chết."
Hắn rút mảnh kim loại ra, và áp nó vào ngực mình.
Một luồng năng lượng hỗn độn bùng nổ, phá vỡ bức tường năng lượng.
Giám Sát Viên 001 lùi lại, vẻ mặt kinh ngạc.
"Anh làm gì vậy?" hắn hét lên.
"Giết chết phiên bản tương lai của chính mình," Lục Khuyết đáp, giọng nói vang vọng trong căn phòng.
Và rồi, mọi thứ chìm vào bóng tối.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận