Chương 5
Nó rít lên, một âm thanh chói tai như kim loại bị cào xé, cắt ngang không khí tĩnh lặng của căn hộ tầng 14.
Dòng chữ *"0 đơn vị để duy trì sự ổn định"* tan rã thành những mảnh pixel vỡ vụn, nhường chỗ cho một thông báo lỗi đỏ chót, máu me: *[CẢNH BÁO: SUẤT NĂNG LƯỢNG BẤT THƯỜNG.
NGUỒN GỐC: LÝ MINH.
MỨC ĐỘ: VÔ HẠN.]*
Lý Minh nhướng mày, liếc nhìn dòng chữ đó như thể anh vừa đọc thấy một hóa đơn điện nước bị tính sai.
Nghe có vẻ lãng phí.
Tôi chỉ mới uống một ngụm trà," anh nói, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.
Anh quay sang Trần Nam, người đang cầm chặt cây gậy sắt, mồ hôi nhễ nhại trên trán.
"Nam, cậu có thấy cái gì không?
Hay đó chỉ là lỗi phần mềm của công ty quản lý tòa nhà?
Họ luôn tính phí dịch vụ mạng cao quá."
Trần Nam không cười.
Đôi mắt anh mở to, đồng tử co lại thành những chấm đen nhỏ.
"Minh, tắt nó đi.
Ngay bây giờ.
Không khí...
nó đang nặng trĩu.
Giống như trước khi có sấm sét, nhưng tệ hơn.
Tệ hơn nhiều."
Lý Minh phẩy tay, cố gắng tắt màn hình ảo bằng cử chỉ quen thuộc.
Nhưng ngón tay anh đi xuyên qua ánh sáng.
Dòng chữ đỏ vẫn treo lơ lửng, nhấp nháy với nhịp điệu của một trái tim đang bị đột quỵ.
*[SYSTEM ERROR.
REALITY INTEGRITY: 12%.
INITIATING EMERGENCY PROTOCOL.]*
"Ồ," Lý Minh lẩm bẩm.
"Protocol khẩn cấp.
Thường thì họ gửi một đội dọn dẹp, hoặc một lá thư cảnh cáo.
Nhưng lần này..." Anh cúi xuống, nhìn sàn nhà.
Gạch men trắng tinh đang xuất hiện những vết nứt nhỏ, không phải do va đập, mà như thể thực tại ở đó đang mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi.
"Có vẻ như hệ thống không muốn dọn dẹp.
Họ muốn xóa sổ."
Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía ngoài cửa sổ.
Không phải tiếng nổ của bom, mà là tiếng vỡ của kính cường lực khi nó gặp phải một áp lực vô hình.
Lý Minh bước đến ban công.
Dưới chân anh, thành phố không còn là những tòa nhà chọc trời sáng đèn.
Những con đường chính đang uốn cong, như thể có một bàn tay khổng lồ đang nhào nặn chúng như đất sét.
Xe cộ trôi dạt trên không trung, va vào nhau mà không tạo ra tiếng động, chỉ có những vệt ánh sáng xanh lịm lịm.
"Đây là gì?" Trần Nam hỏi, giọng run rẩy.
"Đây là kết quả của việc một con chuột bạch cố gắng cắn vỡ lồng sắt," Lý Minh đáp, nụ cười lười biếng hiện lên trên môi, nhưng đôi mắt anh thì lạnh như băng.
"Và bây giờ, những người quản lý trại đang cố gắng đốt cả trại để tiêu diệt chúng ta."
Anh quay lại, nhìn Trần Nam.
"Cậu còn nhớ quy tắc số một của thành phố này không?
Đừng bao giờ tin vào vẻ bề ngoài.
Và đừng bao giờ đứng yên khi sàn nhà bắt đầu nứt."
Trần Nam gật đầu, nắm chặt gậy.
"Vậy chúng ta đi đâu?"
Lý Minh chỉ vào vết nứt trên sàn nhà, nơi ánh sáng trắng xóa đang phun trào từ dưới sâu.
"Xuống dưới.
Nơi mà hệ thống nghĩ rằng không ai dám đặt chân đến.
Tầng hầm kỹ thuật.
Nếu thực tại đang sụp đổ từ trên xuống, thì có lẽ gốc rễ của nó nằm ở dưới."
Trước khi Lý Minh kịp đưa ra kế hoạch tiếp theo, không gian xung quanh đột ngột đóng băng.
Tiếng ồn từ phía trên tầng hầm biến mất.
Ngay cả hơi thở của Trần Nam cũng dừng lại.
Những giọt nước đọng trên trần nhà treo lơ lửng trong không khí, không rơi xuống.
Một bóng người xuất hiện trước mặt họ, bước đi trên không trung như thể trọng lực không tồn tại.
Đó là một người đàn ông cao ráo, mặc vest đen chỉnh tề, tóc chải mượt mà.
Khuôn mặt anh ta đẹp đẽ đến mức không tự nhiên, với những đường nét hoàn hảo như được khắc bằng laser.
Đôi mắt anh ta không có tròng trắng, chỉ toàn là một màu đen sâu thẳm, không đáy.
"Xin lỗi vì đã làm phiền," người đàn ông nói, giọng anh ta mượt mà như nhung, nhưng mang theo một sự đe dọa ngầm.
"Tôi là Người Săn Ký Ức.
Nhiệm vụ của tôi là đảm bảo rằng các biến số không ổn định, như anh, không làm hỏng thí nghiệm."
Lý Minh nhún vai, cố giữ vẻ bình thản.
"Thí nghiệm?
Anh đang nói về thành phố này?
Tôi nghĩ chúng ta gọi nó là 'nơi chúng ta sống'."
Người Săn Ký Ức cười, một nụ cười lạnh lùng, không chạm đến đôi mắt đen thẳm.
Anh thực sự tin rằng những gì anh trải qua là sống?
Hay chỉ là một chuỗi các phản ứng hóa học được lập trình sẵn để tạo ra ảo giác về ý thức?"
Trần Nam cố gắng di chuyển, nhưng cơ thể anh như bị đóng băng trong một khối băng vô hình.
Tôi không thể cử động!"
"Yên tâm," Người Săn Ký Ức nói.
"Anh ấy sẽ ổn.
Còn anh, Lý Minh.
Anh là một lỗi hệ thống.
Một bản sao thất bại.
Và tôi đây để sửa lỗi đó."
Lý Minh nhìn chằm chằm vào người đàn ông.
"Sửa lỗi bằng cách nào?
Hay xóa ký ức của tôi?"
"Đúng hơn là cả hai," Người Săn Ký Ức đáp.
Anh ta giơ tay ra, và một cây gậy đen, làm bằng một vật liệu mà Lý Minh không thể xác định, xuất hiện trong lòng bàn tay anh ta.
"Ký ức là nguồn gốc của ý chí.
Và ý chí là thứ duy nhất có thể phá vỡ hệ thống.
Vì vậy, tôi sẽ lấy nó đi."
Người Săn Ký Ức lùi lại, vẻ mặt hoảng loạn.
Máu chảy từ mũi anh ta, những mạch máu trên trán nổi lên xanh tím.
"Cấm không được mở!
Nếu Vạn Cổ Ma Giới tràn vào, Thành Phố Lồng sẽ sụp đổ!"
Lý Minh rút tay ra khỏi không khí, nơi anh vừa "chạm" vào ý thức của kẻ thù.
Trên lòng bàn tay anh, một vật thể nhỏ bé, đen ngòm, hình dạng giống như một chiếc chìa khóa bằng xương, đang nằm yên.
Nó lạnh toát, nhưng lại phát ra một nhịp đập nhẹ nhàng, đồng bộ với tim anh.
"Mà ai nói tôi muốn sụp đổ thành phố?" Lý Minh hỏi, nhìn vào chiếc chìa khóa.
"Tôi chỉ muốn tìm ra cách thoát ra.
Và nếu đây là chìa khóa..."
Anh nhìn về phía trước, nơi một cánh cửa vô hình đang hiện ra trong không khí, với một ổ khóa hình dạng khớp với chiếc chìa khóa trong tay anh.
"...thì có lẽ tôi nên thử mở nó."
Trần Nam cuối cùng cũng có thể cử động.
Anh ngã quỵ xuống, thở hổn hển.
"Minh, đừng làm điều đó!
Chúng ta không biết phía sau là gì!"
Lý Minh mỉm cười, nụ cười lười biếng, nhưng đầy quyết tâm.
"Chính xác.
Đó là lý do tại sao chúng ta phải vào.
Nếu chúng ta biết phía sau là gì, nó sẽ không còn là một bí ẩn nữa.
Và tôi ghét những thứ không còn bí ẩn."
Anh bước về phía cánh cửa vô hình.
Người Săn Ký Ức nằm gục trên sàn, bất tỉnh.
Những đường ống xanh lá cây xung quanh bắt đầu rung động mạnh mẽ, phát ra một âm thanh rè rè, như thể hệ thống đang chuẩn bị cho một sự kiện lớn.
Lý Minh đưa chiếc chìa khóa vào ổ khóa.
Nó xoay nhẹ, một tiếng "click" vang lên, rõ ràng và sắc bén, cắt ngang sự im lặng của tầng hầm.
Cánh cửa mở ra.
Và phía sau nó, không phải là bóng tối, cũng không phải là ánh sáng.
Mà là một khoảng trống trắng xóa, vô tận, nơi thời gian và không gian không còn ý nghĩa.
Và từ khoảng trống đó, một giọng nói vang lên, không phải từ một người, mà từ chính hệ thống thành phố:
*"Chào mừng trở lại, Quản Trị Giả.
Hãy chọn: Cứu họ, hay hủy diệt họ?"*
Lý Minh nhìn Trần Nam, rồi nhìn vào khoảng trống trắng.
Anh không trả lời ngay.
Anh chỉ nhún vai, một cử chỉ quen thuộc, đầy sự bất cần.
"Đầu tiên," anh nói, "tôi cần một ly cà phê.
Và sau đó, chúng ta sẽ xem ai là người có quyền chọn."
Anh bước vào khoảng trống.
Trần Nam, với tất cả sức lực còn lại, lao theo anh.
Và phía sau họ, bức tường vô hình của Thành Phố Lồng bắt đầu nứt vỡ, từng mảng một, để lộ ra bầu trời đêm đen kịt, nơi những ngôi sao không còn là những điểm sáng, mà là những con mắt đang nhìn xuống.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận