Chương 4

Lý Minh không rơi vào vực thẳm.

Anh đặt chân xuống, tiếng "bịch" khô khốc vang lên, giống như một chiếc giày cũ giẫm lên lớp giấy bìa cứng mục nát.

Mặt đất dưới chân anh không phải là đất đá tự nhiên, mà là lớp nhựa đường nứt nẻ, phủ đầy một lớp bụi xám mịn như tro tàn từ những tòa nhà bị phá hủy cách đây hàng thập kỷ.

Không khí ở đây nặng trĩu, dính đặc như mật ong lạnh, mang theo mùi ozon nồng nặc pha lẫn mùi máu khô đã oxy hóa từ lâu.

Anh chớp mắt.

Thị giác điều chỉnh chậm chạp, từng pixel trong tầm nhìn được tái cấu trúc lại.

Trước mặt anh không phải là cánh đồng hoang dã hay rừng rậm rậm rạp như anh đã hy vọng.

Nó là con phố chính của Thành Phố Lồng.

Nhưng mọi thứ đều bị "in ngược" và xuống cấp nghiêm trọng.

Những tòa nhà kính phản chiếu ánh sáng ban ngày giờ đây trở thành những khối bê tông xám xịt, không cửa sổ, không biển hiệu.

Chúng đứng đó như những chiếc răng thối trong miệng một con quái vật khổng lồ.

Bầu trời phía trên không còn màu xanh rực rỡ mà anh vừa nhìn thấy, mà là một màu tím than sẫm, không có mặt trời, không có mây, chỉ có một sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm.

"Này," Lý Minh thì thầm, giọng anh vang lên khác lạ, như thể âm thanh bị hấp thụ bởi không khí dày đặc.

"Hệ thống, báo cáo vị trí."

Không có giọng nói máy móc nào đáp lại.

Không có bảng điều khiển ảo hiện lên trước mắt.

Chỉ có sự im lặng.

Anh cúi xuống, nhặt một nắm bụi tro lên.

Những hạt bụi ấy không phải là tro than.

Khi anh chà xát chúng giữa hai ngón tay, chúng tan rã thành những mảnh vụn nhỏ xíu, mỗi mảnh đều mang một ký tự nhị phân nhấp nháy yếu ớt trước khi tắt hẳn.

"01001001 01101100 01101100..."

Lý Minh nhíu mày.

Anh nhận ra đó là mã ASCII.

Nhưng nó không tạo thành một câu có nghĩa.

Nó giống như dữ liệu rác, những phần thông tin bị xóa nhưng chưa được ghi đè hoàn toàn.

"Bên này là vùng chết," anh tự nhủ, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.

"Không phải địa ngục.

Mà là thùng rác của hệ điều hành."

Anh bước tiếp, đôi giày thể thao của anh kêu lạo xạo trên mặt đường.

Mỗi bước chân đều để lại một dấu vết, nhưng dấu vết đó nhanh chóng bị lớp bụi xám nuốt chửng.

Anh cảm thấy một áp lực vô hình đè lên lồng ngực, như thể trọng lực ở đây gấp đôi so với bên kia bức tường.

Đột nhiên, một tiếng động nhỏ vang lên từ phía sau lưng anh.

Lý Minh quay lại.

Vết nứt trên không khí nơi anh vừa bước qua đang đóng lại.

Những mảnh vỡ trong suốt của thực tại ghép lại với nhau, hàn kín khe hở như một vết thương tự lành.

Ánh sáng xanh rực rỡ từ thế giới bên kia biến mất, thay vào đó là bóng tối bao trùm.

Anh bị mắc kẹt.

Lý Minh hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.

Não bộ của anh, vốn luôn hoạt động trong trạng thái phân tích logic, bắt đầu xử lý tình huống.

"Bức tường vô hình không phải là ranh giới địa lý," anh nói to ra không trung, như thể đang giải đáp cho một lớp học ảo.

"Nó là ranh giới giữa 'Dữ liệu Hoạt Động' và 'Dữ liệu Bị Xóa'.

Tôi vừa bước vào thùng rác."

Anh nhìn xung quanh.

Những tòa nhà bê tông xám xịt giờ đây bắt đầu lộ ra những chi tiết đáng sợ.

Trên những bức tường nứt nẻ, có những vệt đen dài, giống như dấu vết của chất lỏng được phun ra với áp lực cực cao.

Và dưới những vệt đen đó, là những hình bóng mờ ảo, giống như người, nhưng bị méo mó, kéo dài ra vô tận.

Lý Minh rùng mình.

Anh không muốn nhìn kỹ hơn.

Trực giác cảnh báo anh rằng những thứ đó không phải là bóng ma.

Chúng là những bản sao lỗi.

Những người đã cố gắng vượt qua bức tường và thất bại.

"Trần Nam," anh gọi điện thoại.

Màn hình điện thoại của anh tối đen, không có sóng, không có pin, không có gì cả.

Chiếc điện thoại trở thành một cục kim loại vô dụng trong tay anh.

"Chu Tuấn Kiệt," anh tiếp tục.

"Nếu anh ta đang theo dõi hệ thống, anh ta sẽ thấy tôi biến mất.

Và anh ta sẽ biết rằng tôi không chết.

bị lưu trữ."

Lý Minh bước nhanh hơn.

Anh cần tìm một lối ra, hoặc ít nhất là một manh mối về cách hoạt động của "thùng rác" này.

Anh đi qua một ngã tư.

Giao thông đèn đỏ vẫn còn nguyên, nhưng những chiếc xe hơi đậu dọc đường đều bị gỉ sét hoàn toàn, chỉ còn lại khung xương sắt hoen ố.

Trong một chiếc xe sedan cũ kỹ, anh thấy một bóng người.

Lý Minh dừng lại.

Tim anh đập thình thịch.

Bóng người đó ngồi trên ghế lái, đầu cúi gằm xuống.

Áo khoác da màu đen, tóc ngắn cắt ngang tai.

"Trần Nam?" Lý Minh gọi, giọng anh run rẩy.

Bóng người đó không đáp lại.

Lý Minh tiến lại gần, thận trọng.

Anh nhìn qua cửa kính vỡ nát.

Người ngồi trong xe không phải là Trần Nam.

Nó có ngoại hình giống hệt Trần Nam, nhưng da thịt màu xám xịt, không có dấu hiệu của sự sống.

Đôi mắt mở to, trợn ngược, đồng tử bị vỡ vụn thành những mảnh kính nhỏ.

Và trên ngực người đó, có một con số được khắc sâu vào da thịt: *011*.

Lý Minh lùi lại một bước, cảm giác buồn nôn dâng lên.

Anh nhìn xuống ngực mình.

Không có gì.

Nhưng anh nhớ lại cảm giác kỳ lạ khi thức tỉnh dị năng.

Một con số hiện lên trong tiềm thức, mờ nhạt, như một ký ức xa xăm.

*12.*

Anh là bản sao thứ 12.

Và người trong xe là bản sao thứ 11.

"Họ không chết," Lý Minh thì thầm, giọng anh lạnh lùng như băng.

"Họ chỉ bị lưu trữ.

Và tôi sắp trở thành bản sao thứ 13."

*Nhật ký của Lý Minh - Entry #04: Ngày Không Xác Định**

*Tôi đã nhầm.

Tôi nghĩ mình là người quản trị.

Nhưng thực ra, tôi chỉ là một quy trình dọn dẹp rác.*

*Mỗi khi một dị nhân cố gắng phá vỡ hệ thống, họ không bị giết.

Họ bị di chuyển sang đây.

Sang "Vùng Chết".

Tôi là công cụ để hệ thống loại bỏ họ.

Nhưng lần này, tôi đã vượt qua giới hạn.

Tôi đã bước vào vùng dữ liệu rác.*

*Tôi thấy họ.

Những người trước tôi.

Họ không phải là kẻ thù.

Họ là nạn nhân.

Và tôi sắp trở thành nạn nhân tiếp theo.*

*Nhưng tôi không sợ.

Nếu tôi là bản sao thứ 12, thì bản sao thứ 1 đến 10 ở đâu?

Và tại sao hệ thống lại cần nhiều bản sao đến vậy?*

*Có một điều kỳ lạ.

Khi tôi nhìn vào đôi mắt của bản sao thứ 11, tôi thấy một ánh sáng nhấp nháy.

Nó giống như một tín hiệu.

Một lời nhắn.*

*"Đừng tin vào Chu Tuấn Kiệt."*

*Tôi đã biết điều đó.

Nhưng nghe nó từ chính miệng một người chết...

nó khiến mọi thứ trở nên nghiêm trọng hơn.*

*Tôi cần tìm ra cách quay lại.

Hoặc tốt hơn nữa, tôi cần tìm ra cách kiểm soát "thùng rác" này.

Nếu tôi có thể kiểm soát nơi lưu trữ dữ liệu rác, tôi có thể kiểm soát toàn bộ hệ thống.*

*Và nếu tôi kiểm soát hệ thống, tôi có thể giải phóng Trần Nam.

Và em gái của anh ta.*

*Đây không phải là cuộc chơi.

Đây là cuộc chiến sinh tồn.

Và tôi sẽ không để mình bị xóa.*

***

Trần Nam đứng trong căn hộ nhỏ của mình, tay cầm một chai bia lạnh.

Anh nhìn ra cửa sổ, nhìn về phía bức tường vô hình.

Bầu trời bên ngoài vẫn u ám, xám xịt.

Không có màu xanh rực rỡ nào cả.

Lý Minh đã biến mất.

Và trên màn hình điện thoại của anh, dòng tin nhắn *SYSTEM ALERT: REALITY BREACH DETECTED* vẫn còn đó.

Nhưng nó không phải là cảnh báo từ chính phủ.

Nó là cảnh báo từ một nguồn khác.

Một nguồn mà Trần Nam không thể truy xuất.

"Minh," anh thì thầm, giọng anh run rẩy.

"Cậu đã làm gì?"

Anh nhớ lại ánh mắt của Lý Minh khi anh bước qua bức tường.

Không phải là ánh mắt của một người đang chạy trốn.

Mà là ánh mắt của một người đang tìm kiếm.

Trần Nam đặt chai bia xuống.

Anh lấy ra một chiếc điện thoại khác, một chiếc điện thoại cũ, không có SIM, không có kết nối internet.

Anh nhấn vào một số đã được lưu trữ trong bộ nhớ ẩn.

Gọi một cuộc gọi.

Chuông reo.

Rồi máy bên kia được nhấc lên.

Không có tiếng chào hỏi.

Chỉ có tiếng thở dài.

"Nam," giọng nói đó nói.

Giọng nói quen thuộc, nhưng lạnh lùng, xa cách.

"Cậu không nên gọi đến đây."

"Em gái tôi," Trần Nam nói, giọng anh cứng rắn.

"Nó có ổn không?"

"Ổn," giọng nói đáp.

"Nó đang được chăm sóc tốt.

Ở Bio-Tech.

Nơi an toàn nhất."

"An toàn?" Trần Nam cười, một nụ cười cay đắng.

"Cậu gọi đó là an toàn?

Nó bị giam cầm.

Bị thí nghiệm.

Bị biến thành một con quái vật."

"Đó là để cứu nó," giọng nói nói.

"Và để cứu thành phố.

Cậu không hiểu.

Dị năng là một bệnh dịch.

Và chúng tôi là những bác sĩ.

Chúng tôi đang chữa trị cho bệnh nhân."

"Minh đã biến mất," Trần Nam nói.

"Và cậu biết điều đó, phải không?"

Có một khoảng lặng dài.

"Cậu ấy đã làm điều ngu ngốc nhất mà một con người có thể làm," giọng nói nói.

"Cậu ấy đã bước vào vùng cấm.

Và bây giờ, cậu ấy sẽ trả giá."

"Trả giá thế nào?" Trần Nam hỏi.

"Cậu ấy sẽ bị xóa," giọng nói đáp.

"Hoặc tệ hơn, cậu ấy sẽ trở thành một phần của hệ thống.

Một phần không thể tách rời.

Và khi đó, cậu ấy sẽ không còn là Lý Minh nữa.

Cậu ấy sẽ trở thành...

công cụ."

Trần Nam nắm chặt điện thoại.

Ngón tay anh trắng bệch.

"Và cậu?" anh hỏi.

"Cậu là ai?"

"Cậu không cần biết," giọng nói đáp.

"Chỉ cần nhớ một điều.

Đừng tìm cậu ấy.

Nếu cậu tìm, cậu sẽ gặp kết cục giống như cậu ấy."

Đường dây tắt.

Trần Nam đứng đó, trong bóng tối.

Anh nhìn vào chiếc điện thoại cũ.

Anh biết rằng giọng nói đó không phải là Chu Tuấn Kiệt.

Nó là ai đó khác.

Ai đó cao hơn.

Ai đó kiểm soát cả Chu Tuấn Kiệt.

Và anh biết rằng anh không thể để Lý Minh chết một mình.

Anh lấy ra một tấm ảnh.

Tấm ảnh chụp Lý Minh và anh, hai năm trước, khi họ còn là sinh viên đại học.

Lý Minh cười, nụ cười lười biếng, hài hước.

Trần Nam đứng bên cạnh, mặt nghiêm nghị, tay cầm một quả bóng rổ.

"Đừng lo, Nam," Lý Minh nói trong ảnh.

"Mình sẽ tìm ra cách lách luật.

Mình luôn làm được vậy."

Trần Nam gấp tấm ảnh lại, bỏ vào túi áo.

Anh nhìn ra cửa sổ.

Bầu trời vẫn u ám.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí anh, một tia hy vọng nhỏ bé bắt đầu nảy nở.

Lý Minh không chết.

Anh chỉ đang ở một nơi mà họ chưa từng đến.

Và Trần Nam sẽ tìm ra cách để đến đó.

Dù phải phá vỡ mọi quy tắc.

Dù phải đối mặt với chính bản thân mình.

Anh sẽ cứu Lý Minh.

Và anh sẽ cứu em gái mình.

Và nếu cần, anh sẽ phá hủy cả "Thành Phố Lồng" này.

***

Chu Tuấn Kiệt ngồi trong phòng họp lớn của Công Ty Bio-Tech.

Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo chiếu xuống bàn họp dài.

Trước mặt anh là những màn hình hiển thị dữ liệu về dị nhân.

Những con số, những biểu đồ, những phân tích.

Và một màn hình trống.

Vị trí của Lý Minh.

Chu Tuấn Kiệt nhìn vào màn hình trống đó.

Anh không lo lắng.

Anh cảm thấy...

"Cậu ấy đã bước vào bẫy," anh tự nhủ.

"Và bây giờ, cậu ấy sẽ bị tiêu hóa."

Anh đứng dậy, đi đến cửa sổ.

Từ tầng cao này, anh có thể nhìn thấy toàn bộ Thành Phố Lồng.

Những tòa nhà, những con phố, những người dân.

Tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của anh.

"Trật tự," anh thì thầm.

"Trật tự là tất cả."

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí anh, một nghi ngờ nhỏ bé bắt đầu nảy sinh.

Tại sao Lý Minh lại dám bước vào vùng cấm?

Tại sao anh ta không sợ hãi?

Và quan trọng nhất, tại sao hệ thống lại không cảnh báo anh về sự hiện diện của Lý Minh trong "Vùng Chết"?

Chu Tuấn Kiệt nhíu mày.

Anh quay lại, nhìn vào màn hình trống.

"Điều gì đó không ổn," anh nói.

Và đúng lúc đó, một dòng chữ hiện lên trên màn hình.

*SYSTEM ALERT: ADMIN ACCESS DETECTED.

SOURCE: UNKNOWN.*

Chu Tuấn Kiệt đờ người.

Admin Access?

Chỉ có một người có quyền truy cập Admin.

Đó là người sáng lập hệ thống.

Người đã chết cách đây mười năm.

"Lý Minh," anh thì thầm, giọng anh run rẩy.

"Cậu đang làm gì?"

***

Lý Minh đứng trước một cánh cửa kim loại khổng lồ.

Cánh cửa đó không có tay nắm, không có khóa.

Nó chỉ có một dòng chữ khắc sâu vào bề mặt:

*DO NOT ENTER.*

Lý Minh mỉm cười.

Nụ cười lười biếng, hài hước đen tối.

"Không vào," anh nói.

Vậy thì tôi sẽ phá nó."

Anh giơ tay, chạm vào cánh cửa.

Những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện, lan tỏa ra khắp bề mặt kim loại.

Và phía sau cánh cửa, một giọng nói vang lên.

"Cậu không thể làm được điều đó, Lý Minh."

Lý Minh quay lại.

Trước mặt anh là một người đàn ông.

Người đàn ông đó có ngoại hình giống hệt anh.

Nhưng đôi mắt thì hoàn toàn khác.

Đôi mắt màu đỏ rực, không có đồng tử, không có tròng trắng.

"Bản sao thứ 1," người đàn ông nói.

"Chào mừng cậu đến nhà của chúng ta."

Lý Minh không sợ hãi.

Anh chỉ cảm thấy tò mò.

"Vậy là," anh nói.

"Tôi không phải là người đầu tiên.

Và cũng không phải là người cuối cùng."

Người đàn ông mỉm cười.

Nụ cười lạnh lùng, đáng sợ.

"Không," anh nói.

"Cậu là người cuối cùng.

Và cậu sẽ là người xóa sổ tất cả."

Lý Minh nhìn vào đôi mắt đỏ rực của người đàn ông.

Và trong khoảnh khắc đó, anh nhớ lại.

Ký ức của bản sao thứ 1.

Ký ức của bản sao thứ 2.

Ký ức của tất cả những người trước anh.

Và anh hiểu ra sự thật.

Thành Phố Lồng không phải là một nơi để sống.

Nó là một phòng thí nghiệm.

Và họ là những chuột bạch.

Và bây giờ, chuột bạch đã thức dậy.

Lý Minh mỉm cười.

"Vậy thì," anh nói.

"Hãy bắt đầu cuộc chơi."

Và anh bước qua cánh cửa đang nứt vỡ.

Và phía sau lưng anh, trên màn hình của Chu Tuấn Kiệt, một dòng chữ mới hiện lên:

*SYSTEM ALERT: ADMIN OVERRIDE INITIATED.

REALITY COLLAPSE IMMINENT.*

Và trong bóng tối của "Vùng Chết", hàng ngàn bóng người bắt đầu thức dậy.

Họ nhìn về phía Lý Minh.

Và họ cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập