Chương 3

Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hành lang chung, không phải của một người, mà là của cả một đội hình di chuyển đồng loạt.

Trần Khôn liếc mắt, ánh mắt hoảng loạn quét qua chiếc đồng hồ treo tường đang quay ngược với tốc độ điên cuồng.

Kim giây giật lùi như một con thú bị thương, phát ra tiếng tích tắc chói tai, xé toạc sự im lặng của căn phòng.

"Họ đến sớm hơn dự tính ba phút.

Ba phút trong thế giới bình thường, nhưng là một kỷ nguyên trong hệ thống này," Lý Minh nói, giọng điệu bình thản đến mức ghê tởm.

Anh ta đang ngồi trên mép giường, chân trần, vò đầu tóc rối bù như một gã vừa thức dậy sau một giấc ngủ dài, mặc dù mắt anh vẫn mở to, đen láy và không chớp.

Trần Nam đứng chắn trước cửa, nắm đấm siết chặt đến mức khớp tay trắng bệch.

Cơ bắp trên vai anh căng cứng, mồ hôi lạnh thấm đẫm áo thun.

Họ đã biết chúng ta ở đây từ lúc nào?

Hay là bức tường đó đang...

nghe chúng ta?"

"Bức tường không nghe, Nam à.

Nó *cập nhật*," Lý Minh đáp, đứng dậy và vươn người, tiếng khớp xương bộp bộp vang lên trong không khí ngột ngạt.

"Hãy nhớ quy tắc số một của Thành Phố Lồng: Không có ngẫu nhiên.

Chỉ có thuật toán chưa được giải mã.

Và hiện tại, thuật toán đó đang định vị chúng ta như những lỗi hệ thống cần được dọn dẹp."

Trần Khôn run rẩy lục túi áo, rút ra một chiếc điện thoại cũ kỹ, màn hình đã vỡ vụn.

"Chu Tuấn Kiệt không gửi quân thường.

Anh ta gửi 'Những Kẻ Dọn Dẹp'.

Nếu họ chạm vào da thịt các anh, các anh sẽ không chết.

Các anh sẽ bị...

định dạng lại.

Thành phố sẽ lấy lại dữ liệu của các anh, và các anh sẽ trở thành những con rối không có ký ức, làm việc trong các nhà máy xử lý rác cho đến khi cơ thể mục rữa."

"Nghe có vẻ như một kỳ nghỉ dưỡng," Lý Minh mỉm cười, nụ cười không chạm đến mắt.

Anh nhìn về phía cửa phòng, nơi tiếng bước chân đã dừng lại ngay bên ngoài.

"Nhưng tôi không thích ý tưởng phải làm việc chăm chỉ.

Tôi là kẻ lười biếng, nhớ chứ?

Vậy nên, chúng ta cần một lối thoát nhanh hơn là chiến đấu."

Trần Nam nghiến răng.

"Chiến đấu là cách duy nhất.

Tôi có thể đánh gục họ.

Tôi đã thấy họ hành động.

Họ chậm, họ cứng nhắc.

Tôi là Trần Nam.

Tôi không bị 'định dạng'."

"Anh sẽ bị," Lý Minh ngắt lời, giọng lạnh như băng.

"Vì anh là biến số.

Và hệ thống ghét biến số.

Nhưng tôi...

tôi là mã nguồn.

Và mã nguồn có thể được viết lại."

Anh bước về phía cửa, tay với lấy chiếc hộp kim loại nhỏ nằm trên bàn.

Ánh sáng xanh nhạt từ chiếc đĩa quang học đã tắt, nhưng những dòng mã nhị phân vẫn lơ lửng trong không khí, như những con ruồi phát sáng đang chờ đợi lệnh.

Lý Minh không nhìn Trần Nam hay Trần Khôn.

Anh chỉ nhìn vào cánh cửa gỗ sẫm màu, nơi bóng dáng của kẻ thù đang in hằn qua khe hẹp dưới sàn.

"Hãy chuẩn bị tâm lý, Nam.

Chúng ta sắp sửa phá vỡ quy luật vật lý.

Và tôi hứa, nó sẽ đau hơn cả việc bị định vị lại."

***

Trong phòng tắm tối om, mùi ẩm mốc và gỉ sét át ngạt khứu giác.

Lý Minh kéo Trần Khôn vào góc khuất phía sau bồn tắm, nơi có một tấm vách thạch cao cũ kỹ.

Trần Khôn dùng ngón tay cái ấn mạnh vào một điểm lõm bất thường trên tường – một ký hiệu hình xoáy ốc được khắc sâu từ lâu, gần như bị sơn phủ kín.

"Tường này," Lý Minh thì thầm, giọng nói vang lên trong đầu Trần Khôn chứ không phải qua không khí, "không phải là tường xây bằng gạch.

Nó là một lớp vỏ bọc cho một hành lang dữ liệu.

Các bản sao trước tôi đã để lại dấu vết.

Họ không cố gắng phá vỡ bức tường vô hình bao quanh thành phố.

Họ cố gắng phá vỡ bức tường *bên trong* tâm trí họ."

Trần Khôn nuốt nước bọt, mắt đăm đăm nhìn vào vết lõm.

"Anh nói về những bản sao kia?

Người thứ 11?

Người thứ 10?"

"Họ đều thất bại vì một lý do: họ nghĩ mình là con người," Lý Minh đáp, tay lướt qua mặt tường, cảm nhận những rung động vi mô của dòng mã chảy bên dưới lớp sơn.

"Họ cố gắng chạy trốn.

Nhưng trong một hệ thống kín, chạy trốn chỉ là di chuyển vị trí.

Họ không hiểu rằng, để thoát ra, họ phải trở thành *lỗi* đủ lớn để hệ thống phải khởi động lại."

Trần Khôn nhìn Lý Minh với ánh mắt phức tạp.

Sợ hãi, tò mò, và một chút kinh tởm.

"Vậy anh định làm gì?"

"Ăn nó," Lý Minh nói đơn giản.

Anh đưa bàn tay phải ra, lòng bàn tay hướng về phía vết lõm trên tường.

Những dòng mã nhị phân từ chiếc hộp kim loại bắt đầu bay ra, như những con kiến lửa, lao vào lòng bàn tay anh.

Lý Minh không hề run rẩy.

Anh nhắm mắt lại, hít thở sâu.

Không phải đau đớn thể xác.

Mà là đau đớn của trí nhớ.

Hàng triệu ký ức không phải của anh ập vào.

Anh thấy mình chết dưới mưa axit của bản sao thứ 9.

Anh thấy mình bị treo ngược lên đèn đường bởi bản sao thứ 7.

Anh thấy mình ngồi trong căn phòng này, mười hai lần, mỗi lần đều kết thúc bằng cái chết hoặc sự mất trí.

"Minh!" Trần Khôn hét lên, cố kéo anh ra.

"Để tôi yên," Lý Minh gằn giọng, răng nghiến chặt.

"Tôi đang tải xuống.

Đừng ngắt kết nối."

Trần Khôn nhìn thấy mắt Lý Minh mở ra.

Chúng không còn màu đen nữa.

Chúng chuyển sang màu xanh lá cây, giống như màu của mã máy tính.

Những con số chạy dọc theo mống mắt anh, nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp.

"Ký ức của bản sao thứ 11," Lý Minh nói, giọng nói vang vọng, như thể có nhiều người nói cùng lúc.

"Họ tìm thấy một khe hở.

Không phải ở bức tường vô hình.

Mà ở trong *thời gian*.

Thành Phố Lồng không chỉ là một không gian.

Nó là một vòng lặp.

Và chúng ta đang ở trong lần lặp thứ 12."

Trần Khôn lùi lại, lưng va vào tường.

Anh nói gì vậy?"

"Chưa phải lúc để giải thích," Lý Minh mở mắt, ánh sáng xanh tắt đi, trở lại màu đen bình thường.

Nhưng sự lạnh lùng trong ánh mắt anh đã thay đổi.

Nó sâu thẳm, vô tận, như một hố đen.

"Chúng ta không cần chạy.

Chúng ta cần *nhập vai*."

Anh quay sang nhìn Trần Khôn.

"Anh có nhớ cuốn sổ tay mà tôi tìm thấy trong phòng của Trần Khôn không?

Cuốn sổ ghi lại những lỗi hệ thống?"

Trần Khôn gật đầu, run rẩy.

Nhưng nó bị khóa mật khẩu."

"Không phải mật khẩu," Lý Minh cười nhạt.

"Đó là lời mời.

Và tôi vừa mới nhận được."

***

Tiếng bước chân từ hành lang dừng lại.

Sự im lặng rơi xuống nặng nề hơn cả tiếng nổ lúc nãy.

"Một trong hai ngươi đã kích hoạt tín hiệu," giọng nói máy móc vang lên, lần này đến từ phía sau tấm vách thạch cao vừa bị gỡ bỏ.

Người đứng đầu Đội Săn Bắn bước ra từ bóng tối, không hề qua cửa phòng tắm.

Anh ta bước ra từ chính bức tường, như thể thực tại đang tan chảy trước mặt họ.

Anh ta mặc bộ đồ bảo hộ màu đen bóng, mặt nạ không có biểu cảm, chỉ có hai khe mắt phát sáng đỏ rực.

Lý Minh nhận ra tên đó từ ký ức của bản sao thứ 8.

Một kẻ săn dị năng cấp cao, người tin rằng sự ổn định của thành phố quan trọng hơn sinh mạng của bất kỳ cá nhân nào.

Anh ta không giết người.

Anh ta *xóa* họ.

"Tạ Phong," Lý Minh nói, giọng điệu như thể đang chào một người bạn cũ.

"Anh đến sớm.

Tôi chưa kịp chuẩn bị trà."

Tạ Phong không đáp.

Anh ta giơ tay, một khẩu súng năng lượng hiện ra từ không khí, nhắm thẳng vào trán Lý Minh.

Bản sao thứ 12.

Lỗi hệ thống nghiêm trọng.

Bạn sẽ bị định dạng."

"Định dạng?" Lý Minh nhún vai.

"Nghe có vẻ nhàm chán.

Tôi thích ý tưởng cũ hơn: đối đầu công bằng."

Tạ Phong nheo mắt.

"Không có đối đầu công bằng ở đây.

Chỉ có trật tự và hỗn loạn.

Anh thuộc về hỗn loạn."

"Hỗn loạn là nguồn gốc của sáng tạo," Lý Minh đáp.

"Và sáng tạo là cách duy nhất để thoát khỏi cái lồng này.

Anh nghĩ anh đang bảo vệ thành phố?

Anh chỉ đang bảo vệ *sự kiểm soát* của họ.

Của Chu Tuấn Kiệt.

Của những kẻ muốn giữ chúng ta làm nhiên liệu."

Tạ Phong không nghe.

Anh ta kéo cò.

Một tia năng lượng xanh lam bắn ra, nhanh hơn ánh mắt thường có thể theo kịp.

Nhưng Lý Minh không né.

Anh đưa tay ra, nắm lấy tia năng lượng đó.

Trần Nam và Trần Khôn há hốc miệng.

Tia năng lượng chạm vào lòng bàn tay Lý Minh, nhưng không gây thương tích.

Nó bị hút vào.

Những dòng mã nhị phân xung quanh Lý Minh bắt đầu xoay tròn, tạo thành một vortex nhỏ, nuốt chửng năng lượng của Tạ Phong.

"Tạ Phong," Lý Minh nói, giọng lạnh lùng.

"Anh đã bao giờ thử *ăn* một viên đạn chưa?"

Tạ Phong lùi lại, mắt sau mặt nạ mở to.

"Không thể.

Năng lượng dị biến không thể bị hấp thụ bởi con người."

"Con người?" Lý Minh cười, nụ cười đầy mỉa mai.

"Tôi không còn là con người nữa, Tạ Phong.

Tôi là hệ thống.

Và hệ thống luôn tìm cách tối ưu hóa nguồn lực.

Năng lượng của anh?

Rất ngon."

Tạ Phong gầm lên, rút thêm một khẩu súng khác.

Nhưng Lý Minh đã bước tới.

Anh ta di chuyển không phải bằng chân, mà bằng cách *chuyển vị trí*.

Một bước, anh đã đứng trước mặt Tạ Phong.

"Anh sai rồi," Lý Minh thì thầm vào tai Tạ Phong.

"Anh không phải là kẻ săn mồi.

Anh là con mồi.

tôi là kẻ dọn dẹp."

Anh đưa tay ra, chạm vào mặt nạ của Tạ Phong.

Những dòng mã từ tay Lý Minh chảy vào hệ thống của Tạ Phong.

Mặt nạ của anh ta bắt đầu nhấp nháy, phát ra tiếng tĩnh điện.

"Lỗi," Tạ Phong gào lên, giọng nói biến dạng.

"Lỗi hệ thống!

Lỗi!"

Lý Minh rút tay ra.

Tạ Phong đứng sững sờ, mắt nhắm lại.

Sau vài giây, anh ta sụp xuống, bất động.

Không chết.

Trần Nam bước tới, nhìn Lý Minh với ánh mắt đầy sợ hãi.

anh vừa làm gì?"

"Tôi vừa cập nhật anh ta," Lý Minh đáp, lau tay lên áo.

"Giờ anh ta là một phần của hệ thống.

Một phần *lành mạnh* hơn."

***

Lý Minh nhìn vào cuốn sổ tay vẫn nằm dưới chân mình.

Anh bỗng nhớ đến chi tiết nhỏ: những dòng chữ cuối cùng của cuốn sổ không phải là lời cảnh báo, mà là một *lệnh gọi*.

*"Khi đồng hồ quay ngược, hãy gọi tên tôi.

Tôi là Lý Minh."*

Lý Minh ngước lên, mắt đăm đăm nhìn Tạ Phong đang nằm bất động trên sàn.

"Nếu tôi là chiếc đĩa trỏ, thì ai là người đang đọc nó?"

Trần Khôn run rẩy, cầm lấy cuốn sổ tay.

"Minh, đừng.

Chúng ta cần rời đi.

Đội Săn Bắn sẽ gửi thêm người.

Họ sẽ biết anh đã làm gì với Tạ Phong."

"Để họ gửi," Lý Minh nói, giọng điệu bình thản.

"Họ càng gửi nhiều người, hệ thống càng tải nặng.

Và khi hệ thống tải nặng, nó sẽ tạo ra khe hở.

Đó là lúc chúng ta nhảy qua."

Trần Nam bước tới, đặt tay lên vai Lý Minh.

"Minh, em gái tôi.

Cô ấy đang ở trong tay Bio-Tech.

Nếu chúng ta thoát ra, chúng ta có thể cứu cô ấy."

Lý Minh nhìn Trần Nam.

Trong ánh mắt anh, có một sự đồng cảm hiếm hoi.

"Nam, anh biết không?

Em gái anh không bị giam giữ.

Cô ấy đang được *nuôi dưỡng*.

Bio-Tech không giam cầm dị nhân.

Họ nuôi dưỡng họ để thu hoạch năng lượng.

Em gái anh là một pin sống."

Trần Nam mặt trắng bệch.

"Cái gì?"

"Đó là lý do tại sao anh có tiềm năng đột biến," Lý Minh nói.

"Vì anh là anh trai của một pin sống.

Hệ thống đang theo dõi anh để đảm bảo nguồn cung cấp năng lượng ổn định.

Anh không thể cứu cô ấy bằng sức mạnh.

Anh phải cứu cô ấy bằng cách *phá vỡ* hệ thống."

Trần Khôn nhìn vào cuốn sổ tay.

"Minh, anh nói về vòng lặp.

Nếu chúng ta phá vỡ hệ thống, điều gì sẽ xảy ra?"

"Thành phố sẽ sụp đổ," Lý Minh đáp.

nó sẽ mở ra.

Chúng ta sẽ thoát ra.

Hoặc chúng ta sẽ chết.

Không có lựa chọn thứ ba."

Trần Nam nghiến răng.

"Tôi chọn chết hơn là nhìn em gái tôi bị biến thành pin."

Lý Minh mỉm cười.

Vì tôi cũng vậy.

Tôi đã sống mười hai cuộc đời trong cái lồng này.

Tôi đã chết mười hai lần.

Lần thứ 13, tôi sẽ không chết.

Tôi sẽ *thoát*."

Anh quay sang nhìn Trần Khôn.

"Khôn, anh còn nhớ bí mật về bức tường vô hình không?"

Trần Khôn gật đầu.

"Nó không phải là tường.

Nó là một lớp bảo mật.

Và lớp bảo mật đó được duy trì bởi...

ký ức của người dân."

"Đúng," Lý Minh nói.

"Người dân tin rằng họ không thể thoát ra.

Và vì họ tin, nên họ không thể thoát ra.

Nhưng nếu họ *không* tin nữa..."

"Thì bức tường sẽ biến mất," Trần Khôn hoàn thành câu.

"Chính xác," Lý Minh nói.

"Và tôi vừa mới tìm ra cách để làm cho họ không tin.

Tôi sẽ phát sóng ký ức của mười một bản sao trước tôi.

Tôi sẽ cho họ thấy sự thật.

Rằng họ đang sống trong một giấc mơ.

Và khi họ tỉnh dậy..."

"Thành phố sẽ sụp đổ," Trần Nam nói, giọng run rẩy.

"Không," Lý Minh lắc đầu.

"Thành phố sẽ *thức dậy*."

***

Lý Minh bước qua Tạ Phong đang sững sờ, tiến về phía cửa sổ.

Trần Khôn đứng phía sau, mặt trắng bệch, nhìn Lý Minh như nhìn một quái vật.

ngươi đang làm gì?

Bức tường vô hình..."

Lý Minh không nhìn lại.

Anh giơ tay, chạm vào lớp không khí trong suốt trước cửa kính.

Thay vì bị "Định Vị Lại", lớp không khí rung động, như mặt hồ bị ném vào một viên đá.

Những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện, lan tỏa ra khắp bề mặt cửa kính.

"Tường này," Lý Minh nói, giọng vang lên trong không gian, "không còn là vô hình nữa.

Nó đang trở nên *trong suốt*."

Trần Nam và Trần Khôn nhìn ra ngoài.

Bầu trời thành phố, vốn luôn u ám và xám xịt, bắt đầu đổi màu.

Những đám mây đen tan biến, để lộ ra một bầu trời xanh rực rỡ, một màu xanh mà họ chưa từng thấy trước đây.

Và phía xa, vượt qua bức tường vô hình, họ thấy...

một thế giới khác.

Một thế giới sống động, màu sắc, và tự do.

"Minh," Trần Khôn thì thầm, nước mắt chảy dài trên má.

"Chúng ta có thể thoát ra."

Lý Minh mỉm cười, nụ cười lần đầu tiên thực sự ấm áp.

"Không phải chúng ta thoát ra.

Mà là thế giới kia đang kéo chúng ta vào."

Anh quay lại, nhìn hai người bạn.

"Chuẩn bị đi.

Hành trình của chúng ta mới bắt đầu.

Và lần này, chúng ta sẽ không quay lại."

Anh bước qua lớp không khí đang nứt vỡ.

Không có tiếng nổ.

Không có ánh sáng.

Chỉ có một cảm giác nhẹ nhàng, như đang bước vào một giấc mơ.

Và phía sau lưng anh, trên màn hình điện thoại của Trần Khôn, một dòng tin nhắn mới hiện lên:

*SYSTEM ALERT: REALITY BREACH DETECTED.

INITIATING GLOBAL RESET.*

Lý Minh không nhìn lại.

Anh bước vào ánh sáng, để lại phía sau một thành phố đang tan vỡ, và một bí mật vừa mới được hé lộ: Hắn không phải là kẻ quản trị.

Hắn là *lệnh xóa*.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập