Chương 2
Không phải là sự chuyển động của cơ thể, mà là không gian tự nó bị gập lại như một tờ giấy nhàu nát rồi được vuốt phẳng lại bằng bàn tay vô hình của một vị thần bực bội.
Máu trong tĩnh mạch đóng băng, sau đó bốc hơi thành những bọt khí nhỏ li ti trước khi biến mất hoàn toàn.
Đó là "Định Vị Lại".
Cơ chế phòng vệ tuyệt đối của Thành Phố Lồng, một lời nhắc nhở tàn khốc rằng mọi nỗ lực thoát ly đều là ảo tưởng.
Lý Minh mở mắt.
Anh vẫn đang đứng tại phòng khách của căn hộ cũ kỹ số 4B, nơi anh vừa mới "chết" ở hầm chứa cách đây ba giây trước.
Trên tay anh vẫn còn nắm chặt nửa mảnh kính vỡ từ cái gương mà anh đã vô tình làm vỡ khi đang cố gắng tính toán quỹ đạo nhảy ra cửa sổ.
Máu trên trán anh đã khô lại, dính như nhựa cây, nhưng vết thương không còn chảy.
Hệ thống đã "reset" trạng thái sinh lý của anh về điểm xuất phát, kèm theo một khoản phí ẩn: mười phút ký ức ngắn hạn bị xóa sổ.
Anh nhìn đồng hồ điện tử trên bếp.
Anh nhớ lại mình đã làm gì vào lúc 13:50.
Ăn một cái bánh mì cũ.
Uống nước lọc.
cố gắng phá vỡ bức tường vô hình bằng cách ném một quả bóng chày vào nó.
"Hay quá," Lý Minh lầm bầm, giọng nói vang lên trong căn phòng im ắng, vang vọng với sự mỉa mai đen tối.
"Tôi vừa tự hành hình bản thân mười lần chỉ để kiểm tra xem liệu vật lý có còn hoạt động trong cái lồng gà này không.
Và câu trả lời là: Không.
Chỉ có quy tắc."
Anh bước về phía cửa sổ, nơi ánh sáng mặt trời chiếu vào nhưng không mang lại chút ấm áp nào.
Ánh sáng ở đây không phải là photon, mà là dữ liệu.
Lý Minh chạm tay vào kính cửa sổ.
Lạnh đến mức có thể đốt cháy da thịt.
Anh không nhìn thấy bức tường vô hình, nhưng anh cảm thấy nó.
Nó giống như một lớp màng nhầy bao phủ toàn bộ thành phố, hít thở theo nhịp đập của hàng triệu con tim bên trong.
Một tiếng gõ cửa vang lên.
Có chủ đích.
Lý Minh quay lại, tay vẫn cầm mảnh kính vỡ.
Anh không hoảng sợ.
Sự hoảng sợ là một phản ứng sinh học lãng phí năng lượng.
Thay vào đó, anh cảm thấy một sự tò mò trí tuệ.
Ai đó đã biết được thời điểm "Định Vị Lại" của anh.
Hoặc tệ hơn, họ đã ở đây từ trước.
Anh mở cửa.
Người đàn ông đứng trước ngưỡng cửa không mặc đồng phục cảnh sát, cũng không mặc bộ đồ đen của những "Người Dọn Dẹp" cấp cao mà Lý Minh từng nghe kể lại trong những tin tức bị kiểm duyệt.
Anh ta mặc một bộ vest xám xịt, cũ kỹ, trông giống như một nhân viên bảo hiểm thất nghiệp.
Trên tay anh ta là một chiếc hộp kim loại nhỏ, màu bạc, không có logo, không có nhãn mác.
"Lý Minh," người đàn ông nói, giọng đều đều, không có cảm xúc.
"Tôi là Trần Khôn.
Tôi đến để thu hồi lỗi."
***
Trần Khôn bước vào phòng mà không cần lời mời.
Anh ta đóng cửa lại, khóa ba vòng, và đặt chiếc hộp kim loại lên bàn ăn lộn xộn của Lý Minh.
Mùi thuốc lá rẻ tiền và mồ hôi cũ phả ra từ người anh ta, trộn lẫn với mùi ozone lạ lùng mà Lý Minh không thể giải thích.
"Nghe đây, Lý Minh," Trần Khôn nói, giọng điệu đột ngột trở nên nghiêm túc, bỏ qua mọi phép xã giao.
Anh ta tháo kính râm ra, để lộ đôi mắt mệt mỏi, quầng thâm nặng trĩu dưới mi.
Dưới ánh sáng mờ ảo của căn phòng, đôi mắt đó không hề trống rỗng như Lý Minh đã tưởng.
Chúng chứa đựng một sự sợ hãi khó nhận ra, như thể anh ta vừa nhìn thấy thứ gì đó không thuộc về thế giới này.
"Thế giới bên ngoài không tồn tại.
Bức tường không phải là rào cản địa lý.
Nó là một bộ lọc."
Lý Minh ngồi xuống ghế đối diện, tay vẫn cầm mảnh kính.
"Bộ lọc gì?
Lọc rác thải?
Hay lọc những kẻ không tuân thủ quy tắc cư dân?"
"Lọc những kẻ không tương thích," Trần Khôn đáp, mở chiếc hộp kim loại.
Bên trong không có vũ khí, chỉ có một đĩa quang học cũ kỹ và một chiếc bút máy mực đen.
"Anh vừa kích hoạt phản ứng 'Định Vị Lại' mười hai lần trong một giờ.
Hệ thống coi anh là một lỗi chương trình cần được gỡ bỏ.
Nhưng tôi không phải là người đến để xóa anh.
Tôi là người đến để sửa lỗi."
"Sửa lỗi?" Lý Minh nhướn mày.
"Anh nghĩ tôi là mã nguồn?"
"Tất cả chúng ta đều là mã nguồn, Lý Minh.
Chỉ là một số người biết cách viết lại nó," Trần Khôn đưa chiếc bút máy ra.
"Anh cảm thấy trống rỗng sau mỗi lần 'reset', đúng không?
Không phải vì mất ký ức.
Mà vì anh đang mất đi một phần bản sắc của mình.
Mỗi lần anh cố gắng thoát ra, hệ thống sẽ lấy đi một mảnh ký ức của 'người quản trị' trước đó."
Lý Minh cảm thấy một cơn đau nhói nhẹ ở thái dương.
Ký ức của bản sao thứ 11 lại lóe lên.
Một hình ảnh mờ nhạt về một bàn tay gõ bàn phím, và một màn hình hiển thị dòng chữ: *ERROR: ADMIN ACCESS DENIED*.
"Anh nói cái gì?" Lý Minh hỏi, giọng trầm xuống.
"Anh không phải là người đầu tiên thức tỉnh khả năng này," Trần Khôn nói, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc đĩa quang học.
"Anh là bản sao thứ 12.
Mười một người trước anh đã thất bại.
Và ký ức của họ...
chúng đang nằm trong tiềm thức của anh.
Chúng đang ăn mòn anh."
Lý Minh cười, một nụ cười lạnh lùng, không chút vui vẻ.
"Vậy thì anh đến đây để làm gì?
Để giết tôi trước khi tôi trở thành một con quái vật?
Hay để đưa tôi vào lồng chim?"
"Để cho anh xem sự thật," Trần Khôn đặt chiếc đĩa vào một thiết bị đọc dữ liệu nhỏ, nối với điện thoại của anh ta.
Màn hình điện thoại sáng lên, hiển thị một sơ đồ mạng lưới phức tạp.
"Thành Phố Lồng không phải là nơi giam cầm.
Nó là một phòng thí nghiệm.
anh là chìa khóa."
***
Trần Khôn lập tức đẩy Lý Minh ngã xuống sàn nhà.
Ngay khoảnh khắc anh ta động tác, một viên đạn xuyên qua không gian nơi đầu Lý Minh vừa nằm, bắn vỡ nát tường gạch.
Không phải đạn súng trường thông thường.
Viên đạn đó cháy rực màu xanh lam, mang theo sức mạnh phá hủy cực lớn, để lại một lỗ hổng tròn trịa, mép cháy xém và bốc khói.
Sức ép âm thanh làm vỡ nát các tấm kính trên kệ sách.
Yến Tử đứng ở cửa ra vào, tay cầm một khẩu súng ngắn được cải tạo.
Máu chảy từ góc miệng cô, nhưng ánh mắt cô thì sắc bén như dao cạo.
Đôi mắt của cô chuyển sang màu tím nhạt, một dấu hiệu của dị năng đang hoạt động ở mức độ cao.
"Anh dám chạm vào anh ấy?" Yến Tử gầm lên, giọng khàn đặc.
"Tôi sẽ xé xác anh ra từng mảnh, Trần Khôn."
"Yến Tử, đứng yên!" Lý Minh hét lên, nhưng giọng nói của anh bị át đi bởi tiếng nổ tiếp theo.
Yến Tử bắn thêm hai phát.
Trần Khôn không né tránh.
Anh ta giơ tay lên, và một lớp khiên năng lượng trong suốt, mỏng như giấy, xuất hiện trước mặt anh ta.
Viên đạn va vào khiên và biến thành bụi.
"Anh không thể bắn tôi," Trần Khôn nói, giọng bình thản đáng sợ.
"Tôi đã vô hiệu hóa kết nối dị năng của anh ấy trong bán kính mười mét.
Anh ấy chỉ là một người bình thường.
tôi là một phần của hệ thống."
Yến Tử nghiến răng, cố gắng tập trung năng lượng, nhưng cô cảm thấy cơ thể mình như bị抽空 (trút rỗng).
Dị năng của cô, vốn dĩ mạnh mẽ và hủy diệt, giờ đây chỉ là một tia lửa yếu ớt trong cơn bão.
Cô ngã quỵ xuống, tay run rẩy buông súng.
Lý Minh nằm trên sàn, nhìn Trần Khôn.
Anh không sợ hãi.
Anh phân tích.
Trần Khôn không phải là một dị nhân thông thường.
Anh ta không sử dụng năng lượng để tấn công.
Anh ta sử dụng năng lượng để *kiểm soát*.
Để định nghĩa lại thực tại.
"Anh là một 'Quản Trị Viên'?" Lý Minh hỏi, đứng dậy chậm rãi.
"Không," Trần Khôn lắc đầu.
"Tôi là một 'Người Dọn Dẹp'.
Tôi dọn dẹp những lỗi mà các Quản Trị Viên khác để lại.
anh là lỗi lớn nhất từ trước đến nay."
***
Lý Minh nhìn vào đôi mắt trắng xóa của Yến Tử.
Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa trong người anh.
Không phải sợ hãi, mà là một sự...
Anh nhìn thấy những dòng năng lượng tím của Yến Tử không phải là tấn công, mà là một mạng lưới phức tạp, giống như những sợi dây thần kinh bị đứt kết nối.
Và anh nhận ra điều Trần Khôn nói.
Nó không hoàn toàn sai.
Lý Minh bước về phía Yến Tử, bỏ qua Trần Khôn.
Anh đặt tay lên vai cô.
Instantly, một luồng dữ liệu chảy vào cơ thể anh.
Không phải là năng lượng dị năng, mà là thông tin.
Anh thấy những ký ức của Yến Tử.
Cô không phải là một dị nhân tự nhiên.
Cô là một sản phẩm của Công Ty Bio-Tech.
Cơ thể cô được chỉnh sửa gen để tăng cường sức mạnh, nhưng cái giá phải trả là sự mất ổn định tâm lý.
"Yến Tử," Lý Minh gọi tên cô, giọng nhẹ nhàng.
"Nghe tôi nói.
Trần Khôn không phải là kẻ thù.
Anh ta là một phần của hệ thống.
Và hệ thống này...
nó đang đói."
Yến Tử mở mắt.
Màu tím trong mắt cô nhạt dần, trở lại màu đen bình thường.
Cô nhìn Lý Minh với sự bối rối.
anh làm gì vậy?"
"Tôi đang đọc mã nguồn của anh ấy," Lý Minh nói, quay sang nhìn Trần Khôn.
"Anh ấy không thể vô hiệu hóa dị năng.
Anh ta chỉ có thể *tắt* kết nối của họ với mạng lưới năng lượng thành phố.
Và nếu anh ta tắt kết nối của tôi...
thì tôi sẽ không còn là một phần của hệ thống nữa."
Trần Khôn nhíu mày.
"Anh không hiểu.
Nếu anh ngắt kết nối, anh sẽ bị cô lập.
Anh sẽ không thể sử dụng bất kỳ dị năng nào.
Anh sẽ trở thành một con người bình thường.
Và trong thế giới này, một con người bình thường không thể sống sót."
"Đó là điều anh nghĩ," Lý Minh mỉm cười.
"Nhưng tôi không cần dị năng để sống sót.
Tôi cần hiểu quy luật.
Và anh vừa mới tiết lộ quy luật cho tôi."
Lý Minh nhìn vào chiếc hộp kim loại trên bàn.
"Chiếc hộp đó.
Nó không phải là vũ khí.
Nó là một công cụ gỡ lỗi.
Nó cho phép người dùng truy cập vào mã nguồn của thành phố.
Nhưng nó chỉ hoạt động nếu người dùng có ký ức của một Quản Trị Viên."
Trần Khôn bước lùi lại.
"Anh không thể sử dụng nó.
Ký ức của mười một người trước đó sẽ giết anh."
"Không," Lý Minh nói, bước về phía chiếc hộp.
"Chúng sẽ giúp tôi.
Vì tôi không phải là một người.
Tôi là một tập hợp.
Và một tập hợp không bao giờ chết.
Nó chỉ tiến hóa."
***
Phòng khách chìm vào im lặng chết chóc.
Chỉ còn tiếng thở gấp của Yến Tử và tiếng tim đập của Lý Minh.
Trần Khôn bước chậm rãi về phía Lý Minh, ánh mắt anh ta thay đổi hoàn toàn.
Không còn là sự quan sát của một nhà khoa học, mà là sự kinh hãi của một tín đồ.
"Nó hấp thụ năng lượng dị biến," Trần Khôn thì thầm, như thể đang nói với chính mình.
"Anh không vô hiệu hóa dị năng của Chu Tuấn Kiệt.
Anh *ăn* nó.
Anh đã trở thành một lỗ đen nhỏ."
Lý Minh không đáp.
Anh mở chiếc hộp kim loại.
Bên trong, chiếc đĩa quang học bắt đầu xoay tròn, phát ra một ánh sáng xanh nhạt.
Những dòng mã nhị phân bắt đầu hiện lên trong không khí, lơ lửng như những con ruồi phát sáng.
Lý Minh đưa tay ra, chạm vào những dòng mã.
Chúng chảy vào lòng bàn tay anh, lạnh lẽo và sắc bén.
Anh cảm thấy ký ức của bản sao thứ 11, thứ 10, thứ 9...
tất cả cùng lúc.
Chúng không phải là ký ức của một người.
Chúng là ký ức của một hệ thống.
Và trong sâu thẳm của những ký ức đó, anh thấy một thứ gì đó.
Một cánh cửa.
Không phải cánh cửa vật lý.
Mà là một cánh cửa trong mã nguồn.
Một lối thoát.
"Trần Nam," Lý Minh nói, giọng vang lên từ khắp mọi nơi trong căn phòng.
"Tôi đang đến."
Trần Khôn nhìn Lý Minh với sự tuyệt vọng.
"Anh không thể mở nó.
Nếu anh mở nó, thành phố sẽ sụp đổ.
Hàng triệu người sẽ chết."
"Thì sao?" Lý Minh hỏi, mắt sáng lên với một ánh sáng không phải của con người.
"Họ đã chết từ lâu rồi.
Họ chỉ là dữ liệu.
tôi là kẻ quản trị."
Ánh sáng từ chiếc hộp bùng nổ, bao phủ toàn bộ căn phòng.
Khi ánh sáng tan đi, Lý Minh không còn ở đó.
Chỉ còn lại Trần Khôn, run rẩy, và Yến Tử, ngơ ngác.
Và trên bàn, chiếc hộp kim loại vẫn còn mở.
Bên trong, chiếc đĩa quang học đã vỡ vụn.
Nhưng trên màn hình điện thoại của Trần Khôn, một dòng tin nhắn mới hiện lên:
*SYSTEM UPDATE: ADMIN ACCESS GRANTED.
WELCOME BACK, USER 12.*
Và phía sau lưng Trần Khôn, bức tường vô hình bắt đầu nứt ra.
Một vết nứt nhỏ, nhưng đủ để cho thứ gì đó...
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận