Chương 1

Lý Minh không chạy vì sợ hãi, mà chạy vì tính toán.

Hơi thở của anh gấp gáp, từng nhịp tim đập loạn nhịp như tiếng trống chiến trong tai, nhưng đôi tay vẫn giữ vững chiếc USB đen bóng kẹp chặt trong lòng bàn tay ẩm ướt.

Anh quăng mình vào một hẻm nhỏ hẹp, nơi những đường ống dẫn nước cũ kỹ rỉ ra chất lỏng màu xanh lá cây, tạo thành những vũng lầy nhầy nhụa dưới ánh đèn neon chập chờn.

Mùi hôi thối của rác thải và ozone nồng nặc kích thích khứu giác, nhưng Lý Minh chỉ nhíu mày, không phải vì bất tiện, mà vì anh đang đếm ngược.

Đó là khoảng thời gian từ khi anh lấy cắp dữ liệu từ trung tâm điều khiển khu C cho đến khi hệ thống an ninh nhận ra sự thiếu hụt.

Sáu giây nữa, và các cảm biến nhiệt sẽ quét qua khu vực này.

Năm giây, và những "Chó Săn" – những dị nhân cấp thấp được huấn luyện để ngửi mùi adrenaline – sẽ xuất hiện.

Lý Minh lao qua một đống thùng carton, chân anh trượt trên lớp dầu nhờn, nhưng anh dùng quán tính để xoay người, lao vào bóng tối của một căn nhà hoang bị bỏ phế.

Cửa sổ vỡ nát, kính vụn rơi lả tả như mưa tuyết.

Anh không nhìn lại.

Nhìn lại là thừa thãi.

Nhìn lại là chết.

Trong Thành Phố Lồng, cái chết không phải là kết thúc, mà là sự tái định vị.

Và anh ghét sự tái định vị.

Nó xóa bỏ mười lăm phút ký ức cuối cùng, khiến anh trở thành một kẻ mất trí nhớ tạm thời, dễ bị thao túng và dễ bị tiêu diệt hơn.

Anh trượt dài trên sàn nhà, va vào một bức tường gạch xi măng, đau đớn bắn lên từ vai phải.

Lý Minh cắn chặt răng, đè nén tiếng rên rỉ.

Đau đớn là một tín hiệu sinh học, nhắc nhở anh rằng cơ thể này còn sống, còn là của anh.

Không phải của Công Ty Bio-Tech, không phải của Chính Phủ, và chắc chắn không phải của bất kỳ ai khác.

Chiếc USB trong tay anh nóng lên.

Không phải nhiệt độ vật lý, mà là một sự rung động nhẹ, như nhịp tim của một sinh vật nhỏ bé đang hoảng sợ.

Lý Minh liếc nhìn nó một cái nhanh chóng.

Dữ liệu bên trong không chỉ là thông tin mật.

Đó là chìa khóa.

Chìa khóa để mở cánh cửa mà hàng triệu người trong thành phố này đang ngủ ngon lành mà không hề hay biết nó tồn tại.

"Chết tiệt," anh lầm bầm, giọng khàn đặc.

"Trần Nam, nếu mày đang nghe được cái này, thì đừng gọi điện thoại.

Mày sẽ bị nghe lén."

Không có phản hồi.

Dĩ nhiên là không.

Trần Nam đang bận rộn với việc đập vỡ đầu của vài tên lính gác ở khu D, nơi anh ta đang cố gắng đột nhập vào cơ sở giam giữ em gái mình.

Lý Minh thở dài.

Bạn thân luôn là biến số khó kiểm soát nhất trong bất kỳ phương trình sống sót nào.

Trần Nam có sức mạnh cơ bắp bậc A, có trực giác chiến đấu bẩm sinh, nhưng lại thiếu thứ gì đó quan trọng nhất: sự hoài nghi.

Anh ta tin vào công lý, tin vào tình bạn, và tin rằng mình có thể đánh bại hệ thống bằng nắm đấm.

Lý Minh không tin vào bất cứ điều gì, trừ quy luật.

Và quy luật đầu tiên của Thành Phố Lồng là: Không có anh hùng.

Chỉ có kẻ sống sót và kẻ làm nhiên liệu.

Anh đứng dậy, phủi bụi trên áo khoác da cũ kỹ.

Chiếc áo đã từng màu đen, giờ đây chuyển sang màu xám xịt vì bụi bặm và vết bẩn.

Lý Minh kiểm tra xung quanh.

Căn nhà hoang này có lợi thế: nó nằm ngoài phạm vi quét của camera hồng ngoại do lớp sơn cách nhiệt dày đặc trên tường.

Nhưng nó cũng có nhược điểm: chỉ có một lối ra duy nhất.

Anh mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, méo mó.

Một cái bẫy.

Nhưng lần này, con mồi mới là người đặt bẫy."

**

Thay vì bỏ chạy hoặc đầu hàng, Lý Minh làm một động tác bất ngờ: Anh nhét chiếc USB vào trong miệng và nuốt chửng.

The Cleaner há hốc miệng, nụ cười biến mất.

anh điên hả?

Nó chứa axit nano!

Nó sẽ ăn mòn dạ dày của anh trong vòng ba mươi giây!"

"Đó là điều anh *nghĩ*," Lý Minh đáp, giọng nói hơi khàn do nuốt phải vật thể cứng.

"Nhưng anh đã không đọc kỹ tài liệu kỹ thuật.

USB này được bọc trong một lớp vỏ polymer chịu nhiệt, được thiết kế để bảo vệ dữ liệu khỏi sự phá hủy vật lý.

Nó không chứa axit nano.

Nó chứa một mã nguồn virus."

Chu Tuấn Kiệt cau mày, nghi ngờ.

Trong cơ thể anh?

Anh nghĩ anh có thể dùng cơ thể làm ổ đĩa?"

"Không phải ổ đĩa," Lý Minh cười, một nụ cười điên rồ.

"Mà là bộ khuếch đại."

Anh cảm thấy chiếc USB trượt xuống thực quản, gây ra một cảm giác khó chịu, nhưng anh không nhăn mặt.

Thay vào đó, anh nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy của năng lượng trong cơ thể mình.

Hắn không phải là người đầu tiên thức tỉnh khả năng này.

Hắn là bản sao thứ 12.

Ký ức của mười một người trước đó đang ngủ đông trong tiềm thức, chờ đợi một tín hiệu để đánh thức.

Và tín hiệu đó là sự tuyệt vọng.

Lý Minh mở mắt ra.

Đôi mắt anh không còn màu nâu bình thường nữa.

Chúng chuyển sang màu xanh lam rực rỡ, phát ra một ánh sáng mờ ảo.

Chu Tuấn Kiệt lùi lại một bước, cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên ngực mình.

"Anh là gì?" Chu Tuấn Kiệt hỏi, giọng lần đầu tiên xuất hiện sự run rẩy.

"Tôi là người quản trị," Lý Minh nói, giọng nói vang vọng, như thể có nhiều giọng nói chồng lên nhau.

"Và hệ thống này...

có lỗi."

Anh giơ tay lên, ngón tay run rẩy.

Không có ánh sáng rực rỡ, không có tiếng nổ.

Chỉ có một sóng xung kích vô hình lan tỏa từ lòng bàn tay anh.

Khẩu súng laser trong tay The Cleaner tự động vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ.

Những mảnh kim loại bay tứ tung, cắt vào da thịt Chu Tuấn Kiệt, nhưng hắn không hề phản ứng.

Hắn đứng đó, mắt mở to, nhìn Lý Minh với sự sợ hãi tột độ.

Hắn cảm thấy toàn bộ năng lượng dị năng trong cơ thể mình bị hút cạn.

Không phải bị tiêu diệt, mà bị...

định nghĩa lại.

Chu Tuấn Kiệt quỳ xuống, tay run rẩy chạm vào ngực mình.

Hắn không còn cảm thấy sức mạnh của mình.

Hắn cảm thấy...

trống rỗng.

"Anh đã làm gì?" hắn lắp bắp.

"Tôi đã vô hiệu hóa kết nối của anh với mạng lưới năng lượng thành phố," Lý Minh nói, giọng bình thản trở lại.

"Anh không còn là một dị nhân.

Anh chỉ là một người bình thường.

Và một người bình thường không thể giết được tôi."

Chu Tuấn Kiệt nhìn Lý Minh, đôi mắt tràn đầy sự thù hận và kinh ngạc.

"Anh không thể giữ được sự kiểm soát này.

Năng lượng sẽ ăn mòn anh.

Anh sẽ trở thành một quái vật."

"Đó là rủi ro nghề nghiệp," Lý Minh đáp, bước qua xác súng vỡ.

"Nhưng ít nhất, tôi còn sống.

Và tôi còn có câu hỏi."

Anh cúi xuống, nhìn vào mắt Chu Tuấn Kiệt.

"Ai đã tạo ra bức tường?"

Chu Tuấn Kiệt không đáp.

Hắn chỉ nhắm mắt lại, chấp nhận số phận của mình.

Lý Minh đứng dậy, nhìn lên trần nhà.

Ánh sáng từ khe nứt vẫn chiếu xuống, nhưng giờ đây, nó trông khác đi.

Nó không còn là ánh sáng tự nhiên.

Nó là ánh sáng của một hệ thống.

Một hệ thống mà anh vừa mới phá vỡ một phần.

Anh cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.

Ký ức của bản sao thứ 11 bắt đầu tràn về.

Một ký ức về một bức tường vô hình, và một cánh cửa mở ra phía sau nó.

Lý Minh mỉm cười.

"Trần Nam, tôi đang đến."

Anh bước ra khỏi hầm, bước vào ánh sáng của thành phố.

Nhưng lần này, anh không còn là một kẻ chạy trốn.

Anh là một kẻ săn mồi.

Và con mồi của anh là chính hệ thống này.

Bên ngoài, bầu trời Thành Phố Lồng rung chuyển.

Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên bức tường vô hình, nơi ranh giới hành chính gặp bầu trời.

Và từ vết nứt đó, một thứ gì đó đang nhìn xuống.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập