Chương 6
Anh đứng giữa phòng, nhịp tim đập thình thịch như trống trận, ánh mắt quét qua những vết nứt trên tường—những vết nứt không phải do lực vật lý, mà tỏa ra từ chính cơ thể anh, lan rộng như mạng nhện vô hình trên lớp sơn cũ kỹ.
Trần Nam nằm ngổn ngang trên thảm, thở hổn hển, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào trần nhà như thể đang đọc một bản án tử.
"Cánh cửa..." Lý Minh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, thiếu sự tự tin thường thấy.
Anh cúi xuống, chạm tay vào vết nứt trên sàn.
Không phải lạnh của băng, mà là lạnh của chân không, nơi nhiệt độ không tồn tại.
"Đó không phải là cửa ra vào.
Đó là cổng kết nối."
Trần Nam rít lên, cố gắng ngồi dậy nhưng chỉ thành công một nửa.
"Minh, mày vừa làm cái quái gì?
Mày nhìn kìa, cái bóng của mày...
nó đang tự di chuyển." Đúng như anh nói, bóng đổ của Lý Minh không còn bám sát chân anh nữa.
Nó dầy đặc, đen kịt hơn bình thường, và đang từ từ tách ra, giống như một con mực khổng lồ đang lột xác.
Lý Minh liếc nhìn bóng đổ, rồi nhìn đồng hồ điện tử trên tường.
Giờ đã là 3:33 sáng.
Con số 3 lặp lại ba lần, một sự trùng hợp mà anh luôn coi là ngẫu nhiên, giờ đây lại cảm giác như một lời nhắc nhở.
"Nếu tôi nhớ không nhầm," anh nói, giọng điệu bỗng trở nên bình thản một cách đáng sợ, "thì trong phim kinh dị, khi nhân vật chính thức tỉnh sức mạnh, họ thường hét lên.
Nhưng trong thực tế, chúng ta chỉ cần gọi dịch vụ sửa chữa điện."
Anh bước tới cạnh Trần Nam, đặt tay lên vai bạn mình.
Cánh tay Trần Nam cứng đờ, run rẩy.
"Nghe đây, Nam.
Nếu chúng ta chết ở đây, đừng trách tôi.
Tôi chỉ đang thử nghiệm giả thuyết về tính ổn định của hệ thống.
Và hiện tại, hệ thống này đang có lỗi."
Trần Nam gạt tay Lý Minh ra, ánh mắt đầy hoang mang.
Mày gọi việc mày biến thành một cái cổng không gian là lỗi?
Em gái tôi...
nếu nó phát hiện ra mày..." Anh không nói hết câu, nhưng sự sợ hãi trong giọng nói là đủ rõ.
Công ty Bio-Tech không chỉ giam giữ người; họ thu thập dữ liệu.
Và Lý Minh vừa trở thành một điểm dữ liệu sống động, nguy hiểm và cực kỳ hấp dẫn.
Lý Minh mỉm cười, nụ cười mệt mỏi của một kẻ vừa thua một ván cờ vua nhưng vẫn giữ được quân hậu.
"Bio-Tech sẽ đến.
Họ luôn đến.
Vấn đề là, chúng ta có sẵn sàng cho họ hay không?
Hay chúng ta sẽ để họ đến và thấy rằng...
con mồi đã biến mất?"
***
Lý Minh gạt bỏ cảm giác chóng mặt, dùng ý chí cuối cùng giật sập bóng đổ của mình bằng cách bật tất cả đèn chiếu sáng trong phòng.
Ánh sáng mạnh làm bóng đổ co lại, nhưng giọng nói vẫn còn đó, giờ thì yếu ớt hơn nhưng đầy đe dọa: *"Họ sẽ tìm thấy ngươi.
Những kẻ săn mồi luôn đánh hơi được mùi máu của người thức tỉnh."*
Anh tắt đèn.
Bóng tối bao trùm, nhưng lần này, bóng đổ không di chuyển.
Nó nằm yên, như một tấm thảm đen trải dưới chân anh.
Lý Minh ngồi xuống sàn, lưng tựa vào tường, nhắm mắt lại.
Trong đầu anh, những mảnh vỡ ký ức bắt đầu ghép lại.
Không phải ký ức của chính anh, mà là của ai đó khác.
Một người đàn ông mặc bộ vest trắng, đứng trước một màn hình hiển thị toàn bộ thành phố.
Người đàn ông đó đang khóc.
*"Tại sao lại là tôi?"* giọng nói trong đầu hỏi, không phải của bóng đổ, mà của chính Lý Minh.
*"Tại sao tôi phải nhớ những điều này?"*
Anh mở mắt.
Trần Nam đang nhìn anh với vẻ mặt lo lắng.
"Mày ổn không?
Mày nhìn...
trống rỗng."
"Tôi đang đọc nhật ký," Lý Minh nói, giọng đều đều.
"Nhật ký của phiên bản thứ 11."
Trần Nam nhíu mày.
"Cái gì?"
"Phiên bản thứ 11 của tôi," Lý Minh giải thích, như thể đang nói về một món đồ dùng cũ.
"Hắn cũng thức tỉnh.
Hắn cũng cố gắng mở cánh cửa.
Và hắn cũng thất bại.
Sự khác biệt là, hắn để lại lời nhắn.
Không phải bằng chữ, mà bằng cảm xúc.
Nỗi tuyệt vọng.
Và một manh mối."
Anh đứng dậy, đi đến cửa sổ.
Bức tường vô hình của Thành Phố Lồng vẫn đó, mờ ảo như sương mù.
Nhưng lần này, Lý Minh có thể nhìn thấy nó.
Không phải bằng mắt thường, mà bằng trực giác.
Nó rung động, như một màng nhện trước gió.
"Manh mối là gì?" Trần Nam hỏi, giọng run rẩy.
"Manh mối là: Đừng tin vào ánh sáng," Lý Minh nói.
"Ánh sáng là bẫy.
Bóng tối là nơi ẩn náu.
Nhưng bóng tối cũng là nơi kẻ thù trú ẩn."
Anh quay lại, nhìn Trần Nam.
"Nam, em gái mày.
Nó ở đâu trong hệ thống của Bio-Tech?"
"Có...
có một phòng thí nghiệm ngầm," Trần Nam đáp, giọng nhỏ lại.
"Họ gọi nó là 'Kho Dự trữ'.
Tôi không biết chính xác là gì, nhưng tôi nghe thấy họ nói về 'nguồn gốc'."
Lý Minh gật đầu.
"Nguồn gốc.
Đó là thứ họ muốn giữ kín.
Và đó cũng là thứ chúng ta cần tìm.
Nếu chúng ta muốn thoát ra, chúng ta không cần phá vỡ bức tường.
Chúng ta cần hiểu cách nó hoạt động.
Và để hiểu cách nó hoạt động, chúng ta cần vào trung tâm điều khiển."
"Trung tâm điều khiển?" Trần Nam lặp lại, như thể đó là một từ ngữ lạ.
"Ở đâu?"
"Ở đây," Lý Minh nói, chỉ vào tim mình.
"Và ở trong bóng tối."
***
Cánh cửa phòng bất ngờ mở ra.
Không có tiếng cào, không có tiếng báo động.
Chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng, đều đặn.
Ba người đàn ông mặc bộ vest đen đứng đó.
Trên ngực họ không có badge cảnh sát, mà là huy hiệu của "Sổ Đỏ"—tổ chức ngầm chuyên xử lý dị nhân "lỗi thời".
Người đứng giữa, một gã tóc ngắn cắt quân đội với đôi mắt lạnh như băng, bước vào phòng.
Hắn không nhìn Lý Minh, mà nhìn vào bóng đổ của anh.
"Thú vị," gã tóc ngắn nói, giọng điệu không có cảm xúc.
"Một bản sao thứ 12.
Tôi đã nghe nói về chúng.
Những con chuột thí nghiệm thất bại."
Lý Minh không di chuyển.
Anh cảm thấy sự hiện diện của họ, nhưng không cảm thấy sợ hãi.
Thay vào đó, anh cảm thấy một sự tò mò.
"Sổ Đỏ," anh nói.
"Tôi tưởng các bạn chỉ xử lý những dị nhân gây rối.
Tôi chưa làm gì sai cả.
Tôi chỉ đang...
khám phá."
"Khám phá là một tội lỗi trong Thành Phố Lồng," gã tóc ngắn đáp.
"Mỗi khi một dị nhân thức tỉnh, hệ thống mất ổn định.
Mỗi khi hệ thống mất ổn định, bức tường yếu đi.
Và khi bức tường yếu đi, những thứ bên ngoài sẽ tràn vào.
Chúng ta không phải là kẻ thù của dị nhân.
Chúng ta là người bảo vệ trật tự."
Trần Nam bước ra trước, chắn giữa Lý Minh và ba kẻ xâm nhập.
Mày không có quyền làm vậy!"
Gã tóc ngắn nhếch mép, một nụ cười mỉa mai.
Trong thế giới này, quyền lực thuộc về kẻ mạnh.
Và chúng ta...
chúng ta là những người mạnh nhất."
Anh giơ tay lên.
Không có ánh sáng, không có năng lượng.
Chỉ có một âm thanh rè rè, như tiếng tĩnh điện.
Trần Nam hét lên, ngã xuống sàn, co ro đau đớn.
Lý Minh nhìn bạn mình, rồi nhìn gã tóc ngắn.
"Mày làm gì với hắn?" Lý Minh hỏi, giọng vẫn bình thản.
"Không gì," gã tóc ngắn đáp.
"Chỉ là một chút điều chỉnh.
Để hắn nhớ rằng, sự phản kháng là vô ích."
Lý Minh nhìn Trần Nam, rồi nhìn lại gã tóc ngắn.
Anh cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.
Ký ức của phiên bản thứ 11 lại hiện về.
Lần này, nó rõ ràng hơn.
Người đàn ông mặc vest trắng không chỉ khóc.
Hắn đang hét lên.
*"Đừng tin vào họ!
Họ là một phần của hệ thống!
Họ là những con rối!"*
Lý Minh mỉm cười.
"Con rối," anh nói.
Vậy ai là người điều khiển dây?"
Gã tóc ngắn nhíu mày.
"Mày đang nói gì?"
"Tôi đang nói," Lý Minh đáp, "rằng nếu các bạn là con rối, thì tôi sẽ cắt dây."
**
Phòng vắng lặng.
Ba kẻ săn mồi biến mất, chỉ còn lại những bộ vest đen rỗng tuếch rơi xuống sàn.
Lý Minh thở hổn hển, tay run rẩy.
Anh cảm thấy một thứ gì đó lạnh lẽo, cổ xưa đang ở trong bóng đổ của mình, không phải là ý thức của cha anh, mà là thứ gì đó lớn hơn, hung dữ hơn.
Một giọng nói khác, không phải từ não bộ, mà từ chính bóng tối, vang lên trong đầu anh.
*"Cuối cùng, ngươi cũng thức tỉnh.
Ngươi đã mở cánh cửa.
Và giờ, ta sẽ bước ra."*
Lý Minh nhìn Trần Nam.
Bạn anh đang cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay vẫn còn tê liệt.
mày ổn không?"
"Không," Lý Minh nói, giọng lạnh băng.
"Tôi không ổn.
Tôi vừa để cho một thứ gì đó vào trong tôi.
Và thứ đó...
nó muốn ăn thịt hệ thống."
Trần Nam nuốt nước bọt.
"Chúng ta phải chạy.
Bây giờ."
"Chạy đi đâu?" Lý Minh hỏi.
"Bức tường vẫn đó.
Và giờ, chúng ta không còn là con mồi nữa.
Chúng ta là kẻ săn mồi."
Anh bước ra khỏi căn hộ, bóng đổ của anh kéo dài ra hành lang, như một con rắn khổng lồ.
Trần Nam lê bước theo, ánh mắt đầy hoang mang.
Họ không biết phía trước là gì.
Nhưng họ biết một điều: Thành Phố Lồng vừa thay đổi.
Và Lý Minh...
Lý Minh vừa trở thành một phần của sự thay đổi đó.
Họ bước xuống cầu thang, ánh sáng đèn hành lang nhấp nháy.
Và từ trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên, nhỏ nhẹ, đầy诱惑.
*"Hãy đi sâu hơn nữa, Lý Minh.
Hãy tìm ra sự thật.
Và khi đó, ngươi sẽ hiểu tại sao ngươi lại là bản sao thứ 12."*
Lý Minh dừng lại.
Anh nhìn xuống bóng đổ của mình.
Nó đang cười.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận