Chương 29

Không khí tại quảng trường trung tâm không còn mang mùi tanh nồng nặc của cá thối hay đồng tiền ẩm mốc nữa.

Thay vào đó, nó nặng nề như chì, chèn ép lồng ngực Lý Minh khiến hít thở đều trở thành một cuộc chiến sinh tồn.

Những tia sáng tím lóe lên từ các khe nứt trên mặt đường granit đen, chiếu rọi những góc khuất của quảng trường bằng một ánh sáng bệnh hoạn và lạnh lẽo.

Hắn đứng giữa vòng xoáy đó, cảm giác như thể toàn bộ Thành Phố Lồng đang cố gắng "Định Vị Lại" hắn ngay tại chỗ này.

Không phải là đẩy ra ngoài biên giới vô hình kia, mà là nén chặt hắn vào trung tâm của cái bẫy khổng lồ này.

Hệ thống an ninh thành phố không chỉ đơn thuần là những camera hay cảm biến nhiệt nữa.

Nó đã trở nên sinh học hơn, hung dữ hơn, như một cơ thể sống đang tiêu hóa kẻ xâm nhập.

Lý Minh đưa tay lên chạm vào chiếc thẻ nhựa đen vẫn còn nóng hổi trong túi áo khoác của mình.

Bề mặt lạnh lẽo trước đây giờ đây lại rung động nhẹ nhàng, nhịp đập đồng điệu với tim hắn.

Ký hiệu nhị phân trên đó không còn thay đổi hỗn loạn nữa mà sắp xếp thành một chuỗi mã cố định: *ERROR 404: IDENTITY NOT FOUND*.

“Đừng lo lắng quá,” Lý Minh tự nhủ, giọng nói của hắn nghe có vẻ bình tĩnh hơn so với nhịp tim đang đập như trống trận.

“Nếu hệ thống muốn giết tôi, nó đã làm từ lâu rồi.

chúng ta chỉ là bị mắc kẹt trong một cuộc kiểm tra giấy tờ.” Hắn cúi xuống, quan sát những khe nứt trên mặt đất.

Ánh sáng tím không phải là laser thông thường.

Khi hắn tập trung ý thức vào đó, dị năng cấp 1 của hắn — khả năng cảm nhận và thao túng dòng chảy dữ liệu xung quanh — bắt đầu hoạt động.

Hắn thấy rằng ánh sáng này thực chất là các sợi dây thần kinh số hóa đang nối trực tiếp từ lòng đất lên bề mặt không khí.

Chúng mang thông tin.

Mang mệnh lệnh.

Lý Minh bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều được tính toán để tránh chạm vào những điểm phát sáng mạnh nhất.

Hắn không muốn kích hoạt cơ chế phòng thủ tự động của quảng trường.

Tư duy logic lạnh lùng trong đầu hắn bắt đầu phân tích tình hình: Nếu đây là một cái bẫy, thì mồi câu chính là sự hiện diện bất thường của một dị nhân thức tỉnh cấp 1 ở trung tâm thành phố.

Hắn cần thông tin.

Hắn cần hiểu quy luật trước khi lợi dụng nó.

Khi Lý Minh tiến sâu hơn vào vòng vây ánh sáng tím, không gian xung quanh bắt đầu méo mó.

Những tòa nhà chọc trời cao vút bên kia quảng trường dường như bị kéo dài ra, biến thành những cột trụ bằng mực đen trong một bức tranh trừu tượng.

Và rồi, từ giữa màn sương năng lượng đó, ba bóng người hiện ra.

Họ mặc bộ đồng phục màu xám tro của Lực Lượng An Ninh Thành Phố Lồng, nhưng không mang vũ khí truyền thống.

Thay vào đó, aura năng lượng tỏa ra từ cơ thể họ đủ mạnh để làm rung chuyển lớp bụi bẩn trên mặt đất dưới chân họ.

Người đứng giữa là một phụ nữ tên Mai, với mái tóc ngắn cắt ngang tai và đôi mắt màu bạc lạnh băng.

Mai giơ tay lên, ra hiệu cho hai đồng đội của mình dừng lại.

Cô không nói gì, nhưng áp lực tâm lý mà cô tạo ra khiến Lý Minh cảm thấy như có ai đó đang bóp chặt lấy cổ họng hắn.

Hắn phải gắng sức mới giữ được tư thế thẳng lưng, che giấu sự run rẩy trong đôi chân mệt mỏi.

“Bạn đi sai đường rồi,” Mai lên tiếng, giọng nói của cô không phát ra từ môi mà vang vọng trực tiếp vào não bộ Lý Minh, mang theo âm thanh kim loại sắc bén như dao cạo da.

“Trung tâm này dành cho những người đã được chấp nhận.

Hoặc những kẻ cần bị xóa sổ.” Lý Minh nhếch mép cười, một nụ cười lười biếng và đầy khiêu khích trên khuôn mặt tái mét của hắn.

Hắn đưa tay lên chỉnh lại cổ áo, hành động vô cùng bình thường trong tình cảnh chết chóc này.

“Chào bạn Mai,” Lý Minh đáp, giọng điệu thoải mái như đang gặp một người hàng xóm cũ.

“Tôi chỉ tò mò thôi.

Nghe nói hệ thống định vị ở đây có lỗi kỹ thuật nhỏ?

Tôi muốn kiểm tra xem nó có thực sự hiệu quả không.” Mai nhíu mày, đôi mắt bạc của cô quét qua cơ thể Lý Minh từ đầu đến chân.

Cô đang đọc dữ liệu về hắn thông qua kết nối mạng lưới thành phố.

“Bạn là một ngoại lệ,” Mai nói, giọng điệu lạnh lẽo hơn trước đó.

“Dữ liệu cho thấy bạn không có hồ sơ đăng ký dị nhân.

Bạn là ‘Lỗi’.

Và theo quy tắc của Chu Tuấn Kiệt, mọi lỗi đều phải được sửa chữa.” “Chu Tuấn Kiệt?” Lý Minh lặp lại cái tên đó, nếm thử vị giác của nó trong đầu.

Hắn nhớ đến những lời thì thầm từ người đàn ông lạ mặt ở chương trước: *Đừng để họ bắt được bạn*.

“Nghe có vẻ như một tên quản trị viên nghiêm khắc.

Nhưng tôi nghĩ anh ấy sẽ thích thú nếu biết rằng ‘lỗi’ này đang tự sửa chữa chính nó.” Lý Minh kích hoạt dị năng của mình lần nữa, nhưng không phải để tấn công.

Hắn đẩy dòng dữ liệu từ chiếc thẻ nhựa đen vào mắt Mai thông qua ánh sáng tím xung quanh họ.

Một luồng thông tin khổng lồ, hỗn độn và đầy ác ý, tràn ngập nhận thức của cô gái Vệ Binh đó.

Mai hét lên một tiếng đau đớn, ôm lấy đầu mình khi những ký ức không thuộc về cô bắt đầu xâm nhập: Hình ảnh của mười hai bản sao trước đó của Lý Minh đang chết trong những tình huống khác nhau — cháy nổ, drowning in data streams, bị xé toạc bởi chính sức mạnh của họ.

Trong lúc Mai đau đớn vì dòng dữ liệu độc hại vừa nhận được, không khí xung quanh đột ngột thay đổi.

Những tia sáng tím từ mặt đất bắt đầu về phía Lý Minh nhanh hơn trước đó rất nhiều lần, tạo thành một cột ánh sáng rực rỡ bao phủ toàn thân hắn.

Cảm giác nóng bỏng lan tỏa khắp cơ thể, nhưng nó không gây ra vết thương nào.

Ngược lại, nó mang đến cảm giác kỳ lạ của sự.

hoàn thiện.

Lý Minh bị bao phủ bởi ánh sáng này, và anh cảm thấy như thể mình đang được tái sinh từ bên trong.

Dị năng cấp 1 của hắn đột ngột bùng nổ, vượt qua giới hạn kiểm soát mà hắn đã tự đặt ra cho chính mình trong suốt thời gian thức tỉnh gần đây.

Hắn không còn chỉ nhìn thấy các dòng mã nhị phân nữa; hắn có thể cảm nhận cấu trúc cơ bản của thực tại xung quanh — những sợi dây liên kết giữa vật chất và ý thức.

Hắn hiểu ra sự thật khủng khiếp: Thành Phố Lồng không phải là một khu vực địa lý bị cô lập bởi bức tường vô hình đơn thuần.

Nó là một phòng thí nghiệm sống.

Và hắn, cùng với tất cả những cư dân khác, chỉ là những tế bào trong cơ thể khổng lồ đó đang cố gắng phát triển và đột biến theo ý muốn của người tạo ra nó — hoặc ít nhất là Chu Tuấn Kiệt tin như vậy.

Mai gục xuống quỳ trên nền đất lạnh giá, mồ hôi ướt sũng trán cô khi nỗ lực đẩy lùi luồng dữ liệu xâm nhập từ Lý Minh.

Hai Vệ Binh khác vẫn đứng bất động, nhưng aura năng lượng của họ đang dao động không ổn định, cho thấy hệ thống kết nối giữa họ cũng đã bị ảnh hưởng bởi sự bùng nổ vừa rồi.

Lý Minh mở mắt ra.

Đôi ngươi đen thẳm của hắn giờ đây phản chiếu những vệt sáng tím kỳ lạ, giống như hai lỗ hổng nhỏ trong vũ trụ đang hút tất cả ánh sáng xung quanh vào bên trong chúng.

Hắn không còn sợ hãi nữa.

Sự lười biếng và hài hước đen tối vốn có đã nhường chỗ cho một sự tỉnh táo kinh hoàng — loại tỉnh thái của kẻ biết mình là con tốt thí nhưng vẫn tìm cách lật bàn cờ.

“Bạn nói đúng,” Lý Minh lên tiếng, giọng nói giờ đây mang theo cộng hưởng kim loại tương tự như Mai trước đó.

“Tôi là một lỗi hệ thống.

Nhưng bạn quên điều này: Mọi nhà lập trình đều sợ nhất những dòng code mà họ không thể debug được.” Hắn đưa tay ra, và lần đầu tiên trong cuộc đời thức tỉnh dị năng của mình, Lý Minh thực sự chạm vào bức tường vô hình bao quanh quảng trường — thứ trước đây chỉ là khái niệm trừu tượng.

Hắn cảm nhận được độ dày của nó, nhiệt độ của nó, và quan trọng nhất: điểm yếu cấu trúc của nó.

Khi ánh sáng tắt đi, không gian xung quang trở lại bình thường một cách giả tạo.

Những tòa nhà cao tầng vẫn đứng sừng sững dưới bầu trời u ám của Thành Phố Lồng.

Nhưng mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn trong nhận thức của Lý Minh và cả nhóm Vệ Binh đang đối mặt với hắn.

Mai nhìn lên, ánh mắt đầy kinh hoàng nhưng cũng không giấu được sự tò mò tột độ trước cái gì vừa xảy ra.

Cô không còn xem Lý Minh là một mối đe dọa cần loại bỏ ngay lập tức nữa.

Trong hệ thống dữ liệu mà cô tiếp cận qua kết nối mạng lưới thành phố, hồ sơ của Lý Minh giờ đây hiển thị trạng thái: *UNKNOWN - THREAT LEVEL: FLUCTUATING*.

Các Vệ Binh khác lui bước lại, không còn tư thế tấn công nữa mà chuyển sang phòng thủ và quan sát.

Họ là những người bảo vệ trật tự, nhưng khi đối mặt với thứ gì đó vượt ra ngoài hiểu biết của họ — một dị nhân có khả năng thao túng chính nền tảng dữ liệu của Thành Phố Lồng — bản năng sinh tồn đã chiến thắng mệnh lệnh hành quân.

Những Thường Nhân bị kích động trước đó, vốn đang chạy trốn hoặc nấp sau các cột đèn vì sợ hãi sự hiện diện của những Vệ Binh mạnh mẽ, giờ đây lại dừng chân và quay đầu nhìn về phía Lý Minh với vẻ mặt phức tạp: Sợ hãi pha lẫn ngưỡng mộ mù quáng.

Họ không hiểu gì cả, nhưng họ cảm nhận được sự thay đổi trong áp lực bầu khí quyển nơi quảng trường trung tâm này — từ nặng nề đè nén sang một dạng tĩnh lặng đáng sợ trước cơn bão sắp tới.

Lý Minh thở phào nhẹ nhõm, dù biết rằng đây chỉ là khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi.

Cơ thể hắn đang rung lên từng li từng tí do quá tải năng lượng sau cú đột biến vừa rồi.

Hắn cúi xuống nhặt chiếc thẻ nhựa đen đã bị nứt vỡ một góc nhỏ — vết nứt hình dạng giống hệt như những khe hở trên mặt đất trước đó.

“Cảm ơn vì sự giúp đỡ,” Lý Minh nói với Mai, dù biết rằng cô không hề muốn giúp hắn mà chỉ đơn thuần là bị tê liệt bởi cú sốc dữ liệu.

“Nhưng tôi nghĩ chúng ta cần gặp nhau ở cấp độ quản trị cao hơn nữa.” Mai lau đi giọt mồ hôi trên trán, đôi mắt bạc của cô sắc lạnh trở lại nhưng lần này mang theo một màu đỏ ngầu của cảnh báo nguy hiểm: “Chu Tuấn Kiệt sẽ biết về việc này.

Và khi anh ấy đến, không có ai — kể cả những Vệ Binh cấp cao nhất — có thể bảo vệ bạn khỏi sự ‘sửa chữa’ cuối cùng.” Lý Minh cười nhạt, bỏ chiếc thẻ vào túi áo bên trong, nơi nó tiếp xúc trực tiếp với da thịt nóng hổi của hắn.

“Hãy để anh ấy đến,” Lý Minh đáp lại, giọng điệu lạnh băng hơn bất kỳ ai trong phòng.

“Tôi cần một người quản trị viên đủ mạnh để kiểm thử xem hệ thống này có thực sự không thể phá vỡ hay chỉ là ảo tưởng.” Hắn quay đi, bước ra khỏi vòng vây ánh sáng tím đang dần tắt lịm trên mặt đất quảng trường trung tâm.

Hắn biết rằng mình vừa đánh dấu tên mình vào danh sách săn lùng ưu tiên hàng đầu của lực lượng an ninh thành phố này — và có lẽ cả những thế lực bóng tối khác nữa.

Nhưng hắn không hối hận.

Vì lần đầu tiên, hắn cảm thấy tự do trong sự kiểm soát tuyệt đối của Thành Phố Lồng: Tự do để trở thành biến số bất định mà họ không thể tính toán trước được kết cục.

Khi Lý Minh và Mai rời khỏi quảng trường — mặc dù chỉ là tạm thời bởi cô quyết định theo dõi hắn từ xa thay vì bắt giữ trực tiếp lúc này đây — họ nhận được một thông tin quan trọng qua kênh liên lạc nội bộ bị hack của Lực Lượng An Ninh đó: Một nhóm Dị Nhân bí ẩn đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công vào Thành Phố Lồng.

Đột nhiên, bóng đen từ phía sau vòng qua cổ cô, hai ngón tay chèn sâu vào huyệt đạo.

Cô cứng đờ, linh lực trong cơ thể bị phong tỏa hoàn toàn, không thể cử động một chút.

Kẻ đó thì thầm bên tai, giọng đầy nhạo báng: “Cô nghĩ mình.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập