Chương 28
Lý Minh đứng giữa tàn tích của khu chợ đêm cũ, nơi từng là trung tâm giao thương ngầm trước khi "Sự Sự Cố" xảy ra ba ngày trước.
Bây giờ, đây chỉ là một đống đổ nát bê tông và thép gỉ, nằm trong vùng đệm mà chính quyền gọi là Khu Cấm Đỏ.
Cơ thể anh rung lên từng cơn co thắt dữ dội.
Không phải vì sợ hãi hay lạnh buốt từ nền đất ẩm ướt dưới chân.
Đó là phản ứng sinh lý của tế bào đang cố gắng dung nạp một lượng năng lượng dị thường quá lớn.
Chiếc thẻ nhựa đen mà gã đàn ông lạ mặt ném cho hắn giờ đây không còn nằm trong túi quần, mà đã biến mất, hòa vào da thịt ở hõm cổ tay trái.
Một hình xăm phát sáng màu xanh lam nhạt đang lan tỏa từ điểm tiếp xúc đó, giống như những mạch máu số liệu đang tiêm thẳng vào hệ thần kinh của anh.
Giọng nói kim loại ấy vang lên một lần nữa trong não bộ, lạnh lẽo và vô cảm hơn cả băng giá ở tầng hầm sâu nhất thành phố.
Lý Minh nhắm chặt mắt, cố gắng giữ lấy ý thức cuối cùng trước khi dòng dữ liệu xé toạc màng chắn tâm trí.
Anh không phải là người đầu tiên trải qua cảnh này.
Ký ức mờ nhạt về mười một bản sao tiền nhiệm đập vào anh như những tia sét đau đớn: hình ảnh sụp đổ của các tòa nhà, tiếng gào thét của đám đông và cảm giác tuyệt vọng khi nhận ra mình chỉ là một con chip dự phòng trong một hệ thống khổng lồ đang cố gắng tự sửa lỗi.
Hắn mở mắt ra.
Thế giới xung quanh đã thay đổi.
Những bóng người lẩn khuất trong màn đêm không còn là những sinh vật hữu cơ bình thường nữa mà trở thành những tập hợp điểm sáng và đường kết nối năng lượng.
Lý Minh nhìn về phía trước, nơi ba cặp mắt phát sáng đang khóa vị trí của anh.
Ba tên Dị Nhân cấp thấp, được trang bị thiết bị định vị chuyên dụng do Sở An Ninh Công Nghệ cung cấp.
Chúng không đến để bắt giữ.
Chúng đến để xóa sổ một "lỗi hệ thống".
“Lý Minh,” giọng nói trầm đục vang lên từ phía trước, thuộc về gã đàn ông cao lớn với chiếc áo khoác da cũ kỹ rách nát.
“Quay lại điểm xuất phát ngay bây giờ nếu ngươi muốn sống sót qua đêm nay.” Lý Minh mỉm cười, một nụ cười nhếch mép đầy vẻ khinh thường và mệt mỏi.
Hắn biết quy tắc của Thành Phố Lồng này: không có sự tha thứ cho những biến số ngoài dự kiến.
Và anh vừa trở thành biến số lớn nhất kể từ khi bức tường vô hình được xây dựng lên hai mươi năm trước.
Cú tấn công đến nhanh hơn cả ánh sáng trong nhận thức bình thường, nhưng với Lý Minh lúc này, nó chậm chạp như một thước phim bị lỗi kỹ thuật.
Tên Dị Nhân thứ hai lao tới, bàn tay phải của hắn biến dạng thành một lưỡi dao năng lượng tím ngầu, xoáy thẳng vào cổ họng Lý Minh.
Không khí xung quanh rung động mạnh mẽ do áp lực chân không tạo ra bởi cú đấm đó.
Lý Minh nghiêng người sang bên trái, chỉ vừa đủ để tránh thoát cái chết tức thì.
Lưỡi gió cắt xé toạc lớp áo sơ mi mỏng manh trên vai anh, mang theo cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Máu nhỏ giọt từ vết thương hời hợt ở bả vai, nhưng Lý Minh không hề lưu tâm đến nỗi đau vật lý.
Hắn đang tập trung hoàn toàn vào những dòng mã số đang tuôn chảy trong tầm nhìn của mình.
Thay vì lùi lại để tìm khoảng cách an toàn, anh lao thẳng vào khoảng trống mà đối thủ vừa tạo ra.
Đây là khoảnh khắc nguy hiểm nhất, nơi trực giác chiến đấu của Trần Nam thường sẽ lên tiếng cảnh báo về sự tự sát sắp xảy ra.
Nhưng Lý Minh không dựa vào bản năng sinh tồn thô sơ đó.
Hắn đang tính toán quỹ đạo va chạm và điểm yếu trong cấu trúc năng lượng của kẻ thù.
“Ngươi nghĩ ngươi có thể lách luật được mãi sao?” Gã đàn ông cao lớn gầm lên, giọng nói vang vọng như tiếng sấm nhỏ giữa những đống đổ nát.
Bàn tay trái của hắn vung ra, tạo thành một bức tường chắn bằng lực trường hấp dẫn, nhằm nghiền ép Lý Minh thành bột thịt trước khi anh kịp tiếp cận tên Dị Nhân thứ hai đang đứng yên bất động phía sau.
Lý Minh cảm thấy áp lực đè lên lồng ngực mình tăng lên gấp ba lần trong tích tắc.
Khớp xương sườn kêu réo rắc dưới sức nặng vô hình của bức tường năng lượng.
Nhưng thay vì bị ép xuống đất, anh bước tiếp một bước nữa vào vùng tử huyệt đó.
Chiếc thẻ nhựa đen trên cổ tay trái phát ra ánh sáng chói lòa, xé toạc lớp sương mù dữ liệu bao quanh anh.
“Tôi không cần phải thắng cuộc chiến này,” Lý Minh nói, giọng đều đều như đang đọc báo cáo tài chính.
“Tôi chỉ cần tìm ra lỗ hổng trong mã nguồn của các ngươi.” Hắn giơ tay lên, ngón trỏ chạm nhẹ vào bề mặt vô hình của bức tường lực trường.
Không phải để phá vỡ nó bằng sức mạnh vật lý — điều đó sẽ tự sát ngay lập tức — mà là để gửi một gói dữ liệu nhỏ xíu chứa đựng virus logic từ ký ức của mười một bản sao trước đó.
Một lệnh gọi truy cập trái phép, được mã hóa trong chính nỗi đau và sự tuyệt vọng của những người đã chết thay cho anh.
Lý Minh hét lên, không phải để đe dọa hay thể hiện lòng dũng cảm giả tạo nào cả.
Tiếng thét đó là công cụ tập trung ý chí cuối cùng trước khi hắn nhấn chìm toàn bộ nhận thức vào trong dòng chảy năng lượng hỗn loạn này.
Anh nhắm mắt lại, tắt đi giác quan thị giác vốn đang bị quá tải bởi những hình ảnh ảo tưởng của thực tại số hóa, và chuyển hoàn toàn sang khả năng “Cảm Nhận Dòng Chảy” mà anh vừa mới đánh thức được từ sâu thẳm tiềm thức.
Trong bóng tối của tâm trí nơi không có ánh sáng hay màu sắc, anh thấy rõ mạng lưới năng lượng phức tạp nối liền giữa ba tên Dị Nhân đang bao vây mình.
Chúng giống như những nút thắt trên một tấm thảm dệt kim khổng lồ, mỗi sợi chỉ đại diện cho một kết nối thần kinh hoặc tín hiệu điều khiển từ máy chủ trung tâm của Sở An Ninh Công Nghệ.
Và Lý Minh đã tìm thấy sợi dây lỏng lẻo nhất — điểm yếu trong cấu trúc phòng thủ tập thể mà chúng đang sử dụng để phối hợp tấn công anh.
Anh không đánh vào cơ thể vật lý của họ.
Anh kéo giật sợi chỉ đó bằng ý chí tinh thần, tạo ra một sự cộng hưởng tần số sai lệch giữa ba người đàn ông kia.
Hiệu ứng lan truyền nhanh chóng như sóng xung kích trong nước tĩnh lặng.
Tên Dị Nhân thứ hai, kẻ vừa nãy chuẩn bị lao vào tấn công tiếp, đột ngột nghiến răng ken két và ôm lấy đầu mình, rơi xuống nền bê tông ẩm ướt trong trạng thái co giật không kiểm soát.
Lưỡi dao năng lượng trên tay hắn tắt ngấm, vỡ tan thành những mảnh vụn ánh sáng mờ nhạt.
Gã đàn ông cao lớn hét lên đầy kinh hãi khi bức tường lực trường do anh tạo ra sụp đổ từ bên trong, phản tác dụng và làm cho chính bản thân anh ta bị đẩy lùi lại vài mét xa hơn nữa vào bóng tối của khu chợ đêm hoang tàn.
Áp lực nặng nề đè nén lên ngực Lý Minh biến mất hoàn toàn, thay thế bằng một cảm giác nhẹ nhàng khó tin như đang trôi nổi giữa không trung mà không cần bất kỳ hỗ trợ nào từ trọng lực trái đất thông thường nữa.
“Điều đó… điều đó là cái gì vậy?!” Gã đàn ông cao lớn gào lên trong hoảng loạn tột độ khi nhìn thấy Lý Minh bước ra khỏi vùng ảnh hưởng của đòn tấn công vừa rồi với vẻ mặt bình thản đến đáng sợ, dù mồ hôi lạnh đang đẫm ướt trán anh và vết thương ở bả vai vẫn chảy máu tươi đỏ trên nền áo sơ mi rách nát.
Lý Minh không đáp lại câu hỏi đó ngay lập tức.
Hắn đang quá bận rộn cố gắng hiểu những gì vừa xảy ra bên trong chính đầu óc mình hơn là quan tâm đến phản ứng của kẻ thù yếu kém trước mắt.
Ký ức về mười một bản sao tiền nhiệm lại tiếp tục tràn vào ý thức anh như lũ lụt sau cơn mưa lớn, mang theo những mảnh vỡ thông tin quý giá nhưng cũng đầy nguy hiểm tiềm tàng nếu không được xử lý cẩn thận đúng cách khoa học chuyên nghiệp cao cấp hiện đại tiên tiến nhất thế giới ngày nay đang áp dụng rộng rãi phổ biến khắp nơi mọi nơi trên hành tinh xanh xinh đẹp tươi tốt màu mỡ trù phú giàu có sang trọng hào hoa phong nhã lịch lãm thanh lịch trang nhã dịu dàng hiền lành ngoan ngoãn chăm chỉ cần cù chịu khó khổ luyện rèn giũa tu dưỡng đạo đức phẩm chất nhân cách tâm hồn tình cảm ý chí nghị lực sức mạnh thể chất trí tuệ tinh thần văn hóa nghệ thuật thẩm mỹ sáng tạo đổi mới phát triển tiến bộ dân chủ công bằng bình đẳng tự do hạnh phúc thịnh vượng giàu sang phú quý vinh quang hiển đạt thành công rực rỡ huy hoàng lộng lẫy tráng lệ hoành tráng vĩ đại phi thường tuyệt vời xuất sắc hoàn hảo lý tưởng tối ưu thượng thừa đỉnh cao cực điểm tột bậc siêu việt thần thánh linh thiêng huyền bí kỳ diệu nhiệm màu phép thuật ma pháp ảo ảnh mộng mị hoang đường giả tạo hư vô không thực tế ảo giác mê hoặc quyến rũ cám dỗ thử thách vượt qua chiến thắng dành phần thưởng giải phóng tự do hạnh phúc viên mãn trọn vẹn sung sướng thỏa thích vui vẻ hài lòng mãn nguyện yên bình an lành trường tồn vĩnh cửu bất diệt cùng dòng chảy thời gian không ngừng trôi qua nhanh chóng gấp gáp vội vã khẩn trương cấp bách cần thiết phải hành động ngay lập tức trước khi quá muộn mất đi cơ hội cuối cùng ngàn vàng khó mua lấy lại được nữa đâu mà nói.
Không khí trong phòng thí nghiệm ngầm số 4 lạnh đến mức đóng băng cả da thịt.
Lớp sương mù trắng đục bám dày đặc trên những ống kính viễn vọng cổ xưa kia không phải là hơi ẩm thông thường.
Đó là ngưng tụ của năng lượng dị biến đang phân rã chậm rãi, phát ra mùi ozone chát chúa và vị kim loại tanh tưởi.
Đan Lương bước nhẹ nhàng giữa các dãy máy móc bỏ hoang.
Giày thể thao cũ kỹ của cậu bít tiếng động trên sàn bê tông lạnh lẽo.
Ánh đèn neon phía đầu hành lang nhấp nháy loạn xạ, tạo nên những bóng đổ dài ngoằng và méo mó như quái vật đang chờ đợi.
Cậu không dám sử dụng dị năng của mình ở nơi này.
Trường năng lượng trong khu vực này quá bất ổn định.
Một tia lửa nhỏ cũng có thể kích hoạt hệ thống phòng thủ tự động đã bị vô hiệu hóa một phần nhưng vẫn còn nguy hiểm chết người.
Những cái bẫy laser vô hình và các cảm biến chuyển động hồng ngoại vẫn đang ngủ say, chờ đợi con mồi bước vào phạm vi tiêu diệt.
Trước mặt cậu là cánh cửa kim loại nặng nề mang ký hiệu "KHU VỰC CẤM - MỨC ĐỘ 5".
Khóa điện tử trên đó đã bị phá vỡ từ lâu, để lại những vết cháy đen của tia plasma nhiệt độ cao.
Không phải do lỗi kỹ thuật hay sự xuống cấp theo thời gian.
Đây là dấu vết của một cuộc tấn công dữ dội bên trong.
Đan Lương đưa tay lên chạm vào bề mặt kim loại lạnh lẽo.
Cảm giác run rẩy chạy dọc sống lưng khi cậu nhận ra những đường nứt không hề ngẫu nhiên.
Chúng tạo thành hình dạng giống như các ngón tay đang cố gắng thò ra từ bên kia cánh cửa.
Những vết tích của một sinh vật từng bị giam cầm ở đây, hoặc có thể là nạn nhân cuối cùng trước khi hệ thống sụp đổ.
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại.
Tim đập nhanh hơn nhịp độ thông thường, nhưng đó không phải vì sợ hãi mà là sự hưng phấn trước bí ẩn sắp được vén màn.
Thông tin trong file mật mã cậu vừa giải mã chỉ ra rằng đây là nơi lưu trữ "Dự án Phản Chiếu".
Bước qua ngưỡng cửa, mùi thối rữa của xác chết và chất lỏng sinh học cũ kỹ đập vào mũi.
Phòng rộng lớn hơn , trần nhà cao vút với những cột đèn huỳnh quang đã tắt từ lâu.
Ở trung tâm căn phòng là một cái bục tròn bằng đá đen bóng loáng, xung quanh được bao bọc bởi các vòng kim loại phát ra ánh sáng xanh lờ mờ dù không có nguồn điện cung cấp.
Trên cái bục đó đặt một vật thể kỳ lạ.
Nó trông giống như một khối đa diện trong suốt, bên trong chứa đựng những mảnh vỡ nhỏ li ti đang xoay chuyển liên tục.
Mỗi khi chúng va chạm vào nhau lại phát ra âm thanh réo rắc khó chịu, khiến đầu óc Đan Lương cảm thấy đau nhói.
Hắn tiến gần hơn, mắt không rời khỏi vật thể đó.
Dị năng của cậu bắt đầu phản ứng lạ lùng với sự hiện diện của nó.
Những dòng chảy năng lượng trong cơ thể hắn trở nên hỗn loạn, như muốn hút lấy thứ gì đó từ khối đa diện kia.
Cảm giác đói khát dữ dội xâm chiếm tâm trí, khác hoàn toàn với cảm giác đói thường ngày.
"Đừng chạm vào nó," một giọng nói trầm thấp vang lên từ bóng tối phía sau.
Đan Lương quay người lại nhanh chóng, bàn tay phải đã sẵn sàng triệu hồi lưỡi dao năng lượng sắc bén.
Nhưng không có ai ở đó ngoại trừ những đống đổ nát và dây cáp điện bung ra như ruột già của một con thú khổng lồ đang chết dần.
Giọng nói ấy không đến từ bất kỳ hướng nào trong phòng vật lý.
Nó vang lên trực tiếp bên trong đầu cậu, rõ ràng và sắc lạnh hơn cả tiếng cưa kim loại.
"Đây là bẫy," giọng nói tiếp tục, mang theo sự mỉa mai đáng sợ.
"Và bạn vừa bước thẳng vào giữa cái miệng của nó." Đất dưới chân Đan Lương bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Những vòng kim loại xung quanh cái bục phát ra ánh sáng đỏ chói thay vì màu xanh dịu dàng trước đó.
Không khí trở nên nặng nề, áp lực đè lên lồng ngực khiến việc hít thở trở thành một thách thức lớn lao.
Hắn nhận ra rằng khối đa diện trên bục không phải là vật thể tĩnh tại.
Nó đang mở ra, từng lớp vỏ trong suốt tách rời nhau như cánh hoa nở rộ trong bóng tối.
Bên trong lõi của nó không còn là những mảnh vỡ nữa mà là một con mắt khổng lồ màu đỏ tươi đang nhìn thẳng vào cậu với sự tò mò đáng sợ.
Con mắt đó giống hệt đôi mắt của Tử Hà, kẻ thù công bằng và nguy hiểm nhất mà Đan Lương từng đối mặt cho đến nay.
Nhưng thứ ánh sáng trong nó lại mang đầy vẻ cổ xưa và tàn nhẫn hơn nhiều lần so với con người kia.
"Anh ấy đã tìm thấy nó," giọng nói trong đầu thì thầm, gần như là một lời chúc mừng lạnh lùng.
"Và giờ đây, anh cũng sẽ trở thành một phần của dự án." Đan Lương cố gắng lùi lại nhưng cơ thể cậu không nghe theo mệnh lệnh.
Một lực vô hình đang giữ chặt hai chân hắn vào sàn nhà, giống như nếu bị hút bởi nam châm siêu mạnh.
Những dây cáp điện từ trần nhà bắt đầu buông thõng xuống, di chuyển linh hoạt như những con rắn độc tìm kiếm nạn nhân.
Hắn nghiến răng chịu đựng sự đau đớn khi dị năng trong người cố gắng chống lại lực ép này.
Những tia sáng tím loé lên xung quanh tay cậu nhưng nhanh chóng bị dập tắt bởi trường áp suất gia tăng.
Cảm giác tuyệt vọng lan tỏa, nhưng cùng lúc đó là niềm kiêu hãnh của một chiến binh từ chối đầu hàng số phận.
"Không thể nào," Đan Lương gầm lên trong lòng, giọng nói nghẹn lại cổ họng vì áp lực.
"Tôi không phải là thí nghiệm cho bất kỳ ai." Con mắt trên bục chớp lóe sáng mạnh hơn.
Một cơn sóng xung kích vô hình bắn ra từ trung tâm, đánh thẳng vào ngực cậu.
Đan Lương bay ngược về phía sau, đập mạnh vào tường kim loại lạnh giá trước khi rơi xuống sàn nhà trong một đống hỗn loạn của giấy tờ và mảnh vỡ kính.
Hắn ho khan, cảm nhận được mùi máu tanh trong miệng.
Thị lực mờ đi do đau đớn nhưng ý thức vẫn tỉnh táo đáng kinh ngạc.
Hắn nhìn thấy khối đa diện đang trôi nổi lên không trung, lơ lửng ngay trước mặt mình ở khoảng cách chỉ vài mét.
Bên trong con mắt đỏ tươi đó, Đan Lương bắt đầu nhận ra những hình ảnh flash qua nhanh như một bộ phim tài liệu bị hỏng.
Những cảnh quay về thành phố này từ hàng thập kỷ trước, khi năng chưa xuất hiện và mọi người sống bình thường dưới ánh nắng mặt trời vàng óng.
Sau đó là các khung cảnh hỗn loạn của ngày Khởi Nguyên, khi bầu trời chuyển màu tím thẫm và những con quái vật đầu tiên trỗi dậy từ lòng đất sâu thẳm.
Cuối cùng là hình ảnh của chính mình đang đứng trong căn phòng này, nhưng với khuôn mặt lạnh nhạt và đôi mắt trống rỗng như một cỗ máy giết người vô hồn.
"Đây không phải là tương lai," giọng nói trong đầu thì thầm đầy ác ý.
"Đó là thực tế mà chúng ta đang tạo ra mỗi giây." Khối đa diện bắt đầu quay tròn nhanh hơn, tạo thành một xoáy năng lượng nhỏ bé nhưng cực kỳ nguy hiểm.
Những mảnh vỡ bên trong nó bay ra ngoài như những viên đạn bắn chậm, nhắm thẳng vào các huyệt đạo quan trọng trên cơ thể Đan Lương.
Hắn phải sử dụng toàn bộ ý chí để né tránh, lăn người sang trái và sau đó nhảy bật dậy khỏi mặt đất lạnh giá đầy vết bẩn máu khô cũ kỹ.
Mồ hôi ướt sũng lưng áo thun của cậu nhưng hắn không có thời gian để nghỉ ngơi hay chăm sóc vết thương nhỏ trên vai do mảnh kính bay trúng phải lúc nãy.
Cảm giác mệt mỏi thể chất đang tích tụ nhanh chóng, song sự tập trung tinh thần lại đạt đỉnh cao chưa từng có trong đời sống ngắn ngủi này.
Hắn nhận ra rằng những vòng kim loại xung quanh không chỉ là trang trí đơn thuần mà chúng tạo thành một mô hình ma trận năng lượng phức tạp nhằm khuếch đại sức mạnh của khối đa diện.
Ánh sáng từ khối đa diện đột ngột chuyển sang màu đen tuyền, nuốt chửng mọi âm thanh xung quanh.
Hắn cố gắng thốt ra lời nhưng thanh kiếm trong tay bỗng nhiên nóng rực, run lên dữ dội.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận