Chương 27
Không phải mùi ozone hay gỉ sắt quen thuộc từ những lần thức dậy trước đó, mà là một mùi tanh nồng nặc, giống như cá thối trộn lẫn với đồng tiền ẩm mốc.
Hắn mở mắt ra chậm rãi, mí mắt dính chặt bởi lớp bụi xám bám đầy trên lông mi.
Ánh sáng yếu ớt len lỏi qua những khe nứt của mái tôn rỉ sét phía trên đầu, chiếu xuống đống đổ nát nơi hắn đang nằm.
Cơ thể Lý Minh run lên từng nhịp nhỏ.
Không phải vì lạnh, cũng không hẳn là do sợ hãi tột độ như lần trước với sư huynh biến dị kia.
Đó là cảm giác lạ lùng khi dòng năng lượng dị năng cấp 1 trong người hắn bắt đầu tuôn chảy hỗn loạn, giống như một đường dây điện bị ngắn mạch nhưng vẫn cố gắng duy trì hoạt động.
Hắn ngồi dậy, tay run rẩy chạm vào vạt áo khoác rách nát của mình.
Vết máu khô cứng trên cổ tay gợi nhớ đến bàn tay lạnh toát và mùi tanh kinh hoàng vừa rồi.
"Chẳng lẽ lại là ảo giác?" Lý Minh tự nhủ, giọng nói khàn đặc vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Hắn liếc nhìn xung quanh.
Đây rõ ràng là một nhà kho cũ kỹ bên bờ sông, nơi mà trước đây từng là trung tâm phân phối hàng hóa của khu công nghiệp bị bỏ hoang từ thời kỳ "Đại Cô Lập".
Bức tường vô hình bao quanh Thành Phố Lồng vẫn còn đó, nhưng ở tầng ngầm này, không khí dường như nặng nề hơn, dày đặc những hạt bụi mang theo năng lượng tĩnh điện.
Hắn đứng dậy, chân bước chập chờn trên lớp bê tông vụn nát.
Mỗi bước đi đều khiến những mảnh gạch vỡ phát ra tiếng lạo xạo khô khan.
Lý Minh cần kiểm tra lại tình trạng của mình.
Hắn giơ bàn tay phải lên trước mặt, tập trung vào cảm giác dòng chảy bên trong lòng bàn tay.
Một luồng sáng xanh nhạt, mờ ảo như khói thuốc, hiện hữu dưới da thịt rồi nhanh chóng biến mất.
Dị năng vẫn ổn định.
Nhưng có gì đó khác biệt.
Nó không còn là một công cụ thụ động nữa mà đang phản ứng lại với môi trường xung quanh, giống như một sinh vật ký sinh đang tìm kiếm vật chủ mới để hấp thu dinh dưỡng.
Đột nhiên, tiếng động lớn vang lên từ phía trước, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.
Lý Minh nín thở ngay lập tức, cơ thể co cứng lại phản xạ tự vệ bản năng.
Hắn lao nhanh về góc tường ẩm ướt nhất, nơi mùi mốc meo che khuất hoàn toàn khí của một người đàn ông vừa trải qua cơn sốc thần kinh.
Hai bóng người cao lớn xuất hiện ở đầu hành lang kho hàng.
Họ mặc áo khoác da đen dài tới bắp chân, trên ngực in huy hiệu cái đầu lâu trắng xóa — biểu tượng của băng đảng "Xác Thối", những kẻ chuyên săn lùng dị nhân để bán nội tạng cho thị trường ngầm Bio-Tech.
Họ không đi dò dẫm mà bước đi chắc nịch, cầm trong tay những cây gậy điện cao áp đã được sửa đổi tùy chỉnh.
Ánh đèn pin quét qua đống đổ nát, chiếu rõ từng vết nứt trên sàn nhà.
Lý Minh dán sát lưng vào tường lạnh lẽo, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực.
Hắn không có vũ khí.
Hắn chỉ có cái đầu và khả năng lách luật đang yếu ớt này.
Nếu bị bắt gặp bây giờ, hắn sẽ kết thúc nhanh chóng hơn cả một con chuột cống trong bẫy của Chu Tuấn Kiệt.
Một trong những tên xác thịt dừng lại, cúi xuống nhặt lấy một mảnh kim loại sáng bóng từ đống rác thải.
"Có gì đó ở đây," giọng nói trầm thấp, đầy vẻ đe dọa vang lên.
"Mùi máu còn tươi." Tên kia quay sang đồng bọn, ánh mắt lạnh băng như đá.
Lý Minh nhắm chặt mắt, hít vào thật sâu để làm chậm nhịp tim.
Hắn nhớ đến lời dặn của bản thân từ lần đầu thức tỉnh: *Sống sót trước, hiểu quy luật sau.* Bây giờ không phải lúc cho anh hùng cứu thế giới.
Đây là lúc cho kẻ lười biếng tìm cách thoát chết bằng mọi giá.
Hắn quan sát qua khe hở giữa hai tấm tôn cũ kỹ.
Hai tên đó đang tiến sâu vào khu vực trung tâm của kho hàng, nơi ánh sáng yếu ớt nhất.
Lý Minh cần một kế hoạch.
Hắn không thể đối đầu trực tiếp với sức mạnh vật lý thô bạo như Trần Nam, càng đừng nói đến những kẻ được huấn luyện để giết người.
Nhưng hắn có lợi thế về sự bất ngờ và môi trường địa hình phức tạp này.
Hắn liếc nhìn phía bên trái, nơi có một cửa hàng đóng cửa cũ kỹ nằm sâu trong bóng tối.
Cửa kính đã vỡ vụn, nhưng khung sắt vẫn còn nguyên vẹn.
Đó là điểm ẩn náu tạm thời duy nhất hợp lý.
Lợi dụng khoảnh khắc khi hai tên kia quay lưng lại để kiểm tra góc tường phía sau, Lý Minh lao đi như một đạo bóng đen.
Hắn không chạy thẳng mà zig-zag qua những chồng thùng carton mục nát, cố gắng giữ chân mình thật êm ái trên nền bê tông vụn.
Tiếng động của hắn bị che lấp bởi tiếng gió hú nhẹ thổi từ khe hở mái nhà.
Khi vừa vượt khỏi tầm nhìn trực tiếp của hai tên xác thịt, Lý Minh rẽ mạnh vào cửa hàng đóng cửa gần đó.
Bên trong tối om và đầy mùi bụi bám lâu năm.
Hắn trượt dài trên sàn gỗ mục, dừng lại ngay trước một quầy thu ngân cũ kỹ.
Hơi thở gấp gáp làm rung động lồng ngực hắn.
"Đừng nói gì, và đừng di chuyển," Lý Minh thì thầm vào bóng tối, giọng run run nhưng cố giữ vẻ lạnh lùng giả tạo.
Hắn không biết có ai ở đây hay không, nhưng việc cảnh báo trước luôn tốt hơn là bị giật mình khi một kẻ thù bất ngờ nhảy ra từ phía sau.
Một tiếng động nhỏ vang lên từ góc xa nhất của cửa hàng.
Lý Minh quay người lại, tay sẵn sàng kích hoạt dị năng nếu cần thiết.
Một cô gái trẻ xuất hiện từ bóng tối, khuôn mặt nhợt nhạt và đầy sợ hãi.
Cô mặc một bộ đồ bảo hộ lao tác rách nát, mắt trũng sâu do thiếu ngủ hoặc căng thẳng quá mức.
Cô nhìn anh, đôi môi run rẩy nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự tò mò đáng ngại.
"Anh là ai?" cô gái hỏi, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi vo ve.
"Anh vừa làm gì để khiến chúng rời đi?" Lý Minh nhíu mày.
Hắn không nhớ mình đã làm bất cứ điều gì đặc biệt ngoài việc chạy trốn nhanh chóng.
Có lẽ hắn vô tình kích hoạt một cái bẫy nào đó?
Hay đơn giản là họ chưa kịp phản ứng trước tốc độ di chuyển của hắn trong bóng tối?
"Ta chỉ đang tìm đường ra," Lý Minh đáp lại, cố giữ giọng điệu lười biếng thông thường để che giấu sự bất an.
"Và nếu em không muốn bị biến thành nguyên liệu sinh học cho công ty Bio-Tech thì nên im lặng và rời khỏi đây ngay bây giờ." Cô gái sững sờ, ánh mắt đảo quanh phòng như tìm kiếm lối thoát khác.
Lý Minh nhận ra rằng cô ta biết những thứ mà hắn chưa hiểu rõ về hệ thống này.
Đây không phải là một cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên đơn thuần.
Đột nhiên, cánh cửa kính vỡ vụn từ phía sau lưng Lý Minh bay vào trong, xé toạc không khí ẩm ướt.
Người đàn ông mặc áo khoác da đen bước vào, nhưng lần này chỉ có duy nhất một mình anh ta.
Không còn đồng bọn nào đi cùng.
Anh ta cầm trong tay một thiết bị nhỏ, giống như một chiếc điện thoại thông minh thế hệ cũ, nhưng màn hình hiển thị những dòng mã dữ liệu phức tạp đang cuộn chảy liên tục với màu đỏ máu.
"Đừng phí sức," người đàn ông nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.
Ánh mắt anh ta quét qua Lý Minh rồi dừng lại ở cô gái run rẩy trong góc phòng.
"Hắn đã kích hoạt tín hiệu định vị của tôi từ lúc bước vào nhà kho này." Lý Minh cảm thấy lạnh sống lưng.
Hắn không hề hay biết về bất kỳ thiết bị theo dõi nào trên người mình ngoại trừ chiếc đồng hồ thông minh đã chết máy từ ba ngày trước.
Người đàn ông giơ cao thiết bị lên, ngón tay chạm nhẹ vào màn hình.
Một âm thanh tần số cao phát ra, khiến Lý Minh đau đầu dữ dội và quỳ xuống bịt tai lại.
Cô gái bên cạnh hét lên trong sợ hãi rồi ngã gục bất tỉnh.
Lý Minh cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể hắn như bị đóng băng bởi áp lực sóng vô hình từ thiết bị kia.
Hắn nhận ra rằng đây không phải là công nghệ thông thường.
Đây là thứ mà Chu Tuấn Kiệt và những người quản trị hệ thống sử dụng để kiểm soát dị nhân "lỗi".
"Em ấy ổn cả," Lý Minh gào lên, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng vì đau đớn.
"Đừng chạm vào cô ta!" Người đàn ông quay sang nhìn hắn với nụ cười lạnh nhạt.
Anh ta rút ra một chiếc thẻ nhựa đen bóng từ túi áo khoác bên ngoài.
Chiếc thẻ không có logo nào, chỉ toàn là các ký hiệu nhị phân khắc sâu trên bề mặt kim loại tối màu.
"Đây là vé vào cửa của bạn," anh ta nói, ném chiếc thẻ về phía Lý Minh.
Nó bay lơ lửng trong không trung một giây trước khi rơi xuống sàn gỗ ngay cạnh bàn chân hắn.
"Đừng để nó rơi.
Và đừng để họ bắt được bạn trước khi bạn hiểu được quy tắc." Nói xong, người đàn ông quay người, bước ra khỏi cửa hàng mà không hề nhìn lại.
Lý Minh ngồi thẫn thờ trên nền nhà ẩm ướt, mồ hôi lạnh đầm đìa trán hắn.
Chiếc thẻ nhựa đen nằm im lìm dưới ánh sáng yếu ớt từ khe hở mái tôn, trông vô hại nhưng tỏa ra một áp lực tâm lý nặng nề lên vai người đàn ông trẻ tuổi này.
Hắn cúi xuống nhặt lấy chiếc thẻ, cảm giác trơn láng và lạnh lẽo của nó truyền vào lòng bàn tay run rẩy.
Trên bề mặt chiếc thẻ, những ký hiệu nhị phân bắt đầu thay đổi liên tục, tạo thành một hình ảnh quen thuộc khiến Lý Minh quên cả thở: đó là khuôn mặt của chính hắn trong một khoảnh khắc mà anh chưa bao giờ trải qua — đứng giữa trung tâm Thành Phố Lồng với đôi cánh năng lượng rực rỡ phía sau lưng.
Lý Minh giơ tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh lẽo, chỉ để ngón tay xuyên thủng lớp ảo ảnh số liệu.
Một giọng nói kim loại vang lên trực tiếp trong não hắn, xé toạc ý thức.
“Đón nhận.”
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận