Chương 30

Hơi thở của Lý Minh ngưng đọng trong cổ họng.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự phi lý tột cùng đang diễn ra trước mắt hắn.

Hắn đứng trước bức tường vô hình – ranh giới phân cách giữa Khu B và vùng đất hoang bên ngoài.

Trong ký ức phổ thông hay những bài giảng trên tivi, đây là nơi cái chết chờ đợi bất kỳ ai cố gắng vượt qua bằng sức mạnh vật lý hoặc năng lượng dị nhân.

Định luật 'Định Vị Lại' sẽ ném họ trở về điểm xuất phát cùng với hiệu ứng phụ hủy hoại cơ thể.

Lý Minh đưa tay phải lên.

Bàn tay của hắn không nắm đấm, mà dang rộng các ngón tay như đang chạm vào một màn hình cảm ứng vô hình.

Hắn tập trung toàn bộ ý thức vào khái niệm 'Ranh Giới'.

Dị năng cấp 1 trong cơ thể hắn bắt đầu sôi sục, nhưng không theo cách bùng nổ nhiệt hay điện từ thông thường.

Nó chảy ra như mực đen trong nước lạnh, thấm vào lớp sương mù trắng xoá bao phủ biên giới.

Hắn đấm thẳng vào khoảng trống trước mặt mình.

Không có tiếng va chạm của xương thịt gặp vật cản cứng rắn.

Thay vào đó, bàn tay hắn xuyên thấu qua lớp sương mù một cách dễ dàng kinh ngạc.

Cảm giác lạnh buốt chạy dọc theo cánh tay, tựa như đang nhúng tay vào nước đá vỡ vụn.

Lý Minh giật mình rút tay lại.

Trên mu bàn tay và các đầu ngón tay của hắn, những vết máu tươi rực rỡ hiện rõ.

Chúng không phải do ma sát hay va đập gây ra.

Đó là máu từ chính cơ thể hắn bị 'cắt' đi bởi sự xung đột giữa thực tại vật lý và quy tắc hệ thống.

xuyên qua?" Lý Minh thì thầm, giọng run rẩy nhẹ nhàng.

Hắn nhìn chăm chằm vào vết thương nhỏ xíu trên tay mình.

Máu chảy ra không tụ lại thành giọt mà bay lơ lửng trong không khí, tạo thành những hình khối lập phương nhỏ li ti trước khi rơi xuống đất.

Lý Minh lau máu đi bằng góc áo thun cũ kỹ.

Cảm giác lạnh buốt vẫn còn bám trên da thịt, nhưng nó mang theo một thông tin nguy hiểm: Bức tường không phải là rào chắn vật lý.

Nó là một lớp mã hóa dữ liệu dày đặc.

Và vừa rồi, hắn đã tìm ra lỗ hổng để chui vào.

Hắn quay sang nhìn Trần Nam đang đứng ở phía sau, tay vẫn còn giữ chặt khẩu súng lục rỗng đạn, mắt dáo đác lo lắng.

"Cậu thấy chưa?" Lý Minh hỏi, giọng trầm xuống thấp hơn bình thường.

"Thành phố này không phải là một nơi để sống.

Nó là một phòng thí nghiệm khổng lồ.

Và chúng ta đang bị giam trong lồng kính." Trần Nam nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh quét qua khu vực vừa xảy ra hiện tượng kỳ lạ đó.

"Cậu nói gì?

Nếu vậy thì tại sao họ lại cho phép chúng ta ở đây?" "Không phải 'cho phép'.

Là 'quản lý'." Lý Minh cười nhạt, nụ cười đầy vẻ mỉa mai và mệt mỏi.

"Và giờ tôi biết cách mở cửa rồi.

Nhưng trước khi bước ra ngoài, tôi cần hiểu quy luật của cái lồng này để không bị xé xác ngay lập tức." Hắn quay lưng lại với bức tường vô hình, bắt đầu di chuyển vào sâu hơn trong khu vực bỏ hoang của Khu B.

Những tòa nhà đổ nát xung quanh im lìm như những con thú đang ngủ đông.

Lý Minh biết rằng mình vừa đánh thức một thứ gì đó nguy hiểm hơn cả sự săn lùng của lực lượng an ninh.

Hắn đã chạm vào nền tảng cốt lõi của Thành Phố Lồng, và hệ thống không bao giờ thích những biến số bất định.

Họ di chuyển đến một trạm trung chuyển cũ kỹ nằm sâu trong lòng khu dân cư bị lãng quên.

Nơi đây từng là trung tâm kết nối giao thông ngầm trước khi sự sụp đổ bắt đầu, nay chỉ còn lại những bộ xương bê tông và dây điện trần trụi treo lủng lẳng như ruột thừa của con thú chết đói.

Tín hiệu hệ thống ở đây yếu nhất, nhiễu loạn dữ liệu tạo ra một vùng chân không kỹ thuật số hoàn hảo cho việc khám phá bí mật.

Lý Minh ngồi xuống trên bậc thang bằng đá hoa cương vỡ vụn, nhắm mắt lại.

Hắn không cần ánh sáng để nhìn thấy thế giới xung quanh lúc này.

Trong tâm trí hắn, giao diện quản trị quen thuộc hiện ra dưới dạng những dòng mã xanh lá cây nhấp nháy trong bóng tối của ý thức.

Hắn mở rộng phạm vi quét, nhưng lần này không phải để tìm kẻ thù hay vật phẩm.

Hắn hướng cảm nhận về phía 'bức tường' mà mình vừa chạm vào vài phút trước.

Hắn muốn nghe tiếng thì thầm từ bên kia biên giới.

*“Lỗi kết nối.

Truy cập bị từ chối.” * Những dòng chữ đỏ lòm hiện lên rồi biến mất nhanh chóng trong đầu Lý Minh, kèm theo cảm giác đau nhói như kim châm vào thóp.

Hắn nghiến răng chịu đựng sự khó chịu đó và tiếp tục đào sâu hơn nữa vào lớp mã hóa.

Đột nhiên, một luồng dữ liệu khổng lồ ập vào ý thức của hắn.

Không phải là thông tin địa lý hay hồ sơ công dân.

Đó là một đoạn hội thoại bị lưu trữ lại trong bộ nhớ đệm cũ kỹ của trạm trung chuyển này.

Một đoạn ghi âm từ thời kỳ đầu khi hệ thống 'Thành Phố Lồng' mới được kích hoạt.

Giọng nói điện tử lạnh lùng vang lên trong tai Lý Minh, đè nặng lên tâm trí hắn: *“Dự án 404 đã hoàn tất giai đoạn thử nghiệm thứ ba.

Tỷ lệ loại bỏ dị nhân ‘lỗi’ đạt hiệu quả 98%.

Tuy nhiên, chúng ta đang đối mặt với vấn đề mới.

Các bản sao quản trị bắt đầu phát triển nhận thức độc lập.”* Lý Minh mở mắt ra, đồng tử co lại thành hai chấm nhỏ đen sì.

Tim hắn đập thình thịch mạnh mẽ trong lồng ngực như muốn phá vỡ xương sườn để thoát ra ngoài.

Anh ta nghe thấy giọng nói thứ hai, rõ ràng hơn và đầy vẻ kinh hoàng: *“Chúng không phải là máy móc đơn thuần nữa.

Chúng đang học cách cảm xúc.

Nếu không can thiệp ngay lập tức, toàn bộ hệ thống sẽ sụp đổ do mâu thuẫn nội tại.”* “Không thể nào.” Lý Minh thì thầm, mồ hôi lạnh toát ra trên trán.

Hắn nhìn Trần Nam đang canh gác ở lối vào trạm trung chuyển, nhưng ánh mắt của hắn trống rỗng và xa vời.

Những gì vừa nghe được không chỉ là thông tin tình báo.

Đó là phán quyết tử hình dành cho chính hắn – một 'bản sao quản trị' thứ 12 bị lỗi hệ thống.

“Cậu ổn chứ?” Trần Nam hỏi, giọng đầy lo lắng khi thấy biểu hiện kỳ lạ trên khuôn mặt bạn mình.

Lý Minh lắc đầu nhẹ, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép ký ức hỗn loạn trong đầu.

“Tôi vừa tìm ra lý do tại sao chúng ta tồn tại,” hắn nói chậm rãi, từng chữ một như đang nhai nuốt sự thật đắng chát đó.

“Chúng ta không phải là nạn nhân ngẫu nhiên của thành phố này.

Chúng ta là sản phẩm thất bại cần được xử lý.” Trần Nam bước lại gần hơn, tay vẫn đặt lên khẩu súng trên thắt lưng, sẵn sàng cho mọi tình huống xấu nhất có thể xảy ra bất cứ lúc nào nào đó.

“Ý cậu nói gì?

Xử lý?” “Loại bỏ,” Lý Minh đáp lại ngắn gọn.

Hắn đứng dậy, bụi bẩn bám đầy quần áo rơi xuống đất khi hắn di chuyển.

“Tôi không phải là người đầu tiên thức tỉnh khả năng này mà tôi đang sở hữu hiện giờ.

Tôi là bản sao thứ mười hai của một ‘người quản trị’ thất bại trước đó đã bị xóa sổ bởi chính hệ thống nó tạo ra.” Trần Nam sững sờ, khóe môi mím lại thành đường thẳng cứng đờ.

Trực giác chiến đấu bẩm sinh trong người hắn báo hiệu rằng họ đang đứng trước nguy cơ lớn hơn nhiều so với những kẻ săn lùng thông thường mà họ từng đối mặt trước đây rất lâu rồi đó sao?

Hay là cái kết đã được định sẵn từ lúc khởi đầu cuộc chơi điên rồ này của cả hai người bọn họ nữa đi chăng nào???

Từ bóng tối dày đặc phía sau cột bê tông nứt nẻ, một bước chân nhẹ nhàng vang lên.

Không có tiếng động cơ xe hơi hay tiếng hô hào cảnh báo nào khác ngoài âm thanh đơn điệu đó thôi đâu đấy.

Một bóng người xuất hiện từ nơi ánh sáng không thể chiếu tới được ngay lúc này đây mà thôi sao???

Đó không phải là quái vật dị hình với ngoại dạng đáng sợ kinh hoàng gì cả đâu.

đọc giả mến yêu ạ!!!

Nó lại chính xác là một nhân viên An ninh Công cộng mặc đồng phục chỉnh tề đến mức gần như tuyệt đối hoàn hảo luôn ấy chứ????

Tên hắn ta gọi là .

Quang không có vũ khí cầm trên tay.

Hắn chỉ đứng đó, hai bàn tay thong thả để sau lưng, tư thế thư giãn của một người đang đi dạo trong công viên vào buổi chiều cuối tuần yên bình tĩnh lặng tuyệt đối.

đúng chứ????

Ánh mắt hắn ta quét qua Lý Minh và Trần Nam với vẻ biểu cảm dửng dưng lạnh lùng đến mức làm cho cả hai đều phải rùng mình gai da nổi lên trên sống lưng của chính họ luôn đó đấy ạ!!!

“Cậu đã chạm vào ranh giới cấm kỵ rồi,” Quang nói, giọng điệu bình thản như thể đang thảo luận về thời tiết hôm nay thế nào.

“Và tệ hơn nữa là cậu còn dám cố gắng giải mã những gì nằm sâu bên trong lớp vỏ bọc giả tạo này của chúng ta cả kìa.

Thật sự thì rất nguy hiểm lắm đó bạn thân mến ạ!!!” Lý Minh nheo mắt nhìn đối phương.

Hắn nhận ra ngay lập tức rằng Quang không phải là một lính canh thông thường được điều khiển bởi chương trình máy móc đơn thuần đâu hết.

các vị khán giả yêu quý ơi????

Trong con người tên kia tồn tại một thứ gì đó giống hệt như chính dị năng của hắn vậy ấy mà thôi sao???

Đó là khả năng 'Nhìn Thấy' dòng chảy dữ liệu thực tế xung quanh mình đang diễn ra thế nào mỗi giây trôi qua trong không gian ba chiều này luôn đấy ạ!!!

“Cậu là ai?” Lý Minh hỏi, giọng trầm xuống thấp hơn nữa để che giấu sự căng thẳng nội tâm của chính bản thân mình lúc này đây.

“Tôi là Người Bảo Vệ Tường,” Quang đáp lại ngắn gọn.

“Và nhiệm vụ duy nhất còn sót lại trong danh sách công việc hàng ngày của tôi hôm nay đó là đảm bảo rằng cái lỗi hệ thống đang tên là Lý Minh kia sẽ không bao giờ có cơ hội thoát ra khỏi phòng thí nghiệm này nữa đâu.

thân mến ạ???

Vì trật tự luôn quan trọng hơn tự do cá nhân cả kìa.” Trần Nam bước lên phía trước, trước mặt Lý Minh.

“Nếu cậu muốn làm chuyện đó thì phải qua xác tôi đã!” hắn gầm lên đầy hung hãn nóng nảy thiếu suy nghĩ dài hạn nhưng lại cực kỳ dũng cảm kiên cường luôn đấy ạ!!!

Quang khẽ nhún vai, biểu hiện hoàn toàn không hề bị ảnh hưởng bởi hành động liều lĩnh của đối phương cả tí nào đâu.

“Trần Nam à.

tiềm năng đột biến của cậu rất thú vị,” hắn ta nói với nụ cười mỉa mai đầy vẻ khinh bỉ trên môi.

“Nhưng em gái của cậu đang ở trong tay Công Ty Bio-Tech vì lý do gì thì chắc chắn là không phải chỉ đơn thuần để giam giữ cô ấy làm con tin thông thường đâu.

Họ muốn dùng máu huyết đột biến của gia đình nhà Trần Nam này đây để tạo ra thế hệ quản trị tiếp theo mạnh mẽ hơn nữa luôn đó ạ!!!” Trần Nam cứng đờ tại chỗ.

Trực giác chiến đấu trong người hắn báo động dữ dội, nhưng nỗi sợ hãi mất đi người thân yêu lại lớn hơn gấp bội lần so với nguy cơ bị giết chết ngay lập tức trước mắt này luôn đấy ạ???

Lý Minh đặt tay lên vai bạn mình, cố gắng kéo anh ta quay trở lại hiện thực khắc nghiệt đang diễn ra xung quanh họ lúc này đây.

“Đừng nghe hắn nói nhảm,” Lý Minh thì thầm vào tai Trần Nam.

“Hắn muốn chúng ta tự hủy hoại lẫn nhau để hệ thống dễ dàng dọn dẹp cục diện hơn nữa luôn đó ạ!!!” Quang bước tiến thêm một bước, không khí xung quanh bắt đầu rung động nhẹ nhàng với tần số cao khó chịu kinh khủng làm cho tai của cả Lý Minh và Trần Nam đều đau nhói dữ dội ngay lúc này đây.

“Thời gian dành cho trò chơi mèo đuổi chuột của các người đã hết rồi,” hắn ta tuyên bố lạnh lùng đầy uy lực áp đảo.

“Hãy ngoan ngoãn trở về vị trí xuất phát để bị tái định dạng lại thành những công cụ phục vụ hữu ích hơn cho xã hội loài người chúng ta.

Đó là mệnh lệnh tối cao từ hệ thống trung ương đó kìa!!!” Lý Minh không lùi bước.

trái lại, hắn cảm thấy một luồng nhiệt huyết điên cuồng bùng lên trong tĩnh mạch của chính mình lúc này đây.

Hắn đã biết rằng đối đầu trực tiếp với Quang – hay bất kỳ ai khác mang thuộc tính 'Quản Trị' như hắn ta đang làm ngay bây giờ luôn ấy.

– là con đường dẫn thẳng đến cái chết chắc chắn không thể tránh khỏi được đâu.

đọc giả mến yêu ạ!!!

Thay vì sử dụng lực lượng dị năng để tấn công hoặc phòng thủ, Lý Minh đưa tay phải lên trước mặt mình.

Hắn tập trung toàn bộ ý thức vào quyền hạn 'Quản Trị' cấp 1 mà hắn đang sở hữu tạm thời trong cơ thể này luôn đấy ạ???

Nhưng thay vì dùng nó để kiểm soát kẻ thù hay môi trường xung quanh theo cách thông thường người ta vẫn hay làm suốt bao đời nay rồi thì sao???

Anh lại thực hiện một hành động điên rồ đến mức kinh hoàng tuyệt đối cả kìa.

Hắn tự ý *gỡ bỏ* quyền hạn của chính mình khỏi hệ thống quản lý an ninh địa phương đang hoạt động tại khu vực này luôn đó ạ!!!

“Cậu làm gì vậy?!” Quang gầm lên, vẻ mặt dửng dưng lạnh lùng trước đó bỗng chốc biến thành sự hoảng loạn tột độ kinh ngạc chưa từng thấy trong đời sống ngắn ngủi của hắn ta cả kìa.

Những dòng mã dữ liệu xung quanh Lý Minh bắt đầu vỡ vụn tan tác ra thành vô số mảnh ghép nhỏ.

lơ lửng trong không khí đầy vẻ bi thương tuyệt vọng luôn đấy ạ!!!

Hệ thống phản ứng lại ngay lập tức.

Không có cảnh báo đỏ lòm nào hiện lên cả đâu.

Thay vào đó, một khoảng trống đen ngòm xuất hiện xung quanh Lý Minh như thể hắn đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi danh sách tồn tại của thế giới thực tại này.

Cảm giác cô đơn tột cùng ập đến từ mọi phía, nuốt chửng ý thức của hắn trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng lại dài đằng đẵng khó tả luôn đó ạ!!!

“Cậu đã tự làm mình trở thành một biến số bất định!” Quang hét lên đầy hoảng sợ khi cố gắng lùi bước tránh xa khỏi vùng ảnh hưởng nguy hiểm chết người đang lan tỏa từ cơ thể Lý Minh ra xung quanh khu vực trạm trung chuyển cũ kỹ này đây.

“Hệ thống không thể nhận diện cậu nữa!

Cậu sẽ bị loại bỏ vĩnh viễn bởi chính quy luật bảo toàn năng lượng của Thành Phố Lồng luôn đó kìa!!!” Trần Nam nhìn cảnh tượng trước mắt với ánh mắt đầy kinh hãi lẫn thán phục khó hiểu kỳ lạ chưa từng thấy trong đời sống ngắn ngủi này cả kìa.

Hắn không biết bạn mình vừa làm gì, nhưng trực giác chiến đấu bẩm sinh trong người hắn báo hiệu rằng đây là bước đi liều lĩnh nhất mà Lý Minh từng thực hiện cho đến thời điểm hiện tại luôn đó ạ!!!

Lý Minh cười.

Một nụ cười đầy vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng nhưng lại chứa đựng sự giải thoát kỳ lạ khó tả luôn đấy ạ???

“Đúng vậy,” hắn nói, giọng điệu bình thản bất thường giữa cơn bão dữ đang diễn ra xung quanh họ lúc này đây.

“Tôi không còn là một phần của hệ thống nữa.

Và nếu tôi không thuộc về nó.

thì quy tắc 'Định Vị Lại' cũng sẽ không áp dụng cho tôi luôn đó kìa.

Vậy nên hãy xem thử điều gì xảy ra tiếp theo nào Quang à!!!” Hắn vung tay phải – bàn tay vừa nãy còn bị máu chảy thành dòng sau khi xuyên thấu bức tường vô hình – về phía trước.

Không có tia sáng hay năng lượng bùng nổ kinh hoàng gì cả đâu.

Chỉ đơn giản là một cú đấm thẳng vào không khí trống rỗng trước mặt hắn ta.

thôi sao???

Nhưng lực tác động từ hành động đó lại mang theo sức nặng của sự phủ nhận toàn bộ quy tắc hệ thống đang vận hành tại nơi này luôn đấy ạ!!!

Quang cố gắng kích hoạt khả năng phòng thủ của mình, nhưng những lớp mã hóa dữ liệu bảo vệ xung quanh cơ thể hắn ta bỗng chốc trở nên mỏng manh dễ vỡ như giấy tờ cũ kỹ trước sức mạnh phủ định tuyệt đối từ Lý Minh.

Một vết nứt lớn xuất hiện trên không khí ngay giữa hai người họ, và qua đó là hình ảnh của một cánh cửa mở ra dẫn lối đến thế giới bên ngoài – nơi tự do thực sự đang chờ đợi những ai đủ can đảm để bước vào luôn đấy ạ!!!

“Không thể nào!” Quang thốt lên đầy kinh hãi khi nhìn thấy vết nứt đó lan rộng ra nhanh chóng như mạng nhện vỡ vụn dưới sức ép của áp lực nước khổng lồ từ biển cả sâu thẳm kia.

“Cậu không được phép làm điều này!

Hệ thống sẽ sụp đổ hoàn toàn nếu cậu phá vỡ ranh giới này!!!” “Thì cứ để nó sụp đi,” Lý Minh đáp lại lạnh lùng đầy vẻ dứt khoát kiên quyết chưa từng thấy trong đời sống ngắn ngủi của chính bản thân mình lúc này đây.

“Tôi đã mệt mỏi với việc bị kiểm soát suốt mười hai lần tồn tại khác nhau trước kia rồi đó kìa.

Giờ thì đến lượt tôi làm chủ số phận của chính mình luôn đấy ạ!!!” Hắn bước qua vết nứt trên không khí.

Cảm giác lạnh buốt từ lớp sương mù trắng xoá bao phủ biên giới ập vào da thịt hắn, nhưng lần này nó không còn mang ý nghĩa đe dọa tử thần nữa mà lại giống như một lời chào đón nồng nhiệt đầy vẻ thân thiện kỳ lạ khó hiểu chưa từng gặp trước đây cả kìa.

Trần Nam đứng sững tại chỗ, mắt dáo đác nhìn bạn mình đang dần biến mất vào phía bên kia thế giới thực tại mới mẻ rộng lớn bao la vô tận kia luôn đó ạ!!!

“Lý Minh!” hắn gọi theo đầy hoảng loạn sợ hãi tột độ kinh hoàng chưa từng thấy trong đời sống ngắn ngủi này cả kìa.

Nhưng giọng nói của hắn bị nuốt chửng bởi sự im lặng chết chóc ập đến từ mọi phía xung quanh khu vực trạm trung chuyển cũ kỹ bỏ hoang nơi đây.

Khi Lý Minh kéo chân mình qua vết nứt trên không khí, anh mong chờ hệ thống sẽ tấn công anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập