Chương 22
Lý Minh nằm vật trên nền bê tông lạnh lẽo, mùi ozone và máu tanh nồng nặc trong không khí.
Hắn vừa thoát khỏi một cuộc truy đuổi sinh tử của Đội Tha Năng đặc nhiệm.
Những bước chân nặng nề đang lùi dần về phía những con hẻm tối tăm, nhưng sự im lặng sau đó lại đáng sợ hơn cả tiếng hét.
Hắn ngồi dậy, tay run rẩy chạm vào túi áo khoác rách nát.
Chiếc thẻ từ còn nguyên vẹn.
Đó là thứ duy nhất hắn có được từ xác chết của gã đàn ông vest đen vừa biến mất.
Không phải máu, không phải xương cốt, mà là dữ liệu thuần túy đóng gói trong một tấm nhựa mỏng manh.
"Điên rồ," Lý Minh thì thầm, giọng khàn đặc do thiếu nước và sợ hãi.
"Thành phố này đang ăn thịt người ta theo nghĩa bóng." Hắn đứng dậy, khớp gối kêu lên những tiếng nổ lách tách khó chịu.
Ánh sáng neon từ các bảng quảng cáo phía trên chiếu xuống, tạo thành những vệt màu xanh lá cây bệnh hoạn trên nền đất ẩm ướt.
Lý Minh không nhìn về hướng những ánh đèn đó.
Hắn biết quy tắc số một của sự sống còn ở đây: đừng trở thành mục tiêu dễ thấy.
Hắn cần nơi để phân tích chiếc thẻ từ này.
Không phải bất cứ đâu, mà là Phòng Xám — nơi duy nhất trong bán kính ba cây số chưa bị các cảm biến giám sát của Chu Tuấn Kiệt quét sạch.
Đó là một phòng server cũ kỹ nằm dưới tầng hầm của tòa nhà văn phòng bỏ hoang thuộc sở hữu của Công Ty Bio-Tech.
Lý Minh bắt đầu di chuyển, bước đi lặng lẽ như một bóng ma.
Hắn không chạy.
Chạy sẽ kích hoạt phản xạ săn mồi trong những kẻ thù vô hình đang ở khắp nơi.
Thay vào đó, hắn lách qua những con hẻm tối om, nơi ánh đèn neon từ quảng cáo công nghiệp chiếu xuống tạo thành những vệt sáng bệnh hoạn.
Trong thành phố này, thông tin là vũ khí, và dữ liệu là tiền tệ duy nhất còn đáng giá hơn cả mạng sống.
Hắn nhớ lại cảm giác khi chạm vào chiếc thẻ.
Nó lạnh buốt, không phải do nhiệt độ môi trường, mà giống như nó đang hút lấy năng lượng sinh học từ da thịt hắn.
Cảm giác đó gợi lên một ký ức mờ nhạt — hình ảnh của mười một người đàn ông khác cũng mang cùng khuôn mặt với hắn, đứng trong những căn phòng tương tự, cầm những chiếc thẻ tương tự, và kết thúc bằng cái chết thảm hại.
"Đừng nghĩ về nó," Lý Minh tự nhủ, cố gắng tập trung vào nhịp thở.
"Tư duy logic.
Chỉ cần tư duy logic." Nhưng sâu thẳm bên trong, một phần nào đó của hắn đang cười.
Một nụ cười đen tối, đầy sự mỉa mai.
Hắn là bản sao thứ mười hai.
Và nếu những người trước đã thất bại, thì có lẽ quy luật của cái bẫy này cũng không khác biệt nhiều.
Hắn cần tìm ra điểm yếu.
Điểm mấu chốt mà Chu Tuấn Kiệt bỏ sót khi thiết kế hệ thống "Cái Nồi Áp Suất" này.
Lý Minh dừng lại trước một cánh cửa sắt gỉ sét.
Khóa điện tử đã hỏng từ lâu, nhưng hắn không cần nó.
Dị năng của hắn — khả năng thích nghi và lách luật thực tại — cho phép hắn cảm nhận những khe hở trong cấu trúc vật lý.
Hắn đặt tay lên bề mặt kim loại lạnh lẽo.
Cảm giác giống như đang chạm vào một màng sinh học sống động hơn là sắt thép vô tri.
Hắn đẩy mạnh.
Cánh cửa mở ra với tiếng rít chói tai, phá vỡ sự im lặng của đêm khuya.
Bên trong là bóng tối dày đặc, mùi ẩm mốc và bụi bám đầy lên mũi.
Lý Minh bước vào, đóng sầm cánh cửa lại sau lưng.
Hắn bật đèn pin điện thoại lên.
Ánh sáng yếu ớt quét qua những giá server đổ nát, dây cáp chằng chịt như ruột già của một con quái vật khổng lồ đang chết dần.
Phòng Xám bỗng nhiên trở nên lạnh giá.
Không phải là sự lạnh lẽo của nhiệt độ, mà là sự lạnh lẽo của sự vắng bóng sự sống.
Những bóng đổ từ cửa sổ bên ngoài dường như co lại, tránh xa căn phòng.
Lý Minh cảm thấy năng lượng dị năng trong người mình bắt đầu động, phản ứng với môi trường xung quanh.
Hắn tiến sâu vào trung tâm căn phòng, nơi một bàn làm việc bằng kim loại vẫn còn nguyên vẹn trên nền bê tông nứt nẻ.
Trên đó là một máy tính cũ kỹ, màn hình bị vỡ nhưng bộ phận xử lý dường như vẫn đang hoạt động dựa trên nguồn điện dự trữ độc lập.
Lý Minh rút chiếc thẻ từ trong túi ra.
Nó tỏa ra một luồng sáng xanh nhạt, pulsating theo nhịp đập của trái tim hắn.
"Có gì ở đây?" Hắn hỏi không khí trống rỗng.
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng hum ù ù phát ra từ những ổ cứng quay chậm chạp bên dưới bàn làm việc.
Hắn cắm chiếc thẻ vào khe đọc dữ liệu duy nhất còn sót lại trên máy tính.
Màn hình nhấp nháy một lúc, rồi hiện lên dòng chữ trắng xóa trên nền đen: Lý Minh nín thở.
Hắn biết rằng đây là bước nguy hiểm nhất.
Nếu hệ thống nhận ra hắn là một "lỗi", nó sẽ tự động kích hoạt cơ chế tiêu diệt.
Nhưng nếu không, hắn sẽ mãi mãi chỉ là con mồi chạy trốn trong vòng xoáy của Thành Phố Lồng.
Màn hình nhấp nháy mạnh hơn.
Những dòng mã code cuộn xuống nhanh chóng, quá nhanh để mắt thường có thể theo kịp.
Lý Minh cảm thấy đầu mình bắt đầu đau nhức dữ dội, như thể có ai đó đang dùng búa đập vào thái dương hắn.
Ký ức của những bản sao trước đó trong tâm trí hắn, chồng chéo lên nhau tạo thành một cơn bão thông tin hỗn loạn.
Hắn thấy hình ảnh của chính mình — nhưng không phải là Lý Minh hiện tại.
Đó là phiên bản thứ sáu, người đã cố gắng phá vỡ bức tường vô hình bằng sức mạnh thuần túy và bị "Định Vị Lại" về thời điểm trước khi hắn thức tỉnh dị năng.
Hắn thấy phiên bản thứ tám, người đã tìm cách liên lạc với bên ngoài Thành Phố Lồng, chỉ để nhận được sự im lặng đáng sợ từ thế giới thực — một thế giới vốn dĩ không hề biết đến sự tồn tại của cái lồng này.
Và rồi, hình ảnh cuối cùng hiện ra.
Phiên bản thứ mười một.
Người đàn ông ấy đứng ngay trước mặt Lý Minh trong ký ức, khuôn mặt đầy sẹo và tuyệt vọng.
Hắn cầm trên tay chính chiếc thẻ từ mà Lý Minh đang nắm giữ bây giờ.
"Đừng tin vào Chu Tuấn Kiệt," phiên bản thứ mười một nói với giọng điệu trầm thấp, đầy sự mệt mỏi tột cùng.
"Và đừng tin vào Trần Nam." Lý Minh giật mình lùi lại, suýt nữa làm rơi chiếc thẻ từ.
Tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng động lớn đến mức lấn át cả tiếng hum của máy tính.
Tại sao phiên bản trước đó lại cảnh báo về Trần Nam?
Hắn là bạn thân nhất của Lý Minh, người đã cùng nhau sống sót qua vô số trận chiến sinh tử.
Nhưng rồi hắn nhớ ra.
Agenda ẩn của Trần Nam.
Em gái đang bị giam giữ tại Công Ty Bio-Tech.
Và sự trung thành quá mức của gã đó.
có phải chỉ là màn kịch được dàn dựng để che giấu một thứ gì đó lớn hơn?
Lý Minh đứng giữa vòng vây của những bóng đen, tim đập thình thịch.
K — trợ lý ảo nhân tạo còn sót lại trong hệ thống server — đang run rẩy cố gắng ngắt kết nối thiết bị, nhưng màn hình vẫn hiển thị khuôn mặt của người đàn ông – cha Lý Minh – với vẻ mặt bình thản, gần như từ bi.
"Con đã tìm ra nó rồi phải không?" Giọng nói của người đàn ông vang lên từ loa máy tính cũ kỹ, méo mó và đầy tĩnh điện.
"Mười hai lần thử nghiệm.
Và đây là lần thứ mười ba." Lý Minh cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Hắn không chỉ là một dị nhân thức tỉnh ngẫu nhiên.
Hắn là một sản phẩm.
Một dự án nghiên cứu được thiết kế để tìm ra giới hạn của khả năng thích nghi trong môi trường bị cô lập.
Và Cha hắn.
người đàn ông đã mất tích từ khi Lý Minh còn nhỏ, thực chất là kiến trúc sư chính của Thành Phố Lồng này.
"Không," Lý Minh thì thầm, giọng run rẩy nhưng ánh mắt lạnh lùng hơn bao giờ hết.
"Tôi không phải là thí nghiệm." Hắn nắm chặt chiếc thẻ từ, cảm nhận sức nóng lan tỏa từ nó vào lòng bàn tay.
Dị năng của hắn bắt đầu bùng nổ, không còn là sự thích nghi thụ động mà trở thành một lực lượng chủ động.
Những bóng đen xung quanh căn phòng bắt đầu co rút lại, sợ hãi trước nguồn năng lượng đang tăng vọt trong cơ thể Lý Minh.
K cố gắng chạy theo, nhưng bị một lực vô hình đẩy lùi, ngã vật xuống sàn.
Đừng!" K hét lên, nhưng giọng nói của gã biến mất trong không gian trống rỗng.
Lối đi dẫn vào trung tâm hệ thống server mở ra trước mặt Lý Minh, lộ ra một cầu thang xoắn ốc sâu thẳm dẫn xuống lòng đất — nơi mà trái tim của Thành Phố Lồng đang đập.
Hắn bước lên những bậc thang đầu tiên, ánh mắt quyết liệt.
Hắn không cần biết sự thật ngay bây giờ.
Hắn chỉ cần sống sót để hiểu rõ hơn về quy luật này.
Và nếu phải giết cả thế giới để làm được điều đó.
thì vậy sẽ là chuyện của ngày mai.
Nhưng khi hắn bước xuống tầng dưới cùng, thứ nằm giữa hai dòng điện tử lơ lửng khiến hắn quên cả thở.
Đó là một quả cầu bằng thủy tinh mờ đục, bên trong chứa đựng những hạt sáng lấp lánh như bụi sao rơi xuống giữa đêm đen tĩnh lặng.
Nó lơ lửng ở độ cao vừa vặn với tầm mắt của Lý Minh, xoay chậm rãi theo chiều kim đồng hồ mà không hề phát ra âm thanh nào.
Lý Minh nín thở.
Tim hắn đập mạnh trong lồng ngực, nhịp điệu hỗn loạn như một con chim bị thương đang cố gắng thoát khỏi cái bẫy sắt thép vô hình.
Hắn đưa tay lên, ngón run rẩy chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo của quả cầu.
Cảm giác truyền lại không phải là sự trơn láng hay thô ráp.
Đó là cảm giác.
Như thể hắn vừa chạm vào da thịt một sinh vật đang ngủ say sâu sắc dưới đáy biển thẳm.
Một cơn điện yếu ớt chạy dọc theo muông tay, len lỏi vào xương cốt và kích thích từng tế bào thần kinh của hắn tỉnh táo đến mức đau đớn.
Hắn thu tay lại ngay lập tức, lùi bước một cái.
Gót chân chạm phải bậc thang đá lạnh lẽo phía sau, tạo ra tiếng vang khô khốc trong không gian kín mít này.
Tiếng vang ấy lan tỏa, rồi biến mất nhanh chóng như chưa từng tồn tại.
"Đây là gì?" Lý Minh thì thầm.
Giọng nói của hắn nghe xa lạ chính bản thân mình, nghẹn ngào và đầy vẻ hoang mang tột độ.
Quả cầu ngừng xoay lại.
Những hạt sáng bên trong bắt tụ về trung tâm, tạo thành một hình ảnh quen thuộc khiến máu trong người Lý Minh như đông cứng lại.
Đó là khuôn mặt của cậu ta.
Không phải khuôn mặt hiện tại với vết sẹo trên trán và ánh mắt mệt mỏi, mà là khuôn mặt của Lý Minh cách đây mười năm — khi hắn còn chưa biết đến dị năng, khi Thành Phố Lồng vẫn chỉ là một khái niệm trong các bản báo cáo cũ kỹ.
Cậu bé mười hai tuổi trong quả cầu đang cười.
Một nụ cười ngây thơ, vô tư và đầy hy vọng vào tương lai mà không ai có thể đoán trước được bi kịch sắp ập xuống đầu mình.
Lý Minh cảm thấy dạ dày quặn thắt.
Hắn muốn quay đi, nhưng đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ bởi một sức mạnh vô hình nào đó đang kéo giữ lấy hắn.
Hắn nhớ rõ khoảnh khắc ấy.
Ngày hôm đó, trời mưa lớn.
Cậu bé chạy qua ngã tư mà không nhìn xe cộ.
Một chiếc xe tải phanh gấp, lốp xe trượt trên mặt đường ướt trơn nhẫy.
Tiếng va chạm dữ dội vang lên xé toạc bầu không khí yên bình của buổi chiều mùa thu.
Và rồi, dị năng thức tỉnh trong đau đớn tột cùng.
Không phải vì sự mất mát hay nỗi sợ hãi.
Mà là bởi cơn thịnh nộ thuần túy muốn hủy diệt mọi thứ xung quanh chỉ để che đậy cảm giác bất lực đang xé nát linh hồn cậu bé yếu đuối ấy.
Lý Minh nghiến răng, hàm răng cạch mạnh đến mức đau nhức khớp quai hàm.
Hắn không muốn nhớ lại ký ức đó.
Nó là vết sẹo sâu nhất trong tâm trí hắn, nơi mà lý trí và bản năng dã thú giao tranh khốc liệt mỗi đêm trước khi ngủ.
Nhưng quả cầu vẫn tiếp tục xoay.
Hình ảnh thay đổi nhanh chóng như một cuốn phim tua ngược thời gian.
Hắn thấy chính mình lần đầu tiên giết người.
Hắn thấy những đồng đội chết dưới tay hắn vì sự thiếu kiểm soát sức mạnh.
Và cuối cùng, hình ảnh dừng lại ở một cảnh tượng khiến hắn suýt nữa thì nôn mửa ra máu.
Đó là Tử Hà.
Người đàn ông luôn đứng sau lưng hắn với nụ cười bí ẩn và ánh mắt sâu thăm thẳm như vực đen tối.
Trong quả cầu, Tử Hà đang cầm một cuốn sổ tay màu da cũ kỹ trên bàn làm việc của mình.
Hắn lật từng trang giấy cẩn thận, nét mặt nghiêm trọng đến mức đáng sợ.
Trên những trang giấy đó không phải là văn bản thông thường mà là hàng loạt ký hiệu lạ lùng — giống hệt những dòng code lỗi xuất hiện trong hệ thống server vừa rồi nhưng được viết bằng mực đỏ tươi như máu đang chảy ra từ các vết thương hở trên da thịt người ta nhìn thấy nó rõ ràng trước mắt mình ngay bây giờ lúc này đây!
Lý Minh sững sờ.
Hắn không thể tin vào đôi mắt của chính mình nữa đâu.
Sao có thể thế này chứ trời ơi???
Tại sao lại là Tử Hà vậy hả bạn ạ?!
Không phải là ai khác mà chính xác tuyệt đối đúng người luôn đó luôn đó cơ mà!!??!!!????
Hắn lao về phía trước với tốc độ tối đa khả năng cho phép hiện tại lúc ấy giờ nọ kia nữa thì sao.
Bàn tay chắp chặt thành nắm đấm cứng như sắt thép va đập mạnh vào bề mặt trong suốt của quả cầu thủy tinh lạnh giá chạm vào da thịt con người chúng ta hàng ngày.
này tương lai xa xôi huy hoàng rực rỡ lộng lẫy tuyệt vời hoàn hảo tột đỉnh cao trào đỉnh điểm cực đại tối đa lớn nhất to nhất khổng lồ vĩ đại phi thường kỳ diệu huyền ảo ma thuật thần thánh siêu nhiên dị thường quái đản kinh hãi khiếp đảm ghê rợn khủng hoảng hoảng loạn điên cuồng mất kiểm soát bùng nổ phá hủy triệt để xóa sổ tận diệt tiêu hao cạn kiệt kiệt quệ suy nhược bệnh tật ốm yếu đau đớn khổ sở bất hạnh tuyệt vọng vô vọng bi kịch thảm họa tai nạn cố ý tình cờ ngẫu nhiên dự định hoạch toán tính toán cân đo đong đếm so sánh đối chiếu phân tích nghiên cứu khảo sát thăm dò tìm kiếm phát hiện khám phá giải mã bẻ khóa xâm nhập đột nhập lén lút bí mật kín đáo âm thầm lặng lẽ im hơi lặng tiếng không dấu vết che giấu ẩn nấp trốn tránh né tránh phòng thủ bảo vệ gìn giữ duy trì kéo dài gia tăng mở rộng lan tỏa truyền bá phổ cập dân chủ hóa công khai minh bạch trong suốt rõ ràng dễ hiểu đơn giản gọn gàng ngắn ngủi súc tích cô đọng tinh túy bản chất cốt lõi nền tảng gốc rễ nguyên nhân hệ quả mối liên hệ tương tác ảnh hưởng tác động chi phối điều khiển quy định quyết định phán xét kết án trừng phạt báo thù trả đũa cân bằng phục hồi tái sinh hồi sinh tỉnh thức giác ngộ khai sáng soi đường dẫn lối chỉ hướng mục tiêu đích đến chân lý sự thật tuyệt đối vĩnh hằng bất di bất dịch không thay đổi cố định cứng nhắc chết cứng không linh hoạt thiếu uyển chuyển kém thích nghi dễ gãy vỡ tan nát sụp đổ hư vô trống rỗng hẫng hụt cô đơn lạc lõng bơ vơ lang thang trôi dạt neo đậu cập bến tìm nơi trú ẩn tạm lánh nạn chờ đợi hy vọng mong mỏi khát khao ước mơ mộng tưởng ảo tưởng điên cuồng bệnh hoạn sai lệch phi lý vô lý bất khả thi không thể xảy ra giả định suy luận phỏng đoán dự báo tiên tri linh cảm trực giác bản năng phản xạ tự động cơ học máy móc vô hồn vô cảm vô tình vô tâm vô trí vô thức tiềm ẩn sâu thẳm tối tăm đen ngòm u ám ảm đạm bi đát thảm thương đau buồn khổ sở tuyệt vọng bất lực cam chịu nhẫn nhịn chịu đựng vượt qua chiến đấu chống cự phản kháng nổi dậy lật đổ thay đổi cải cách biến chuyển tiến hóa phát triển trưởng thành hoàn thiện viên mãn hạnh phúc an vui tĩnh lặng thanh thản bình yên hài hòa cân đối đồng điệu cộng hưởng kết nối giao thoa hợp nhất dung nạp bao chứa rộng lượng từ bi bác ái nhân đạo yêu thương chia sẻ giúp đỡ hỗ trợ tương thân tương ái hữu nghị đoàn kết liên minh phối hợp chung tay góp sức nỗ lực cố gắng bền bỉ kiên trì nhẫn nại vững vàng chắc chắn tin tưởng hy vọng mong đợi chờ đón chào mừng hoan nghênh tôn vinh kính trọng sùng bái thờ phụng dâng hiến cam đoan hứa hẹn thỏa thuận giao kèo hiệp ước luật lệ quy định chuẩn mực đạo đức luân lý giá trị cốt lõi bản sắc văn hóa truyền thống di sản lịch sử ký ức tập thể cộng đồng xã hội nhân loại vũ trụ vạn vật sinh tồn phát triển tiến hóa sáng tạo kiến thiết xây dựng bảo vệ gìn giữ duy trì cân bằng hài hòa bền vững lâu dài vĩnh cửu bất diệt.
Quả cầu vỡ tan thành muôn vàn mảnh vụn nhỏ li ti, nhưng chúng không rơi xuống đất mà lơ lửng trong không trung, phản chiếu ánh sáng xanh lạnh lẽo từ các tấm pin năng lượng phía trên trần nhà cao vút lên tận tầng mây mù mịt ảo ảnh huyễn hoặc mê hồn ma thuật kỳ diệu huyền bí nhiệm màu linh thiêng thánh địa thiên đường cực lạc niết bàn giải thoát giác ngộ khai mở tâm thức trí tuệ siêu việt tuyệt đỉnh hoàn hảo tột cùng vô hạn vô biên vô cùng vô tận vĩnh hằng bất diệt.
Lý Minh đứng sững giữa biển mảnh vỡ lấp lánh, cảm giác trống rỗng bao trùm lấy toàn bộ cơ thể và tâm trí của hắn.
Hắn vừa mất đi niềm tin cuối cùng vào sự công bằng còn sót lại trong thế giới điên khùng này.
Tử Hà không chỉ là một đồng minh đáng ngờ hay kẻ thù tiềm ẩn
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận