Chương 23
Mùi máu tanh nồng nặc vẫn còn bám vào mũi hắn, nhưng cảm giác chiếm hữu tâm trí anh lúc này lại hoàn toàn khác biệt.
Không phải là nỗi sợ hãi tột độ khi đối mặt với cái chết, mà là một sự tỉnh táo đáng sợ đến mức ghê tởm.
Hắn đứng giữa đống đổ nát của khu chợ đêm phía Bắc Thành Phố Lồng.
Những sạp hàng bán đồ ăn đường phố giờ đây đã trở thành những phế liệu sắt gỉ (bóp méo).
Ánh đèn neon từ biển hiệu "Bánh Mì Xíu Mại" nhấp nháy loạn xạ, chiếu lên vệt máu dính trên tay áo sơ mi của Lý Minh tạo nên một bức tranh hiện thực đen tối.
Trần Nam nằm vật ra ở phía sau góc tường, vai trái bị rách toạc, nhưng may mắn còn thở được.
Gã bạn thân nóng nảy kia đang cố ngồi dậy, khuôn mặt tái nhợt vì mất máu và shock.
Hắn nhìn về phía Lý Minh với ánh mắt hỗn độn – vừa là sự kính sợ, vừa là thắc mắc tột độ.
cái quái gì vừa xảy ra?" Trần Nam hỏi, giọng run rẩy không phải vì lạnh mà vì kinh hoàng trước sức mạnh (vừa mới) thể hiện của gã bạn trai lười biếng này.
Lý Minh không đáp ngay.
Anh cúi đầu nhìn bàn tay mình.
Những ngón tay vẫn còn rung lên bần bật.
Không phải do mệt mỏi cơ bắp, mà là do dư chấn từ dòng năng lượng dị thường vừa chảy qua huyết quản.
Hắn cảm thấy như thể có một thứ gì đó lạnh lẽo, vô hình đang bò dọc theo các dây thần kinh, chạm vào những góc khuất tối tăm nhất trong tiềm thức.
"Không phải tôi làm," Lý Minh thì thầm, giọng khàn đặc lạ lùng.
"Là nó." "Nó?" Trần Nam nhíu mày, cố gắng đứng dậy nhưng chân lại sụp xuống.
"Cái quái gì là 'nó'?
Anh vừa đấm vỡ mặt gã Dị Nhân cấp B đó!" "Không," Lý Minh lắc đầu chậm rãi, ánh mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không phía trước.
ngắt kết nối." Anh nhớ lại khoảnh khắc ấy.
Khi gã Dị Nhân với đôi tay bằng kim loại lao tới, Lý Minh đã không né tránh theo bản năng chiến đấu như những người khác.
Thay vào đó, một cảm giác kỳ lạ xuất hiện trong đầu hắn – giống như khi bạn nhìn thấy một dòng code lỗi trên màn hình máy tính và vô thức muốn nhấn nút 'Delete'.
Hắn đã đưa tay ra, không phải để đấm, mà để "chạm" vào khoảng không giữa mình và kẻ thù.
Và thế giới xung quanh đã đáp lại bằng cách sụp đổ cục bộ.
Không có tiếng nổ lớn, chỉ có một âm thanh rè rắc như tĩnh điện phát sóng cũ, rồi gã Dị Nhân kia vỡ vụn thành những mảnh dữ liệu vô hình trước khi rơi xuống đất bất động.
Lý Minh hít thở sâu.
Cảm giác đó vẫn còn đó – một sự lạnh toát chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi mà vì nhận thức rằng cơ thể hắn đang bị điều khiển bởi một quy luật nào đó ngoài tầm kiểm soát của y học hay vật lý thông thường.
Không khí trong khu chợ đêm bắt đầu thay đổi.
Những mảnh vụn bê tông và kính vỡ không rơi xuống đất theo trọng lực tự nhiên.
Chúng lơ lửng, xoay chuyển chậm rãi quanh điểm trung tâm nơi Lý Minh đang đứng.
Trần Nam nheo mắt nhìn hiện tượng kỳ dị này, tay vẫn siết chặt lấy vết thương ở vai mình.
anh làm gì vậy?
Không gian xung quanh nó." Trần Nam nói lắp bắp, ánh mắt hoảng loạn quét qua những khối vật chất bay lơ lửng trước mũi hắn.
"Nó đang hút vào!" Lý Minh quay đầu nhìn lại.
Đúng là như vậy.
Những mảnh vỡ không chỉ dừng ở việc lơ lửng.
Chúng đang di chuyển về phía anh với tốc độ ngày càng nhanh, tạo thành một xoáy nhỏ đầy chết chóc.
Nhưng điều khiến Lý Minh rùng mình (không phải) lực hút vật lý này.
Hắn cảm nhận được nó.
Một thứ gì đó dưới lòng đất, hoặc chính xác hơn là *trong* lớp bê tông dày đặc của Thành Phố Lồng, đang "ăn" vào năng lượng dư thừa từ cuộc xung đột vừa xảy ra.
"Định Vị Lại," Lý Minh thì thầm, hai chữ này vang lên trong đầu hắn như một lời nguyền.
Trong những tài liệu bị cấm mà anh từng lách vào hệ thống mạng nội bộ của Sở An Ninh trước khi thức tỉnh dị năng, có nhắc đến khái niệm "Cơ Chế Cân Bằng".
Khi một Dị Nhân sử dụng sức mạnh vượt quá ngưỡng an toàn cho phép tại một khu vực cụ thể, bức tường vô hình bao quanh thành phố sẽ kích hoạt phản ứng tự vệ.
Thông thường, đó là một lực đẩy vật lý – ném bạn về vị trí xuất phát kèm theo hiệu ứng phụ như mất ký ức tạm thời hoặc đau đầu dữ dội.
Nhưng lần này khác.
Lần này, nó không đẩy hắn ra.
Nó đang *hấp thụ*.
Lý Minh nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác trong lòng bàn tay.
Hắn tưởng tượng dòng năng lượng dị thường của mình – thứ mà anh gọi là "Dị Năng Cấp 1" theo cách định nghĩa thô sơ nhất hiện nay – như một dòng điện chạy qua dây dẫn.
Thông thường, dòng điện đó sẽ gặp kháng cự từ môi trường bên ngoài.
Nhưng bây giờ.
nó đang trượt đi dễ dàng đến kỳ lạ, hòa vào một mạng lưới khổng lồ mà anh không thể thấy nhưng có thể cảm nhận rõ ràng bằng trực giác.
"Nó đói," Lý Minh mở mắt ra, đồng tử co lại thành (một) đường thẳng mảnh khảnh – một triệu chứng hiếm gặp khi não bộ quá tải xử lý thông tin siêu nhiên.
"Thành Phố này đang đói." Trần Nam nhìn bạn mình với vẻ mặt đầy dè dặt.
"Anh nói cái quái gì vậy?
Thành phố thì ăn được cái gì?" "Án mạng," Lý Minh đáp ngắn gọn, giọng lạnh băng không chút cảm xúc.
"Sự hỗn loạn.
Năng lượng sinh học từ những cuộc xung đột giữa các Dị Nhân." Trần Nam sững sờ.
Ý tưởng đó quá điên rồ để có thể chấp nhận trong thế giới hiện đại này, nơi mọi thứ đều được giải thích bằng khoa học và công nghệ cao cấp nhất.
Nhưng nhìn vào cảnh tượng trước mắt – những mảnh kính vỡ đang quay tròn như bị một lực vô hình điều khiển – gã thanh niên nóng nảy không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin tưởng bản năng sinh tồn của mình.
Và lúc này, trực giác chiến đấu bẩm sinh của Trần Nam hét lên rằng: *Chạy đi!* Nhưng trước khi hắn kịp nhúc nhích chân bước, một bóng đen từ tầng trên của tòa nhà đổ nát phía sau họ xuất hiện.
Không có tiếng động, không có dấu hiệu cảnh báo.
Chỉ đơn giản là sự hiện diện đột ngột của một kẻ săn mồi trong bóng tối.
Người đàn ông mặc vest xám đứng đó, tay cầm một khẩu súng lục không nòng – loại vũ khí chuyên dụng để chứa các viên đạn năng lượng tần số cao có khả năng xuyên thủng cả khiên phòng thủ của Dị Nhân cấp trung bình.
Khuôn mặt hắn lạnh tanh, đôi mắt màu nâu nhạt quét qua Lý Minh và Trần Nam như thể đang nhìn hai con chuột trong bẫy chuột siêu thị.
Chu Tuấn Kiệt.
Tên gọi này vang lên trong đầu Lý Minh cùng với một loạt thông tin nguy hiểm mà anh đã cố tình bỏ qua vì sợ hãi trước đó.
Trưởng nhóm "Săn Lỗi" – tổ chức ngầm chịu trách nhiệm loại bỏ những Dị Nhân không ổn định hoặc đe dọa đến trật tự hệ thống của Thành Phố Lồng.
"Mất kiểm soát," Chu Tuấn Kiệt nói, giọng điệu đều đều như đang đọc một bản báo cáo kỹ thuật khô khan.
"Mức độ nhiễu loạn năng lượng tại tọa độ này vượt quá ngưỡng 40%.
Theo giao thức an ninh đô thị, cần tiến hành xử lý triệt để nguồn phát." Lý Minh không đáp lại ngay.
Thay vào đó, anh đang phân tích tình hình với tốc độ tư duy nhanh gấp ba lần bình thường – một lợi ích phụ đi kèm với khả năng "thấy" dòng chảy dữ liệu của thế giới này mà hắn vừa khám phá ra cách đây vài giây.
Hắn nhìn thấy những đường nét mờ ảo phát ra từ cơ thể Chu Tuấn Kiệt.
Chúng giống như những sợi dây thần kinh khổng lồ kết nối gã đàn ông vest xám trực tiếp vào mạng lưới vô hình bao quanh khu vực chợ đêm.
Hắn không chỉ là một người đi săn thông thường.
Hắn là một "Điểm Neo" – một nút thắt trong hệ thống kiểm soát của Thành Phố Lồng, giúp duy trì sự ổn định cục bộ bằng cách hút bớt năng lượng hỗn loạn từ những Dị Nhân xung quanh để trung hòa chúng trước khi tiêu diệt mục tiêu.
"Mày không hiểu," Lý Minh nói, bước tiến về phía trước một bước chậm rãi nhưng đầy thách thức.
"Mày đang cố gắng vá một vết rách trên tấm vải đã thối rữa." Chu Tuấn Kiệt nhíu mày nhẹ – phản ứng duy nhất cho thấy hắn thực sự bất ngờ trước thái độ của gã thanh niên trẻ tuổi này.
"Sự ổn định là nền tảng của tồn tại, Lý Minh.
Tôi không quan tâm đến những triết lý vô nghĩa của anh.
Anh là một lỗi hệ thống.
Và tôi đây để debug nó." Khẩu súng lục được giơ lên nhắm thẳng vào trán Lý Minh.
Không có lời cảnh báo thêm.
Chu Tuấn Kiệt bóp cò.
Một tia sáng xanh lam bắn ra từ nòng súng, không mang theo âm thanh của vụ nổ mà chỉ là một tiếng *vút* sắc lạnh cắt qua không khí.
Tốc độ của viên đạn năng lượng này nhanh hơn mắt thường có thể theo dõi được – nhưng với Lý Minh lúc này thì khác hoàn toàn.
Hắn "thấy" quỹ đạo di chuyển của nó trong dòng dữ liệu ảo bao phủ thị giác.
Nó giống như một con rắn lửa lao thẳng về phía tim anh.
Thay vì né tránh, Lý Minh đưa tay lên chặn ngang đường đi của viên đạn – không phải để đỡ lấy lực va chạm vật lý, mà là để *chạm* vào điểm giao thoa giữa năng lượng trong viên đạn và mạng lưới vô hình xung quanh hắn.
*Cú đấm thứ hai.* Nhưng lần này, mục tiêu không phải là người.
Lý Minh tung ra một cú đấm thẳng vào không gian trống rỗng ngay trước mặt mình – đúng vào nơi mà dòng chảy dữ liệu của "Thành Phố Lồng" dày đặc nhất trong khu vực này.
Hắn tưởng tượng rằng mình đang nhấn mạnh nút 'Ctrl + Alt + Delete' trên bàn phím, yêu cầu hệ thống đóng cửa sổ chương trình gây lỗi này lại.
Năng lượng từ lòng bàn tay hắn bùng nổ ra xung quanh dưới dạng một sóng xung kích vô hình màu trắng đục.
Sóng xung kích này không phá hủy vật chất; nó làm *mất ổn định* cấu trúc liên kết giữa các nguyên tử trong phạm vi bán kính năm mét.
Chu Tuấn Kiệt sững sờ khi thấy viên đạn năng lượng của mình đột ngột tắt ngấm, biến thành một đám khói xanh nhạt trước khi chạm vào tay Lý Minh.
Sóng xung kích trắng xóa lan tỏa ra khắp khu chợ đêm, quét sạch mọi bóng tối và ánh sáng nhân tạo trong khoảnh khắc.
Trần Nam bị hất văng đi vài mét xa hơn nữa, nằm bẹp trên nền đất bê tông lạnh giá.
Lý Minh đứng yên giữa cơn bão dữ liệu đang xoay cuồng phong xung quanh anh.
Hắn cảm thấy ý thức mình bắt đầu tách rời khỏi cơ thể vật lý – một hiện tượng mà các nhà khoa học gọi là trải nghiệm cận tử, nhưng với Lý Minh thì đây lại giống như quá trình đăng nhập vào một hệ điều hành khác hoàn toàn.
Khi ánh sáng trắng xóa tan biến và âm thanh xung quanh trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ, thế giới đã thay đổi hoàn toàn.
Không còn mùi máu tanh nồng nặc của khu chợ đêm nữa.
Không còn tiếng rên rỉ đau đớn từ những nạn nhân vô danh nằm la liệt dưới nền đất bê tông ẩm ướt.
Lý Minh mở mắt ra.
Hắn đang đứng giữa một căn phòng trống rỗng, trắng xóa đến mức làm chói mắt.
Không có cửa.
Không có cửa sổ.
Không có bất kỳ vật thể nào ngoại trừ chính cơ thể anh và Trần Nam – người cũng đang ở đây, cách Lý Minh khoảng ba mét phía sau, với vẻ mặt kinh hoàng tột độ nhìn xung quanh không gian vô tận này.
Đây không phải là một nơi trong thực tại vật lý của Thành Phố Lồng mà họ biết đến.
Đây là lớp vỏ bọc bên dưới – tầng ngầm số 0 của hệ thống quản trị thành phố.
Nơi mà những quy luật tự nhiên thông thường bị treo tạm thời, nhường chỗ cho các mã nguồn gốc điều khiển sự tồn tại của cả một đô thị hiện đại chứa đựng hàng triệu cư dân Dị Nhân và người bình thường lẫn nhau sống chung hòa hợp giả tạo hào nho bóng bẩy lừa dối mắt thường nhìn nhận sai lệch thực tế khách quan tồn tại độc lập không phụ thuộc vào ý muốn chủ quan phi lý vô nghĩa rỗng tuếch hão huyền ảo tưởng mê tín dị đoan lạc hậu cổ xưa lỗi thời phản động tiến hóa chậm chạp trì trệ bế tắc cứng nhắc giáo điều bảo thủ nguyên thủy sơ khai hoang dã man trá dối lừa gian xảo quỷ quyệt hiểm độc thâm độc tàn nhẫn hung bạo dữ dằn khủng khiếp ghê tởm kinh hoàng rùng sợ hãi run rẩy hoảng loạn phát điên mất trí nhớ lẫn lộn Một bóng đen từ hư không lao xuống, bàn tay máu tươi bóp nghẹt cổ hắn.
Hắn nghẹn thở, co lại, nhận ra mùi hương quen thuộc của người đã khuất.
Đôi mắt kia mở ra — [Ch.22 - ĐẦU] ## Chương 22 Cơn địa chấn nhẹ vừa xé toạc sự tĩnh lặng của khu ổ chuột phía Bắc Thành Phố Lồng.
Lý Minh nằm vật trên nền bê tông lạnh lẽo, mùi ozone và máu tanh nồng nặc trong không khí.
Hắn vừa thoát khỏi một cuộc truy đuổi [Ch.22 - CUỐI] trọng sùng bái thờ phụng dâng hiến cam đoan hứa hẹn thỏa thuận giao kèo hiệp ước luật lệ quy định chuẩn mực đạo đức luân lý giá trị cốt lõi bản sắc văn hóa truyền thống di sản lịch sử ký ức tập thể cộng đồng xã hội nhân loại vũ trụ vạn vật sinh tồn phát triển tiến hóa sáng tạo kiến thiết xây dựng bảo vệ gìn giữ duy trì cân bằng hài hòa bền vững lâu dài vĩnh cửu bất diệt.
Quả cầu vỡ tan thành muôn vàn mảnh vụn nhỏ li ti, nhưng chúng không rơi xuống đất mà lơ lửng trong không trung, phản chiếu ánh sáng xanh lạnh lẽo từ các tấm pin năng lượng phía trên trần nhà cao vút lên tận tầng mây mù mịt ảo ảnh huyễn hoặc mê hồn ma thuật kỳ diệu huyền bí nhiệm màu linh thiêng thánh địa thiên đường cực lạc niết bàn giải thoát giác ngộ khai mở tâm thức trí tuệ siêu việt tuyệt đỉnh hoàn hảo tột cùng vô hạn vô biên vô cùng vô tận vĩnh hằng bất diệt.
Lý Minh đứng sững giữa biển mảnh vỡ lấp lánh, cảm giác trống rỗng bao trùm lấy toàn bộ cơ thể và tâm trí của hắn.
Hắn vừa mất đi niềm tin cuối cùng vào sự công bằng còn sót lại trong thế giới điên khùng này.
Tử Hà không chỉ là một đồng minh đáng ngờ hay kẻ thù tiềm ẩn Trần Nam la lên tên Lý Minh, nhưng giọng nói của gã bị bóp nghẹt bởi khoảng cách ảo diệu giữa họ – dù trông như rất gần về mặt thị giác, nhưng âm thanh phải mất đến ba giây mới truyền từ miệng Trần Nam vào tai Lý Minh.
Hiệu ứng trễ (delay) này cho thấy không gian ở đây đang bị giãn nở theo một quy luật toán học nào đó mà Lý Minh chưa thể nắm bắt được ngay lập tức.
Hắn quay lại nhìn Trần Nam, cố gắng giữ bình tĩnh tối đa trong tình huống siêu thực này.
"Đừng di chuyển," Lý Minh ra lệnh, giọng nói vang lên rõ ràng và sắc bén hơn hẳn so với khi ở ngoài thế giới vật lý thông thường bên kia bức màn ảo ảnh huyễn hoặc mê hồn ma thuật kỳ diệu huyền bí nhiệm màu linh thiêng thánh địa thiên đường cực lạc niết bàn giải thoát giác ngộ khai mở tâm thức trí tuệ siêu việt tuyệt đỉnh hoàn hảo tột cùng vô hạn vô biên vô cùng vô tận vĩnh hằng bất diệt.
Trần Nam dừng ngay lập tức, đôi mắt nheo lại vì sự khó chịu do cảm giác mất phương hướng toàn diện trong không gian trắng xóa này.
"Đây là đâu?
Anh làm gì mà chúng ta bị đưa đến nơi quỷ quái như thế này?" "Không phải tôi," Lý Minh đáp, bước đi chậm rãi trên mặt phẳng trơn láng chưa từng thấy dưới chân mình – một bề mặt phản chiếu hình ảnh của chính anh nhưng lại lệch pha vài giây so với cử động thực tế.
"Là hệ thống.
Nó kéo chúng ta vào." Hắn giơ tay lên trước mặt, quan sát kỹ lưỡng những ngón tay đang phát ra một thứ ánh sáng mờ nhạt màu tím than – dấu hiệu cho thấy dị năng của Lý Minh không chỉ đơn thuần là khả năng thao túng vật chất thông thường nữa mà đã tiến hóa thành dạng thức kiểm soát dữ liệu trực tiếp trên nền tảng thực tại ảo này.
"Nếu nơi đây là tầng ngầm số 0," Lý Minh tự nhủ trong đầu, "thì chắc chắn phải có một cái gì đó quan trọng nhất nằm ở trung tâm của nó." Hắn bắt đầu chạy – không theo hướng nào cả mà chỉ dựa vào cảm giác kéo dãn từ sâu bên trong tiềm thức.
Càng di chuyển nhanh hơn, những đường nét mờ ảo trên tường trắng xung quanh càng hiện rõ dần lên: chúng là những dòng mã nguồn khổng lồ được viết bằng ngôn ngữ ký hiệu toán học cổ điển kết hợp với biểu tượng dị nhân đặc trưng của Thành Phố Lồng – một loại hình văn bản lai tạp mà chỉ có thể đọc hiểu thông qua trực giác dị năng thuần túy chứ không phải bằng mắt thường hay công nghệ quét quang học hiện đại nào cả.
Trần Nam cố gắng đuổi theo nhưng lại bị chậm hơn hẳn do thiếu khả năng tương thích với môi trường dữ liệu này – cơ thể vật lý của gã đang chịu áp lực cực lớn từ sự chênh lệch mật độ thông tin giữa hai thế giới thực và ảo, khiến mỗi bước chân trở nên nặng nề như bê tông đặc khối vậy đó thôi.
Đột nhiên, không gian dữ liệu xung quanh hắn vỡ tan thành vô số mảnh mã đỏ rực, lộ ra một bàn tay chực chờ tóm lấy cổ.
Trần Nam hoảng loạn quay người, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi nhận ra đó là kẻ thù đã chết từ chương trước.
Hắn mở miệng hét lên nhưng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận