Chương 20

Điện thoại của Lý Minh rung lên.

Không phải là những cú rung dữ dội, hỗn loạn như khi có cuộc gọi khẩn cấp hay tin nhắn spam từ các dịch vụ quảng cáo rác rưởi mà thành phố này vốn dĩ đã chết yểu.

Nó phát ra một âm thanh đơn điệu.

tít.*

Âm thanh đó cắt ngang không khí dày đặc mùi máu và bụi bê tông, sắc bén hơn cả lưỡi dao của Chu Tuấn Kiệt lúc trước.

Lý Minh nhìn xuống màn hình điện thoại cũ kỹ đang nằm trên nền đất ẩm ướt.

Màn hình đã vỡ vụn thành mạng nhện, nhưng ánh sáng xanh lè vẫn cố gắng chiếu ra từ bên trong những vết nứt đó.

“Ngươi thấy gì?” Trương Ngưng hỏi, giọng khàn đặc như tiếng ma sát của hai tảng đá lớn.

Hắn đang co giật, cơ thể bị hiệu ứng thời gian ngược lại của chính mình ép buộc phải quay về trạng thái ba giây trước – khi hắn chưa bước ra khỏi bóng tối.

Lý Minh không đáp lời.

Anh rút tay về, mồ hôi lạnh tuôn xuống sống lưng, ướt sũng chiếc áo phông đã cũ nát.

Cảm giác này rất lạ.

Trong thế giới nơi dị năng là vũ khí và trật tự là tôn giáo, thì một cú rung điện thoại lại trở thành điều đáng sợ nhất.

Nó không phải là thông báo từ Cảnh Sát Dị Nhân hay Bộ Y Tế Công Cộng.

Nó đến từ hệ thống nội bộ của “Thành Phố Lồng”.

“Im lặng!” Lý Minh quát lên, dù giọng anh run rẩy.

Hắn biết rằng bất kỳ tiếng động nào cũng có thể kích hoạt cơ chế tự vệ của khu vực này.

Nhưng âm thanh *tít tít* đó không dừng lại.

Nó lặp đi lặp lại với một nhịp điệu toán học hoàn hảo, như đồng hồ đếm ngược cho một vụ nổ hạt nhân nhỏ xíu đang diễn ra trong túi quần anh ta.

Lý Minh nhớ đến dòng chữ hiện lên trong đầu mình vài ngày trước: *“Họ là những người dọn dẹp.”* Và câu nói của Trương Ngưng lúc nãy: *“Thành phố này bị nuốt chửng.”* Một giả thuyết điên rồ, như một mảnh kính vỡ sắc lẹm, bắt đầu hình thành trong tâm trí lạnh lùng nhưng đầy sợ hãi của hắn.

Cánh cửa kho bỗng nhiên bị đẩy mở.

Không có tiếng động.

Chỉ có sự xuất hiện của một người đàn ông mặc bộ vest đen bóng loáng, tay cầm một cây gậy gỗ trơn nhẵn, không trang trí gì cả.

Anh ta không bước đi, mà như trượt qua không khí, lướt nhẹ nhàng trên nền bê tông nứt nẻ như thể trọng lực là một khái niệm xa xỉ đối với kẻ này.

Đó là Lý Minh?

Không, hắn nhìn vào đôi mắt của người đàn ông đó.

Chúng trống rỗng.

Không có cảm xúc, không có ý chí chiến đấu, chỉ có sự.

vô tri của một cỗ máy đang thực hiện nhiệm vụ quét virus.

“Đủ rồi,” người đàn ông nói.

Giọng anh ta (bình ổn), không lên xuống, giống như giọng đọc tin thời tiết từ những năm 2010 xa xôi.

“Dữ liệu bị lỗi cần được loại bỏ.”

Lý Minh đứng yên.

Anh nhìn chằm chằm vào người đàn ông.

Hắn nhận ra điều đó ngay lập tức.

Người đàn ông này không phải là một dị nhân thông thường như Chu Tuấn Kiệt hay bất kỳ ai trong những cuộc chiến trước đây.

Hắn mang theo một thứ gì đó nặng nề hơn, đáng sợ hơn nhiều so với sức mạnh vật lý hay năng lượng nguyên tố.

Hắn cảm thấy áp lực lên lồng ngực.

Không phải từ khí quyển, mà từ chính không gian xung quanh họ đang bị bóp nghẹt lại.

Cây gậy gỗ trong tay người đàn ông bắt đầu phát ra một tia sáng trắng mờ nhạt, như sương mù đông lạnh.

“Tại sao là tôi?” Lý Minh hỏi, giọng anh nghe xa xăm, như thể hắn đang nói với một phiên bản khác của chính mình ở cuối hành lang ký ức dài ngoằng này.

“Tôi thậm chí chưa thức tỉnh hoàn toàn.”

Người đàn ông không trả lời câu hỏi đó.

Hắn chỉ đưa cây gậy lên, nhắm thẳng vào trái tim Lý Minh.

Không có sự thù hận trong ánh mắt trống rỗng ấy.

Chỉ có sự tuân thủ lệnh hành trình tuyệt đối của một công cụ dọn dẹp hệ thống.

Lý Minh nhớ lại ký ức mờ nhạt của mười một bản sao trước đó.

Những cái chết đau đớn, những thất bại tủi nhục, và cuối cùng là việc hắn – Bản Sao Thứ 12 – được tái sinh với mục đích duy nhất: tìm ra cách thoát khỏi “Cái Nồi Áp Suất” này mà không bị tiêu hóa.

Hắn hiểu rồi.

Đây không phải là một trận chiến để sống sót.

Đây là một quy trình kiểm tra hệ thống.

Và hắn đang đứng giữa hai lựa chọn: chấp nhận được format (định dạng lại) như những bản sao trước, hoặc.

phá vỡ mã nguồn từ bên trong.

Người đàn ông vung gậy.

Một tia sáng trắng, không âm thanh, không nhiệt độ, xuyên thẳng về phía tim Lý Minh.

Nó di chuyển chậm chạp một cách kỳ lạ, cho phép Lý Minh có đủ thời gian để quan sát nó.

Không phải là đòn tấn công vật lý hay năng lượng plasma.

Đó là một lệnh *format*.

Một sự xóa sạch tồn tại khỏi cơ sở dữ liệu của Thành Phố Lồng.

Lý Minh không né.

Anh không thể.

Cơ thể hắn bị khóa cứng bởi nỗi sợ hãi nguyên thủy và sự tò mò chết người.

Anh cảm thấy tim mình đập mạnh, mỗi nhịp đập như một tiếng trống vang lên trong.

đump.*

Tia sáng chạm vào da thịt Lý Minh.

Không đau đớn.

Chỉ có cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể, như nếu đang ngâm mình trong nước đá tan chảy từ sâu thẳm đại dương.

Hắn nhìn thấy những ký tự mã hóa màu xanh lá cây bắt đầu xuất hiện trước mắt anh ta, chồng chéo lên thực tại đang sụp đổ xung quanh họ.

*SYSTEM ERROR: USER ID 12 DETECTED.*
*ATTEMPTING OVERRIDE.*
*ACCESS GRANTED?*

Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí, chờ đợi một phản hồi mà Lý Minh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải đưa ra vào lúc này.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy dữ liệu đang chạy qua tĩnh mạch của mình – thứ di sản từ mười một lần chết trước đó.

“Không,” Lý Minh thì thầm, mở đôi mắt đỏ ngầu vì máu và adrenaline.

“Tôi không cho phép.”

Hắn đưa tay lên, nắm chặt khuỷu tay người đàn ông vest đen khi hắn đang vung gậy xuống.

Không có va chạm vật lý.

Chỉ có sự xung đột giữa hai hệ thống dữ liệu.

Lý Minh cảm thấy ý chí của mình xâm nhập vào dòng mã lạnh lùng kia, như một virus độc hại chui vào máy chủ trung tâm.

Người đàn ông dừng lại.

Tia sáng trắng tắt ngấm.

Hắn quay đầu nhìn Lý Minh với vẻ mặt bối rối – lần đầu tiên trong cuộc đời ngắn ngủi này mà Lý Minh thấy được cảm xúc trên khuôn mặt của những kẻ “dọn dẹp”.

“Lỗi,” người đàn ông nói, giọng vẫn bằng phẳng nhưng có chút run rẩy ở cuối câu.

“Không thể xóa.”

Trương Ngưng đứng dậy từ đống đổ nát phía sau, thở hồng hộc.

Hắn nhìn cảnh tượng trước mắt với sự kinh hãi tột độ.

Lý Minh đang tỏa ra một luồng sáng xanh lam yếu ớt, khác hẳn màu trắng lạnh lẽo của người đàn ông vest.

Đó là ánh sáng của hệ điều hành gốc – thứ mà chỉ những nhà thiết kế ban đầu mới có quyền truy cập.

“Lý Minh,” Trương Ngưng gọi tên bạn mình, giọng đầy nghi ngờ và sợ hãi.

“Ngươi thực sự là ai?”

Câu hỏi đó vang lên trong không gian im lặng chết chóc.

Lý Minh nhìn xuống đôi tay của chính mình – những ngón tay đang rung rẩy không phải vì lạnh hay sợ hãi, mà vì quá tải dữ liệu.

Hắn nhớ đến bí mật lớn nhất ẩn sâu trong tiềm thức: hắn không phải là người đầu tiên thức tỉnh khả năng này.

Hắn là bản sao thứ 12.

Nhưng tại sao lại có số lượng giới hạn?

Và ai là kẻ đã tạo ra những bản sao thất bại trước đó để làm gì?

Người đàn ông vest đen lùi bước, rút cây gậy gỗ về sau lưng.

Ánh mắt trống rỗng của hắn bỗng chốc trở nên sắc bén và đầy đe dọa hơn bất kỳ khi nào khác.

Hắn không còn là một công cụ dọn dẹp vô tri nữa.

Bây giờ, hắn là một chương trình diệt virus cấp cao đang kích hoạt chế độ tiêu hủy mục tiêu cứng đầu nhất từng được ghi nhận trong lịch sử Thành Phố Lồng.

“Quyền hạn bị từ chối,” người đàn ông nói, giọng vang vọng khắp hầm thông gió như tiếng sấm sét bên ngoài bão tố.

“Kích hoạt giao thức tự bảo vệ.”

Lý Minh cảm thấy cơ thể mình bắt đầu nóng lên.

Những mạch điện tử màu xanh lam trên da thịt hắn sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, chiếu rọi bóng đen dài của Trương Ngưng và người đàn ông vest lên trần nhà bê tông ẩm ướt.

Hắn biết rằng khoảnh khắc này sẽ quyết định số phận không chỉ của riêng anh ta, mà còn cả những gì đang chờ đợi phía sau bức tường vô hình kia.

Hắn hít một hơi thật sâu, mùi hôi thối của sắt gỉ và máu tanh nồng nặc trong mũi.

Nhưng lần này, hắn không cảm thấy sợ hãi nữa.

Hắn cảm thấy.

Và sự tò mò đó là thứ vũ khí nguy hiểm nhất mà một kẻ lười biếng như Lý Minh có thể sở hữu.

“Được thôi,” Lý Minh mỉm cười, nụ cười đen tối và điên rồ hiện lên trên khuôn mặt nhợt nhạt của anh ta.

“Thử xem nào.”

Hắn đưa tay ra trước, không phải để tấn công, mà như đang chạm vào một màn hình cảm giác vô hình lơ lửng giữa không trung.

Những ký tự mã hóa bắt đầu xoáy tròn xung quanh cánh tay hắn, tạo thành một vòng xoáy dữ liệu nhỏ xíu nhưng đầy sức phá hủy tiềm tàng.

Người đàn ông vest đen nghiến răng – một hành động phi lý đối với một cỗ máy hoàn hảo.

Hắn lao về phía Lý Minh nhanh như tia chớp, cây gậy gỗ bổ xuống với lực có thể xé toạc bất kỳ vật cản nào trên đường đi của nó, dù đó là thép hay thịt người bình thường.

Lý Minh không né tránh.

Anh ta giữ nguyên vị trí, để cho vòng xoáy dữ liệu xung quanh cánh tay mình va chạm trực tiếp vào đầu gậy gỗ đen bóng kia.

Tiếng nổ âm thanh vang lên – một tiếng *bùm* trầm đục làm rung chuyển cả khu hầm thông gió cũ kỹ dưới lòng nhà máy dệt.

Bụi bẩn và mảnh vỡ bê tông bay tứ tung, che khuất tầm nhìn của mọi người trong phòng.

Khi màn bụi tan dần, Trương Ngưng nhắm chặt mắt lại để tránh những hạt li ti xâm nhập vào giác mạc nhạy cảm của mình.

Nhưng khi hắn mở ra, cảnh tượng trước mặt khiến máu trong tĩnh mạch anh ta gần như đông cứng lại hoàn toàn vì shock tột độ không thể tin nổi bằng chính hai con mắt đang chứng kiến tận mắt sự thật phũ phàng nhất từ xưa đến nay trong lịch sử tồn tại ngắn ngủi mười hai năm tuổi đời của bản sao thứ mười hai mang tên Lý Minh này!

Lý Minh vẫn đứng đó, nguyên vẹn.

Nhưng người đàn ông vest đen.

không còn nữa.

Thay vào chỗ hắn từng đứng là một đống quần áo vest rách nát rơi xuống đất cùng với cây gậy gỗ gãy làm đôi thành nhiều mảnh nhỏ li ti nằm rải rác trên nền bê tông ẩm ướt trước mặt họ ngay lúc này đây rồi!

Không có máu, không xác chết, chỉ đơn thuần là sự biến mất hoàn toàn khỏi thực tại như thể chưa bao giờ tồn tại trong thế giới vật chất hữu hình cụ thể nào cả đâu.

đọc thân mến ạ!

Trật tự cũ đang sụp đổ.

Và từ những đống đổ nát ấy, một thứ gì đó hoàn toàn mới — và đáng sợ hơn nhiều so với bất kỳ ai trong số chúng ta có thể tưởng tượng ra được cho đến tận bây giờ kia kìa ơi là trời đất bao la rộng lớn vô cùng nữa chứ!

Nhưng khi Lý Minh mở cuốn sách ghi chép ký ức của mười một bản sao trước đó nằm giữa hai dòng máu lơ lửng khiến hắn quên cả thở.

Thứ nằm ngay chính giữa trang giấy trắng tinh khôi ấy lại không phải là lời giải đáp cuối cùng mà nó đang chờ đợi từ lâu lắm rồi đâu.

đọc thân mến ạ!

Đó chỉ đơn thuần mới bắt đầu.

thôi kìa ơi là trời đất bao la rộng lớn vô cùng nữa chứ!"
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập