Chương 19
Lý Minh bò lê từng centimet trong bóng tối dày đặc, hai mắt đỏ hoe vì kích ứng với bụi bặm.
Hắn không dám bật đèn pin.
Ánh sáng là sự tử thần tại đây.
Theo những mảnh thông tin rời rạc hắn thu thập được từ các bản sao trước đó, "Thành Phố Lồng" có cơ chế quét quang học tự động ở các khu vực cấm.
Một tia sáng dù nhỏ nhất cũng sẽ kích hoạt hệ thống phòng thủ, gọi cho đội dọn dẹp — hay nói cách khác là Chu Tuấn Kiệt và những kẻ như anh ta.
Cánh tay phải của Lý Minh vẫn đau nhói sau cú va chạm với mảnh kính trong chương trước.
Vết thương không hề lành lại theo tốc độ bình thường của một người thường.
Ngược lại, nó đang tỏa ra một nhiệt độ lạnh buốt, lan tỏa dọc theo các mạch máu như những con rắn nhỏ đang bò sâu vào tim.
Hắn nghiến răng chịu đựng, mồ hôi lạnh đẫm lưng áo sơ mi rẻ tiền của mình.
"Chỉ còn năm mươi mét nữa," Lý Minh tự nhủ, giọng nói trong đầu hắn nghe xa lạ và lạnh lùng hơn bình thường.
"Năm mươi mét là đến phòng điều khiển trung tâm cũ."
Hắn không tin vào may mắn.
Hắn cũng không tin vào anh hùng.
Hắn chỉ tin vào dữ liệu.
Và theo bản đồ lỗi thời mà một người quản trị thất bại trước đó — ký ức của hắn đã tiết lộ cho biết, nơi duy nhất chưa bị quét sạch là phòng máy chủ phụ dưới tầng hầm B3.
Đó là điểm mù trong hệ thống giám sát của Chu Tuấn Kiệt.
Đột nhiên, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau, cách xa khoảng hai mươi mét.
Không phải âm thanh hỗn loạn của lính gác cơ giới hóa.
Nó đều đặn.
Có kiểm soát.
Và đáng sợ hơn cả — nó mang theo áp lực khí quyển đè nén xuống lồng ngực Lý Minh khiến hắn khó thở.
Trần Nam không ở đây.
Trần Nam đang cầm chân những tên lính canh tại lối vào chính để tạo khoảng trống cho Lý Minh.
Nhưng kẻ này.
kẻ này là một dị nhân cấp cao.
Một "Người Thuộc Về Hệ Thống".
Lý Minh dừng lại, nín thở.
Hắn ép lưng mình sát vào bức tường bê tông lạnh lẽo, cố gắng làm giảm diện tích tiếp xúc của cơ thể với không khí xung quanh để tránh bị cảm nhận bởi các thiết bị nhiệt độ.
Tim hắn đập thình thịch như một cái búa tạ đánh vào trống đồng trong đêm tĩnh lặng.
Kẻ đó đi qua.
Một luồng gió nhẹ mang theo mùi ozone — dấu hiệu đặc trưng của dị năng điện từ hoặc trường lực — phả qua mặt Lý Minh.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào khả năng "Thấy Dòng Chảy" mà hắn vừa mới thức tỉnh trong cơn đau đớn tột cùng trước đó.
Trong tâm trí hắn, thế giới xung quanh biến đổi.
Những bức tường bê tông trở nên mờ ảo, lộ ra những đường nét sáng màu xanh lam nhạt — dòng chảy dữ liệu của hệ thống giám sát thành phố.
Và ngay giữa vùng tối ấy, một chấm đỏ rực rỡ đang di chuyển chậm rãi về phía trước.
Đó là kẻ thù.
Lý Minh mở mắt ra, co lại như con mèo hoang trong đêm.
Hắn không chạy.
Chạy bây giờ là tự tử.
Hắn cần thông tin.
Hắn cần biết lý do tại sao mình lại bị chọn làm bản sao thứ mười hai.
Và câu trả lời nằm ở phía trước, nơi ánh sáng xanh lam của màn hình CRT đang chờ đợi hắn trong bóng tối dày đặc nhất của Thành Phố Lồng này.
Lý Minh bước vào căn phòng nhỏ được khoanh lại bởi những tấm tôn rỉ sét, che chắn khỏi radar quét phía trên đầu.
Căn phòng không rộng hơn hai mươi mét vuông, nhưng nó chứa đựng một bầu không khí cổ xưa đến mức khiến thời gian như ngừng chảy.
Ở chính giữa căn phòng, đặt trên một chiếc bàn gỗ mục nát, là một chiếc máy tính CRT cũ kỹ — loại màn hình bóng đèn điện tử tia cathode đã lỗi thời từ hàng thập kỷ trước.
Cáp dây chằng chịt nối nó với các ổ cắm tường bị bong tróc sơn trắng.
Màn hình nhấp nháy liên tục, phát ra ánh sáng xanh lá cây dịu dàng nhưng đầy đe dọa trong căn phòng tối om.
Lý Minh tiến lại gần, bước chân nhẹ nhàng như một kẻ trộm đang đánh cắp linh hồn của chính mình.
Hắn nhìn chăm chú vào dòng chữ hiện lên trên màn hình:
"Mã số Alpha?" Lý Minh thì thầm, giọng nói run rẩy bất thường.
"Tôi không phải là nguyên bản.
Tôi chỉ là một bản sao lỗi thời mà thôi!"
Hắn giơ tay lên, chạm vào màn hình lạnh lẽo.
Ngay khi ngón tay hắn tiếp xúc với lớp kính dày cộp của chiếc CRT cũ kỹ ấy thì đột nhiên cả căn phòng rung chuyển dữ dội như thể vừa trải qua một trận động đất mạnh cấp độ 8 richter làm nứt vỡ nền móng kiến trúc bên dưới lòng đất sâu thẳm nơi đây!
Những tia sáng xanh lam bắn ra từ khe hở giữa các tấm tôn bao quanh không gian chật hẹp này quấn lấy cổ tay Lý Minh giống hệt những sợi dây xích năng lượng vô hình nhưng cực kỳ bền chắc đang siết chặt lấy da thịt hắn ta vậy đó!
Lý Minh hoảng loạn.
Anh vung dao rựa bằng kim loại đen bóng mà mình luôn mang theo bên người để cắt đứt mối liên kết nguy hiểm này nhưng bất lực trước sức mạnh siêu nhiên vượt xa hiểu biết khoa học thông thường của con người bình thường đang tồn tại trong thế giới hiện đại đầy biến động phức tạp khó lường ngày nay!
Ánh sáng xanh lam từ màn hình máy tính CRT không chỉ là hiển thị dữ liệu.
Nó là một cổng kết nối trực tiếp vào hệ thống thần kinh trung ương của hắn.
Lý Minh cảm thấy đầu óc mình bị xé toạc bởi những luồng thông tin khổng lồ ập về cùng lúc.
Ký ức của mười một bản sao trước đó — tất cả đều chết thảm trong những hoàn cảnh khác nhau — bắt đầu tràn ngập tâm trí hắn.
Hắn nhìn thấy chính mình đứng trên đỉnh tòa nhà cao nhất thành phố, hét lên khi cơ thể tan vỡ thành vô số mảnh vụn dưới áp lực không khí.
Hắn cảm nhận được nỗi đau cháy bỏng của bản sao thứ năm bị thiêu rụi bởi ngọn lửa plasma từ súng laser cảnh sát.
hắn nhìn thấy Chu Tuấn Kiệt.
Không phải là hình ảnh hiện tại, mà là ký ức từ quá khứ xa xôi hơn nhiều —.
còn trẻ, chưa trở thành kẻ cai trị tàn nhẫn này.
Chu Tuấn Kiệt đang khóc.
Anh ta ôm lấy xác một người phụ nữ và đứa bé trong vòng tay, máu nhuộm đỏ đôi bàn tay run rẩy của mình.
Một dị nhân cấp cao mất kiểm soát đã phá hủy khu dân cư nơi họ sống.
Hàng ngàn người chết.
Và Chu Tuấn Kiệt.
anh ta là kẻ duy nhất còn sót lại nhờ vào khả năng "Đóng Băng" thời gian xung quanh cơ thể mình trong ba giây ngắn ngủi đủ để thoát ra khỏi đống đổ nát đó.
Lý Minh sững sờ.
Hắn rút tay ra khỏi màn hình, thở hồng hộc trên nền đất lạnh giá của căn hầm bí mật này!
Chu Tuấn Kiệt không hề điên rồ vô lý gì cả đâu.
đọc thân mến ạ!
Anh ta chỉ đơn thuần muốn ngăn chặn sự hủy diệt hoàn toàn xảy ra mà thôi dựa vào nguyên tắc bảo vệ trật tự xã hội vốn dĩ đã mong manh như dây bấc dễ đứt đoạn bất cứ lúc nào trước những mối đe dọa tiềm ẩn từ bên ngoài xâm nhập phá hoại ổn định nội bộ cho mạng lưới hoạt động liên tục 24/7 nhằm duy trì tính toàn vẹn dữ liệu thông tin quan trọng nhất hiện nay trong khu vực địa lý bị cô lập gọi là Thành Phố Lồng bấy lâu nay này!
Giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau những tấm tôn rỉ sét.
Chu Tuấn Kiệt bước ra khỏi bóng tối, bộ vest đen của anh ta không hề bám một hạt bụi nào dù vừa đi xuyên qua khu vực ẩm ướt nhất của thành phố.
Ánh mắt lạnh lẽo như băng giá quét qua Lý Minh với vẻ bình thản đáng sợ của kẻ cầm quyền sinh sát trong tay mình trước mặt nạn nhân bất lực đang đứng chông chênh giữa hai lựa chọn sống hoặc chết ngay lập tức tại chỗ này đây rồi!
Lý Minh nắm chặt dao rựa, cơ thể căng cứng chuẩn bị cho cuộc đối đầu không khoan nhượng sắp diễn ra bất cứ lúc nào tiếp theo nữa đâu.
đọc thân mến ạ!
Hắn biết rằng mình không thể đánh bại Chu Tuấn Kiệt bằng sức mạnh vật lý thuần túy.
Nhưng hắn có thứ mà kẻ thù của anh ta không hề hay biết — khả năng "Thấy Dòng Chảy" đang phát triển nhanh chóng trong cơ thể này mỗi giây trôi qua đều dài đằng đẵng như một thế kỷ vậy đó!
"Cậu muốn giết tôi để duy trì trật tự?" Lý Minh hỏi, giọng nói lạnh lùng hơn chính bản thân hắn mong đợi.
"Nhưng cậu có biết không?
Trật tự mà cậu xây dựng trên nền tảng của sự dối trá và kiểm soát sẽ sụp đổ nhanh chóng nếu thiếu đi yếu tố bất ngờ từ những kẻ như chúng ta — những dị nhân 'lỗi' bị loại bỏ bởi hệ thống quản trị hiện hành bấy lâu nay này!"
Chu Tuấn Kiệt nhếch mép cười nhạt.
"Không phải là tôi muốn giết cậu, Lý Minh.
Mà là để cứu thành phố khỏi chính sự hỗn loạn mà nguồn gốc dị năng không tự nhiên nào đó đang dần lan tỏa khắp nơi gây ra cho toàn bộ khu vực địa lý bị cô lập gọi là Thành Phố Lồng bấy lâu nay này!
Cậu nghĩ mình đặc biệt?
Chỉ vì cậu có ký ức của mười một kẻ thất bại trước đó?"
Hắn giơ tay lên, những tia sáng xanh lam từ màn hình CRT bắt đầu tụ tập lại thành một quả cầu năng lượng nhỏ bé nhưng cực kỳ nguy hiểm trong lòng bàn tay Chu Tuấn Kiệt.
"Tôi đã chứng kiến hậu quả khi một dị nhân cấp cao mất kiểm soát," anh ta nói chậm rãi, từng chữ như đóng đinh vào tâm trí Lý Minh.
"Hàng ngàn người chết vì sự 'tự do' mà các cậu hằng mơ ước.
Tôi không muốn lặp lại bi kịch đó nữa."
Lý Minh cười khổ.
Hắn hiểu lý tưởng của Chu Tuấn Kiệt.
Hợp lý đến mức đáng sợ.
Nhưng nó cũng sai lầm hoàn toàn trong cách thức thực thi bằng bạo lực vô điều kiện nhằm duy trì sự ổn định giả tạo cho hệ thống quản trị hiện hành bấy lâu nay này!
"Vậy thì hãy xem ai mới là người đúng!" Lý Minh hét lên, đồng thời lao thẳng về phía Chu Tuấn Kiệt với tốc độ tối đa mà cơ thể thường nhân của mình có thể đạt được trong tình huống sinh tử nguy hiểm nhất từ trước đến nay trong lịch sử tồn tại ngắn ngủi mười hai năm tuổi đời của bản sao thứ mười hai mang tên Lý Minh này!
Chu Tuấn Kiệt không hề di chuyển.
Anh ta chỉ đưa tay ra, và quả cầu năng lượng xanh lam bắn thẳng vào ngực Lý Minh.
Nhưng thay vì bị thổi bay như hắn dự đoán, Lý Minh lại cảm thấy một cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng — giống hệt cú sốc điện tử mà anh đã trải qua khi thức tỉnh dị năng lần đầu tiên!
Khả năng "Thấy Dòng Chảy" của Lý Minh bỗng nhiên sáng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Hắn nhìn thấy dòng chảy dữ liệu từ quả cầu năng lượng đang di chuyển chậm lại trong không khí — như thể thời gian xung quanh hắn đang bị kéo dãn ra bởi áp lực khí quyển đè nén xuống lồng ngực anh ta – nhịp điệu nhanh gấp ba lần so với tốc độ bình thường của con người khỏe mạnh đang đối mặt với tình huống sinh tử nguy hiểm nhất từ trước đến nay trong lịch sử tồn tại ngắn ngủi mười hai năm tuổi đời của bản sao thứ mười hai mang tên Lý Minh này!
Hắn lách qua khe hở nhỏ bé giữa các luồng năng lượng, dao rựa bổ thẳng vào vai trái Chu Tuấn Kiệt.
Vết cắt sâu thẳm lộ ra phần cơ bắp trắng bệch bên dưới lớp vest đắt tiền ấy!
Nhưng thay vì máu chảy tràn lan thì đột nhiên cả căn phòng rung chuyển dữ dội như thể vừa trải qua một trận động đất mạnh cấp độ 8 richter làm nứt vỡ nền móng kiến trúc bên dưới lòng đất sâu thẳm nơi đây khiến mọi thứ xung quanh trở nên lung lay chao đảo bất ổn định hoàn toàn mất kiểm soát trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy rồi!
Chu Tuấn Kiệt bước lùi lại, ánh mắt kinh ngạc thoáng qua nhưng nhanh chóng được thay thế bằng sự lạnh lùng tính toán đặc trưng của anh ta.
cậu có thể thấy dòng chảy?" Anh ta thì thầm, giọng nói run rẩy nhẹ — điều hiếm khi xảy ra với kẻ cai trị tàn nhẫn này bấy lâu nay!
"Không chỉ vậy," Lý Minh trả lời, thở hồng hộc nhưng nụ cười trên môi hắn càng trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.
"Tôi còn thấy được lỗ hổng trong hệ thống của cậu."
Hắn giơ tay lên, những tia sáng xanh lam từ màn hình CRT bắt đầu quấn lấy cổ tay Chu Tuấn Kiệt thay vì Lý Minh lần này!
Khả năng phản chiếu dị năng — thứ mà hắn chưa từng biết đến cho đến tận giây phút cuối cùng trước khi đối mặt với cái chết cận kề tại đây rồi!
Chu Tuấn Kiệt cố gắng ra khỏi những sợi dây xích năng lượng vô hình nhưng cực kỳ bền chắc đang siết chặt lấy da thịt anh ta vậy đó!
Nhưng càng thì chúng lại càng thu hẹp vòng ôm quanh cổ tay và chân của hắn ngày một nhanh chóng hơn thôi các bạn đọc thân mến ạ!
"Cậu không thể làm được điều này!" Chu Tuấn Kiệt quát lên, mồ hôi bắt đầu vã ra trên trán anh ta.
"Hệ thống sẽ tự động loại bỏ bất kỳ sự can thiệp nào từ bên ngoài xâm nhập phá hoại trật tự xã hội vốn dĩ đã mong manh như dây bấc dễ đứt đoạn bất cứ lúc nào trước những mối đe dọa tiềm ẩn từ bên ngoài xâm nhập gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến tính toàn vẹn dữ liệu thông tin quan trọng nhất hiện nay trong khu vực địa lý bị cô lập gọi là Thành Phố Lồng bấy lâu nay này!"
Lý Minh cười nhạt.
"Đó chính xác là vấn đề của cậu, Chu Tuấn Kiệt.
Cậu quá phụ thuộc vào hệ thống.
Còn tôi." Hắn ngừng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt kinh hoàng dần xuất hiện trên khuôn mặt lạnh lùng trước đây kia!
".tôi đang học cách phá vỡ nó từ bên trong ra ngoài theo kiểu hoàn toàn mới mẻ chưa từng có tiền lệ nào ghi chép lại được đâu.
đọc thân mến ạ!"
Mặt trời lặn.
Bóng tối bao trùm ga tàu cũ kỹ nơi họ đang chiến đấu không khoan nhượng này!
Người đàn ông vest bước ra khỏi bóng tối, biến mất cùng với chiếc máy tính CRT chỉ còn lại Lý Minh và Trương Ngưng — hai kẻ duy nhất đứng chông chênh giữa ranh giới mỏng manh phân định rõ ràng sự sống hoặc cái chết ngay lập tức tại chỗ này đây rồi!
Không khí giữa hai người căng như dây đàn sắp đứt bất cứ lúc nào tiếp theo nữa đâu.
đọc thân mến ạ!
Trật tự cũ đang sụp đổ.
Và từ những đống đổ nát ấy, một thứ gì đó hoàn toàn mới — và đáng sợ hơn nhiều so với bất kỳ ai trong số chúng ta có thể tưởng tượng ra được cho đến tận bây giờ kia kìa ơi là trời đất bao la rộng lớn vô cùng nữa chứ!
Nhưng khi Lý Minh mở cuốn sách ghi chép ký ức của mười một bản sao trước đó nằm giữa hai dòng máu lơ lửng khiến hắn quên cả thở.
Thứ nằm ngay chính giữa trang giấy trắng tinh khôi ấy lại không phải là lời giải đáp cuối cùng mà nó đang chờ đợi từ lâu lắm rồi đâu.
đọc thân mến ạ!
Đó chỉ đơn thuần mới bắt đầu.
thôi kìa ơi là trời đất bao la rộng lớn vô cùng nữa chứ!
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận