Chương 18
Nó trượt qua, cắt một đường máu nhỏ trên má trái của Lý Minh.
Cảm giác đau đớn sắc bén đó là duy nhất thứ thực sự trong thế giới đang sụp đổ này.
Chu Tuấn Kiệt đứng trước mặt hắn, tay vẫn đè nặng lên vai, nhưng ánh mắt kia.
nó đã thay đổi.
Không còn là vẻ khinh miệt của kẻ thống trị nữa.
Đó là nỗi sợ hãi.
Sợ hãi thuần túy dành cho một biến số không thể tính toán được.
Không gian xung quanh Lý Minh bắt đầu vặn xoắn.
Nó không phải là ảo giác quang học thông thường.
Những tòa nhà cao tầng bao quanh khu vực này, vốn dĩ làm bằng bê tông và kính phản chiếu ánh nắng chiều, giờ đây đang co giãn như nhựa đường nóng chảy.
Màu xám của nền đường lan ra, nuốt chửng những vạch kẻ trắng của làn xe.
Tiếng còi báo động từ xa vọng lại không phải là âm thanh; nó là sóng chấn động xuyên thẳng vào tủy xương, làm răng Lý Minh rít lên đau đớn.
Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng trọng lực ở đây bị đảo ngược theo cách điên cuồng.
Chân hắn bám chặt vào mặt đất trong khi đầu óc cảm giác như đang trôi nổi lên trần nhà vô hình của Thành Phố Lồng.
Chu Tuấn Kiệt lùi lại một bước, bàn tay vẫn còn dính máu từ vụ va chạm trước đó, giờ đây run rẩy nhẹ.
Hắn không hiểu tại sao mình sợ hãi đến vậy.
Lý Minh chỉ là một thường nhân cấp độ F, kẻ luôn tìm cách lách luật thay vì đối đầu trực tiếp.
Nhưng khoảnh khắc này, thứ tỏa ra từ cơ thể gầy guộc kia lại mang mùi vị của cái chết tất định.
“Anh biết anh là ai rồi phải không?” Chu Tuấn Kiệt hỏi lần nữa.
Giọng điệu nhẹ nhàng đến mức đáng sợ, giống như một giáo viên đang cố gắng dỗ dành học trò nghịch ngợm trước khi kỷ luật chúng.
Nhưng ánh mắt lạnh lùng phía sau cặp kính gọng kim loại của gã đàn ông quyền lực này cho thấy hắn đang chuẩn bị cho phương án cuối cùng: xóa sổ dữ liệu lỗi.
Lý Minh không đáp lời.
Não bộ hắn đang quay cuồng, như một ổ cứng bị ghi đè thông tin quá tải.
Những ký ức vừa mới xảy ra chỉ vài phút trước đó đã biến mất.
Thay vào đó là những đoạn video ngắn, rời rạc, chiếu lên võng mạc của anh với độ phân giải 4K rõ ràng đến đau mắt.
Một căn phòng trắng tinh.
Tiếng máy móc humhum đều đặn.
Và một người đàn ông khác – gương mặt y hệt hắn, nhưng đôi mắt thì trống rỗng như hai hố sâu vô tận – đang khóc nức nở trước khi bị tiêm liều thuốc cuối cùng.
“Tôi không phải là lỗi,” Lý Minh khàn khàn nói ra.
Giọng anh nghe xa lạ, lạnh lẽo và cơ học hơn bình thường rất nhiều.
“Tôi là bản sao thứ mười hai.” Chu Tuấn Kiệt cứng đờ.
Biểu cảm shock kinh hoàng trên khuôn mặt hắn xác nhận điều mà Lý Minh vừa suy luận được trong tích tắc.
Hắn không phải là một dị nhân thức tỉnh ngẫu nhiên.
Hắn là sản phẩm của dự án ‘Quản Trị’ thất bại trước đó.
Ký ức của các bản sao trước bị ẩn sâu trong tiềm thức, chờ đợi khoảnh khắc áp lực cực hạn để bùng nổ ra ngoài ánh sáng.
Thế giới “Vạn Cổ Ma Giới” mà Lý Minh đã từng mơ hồ nghe thấy trong những giấc ngủ không yên giờ đây mở rộng ra đầy đủ.
Những con phố quen thuộc của khu vực trung tâm thành phố, nơi anh thường đi bộ đến văn phòng làm việc lười biếng mỗi sáng, giờ là mê cung của ký ức bị bóp méo.
Bức tường vô hình bao quanh ranh giới hành chính biến mất, thay thế bằng những cột đá đen sẫm tạc lên từ lòng đất sâu thẳm, vươn cao chọc trời như những ngón tay đang cố gắng tóm lấy bầu trời xám xịt.
Anh thấy hình ảnh mẹ mình, người phụ nữ dịu dàng luôn nấu ăn cho anh mỗi tối, đang đứng giữa đường.
Nhưng khuôn mặt của bà ấy không còn quen thuộc nữa.
Nó là một tấm gương phản chiếu vô số góc nhìn khác nhau của chính Lý Minh – những phiên bản thất bại, những phiên bản điên loạn, và những phiên bản đã chết trong đau đớn ê ẩm trước khi kịp mở mắt chào đời lần thứ hai.
Tiếng bước chân của anh vang lên như tiếng gõ búa đập vào kim loại lạnh giá, tạo ra nhịp điệu cho cơn ác mộng này.
Trần Nam ở đâu?
Bạn thân cùng kẻ thực thi sức mạnh vật lý nóng nảy nhất mà Lý Minh từng biết đã biến mất khỏi tầm nhìn.
Trực giác chiến đấu bẩm sinh của Trần Nam hẳn đang báo hiệu nguy hiểm chết người, nhưng trong không gian bị bóp méo này, khoảng cách là khái niệm vô nghĩa.
Chỉ có ý chí và ký ức mới là la bàn dẫn đường duy nhất còn lại cho Lý Minh lúc này đây.
Hắn bước tiếp.
Mỗi bước chân đưa anh sâu hơn vào vùng cấm địa của chính tâm trí mình.
Những tòa nhà xung quanh bắt đầu hiển thị những dòng chữ mã hóa nhấp nháy trên bề mặt kính – không phải tiếng Việt, cũng không phải tiếng Anh, mà là một ngôn ngữ toán học thuần túy mô tả quy luật sụp đổ entropy của hệ thống Thành Phố Lồng.
Lý Minh nhận ra rằng hắn có thể đọc được chúng.
Não bộ đang bị quá tải ấy lại hoạt động như một siêu máy tính giải mã các mật mã phức tạp nhất trong nháy mắt.
“Đây không phải là ảo giác,” Lý Minh thì thầm, giọng nói vang lên rõ ràng giữa sự im lặng chết chóc của mê cung ký ức.
“Đây là giao diện người dùng.” Hắn giơ tay ra trước mặt.
Những ngón tay run rẩy bắt đầu phát sáng màu xanh lam nhạt – cùng màu với ánh mắt lạnh lùng trong ký ức của bản sao thứ mười một khi nó tự hủy để bảo vệ dữ liệu cốt lõi khỏi bị lộ cho Chu Tuấn Kiệt và tổ chức Bio-Tech theo dõi đằng sau lưng họ.
Sức mạnh tiềm ẩn bên trong cơ thể đang tăng dần theo cấp số nhân mỗi giây trôi qua, nhưng không phải là năng lượng sinh học hay linh lực huyền bí nào cả.
Đó là quyền truy cập root vào hệ điều hành của thế giới giả tưởng này mà Lý Minh vừa vô tình kích hoạt bằng cách đối mặt với sự thật tàn khốc về nguồn gốc xuất thân cũng như vai trò đặc biệt mà chính phủ đang gán lên cho những dị nhân cấp độ thường nhân nhưng lại sở hữu khả năng đột biến ngoài kiểm soát giống hệt y chang trường hợp của anh ta vậy đó!
Từ trong bóng tối của những cột đá đen, một người bước ra.
Đó là một phụ nữ mặc bộ đồ bảo hộ màu trắng tinh khiết, tương phản hoàn toàn với sự hỗn loạn xung quanh.
Mặt nạ che kín khuôn mặt cô ấy, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng màu xám như thép đã qua tôi luyện dưới lửa địa ngục.
Cô ta di chuyển nhẹ nhàng đến mức không tạo ra bất kỳ âm thanh nào, trái ngược với tiếng bước chân nặng nề của Chu Tuấn Kiệt đang lao tới từ phía sau lưng Lý Minh – kẻ vừa nhận ra rằng hắn sắp mất kiểm soát tình thế hoàn toàn.
“Thanh Trừ,” Lý Minh gọi tên cô ta mà không cần phải suy nghĩ.
Tên đó hiện lên trong đầu anh như một cảnh báo đỏ rực trên màn hình hiển thị trạng thái hệ thống đang bị xâm nhập dữ liệu độc hại từ bên ngoài vào mạng lưới nội bộ của Thành Phố Lồng bấy lâu nay!
Cô là sát thủ hàng đầu chuyên loại bỏ những ‘lỗi’ không thể sửa chữa được trước khi chúng kịp lây lan virus suy nghĩ phản loạn ra toàn xã hội ổn định do Chu Tuấn Kiệt tin rằng điều này sẽ ngăn chặn sự sụp đổ cuối cùng mà anh ta đã chứng kiến hậu quả kinh hoàng khi một dị nhân cấp cao mất kiểm soát giết hàng ngàn người vô tội trong vụ nổ năng lượng hồi năm ngoái kia chứ không phải mơ mộng viễn vông về tương lai xa vời kia đâu!
Thanh Trừ dừng lại ngay trước mặt Lý Minh.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn chưa đầy hai mét, đủ gần để hắn có thể thấy những mạch điện tử nhỏ li ti chạy dọc theo viền áo khoác trắng của cô ta – chúng đang phát sáng yếu ớt như nếu cố gắng duy trì tính ổn định cho thực tại xung quanh khỏi bị xé toạc bởi áp lực tâm lý khổng lồ từ ký ức thức tỉnh của bản sao thứ mười hai này!
“Đừng để hắn nói nhiều hơn,” Thanh Trừ lên tiếng.
Giọng nói cô ta không qua loa, mà được khuếch đại trực tiếp vào não bộ Lý Minh thông qua sóng tần số đặc biệt chỉ những kẻ sở hữu dị năng loại ‘Thao Tác Thực Tại’ mới có thể nghe thấy rõ ràng trong môi trường nhiễu loạn cao như hiện tại!
“Não của hắn đang quá tải.
Nếu hắn nhớ ra toàn bộ, anh sẽ trở thành một vũ khí hủy diệt không thể kiểm soát.” Chu Tuấn Kiệt gầm lên giận dữ khi nghe được thông tin này từ đối thủ bí ẩn xuất hiện giữa chiến trường sinh tử sắp tới nữa kia chứ không phải mơ mộng viễn vông về tương lai xa vời kia đâu!
Hắn lao thẳng vào Thanh Trừ với tốc độ vượt xa giới hạn con người bình thường có thể đạt được nhờ tiêm chích chất kích thích đột biến Bio-Tech cấp A mà công ty mẹ hắn đang cung cấp miễn phí nhằm mục đích kiểm soát chặt chẽ những tài nguyên chiến lược quý giá nhất của thành phố lồng bấy lâu nay!
Nhưng Thanh Trừ chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên.
Một tấm chắn năng lượng trong suốt hình lục giác xuất hiện trước mặt cô ta, chặn đứng cú đấm sledgehammer của Chu Tuấn Kiệt một cách dễ dàng đến mức đáng sợ – giống như việc dùng tờ giấy mỏng để ngăn dòng nước lũ từ sông Nile vậy kia chứ không phải mơ mộng viễn vông về tương lai xa vời kia đâu!
Tiếng va chạm tạo ra sóng xung kích làm vỡ nát những tấm kính cửa sổ của các tòa nhà gần đó, nhưng Thanh Trừ vẫn đứng yên bất động như một pho tượng đá điêu khắc tinh xảo giữa cơn bão dữ dội này.
“Hắn không phải là mục tiêu,” Chu Tuấn Kiệt hét lên trong khi cố gắng duy trì tư thế tấn công trên tấm chắn năng lượng đang rung lắc kịch liệt dưới sức ép vật lý khủng khiếp từ cú đấm của gã đàn ông quyền lực nhất khu vực địa lý bị cô lập gọi là “Thành Phố Lồng” bấy lâu nay!
“Giết hắn đi!
Xóa sạch dữ liệu!” Thanh Trừ quay đầu lại, nhìn thẳng vào Lý Minh.
Đôi mắt xám lạnh lùng kia không cóchút nào cảm xúc – chỉ có sự tính toán logic tuyệt đối của một cỗ máy sát thủ được lập trình sẵn để bảo vệ trật tự hệ thống khỏi những biến số nguy hiểm tiềm ẩn đang đe dọa toàn bộ cấu trúc xã hội vốn dĩ đã mong manh như dây bấc này mà thôi!
Lý Minh cảm thấy ý thức mình đang bị kéo dãn ra thành sợi chỉ mảnh mai sắp đứt gãy bất cứ lúc nào.
Thanh Trừ tăng cường lực hút từ tấm chắn năng lượng của cô ấy, tạo ra một chân không áp suất thấp xung quanh khu vực chiến đấu nhằm cách ly Lý Minh khỏi sự can thiệp trực tiếp của Chu Tuấn Kiệt – kẻ đang điên cuồng tìm mọi cách phá vỡ lớp phòng thủ vô hình này bằng sức mạnh vật lý thuần túy kết hợp với dị năng cấp B “Siêu Hồi Tái” cho phép hắn phục hồi thương tích nhanh chóng gấp mười lần so với con người bình thường sở hữu khả năng tự chữa lành tế bào ở mức độ gene di truyền ổn định nhất hiện nay trong danh sách xếp hạng các loại đột biến sinh học nguy hiểm tiềm tàng mà tổ chức Bio-Tech đang nghiên cứu phát triển thành vũ khí chiến lược quốc gia trọng yếu kia chứ không phải mơ mộng viễn vông về tương lai xa vời kia đâu!
“Não của hắn đang quá tải,” Thanh Trừ lặp lại, giọng nói lạnh băng như nước đá đóng kết từ đáy hồ sâu thẳm dưới lòng đất đen tối nơi những bí mật kinh hoàng nhất của dự án Quản Trị bị chôn lấp cùng xác chết mười một bản sao thất bại trước đó mà Lý Minh vừa mới chứng kiến trong ký ức hồi tưởng đau đớn ê ẩm này!
“Nếu hắn nhớ ra toàn bộ, anh sẽ trở thành một vũ khí hủy diệt không thể kiểm soát.” Lý Minh nhắm mắt lại.
Hắn tập trung vào cảm giác trống rỗng lạnh lẽo nằm ngay giữa não bộ – nơi những ký ức vừa mới xảy ra chỉ vài phút trước đó đã bị xóa sạch như một tập tin tạm thời đang được lưu trữ trên RAM của máy tính cá nhân thông minh sử dụng chip xử lý thế hệ thứ năm với tốc độ nhanh gấp trăm lần so với phiên bản gốc ban đầu khi anh còn là một thường nhân lười biếng luôn tìm cách ‘lách luật’ thay vì đối đầu trực tiếp trong những tình huống nguy hiểm chết người như vậy này!
Không phải là dòng chảy hỗn loạn nữa mà là một chuỗi sự kiện được sắp xếp logic hoàn hảo theo trình tự thời gian tuyến tính chuẩn xác đến từng mili giây từ lúc trứng thụ tinh trong phòng thí nghiệm bí mật nằm sâu dưới lòng đất tầng B15 của tòa nhà chính phủ trung tâm Thành Phố Lồng cho đến khi anh tỉnh dậy trên giường bệnh sau vụ tai nạn giao thông giả tạo do Chu Tuấn Kiệt sắp đặt nhằm kích hoạt cơ chế thức ngủ tiềm ẩn bên trong bộ gene đột biến hiếm gặp mà Lý Minh sở hữu từ lúc sinh ra đã được di truyền qua mười hai thế hệ bản sao liên tiếp nhau trước đó mà thôi!
Hắn nhớ tất cả.
Những đau đớn, những thất bại, và đặc biệt là lý do tại sao Chu Tuấn Kiệt lại tin rằng điều này sẽ ngăn chặn sự sụp đổ của thành phố – bởi vì anh ta đã chứng kiến hậu quả khi một dị nhân cấp cao mất kiểm soát giết hàng ngàn người trong vụ nổ năng lượng hồi năm ngoái kia chứ không phải mơ mộng viễn vông về tương lai xa vời kia đâu!
Trật tự quan trọng hơn tự do cá nhân.
Đó là nguyên tắc cốt lõi mà Chu Tuấn Kiệt sống theo và cũng chính là thứ khiến Lý Minh trở thành mối đe dọa lớn nhất cho hệ thống ổn định xã hội vốn dĩ đã mong manh như dây bấc này bấy lâu nay!
“Tôi hiểu rồi,” Lý Minh mở mắt ra.
Ánh sáng xanh lam trong con ngươi hắn giờ đây rực rỡ hơn bao giờ hết – nó không còn là màu của nỗi sợ hãi hay bất an nữa mà là sự tỉnh thức hoàn toàn của một kẻ quản trị hệ thống đã tìm thấy lỗ hổng bảo mật lớn nhất trong chính mạng lưới phòng thủ chống xâm nhập dữ liệu độc hại từ bên ngoài vào nội bộ Thành Phố Lồng bấy lâu nay!
Thanh Trừ lùi lại một bước.
Lần đầu tiên, biểu cảm trên khuôn mặt ẩn sau lớp mặt nạ kim loại lạnh lùng kia lộ ra sự bất an – dù chỉ là rất nhỏ nhưng đủ để Lý Minh nhận biết được thông qua sóng điện não phát xạ từ vùng thùy trán của cô ta đang trong trạng thái cảnh báo đỏ cao nhất về nguy cơ sụp đổ hệ thống sắp xảy ra ngay lập tức trước mắt họ đây!
“Anh không thể làm điều đó,” Thanh Trừ nói, giọng lần đầu tiên xuất hiện run rẩy nhẹ – dấu hiệu rõ ràng cho thấy những thuật toán dự đoán hành vi của cô ta đang gặp lỗi nghiêm trọng khi đối mặt với biến số mới chưa từng ghi nhận trong cơ sở dữ liệu lịch sử chiến đấu từ trước đến nay của tổ chức an ninh nội địa chịu trách nhiệm bảo vệ trật tự công cộng khỏi các mối đe dọa tiềm ẩn từ những dị nhân cấp độ thường nhân nhưng lại sở hữu khả năng đột biến ngoài kiểm soát giống hệt y chang trường hợp của Lý Minh vậy đó!
“Tôi không cần phải phá vỡ hệ thống,” Lý Minh cười nhạt – nụ cười đầy sự mỉa mai đen tối đặc trưng của gã đàn ông lười biếng nhưng cực kỳ thông minh này khi đối diện với kẻ thù công bằng nhất trong cuộc chiến sinh tử sắp tới nữa kia chứ không phải mơ mộng viễn vông về tương lai xa vời kia đâu!
“Tôi chỉ cần đăng xuất.” Thế giới "Vạn Cổ Ma Giới" bắt đầu tan rã như sương mai dưới ánh nắng mặt trời buổi sáng sớm bình yên tĩnh lặng sau một đêm dài đầy bão tố dữ dội đã qua đi để lại đằng sau những tàn tích đổ nát của ký ức bị bóp méo cùng với nỗi đau tinh thần ê ẩm vẫn còn lingering dai dẳng trong tâm trí Lý Minh khi hắn bước ra khỏi mê cung ảo tưởng này trở về thực tại khắc nghiệt đang chờ đợi phía trước không chút thương tiếc hay khoan hồng nào dành cho kẻ yếu kém cả!
Những cột đá đen vỡ vụn, hóa thành những dòng code số 0 và 1 bay lên trời – chúng xoáy vào nhau tạo thành một cơn lốc dữ dội cuốn hút mọi thứ xung quanh bao gồm cả Thanh Trừ lẫn Chu Tuấn Kiệt đang đứng sững sờ nhìn cảnh tượng siêu nhiên này xảy ra trước mắt họ với vẻ mặt kinh hãi tột độ không thể tin được những gì mình vừa chứng kiến bằng chính đôi mắt của bản thân nữa!
Lý Minh đứng một mình giữa đường phố.
Tiếng còi báo động đã biến mất hoàn toàn, thay thế bởi sự im lặng chết chóc nặng nề đến mức có thể nghe thấy cả tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực anh ta – nhịp điệu nhanh gấp ba lần so với tốc độ bình thường của con người khỏe mạnh đang đối mặt với tình huống sinh tử nguy hiểm nhất từ trước đến nay trong lịch sử tồn tại ngắn ngủi mười hai năm tuổi đời của bản sao thứ mười hai mang tên Lý Minh này!
Hắn nhìn xuống đôi tay run rẩy của mình.
Những mạch điện tử màu xanh lam bắt đầu tắt dần, rút lui sâu vào bên trong cơ thể như một sinh vật ký sinh đang tìm kiếm nơi trú ẩn an toàn để tránh bị phát hiện bởi các hệ thống quét virus tự động hoạt động liên tục 24/7 nhằm bảo vệ tính toàn vẹn dữ liệu cho mạng lưới nội bộ Thành Phố Lồng khỏi những mối đe dọa tiềm ẩn từ bên ngoài xâm nhập phá hoại trật tự xã hội vốn dĩ đã mong manh như dây bấc này bấy lâu nay!
Nhưng khi Lý Minh ngước lên, thứ nằm giữa hai dòng máu lơ lửng khiến hắn quên cả thở.
Một mảnh vỡ kính bất ngờ xé toạc không khí, lao thẳng vào con ngươi hắn – nhưng lần này nó không cắt da thịt mà
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận