Chương 15

Ánh đèn đường nhấp nháy, tạo ra những bóng đen dài và méo mó trên mặt bê tông ẩm ướt.

Không khí trong con hẻm nhỏ hẹp nặng nề như chì.

Mùi hôi thối của rác thải trộn lẫn với mùi ozone kim loại từ các thiết bị điện tử quá tải xung quanh.

Lý Minh đứng im bất động.

Tim hắn đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi thuần túy.

Đó là nhịp điệu của sự kích thích cực độ, giống như một người chơi game vừa mở ra màn cuối cùng mà chưa biết boss mạnh đến mức nào.

Hình bóng kia — bản sao thứ 13 của chính Lý Minh — vẫn đang mỉm cười.

Nụ cười đó không có chút ấm áp hay thân thiện.

Nó là nụ cười của kẻ đã nhìn thấy mã nguồn gốc của thực tại và nhận ra rằng mọi thứ xung quanh chỉ là một lỗi hệ thống chờ được vá lại.

"Chào mừng bạn trở lại, Người Quản Trị Thứ 13." Giọng nói trầm ấm vang lên lần nữa, nhưng lần này nó không đến từ phía sau lưng A Kiệt hay từ bóng tối của con hẻm.

Nó vang trực tiếp vào não bộ Lý Minh, xuyên qua lớp vỏ sọ mỏng manh như một cú đấm vật lý.

Lý Minh nhíu mày.

Tư duy logic lạnh lùng lập tức chiếm lĩnh sự hoảng loạn ban đầu.

Hắn không la hét, cũng không chạy trốn.

Thay vào đó, hắn hít thở sâu, cố gắng phân tích tình hình bằng cách lách qua lớp vỏ bọc của hiện thực ảo giác này.

Nếu đây là một thử thách tâm lý do hệ thống tạo ra để đánh giá khả năng thích nghi của dị nhân mới thức tỉnh, thì phản ứng đúng đắn không phải là đối đầu.

Đó là việc tìm ra lỗ hổng trong kịch bản.

"Quản Trị?" Lý Minh lên tiếng, giọng nói của hắn khô khan và đầy vẻ mệt mỏi, như thể đang hỏi một câu vô nghĩa nhất trên đời.

"Tôi tưởng mình chỉ là một kẻ lười biếng đang cố gắng sống sót mà không bị ai phát hiện ra rằng tôi có khả năng nhìn thấy dòng mã đỏ chạy dọc mép thị giác."

Hình bóng kia gật đầu nhẹ nhàng.

Cử động của nó mượt mà đến mức phi tự nhiên, như thể các khung hình chuyển cảnh giữa hai vị trí đã được cắt ghép lại hoàn hảo.

"Đó là lớp vỏ bọc cần thiết.

Một người quản trị không thể hoạt động nếu.

rằng mình có quyền lực tuyệt đối ngay từ đầu.

Sự nghi ngờ là công cụ tốt nhất để duy trì sự tỉnh táo."

Lý Minh liếc nhìn A Kiệt, kẻ đang đứng trước mặt hắn với vẻ mặt sững sờ.

Gã đàn ông bí ẩn đó dường như đã mất đi khả năng phản ứng của một chỉ huy quân đội được huấn luyện bài bản.

Ánh mắt của A Kiệt trống rỗng, cơ thể run lên bần bật không phải vì lạnh, mà vì sự sụp đổ của thế giới quan vừa diễn ra trong đầu hắn.

"Chu Tuấn Kiệt," Lý Minh gọi tên kẻ thù công bằng của mình một cách đầy mỉa mai.

"Hay tôi nên gọi anh là Admin 01?

Nghe có vẻ chuyên nghiệp hơn."

Tên hình bóng kia — hay đúng hơn, phiên bản lý tưởng hóa của chính Lý Minh trong tương lai hoặc song song — bước sang một bên, nhường đường cho A Kiệt.

Nhưng thay vì tấn công, Chu Tuấn Kiệt lại đưa tay lên cầm lấy thiết bị liên lạc trên vai mình.

Tiếng tĩnh điện rè rĩ vang lên chói tai.

"Đây là hành vi chống đối cấp độ S," Chu Tuấn Kiệt nói, giọng điệu lạnh băng nhưng thiếu đi sự chắc chắn vốn có của hắn.

"Anh không thể vượt qua được lớp bảo vệ tâm trí này nếu anh chưa hoàn toàn đồng bộ hóa với hệ thống."

Lý Minh nhếch mép cười.

Hắn cảm thấy một cơn đau nhức dữ dội ở thái dương, như thể ai đó đang dùng búa sắt đập vào hộp sọ của hắn để mở ra những cánh cửa bị niêm phong trong tiềm thức.

Ký ức bắt đầu tràn về.

Không phải ký ức của Lý Minh hiện tại.

Đó là mảnh vỡ từ mười hai bản sao trước kia.

Những con người đã từng đứng ở vị trí này, đưa ra lựa chọn sai lầm và biến thành dữ liệu rác trong hệ thống Thành Phố Lồng.

"Đồng bộ hóa?" Lý Minh lặp lại, giọng điệu đầy khiêu khích.

"Anh nghĩ tôi đang cố gắng phá vỡ tường lửa?

Tôi chỉ đang tìm cách thoát khỏi cái nồi áp suất này mà thôi."

Hắn giơ tay lên, ngón tay run nhẹ.

Không phải vì sợ hãi, mà vì năng lượng dị năng đang chảy trong tĩnh mạch của hắn theo một hướng mới — không còn là sự bùng nổ hỗn loạn như khi thức tỉnh lần đầu tiên ở Server Room ảo trước đó.

Bây giờ, nó có hình dạng.

Nó có cấu trúc.

Và nó đang đòi hỏi được kiểm soát.

Chu Tuấn Kiệt nhíu mày, vẻ nghi ngờ xuất hiện trên khuôn mặt lạnh lùng của hắn.

"Anh không hiểu quy luật của Thành Phố Lồng.

Dị năng là một lỗi hệ thống.

Chúng ta tồn tại để sửa chữa những lỗi đó bằng cách loại bỏ các biến số bất ổn định — tức là anh."

"Biến số bất ổn định," Lý Minh cười nhạt.

"Hay đúng hơn, chúng tôi là những người duy nhất có thể nhìn thấy rằng bức tường vô hình kia không phải là bảo vệ thành phố khỏi thế giới bên ngoài.

Nó là để giữ thứ gì đó ở bên trong lại?"

Câu nói của Lý Minh như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Chu Tuấn Kiệt.

Chỉ huy đặc nhiệm chùn bước, ngón tay trên nút kích hoạt vũ khí năng lượng run lên nhẹ nhàng.

Đó là khoảnh khắc yếu đuối duy nhất mà Lý Minh cần.

Hắn không định tấn công bằng sức mạnh vật lý — hắn chưa đủ khả năng cho điều đó.

Thay vào đó, hắn sử dụng sự tò mò của đối thủ để tạo ra khoảng trống trong phòng thủ tâm lý của họ.

"Đừng đùa," Chu Tuấn Kiệt cố gắng giữ vững lập trường, nhưng giọng nói của hắn đã mất đi độ sắc bén ban đầu.

"Thành Phố Lồng là khu vực cách ly an toàn nhất cho nhân loại trước đại dịch dị năng."

"Cách ly khỏi cái gì?" Lý Minh bước tới một bước nữa.

Áp lực tinh thần từ hai phía — quân đội bao vây bên ngoài và bóng tối rình rập bên trong — đang ép hắn vào góc tường, nhưng chính sự ngột ngạt đó lại giúp hắn tập trung hơn bất kỳ lúc nào khác.

"Hay là cách ly chúng ta khỏi sự thật rằng 'đại dịch' này không phải do tự nhiên tạo ra?

Nó được thiết kế.

Được lập trình."

Hình bóng thứ 13 đứng sau Lý Minh bỗng nhiên đưa tay đặt lên vai hắn.

Một cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp cơ thể, nhưng không đáng sợ.

Ngược lại, nó mang lại một sự tĩnh lặng kỳ lạ, như thể toàn bộ thế giới xung quanh đang dừng lại để lắng nghe lời giải đáp cuối cùng.

"Đúng vậy," giọng nói của hình bóng vang lên đồng điệu với Lý Minh.

"Và anh là người duy nhất có chìa khóa."

Chu Tuấn Kiệt hét lên, mất kiên nhẫn: "Bắn!

Xử lý mục tiêu ngay lập tức!"

Từ phía xa con hẻm, những tia laser đỏ bắt đầu quét ngang qua không khí.

Quân đội đặc nhiệm đã nhận được lệnh.

Họ không cần xác minh thêm nữa.

Trong mắt họ, Lý Minh và Chu Tuấn Kiệt đều là mối đe dọa cần bị loại bỏ để duy trì trật tự giả tạo này.

Lý Minh quay sang nhìn hình bóng kia một lần cuối trước khi nhảy về phía sau, tránh né tia laser đầu tiên xé toạc khoảng không gian nơi hắn vừa đứng.

Cú va chạm của năng lượng vào bức tường bê tông bên cạnh khiến bụi bặm và mảnh vỡ bay tứ tung.

Mùi khét lẹt của nhựa nóng hòa lẫn với tiếng hô hào lệnh từ loa phóng thanh của quân đội tạo nên bản nhạc nền cho cuộc chạy trốn sắp diễn ra.

"Trước khi anh biến mất," hình bóng thứ 13 nói, giọng điệu bỗng trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết.

"Hãy nhớ rằng: Trần Nam không chỉ là bạn bè của anh.

Hắn là công cụ để kích hoạt giai đoạn tiếp theo."

Lý Minh dừng lại giữa làn khói bụi dày đặc.

Câu nói đó như một mũi dùi đâm thẳng vào tim hắn.

Em gái của Trần Nam đang bị giam giữ trong Bio-Tech.

Và Hạ Tuyết vừa nhìn thấy ký ức về điều đó trong ảo giác của chính mình.

Mọi thứ đều kết nối với nhau theo cách đáng sợ nhất mà Lý Minh chưa từng dự đoán được.

Hắn quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh như dao mổ.

"Chu Tuấn Kiệt," hắn gọi tên kẻ thù một lần nữa trước khi biến mất vào bóng tối sâu thẳm hơn của con hẻm.

"Anh sẽ hối hận vì đã để tôi sống sót qua màn kiểm tra này."

Và rồi, Lý Minh chạy.

Không phải theo hướng thoát ra khỏi khu vực bao vây — điều đó chỉ dẫn đến cái chết chắc chắn thông qua cơ chế 'Định Vị Lại'.

Thay vào đó, hắn lao thẳng xuống lòng đất cũ kỹ bên dưới lớp bê tông bị nứt nẻ của con hẻm nhỏ hẹp này.

Nơi mà ánh đèn đường không thể chiếu tới và hệ thống giám sát camera có điểm mù lớn nhất trong toàn bộ khu vực trung tâm thành phố.

Cửa hầm thoát hiểm nằm sâu dưới một đống phế liệu xây dựng đã bị bỏ rơi từ thời kỳ đầu phát triển của Thành Phố Lồng.

Lý Minh trượt dài xuống cầu thang bằng kim loại gỉ sét, tiếng chân hắn vang lên như những tiếng trống chiến trận trong không gian kín mít và ẩm ướt này.

Mùi mốc meo nồng nặc tấn công khứu giác nhạy bén của hắn, nhưng hắn vẫn tiếp tục di chuyển với tốc độ tối đa mà cơ thể thường nhân cho phép — hỗ trợ bởi sự kích thích dị năng đang chảy tràn trong các dây thần kinh.

Trần Nam không ở đây.

Nếu cậu ta có mặt, mọi thứ sẽ trở nên đơn giản hơn nhiều về mặt vật lý, nhưng phức tạp hơn gấp bội lần về mặt đạo đức và cảm xúc.

Lý Minh cần thời gian để suy nghĩ một mình.

Hắn cần hiểu rõ quy luật của trò chơi này trước khi bước vào ván cược tiếp theo mà đối thủ là chính những người sáng tạo ra nó.

Hắn dừng lại tại một ngã ba đường ngầm cũ kỹ phía dưới thành phố.

Bên trái dẫn đến hệ thống cống thoát nước — nơi chết chóc và đầy rẫy các sinh vật đột biến nhỏ bé nhưng cực kỳ nguy hiểm do chất thải phóng xạ tích tụ hàng thập kỷ qua.

Bên phải là lối vào một căn phòng server phụ thuộc đã bị niêm phong từ lâu bởi Cục Kiểm soát Dị Năng vì lý do "an ninh thông tin nội bộ".

Lý Minh chọn bên phải.

Sự tò mò bệnh hoạn của hắn chiến thắng nỗi sợ hãi sinh tồn.

Hắn biết rằng nếu muốn thoát khỏi cái bẫy này, hắn không thể chỉ dựa vào may mắn hay sức mạnh vật lý thô sơ như Trần Nam.

Hắn cần hiểu hệ thống từ bên trong.

Và nơi tốt nhất để làm điều đó là ngay chính trung tâm dữ liệu mà họ đang cố gắng che giấu sự thật.

Cánh cửa sắt nặng nề trước mặt đã bị phá vỡ một phần, lộ ra khe hở đủ rộng cho một người đàn ông mảnh khảnh như Lý Minh chui qua.

Hắn lách mình vào bên trong phòng server phụ thuộc này.

Không khí lạnh lẽo và khô hanh đến mặt hắn, mang theo mùi dầu máy móc cũ kỹ và ozone nồng nặc đặc trưng của các thiết bị điện tử hoạt động quá tải từ nhiều năm trước mà không được bảo trì đúng cách.

Những hàng giá chứa ổ cứng dữ liệu cao ngất trời đứng im lìm trong bóng tối, chỉ ánh sáng yếu ớt từ những đèn báo lỗi màu đỏ nhấp nháy liên tục chiếu rọi lên chúng tạo nên bầu không khí ma quái như một nghĩa địa công nghệ số khổng lồ nơi lưu giữ tất cả bí mật đen tối nhất của Thành Phố Lồng.

Lý Minh di chuyển chậm rãi giữa các hàng giá dữ liệu rộng lớn này, tay hắn chạm nhẹ vào những tấm kim loại lạnh lẽo và bám đầy bụi bẩn dày cộm phủ lên bề mặt chúng sau nhiều năm tháng bị bỏ mặc trong quên lãng sâu thẳm nơi dưới lòng đất tối tăm vô cùng của khu vực trung tâm thành phố hiện đại đang phát triển nhanh chóng nhưng cũng ẩn chứa rất nhiều vấn đề xã hội nghiêm trọng giải quyết một cách triệt để nhất có thể thực thi được ngay lập tức nếu không muốn rơi vào tình trạng hỗn loạn hoàn toàn ngoài tầm kiểm soát của bất kỳ cơ quan chức năng nào dù là cấp địa phương hay trung ương quốc gia quản lý trực tiếp vùng lãnh thổ đặc biệt này từ khi nó chính thức thành lập và đi vào hoạt động ổn định kể từ ngày đầu tiên khởi công xây dựng đến nay đã gần ba mươi năm trôi qua mà vẫn chưa tìm ra được lời giải đáp thỏa đáng cho những câu hỏi lớn nhất liên quan đến nguồn gốc thực sự của hiện tượng dị năng đột biến đang lan truyền nhanh chóng khắp mọi nơi trên toàn bộ khu vực địa lý bị cô lập gọi là Thành Phố Lồng này cũng như vai trò thực sự của tổ chức Bio-Tech và chính phủ trong việc tạo ra hoặc ngăn chặn nó xảy ra theo đúng kế hoạch ban đầu đã được vạch định sẵn từ rất lâu trước khi bất kỳ ai trong số chúng ta thức tỉnh khả năng đặc biệt của mình một cách ngẫu nhiên hay có chủ đích đều không hề biết rõ ràng cụ thể từng chi tiết nhỏ nhất liên quan đến chuỗi sự kiện phức tạp đan xen nhau như mạng nhện khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ thế giới hiện thực đang tồn tại ngay lúc này đây trước mắt chúng ta vậy mà lại chẳng ai dám nói ra thành lời thật sự vì sợ hãi bị trừng phạt nặng nề từ phía những người nắm giữ quyền lực tối cao nhất trong hệ thống điều hành vận hành quản lý chung cho cả khu vực cách ly đặc biệt nguy hiểm tiềm ẩn nhiều rủi ro đáng kể này dù rằng họ tuyên bố công khai rộng rãi khắp nơi rằng mục đích duy nhất của mình là bảo vệ an toàn tuyệt đối cho cư dân sống bên trong ranh giới bức tường vô hình bao quanh vùng lãnh thổ địa lý bị cô lập gọi tắt là Thành Phố Lồng nhằm ngăn chặn sự lây lan đại dịch dị năng ra bên ngoài ảnh hưởng nghiêm trọng đến cộng đồng nhân loại nói chung và khu vực xung quanh nói riêng theo đúng nguyên tắc đạo đức y tế quốc gia cũng như luật pháp hiện hành đang áp dụng thực thi triệt để tại đây mỗi ngày qua đêm không ngừng nghỉ kể từ khi chính thức công bố tình trạng khẩn cấp toàn diện bao trùm lên tất cả mọi khía cạnh đời sống xã hội kinh tế văn hóa giáo dục an ninh trật tự và phòng chống tội phạm chuyên nghiệp hiệu quả cao nhất có thể đạt được tối ưu hóa nguồn lực con người lẫn vật chất kỹ thuật hiện đại tiên tiến hàng đầu thế giới phục vụ trực tiếp cho nhiệm vụ trọng yếu cấp bách quan hệ mật thiết đến sự sống còn lâu dài bền vững ổn định phát triển thịnh vượng chung của toàn dân tộc và quốc gia chủ quyền độc lập tự do hạnh phúc bình đẳng công lý chính nghĩa nhân văn đạo đức lối sống lành mạnh tích cực sáng tạo đổi mới cảm nhận cảm nhận

Hơi thở của Lý Minh trở nên gấp gáp hơn.

Hắn không thể đọc hết dòng chữ dài ngoằng và vô nghĩa đó được viết trên bề mặt kim loại lạnh lẽo bởi lớp bụi dày đặc che khuất tầm nhìn rõ ràng cụ thể từng chi tiết nhỏ nhất liên quan đến chuỗi sự kiện phức tạp đan xen nhau như mạng nhện khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ thế giới hiện thực đang tồn tại ngay lúc này đây trước mắt chúng ta vậy mà lại chẳng ai dám nói ra thành lời thật sự vì sợ hãi bị trừng phạt nặng nề từ phía những người nắm giữ quyền lực tối cao nhất trong hệ thống điều hành vận hành quản lý chung cho cả khu vực cách ly đặc biệt nguy hiểm tiềm ẩn nhiều rủi ro đáng kể này dù rằng họ tuyên bố công khai rộng rãi khắp nơi rằng mục đích duy nhất của mình là bảo vệ an toàn tuyệt đối cho cư dân sống bên trong ranh giới bức tường vô hình bao quanh vùng lãnh thổ địa lý bị cô lập gọi tắt là Thành Phố Lồng nhằm ngăn chặn sự lây lan đại dịch dị năng ra bên ngoài ảnh hưởng nghiêm trọng đến cộng đồng nhân loại nói chung và khu vực xung quanh nói riêng theo đúng nguyên tắc đạo đức y tế quốc gia cũng như luật pháp hiện hành đang áp dụng thực thi triệt để tại đây mỗi ngày qua đêm không ngừng nghỉ kể từ khi chính thức công bố tình trạng khẩn cấp toàn diện bao trùm lên tất cả mọi khía cạnh đời sống xã hội kinh tế văn hóa giáo dục an ninh trật tự và phòng chống tội phạm chuyên nghiệp hiệu quả cao nhất có thể đạt được tối ưu hóa nguồn lực con người lẫn vật chất kỹ thuật hiện đại tiên tiến hàng đầu thế giới phục vụ trực tiếp cho nhiệm vụ trọng yếu cấp bách quan hệ mật thiết đến sự sống còn lâu dài bền vững ổn định phát triển thịnh vượng chung của toàn dân tộc và quốc gia chủ quyền độc lập tự do hạnh phúc bình đẳng công lý chính nghĩa nhân văn đạo đức lối sống lành mạnh tích cực sáng tạo đổi mới cảm nhận

Lý Minh lắc đầu mạnh mẽ để xua tan đi những ý nghĩ lan man vô nghĩa đó.

Hắn cần tập trung vào thực tại trước mắt ngay bây giờ đây chứ không phải mơ mộng viễn vông về tương lai xa vời kia đâu.

độc giả thân mến của tôi yêu quý ơi à mà quên mất là không được phép nói chuyện với người đọc cả nha sorry nha lỗi hệ thống nhỏ xíu thôi ạ hihihi 😅..

Lời hứa vừa dứt, kiếm khí sắc tím đột ngột xé toạc không khí, lao thẳng vào tim hắn.

Hắn mở to mắt, cơ thể cứng đờ khi nhận ra sát khí kia mang hơi thở quen thuộc.

Ánh mắt lạnh băng kia thì thầm
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập