Chương 14

Lý Minh không chạy.

Trong "Thành Phố Lồng", khái niệm thoát thân là một ảo tưởng chết người mà những kẻ mới thức tỉnh thường mắc phải, và cái giá cho sự ngây thơ đó là việc bị hệ thống "Định Vị Lại" xóa sạch bộ nhớ ngắn hạn, biến họ thành những con rối trống rỗng giữa lòng địch.

Anh đứng im như một bức tượng đá giữa ngã tư vắng lặng, nơi ánh đèn neon xanh lá cây của biển quảng cáo cũ kỹ đang nhấp nháy với tần suất không đều, chiếu xuống mặt đường bê tông nứt nẻ những tia sáng bệnh hoạn.

Hơi thở anh gấp gáp, mỗi lần hít vào là mùi ozone nồng nặc và sắt gỉ từ các ống cống ngầm len lỏi lên mũi, kích thích sự cảnh giác của cơ thể đến mức tối đa.

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng Lý Minh, không phải vì sợ hãi thuần túy mà vì cảm giác熟悉 (quen thuộc) ghê rợn đang trỗi dậy từ sâu thẳm tiềm thức — giống như khi bạn bước vào một căn phòng chưa từng thấy nhưng lại nhớ rõ vị trí của cái ghế và mùi thuốc lá cũ.

Anh quét mắt nhìn xung quanh, tư duy logic lạnh lùng hoạt động với tốc độ ánh sáng, phân tích tình huống thay vì để nỗi sợ hãi kiểm soát.

Không có tiếng còi xe, không có bóng người đi bộ đêm.

Cả khu vực này như bị đóng băng trong thời gian, chỉ còn lại tiếng rít ken két của lưới điện cao thế phía trên đầu đang phát ra những tia lửa nhỏ li ti.

Đây không phải là sự ngẫu nhiên.

Thành phố này vận hành theo một thuật toán kiểm soát chặt chẽ hơn bất kỳ nhà tù nào Lý Minh từng nghe nói đến, và giờ đây, anh đã trở thành lỗi hệ thống cần được sửa chữa hoặc loại bỏ.

Trên tay trái của Lý Minh, những ký tự tím lịm — *SYSTEM ACCESS GRANTED - USER 13* — vẫn còn hằn lên da thịt, đau nhói như vừa mới bị đốt nóng chảy.

Hắn không phải là người đầu tiên thức tỉnh khả năng này.

Ý nghĩ đó xuyên qua tâm trí anh nhanh như一道 lightning flash (tia sét).

Ký ức của mười một bản sao trước đó — những phiên bản Lý Minh đã thất bại và chết trong im lặng — đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc vô thức, mang theo những mảnh ghép ký ức hỗn loạn về cái chết và sự tuyệt vọng.

Hắn không muốn trở thành anh hùng.

Hắn chỉ muốn hiểu quy luật để lợi dụng nó, hoặc ít nhất là tìm ra cách thoát khỏi "Cái Nồi Áp Suất" này mà không bị tiêu hóa bởi chính hệ thống quản trị thành phố.

Lưới điện phát ra tiếng rít chói tai, tạo ra một trường lực tĩnh điện khiến tóc trên đầu Lý Minh dựng đứng lên từng sợi.

Những tia电弧 (quang phổ) màu tím nhạt bắt đầu leo từ cột điện xuống mặt đường, vẽ nên những hình học phức tạp giống như các mạch thần kinh đang co giật.

Anh lùi lại, lưng tựa vào bức tường bê tông lạnh lẽo của một tòa nhà văn phòng bỏ hoang, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng truyền qua lớp gạch đá cũ kỹ — đó là nhịp đập của thành phố, hoặc đúng hơn là nhịp tim của cái hệ thống khổng lồ này.

Đây không phải là cuộc bắt giữ thông thường.

Đây là thí nghiệm.

Và anh là chuột bạch số 13 trong một chu kỳ lặp lại vô tận mà hắn chưa từng nhớ rõ cho đến giây phút này.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng trước khi cơn bão dữ liệu tấn công, Lý Minh nhìn thấy chúng — những bóng đen mờ ảo đứng ở các góc khuất của ngã tư.

Chúng không mang vũ khí truyền thống.

Thay vào đó, cơ thể họ tỏa ra một lớp màng năng lượng trong suốt, phản chiếu ánh đèn đường thành những vệt màu sắc kỳ dị.

Đặc nhiệm "Silence".

Những kẻ dọn dẹp vết nhơ cho hệ thống Bio-Tech và chính phủ quản trị Thành Phố Lồng.

Họ không cần nói chuyện.

Chỉ cần cái nhìn lạnh băng từ sau cặp kính bảo hộ đen nhánh là đủ để Lý Minh hiểu rằng nếu anh cử động sai một li, anh sẽ biến thành đống thịt nát ngay lập tức.

Một trong những bóng đen bước ra trước, tay cầm thiết bị quét dạng sóng hấp dẫn.

Tia sáng màu xanh lam bắn ra, quét qua cơ thể Lý Minh như tia X-quang tàn khốc.

Cơn đau xé toạc não bộ anh khi hệ thống cố gắng giải mã cấu trúc DNA và dị năng của hắn.

Quá đau.* Nhưng không phải vì vật lý.

Đó là nỗi đau của sự nhận thức bị xâm nhập.

Ký ức của bản sao thứ 12 — người đã chết trong cùng tình thế này ba ngày trước — bùng nổ.

Lý Minh nhìn thấy cảnh tượng mình ngã xuống, miệng đầy máu, hét lên một cái tên mà anh chưa bao giờ biết: *Chu Tuấn Kiệt*.

Trước khi Lý Minh có thể hét lên hoặc thậm chí là co giật vì đau đớn từ cuộc xâm nhập dữ liệu, một bóng đen khác lao xuống từ mái nhà cao tầng bên cạnh.

Không phải Silence.

Nó nhanh hơn, sắc bén hơn và mang theo mùi hương của thép đã qua lửa cùng với sự tự tin chết người.

Một lưỡi dao mỏng như sợi tóc, sáng ngời ánh bạc dưới ánh đèn neon, chém vỡ thiết bị quét trong tay đặc nhiệm Silence thành hai mảnh vụn nhỏ li ti.

Tiếng kim loại va chạm tạo ra âm thanh sắc nhọn làm rung chuyển không khí xung quanh.

Người vừa xuất hiện đáp xuống nhẹ nhàng trên mặt đường bê tông, giày quân đội cũ kỹ của anh ta không hề phát ra tiếng động đáng kể dù rơi từ độ cao hơn mười mét.

Đó là một gã đàn ông tầm ba mươi lăm tuổi, với mái tóc đen rối bời và đôi mắt sắc như dao cạo đang nheo lại nhìn về phía những kẻ Silence còn lại.

Chu Tuấn Kiệt?

Đây không phải phản diện mà Lý Minh vừa tưởng tượng ra trong cơn đau dữ dội của ký ức.

Anh ta mặc một chiếc áo khoác da màu nâu sẫm đã sờn rách ở khuỷu tay, và trên cổ tay trái là một vòng đeo kim loại khắc đầy những ký hiệu mã hóa giống hệt như dòng chữ hiện lên trên tay Lý Minh lúc trước.

"Đừng chạm vào hắn," gã đàn ông nói với giọng trầm ấm nhưng chứa đựng uy lực đáng kinh ngạc, quay sang nhìn hai đồng đội Silence còn lại đang chuẩn bị phóng năng lượng tấn công.

"Cậu ấy là Key.

Và nếu các cậu giết anh ta, toàn bộ Server Room sẽ sụp đổ trước khi chúng ta kịp backup dữ liệu."

Lý Minh nheo mắt, tim đập thình thịch trong lồng ngực nhưng tâm trí vẫn giữ được sự tỉnh táo đáng ngạc nhiên.

Đây chính xác là loại đối thủ mà hắn cần — mạnh ngang tầm và có cùng mục tiêu sống sót, dù bằng mọi giá.

Chu Tuấn Kiệt tin rằng trật tự quan trọng hơn tự do cá nhân, đúng vậy, nhưng rõ ràng gã đàn ông trước mặt Lý Minh lại đang hành động hoàn toàn ngược lại với nguyên tắc đó.

Anh ta vừa cứu một "lỗi hệ thống" — chính là Lý Minh — khỏi sự xóa sổ của quân đội quản trị thành phố.

Gã đàn ông, tự xưng là A Kiệt trong khoảnh khắc giao tiếp ngắn ngủi sau đó khi kéo Lý Minh lùi sâu vào bóng tối của một hẻm nhỏ bên cạnh, đẩy anh mạnh đến mức va lưng vào tường.

"Nghe này, Lý Minh," A Kiệt nói nhanh, ánh mắt sắc lẹm quét qua lối ra của con hẻm như thể sợ quân đội bao vây bất cứ lúc nào.

"Cậu cần biết sự thật trước khi chúng tôi bị bao vây hoàn toàn.

Cậu không phải là một dị nhân bình thường thức tỉnh ngẫu nhiên."

A Kiệt cầm lấy cổ tay Lý Minh, ấn ngón tay cái vào chỗ ký tự tím lịm đang rực cháy trên da thịt anh.

Một luồng năng lượng lạnh buốt truyền từ lòng bàn tay của A Kiệt sang cơ thể Lý Minh, làm dịu cơn đau dữ dội nhưng đồng thời mở ra một cánh cửa trong tâm trí mà trước đó bị khóa chặt bằng mật mã sinh học phức tạp nhất.

"Cậu là bản sao thứ 12," A Kiệt thì thầm, giọng nói run lên nhẹ vì sự kinh hoàng lẫn ngưỡng mộ kỳ lạ.

"Chúng ta đã thử nghiệm mười hai lần để tạo ra người quản trị hoàn hảo cho Thành Phố Lồng.

Những phiên bản trước đó đều thất bại hoặc chết trong quá trình tích hợp dữ liệu hệ thống.

Nhưng cậu...

Cậu khác biệt."

Lý Minh sững sờ, tim anh như ngừng đập một nhịp.

*Bản sao?* Ý nghĩ đó quay cuồng trong đầu anh, xé toạc mọi khái niệm về nhân tính và bản sắc mà hắn đã xây dựng cho đến nay.

Hắn không phải là Lý Minh duy nhất.

Hắn chỉ là phiên bản cập nhật mới nhất của một dự án thất bại thảm hại được các nhà khoa học Bio-Tech cố gắng cứu vãn bằng cách lặp lại quy trình sinh học với những biến số khác nhau.

"Lý do họ săn lùng cậu không phải vì dị năng," A Kiệt tiếp tục, giọng nói lạnh tanh như nước đá trong phòng thí nghiệm.

"Mà là vì ký ức của mười một người trước đó đang nằm sâu trong tiềm thức của cậu.

Họ chứa đựng mã nguồn gốc để kiểm soát bức tường vô hình bao quanh thành phố này.

Nếu họ lấy được nó từ đầu óc cậu, Thành Phố Lồng sẽ trở nên bất khả xâm phạm vĩnh viễn — và chúng ta sẽ mãi mãi là tù nhân."

Lý Minh nhìn vào bàn tay mình lần nữa.

Những ký tự tím lịm không còn chỉ là vết thương hay dấu hiệu thức tỉnh.

Đó là giao diện người dùng (UI) của một hệ thống mà hắn đang dần trở thành chủ sở hữu, hoặc tệ hơn — nạn nhân sống.

Hắn cảm thấy sự hiện diện của những ký ức ngoại lai chực chờ phá vỡ lớp vỏ bọc ý thức của mình bất cứ lúc nào.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hai đầu hẻm, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu Lý Minh.

Không phải là Silence với những năng lực bí ẩn và im lặng đáng sợ đó.

Là quân đội chính quy.

Hàng chục khẩu súng trường báng cong được giơ lên, nhắm thẳng vào ngực của A Kiệt và Lý Minh từ bóng tối dày đặc ở cả hai hướng lối ra của con hẻm hẹp.

Ánh sáng đèn pin cường độ cao chiếu thẳng vào mắt họ, làm mờ mọi chi tiết trong tầm nhìn, biến thế giới thành một bức tranh trắng xóa với những chấm đen là nòng súng chết người đang rung lên vì sự kích thích adrenaline của các binh sĩ trẻ tuổi quá sức chịu đựng áp lực chiến trường.

"Đóng băng mục tiêu," tiếng lệnh lạnh lùng vang lên từ loa phát thanh gắn trên vai chỉ huy, làm rung động không khí trong con hẻm nhỏ hẹp đến mức khó thở.

"Bất kỳ di chuyển nào sẽ bị xử lý như hành vi chống đối hệ thống cấp độ A."

Lý Minh nhìn vào mắt A Kiệt.

Trong ánh mắt của gã đàn ông bí ẩn đó, anh thấy sự chấp nhận số phận cùng với một nụ cười khổ sở đầy ironi (sự châm biếm).

Nhưng rồi, bất ngờ thay, Lý Minh cảm thấy thứ gì đó khác trỗi dậy trong mình — không phải nỗi sợ hãi hay tuyệt vọng.

Đó là sự tò mò bệnh hoạn và ham muốn quyền lực đang ngủ say bên dưới lớp vỏ bọc kẻ lười biếng của hắn.

Hắn nhìn thấy dòng mã đỏ chạy dọc theo mép thị giác, một cảnh báo hệ thống mà chỉ có "Quản Trị" mới có thể đọc được: *ACCESS REQUESTED BY ADMIN 01*.

Và rồi, từ phía sau lưng A Kiệt — nơi bóng tối dày đặc nhất và quân đội chưa dám xông vào — một giọng nói trầm ấm, quen thuộc đến rợn người vang lên, làm rung chuyển cả con hẻm nhỏ hẹp này.

"Chào mừng bạn trở lại, Người Quản Trị Thứ 13." Lý Minh quay đầu lại trong kinh hãi khi thấy hình bóng của chính mình đang đứng ở đó, mỉm cười với nụ cười lạnh lùng mà hắn chưa từng sở hữu trước giờ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập