Chương 13
Cô chỉ thở, nhịp tim đập mạnh đến mức muốn nứt vỡ lồng ngực, nhưng cơ thể cô lạnh cứng như băng.
Trước mắt cô, vũng máu tươi vừa còn rực đỏ, giờ đã nhạt dần, trở nên trong suốt, rồi biến thành những hạt pixel nhỏ li ti bay lơ lửng trong không khí.
Đó là lỗi hệ thống.
Một glitch kinh điển mà chỉ những người "nhìn thấy mã nguồn" mới phát hiện ra.
Lý Minh đứng đó, tay vẫn cầm con dao rọc giấy đã gỉ sét.
Hắn nhìn vào vết thương trên cổ mình — nơi vừa bị Hạ Tuyết cứa trúng bằng một cú đấm ngẫu nhiên nhưng chính xác đáng kinh ngạc của Trần Nam trước khi mọi thứ sụp đổ — và thốt lên một tiếng cười khẩy đầy mệt mỏi.
"Đau đấy," Lý Minh nói, giọng điệu bình thản như thể đang bàn về thời tiết.
"Nhưng ít nhất chúng ta biết rằng cơ chế hồi phục tự động của Thành Phố Lồng bị trễ 0.5 giây khi xảy ra xung đột dữ liệu cục bộ."
Hạ Tuyết lùi lại một bước, gót chân chạm vào tường vô hình ở cuối con hẻm tối om.
Ánh đèn neon từ biển quảng cáo phía trên nhấp nháy loạn xạ, chiếu xuống những hạt pixel máu đang tan biến.
Cô cảm thấy chóng mặt.
Thế giới này không thực.
Hay đúng hơn, nó là một sự mô phỏng quá mức hoàn hảo đến mức đáng sợ.
"Ngươi nói gì?" Hạ Tuyết hỏi, giọng run rẩy nhưng cố giữ vẻ bình tĩnh.
Trực giác sinh tồn mách bảo cô rằng Lý Minh đang tiết lộ thứ gì đó nguy hiểm hơn cả cái chết của anh ấy.
Lý Minh lau máu trên cổ bằng tay áo sơ mi trắng đã cũ nát.
"Tôi nói là chúng ta đang ở trong một sandbox, Tuyết à.
Và tôi vừa tìm ra cách inject code vào nó." Hắn bước về phía cô, không phải để tấn công, mà như thể muốn kiểm tra một vật thể lạ.
"Trần Nam đã kích hoạt phản ứng dây chuyền bằng sức mạnh đột biến của hắn.
Nó làm rối loạn trường lực bao quanh khu vực này trong ba giây đủ dài cho tôi...
nhìn thấy khung cảnh bên dưới lớp vỏ thực tại."
Hạ Tuyết nuốt khan.
Cô nhớ lại cảm giác khi Lý Minh chạm vào cô ở chương trước, sự trống rỗng trắng xóa trong mắt hắn.
Bây giờ thì cô hiểu rồi.
Hắn không điên.
Hắn đang xem mã nguồn của thế giới này bằng đôi mắt trần.
"Có cách nào thoát ra không?" Hạ Tuyết hỏi, câu hỏi tuôn ra khỏi miệng mà não bộ chưa kịp xử lý hậu quả.
Lý Minh dừng lại ngay trước mặt cô.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn một bàn tay.
Hắn ngửi thấy mùi ozone và máu tanh tưởi trên người mình.
Không," hắn cười bitterly, nụ cười méo mó đầy sự irony đen tối.
"Thành Phố Lồng không có cửa ra vào.
Nó là một cái nồi áp suất kín.
Nhưng..."
Hắn đưa tay lên, chọt nhẹ vào trán Hạ Tuyết.
Một luồng dữ liệu lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô, khiến cô rùng mình sở gai da.
"...có những khe hở," Lý Minh thì thầm.
"Và tôi vừa tìm thấy một cái."
Hạ Tuyết nhắm mắt lại trong tích tắc khi cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể cô.
Khi mở mắt ra, con hẻm tối tăm biến mất.
Thay vào đó là một hành lang dài vô tận được làm từ những khối bê tông xám xịt, không có cửa sổ, không có ánh sáng tự nhiên, chỉ có những ngọn đèn huỳnh quang phát ra tiếng vo ve chói tai.
Đây không phải là bất kỳ đâu trong bản đồ Thành Phố Lồng mà cô biết.
Không khí ở đây nặng nề, mùi kim loại gỉ sét và ozone nồng nặc khiến cổ họng cô đau nhói.
Trần Nam đứng bên cạnh Lý Minh, nắm chặt đấm, cơ bắp căng thẳng như dây cung.
Hắn nhìn quanh với vẻ hoang mang nhưng sẵn sàng chiến đấu nếu cần thiết.
"Đây là đâu?" Hạ Tuyết hỏi, giọng nói vang lên khác lạ trong không gian kín mít này.
Tiếng vọng của cô bị bóp méo, nghe giống như tiếng hát từ một chiếc đĩa than cũ kỹ.
"Gọi nó là Server Room," Lý Minh đáp, bước đi dẫn đầu với sự tự tin kỳ lạ.
"Hoặc nếu muốn dùng thuật ngữ cổ điển hơn...
Vạn Cổ Ma Giới." Hắn quay lại nhìn Hạ Tuyết, ánh mắt sắc lạnh.
"Nơi mà tất cả những dữ liệu 'lỗi' của Thành Phố Lồng được lưu trữ và xử lý trước khi bị xóa vĩnh viễn."
Họ đi sâu vào hành lang.
Hai bên tường xuất hiện những cánh cửa sắt gỉ sét, mỗi cánh đều có một biển tên mờ nhạt: *Dị Nhân Cấp 3 - Đã Xử Lý*, *Công Dân Thường Nhân - Mất Tích*, *Sự Cố Dữ Liệu #402*.
Hạ Tuyết cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Những con số và ký tự đó không phải là thông tin, chúng là mồ chôn của hàng ngàn người đã biến mất khỏi Thành Phố Lồng mà không ai hay biết.
"Chu Tuấn Kiệt," Lý Minh nói tên phản diện với sự khinh miệt rõ rệt trong giọng điệu.
"Anh ta không chỉ săn lùng dị nhân lỗi.
Anh ta đang dọn dẹp ổ cứng." Hắn dừng lại trước một cánh cửa lớn hơn hẳn những cái khác, mang ký hiệu *ADMIN ONLY*.
Trên đó là khóa sinh trắc học phức tạp, nhưng Lý Minh rút ra từ túi quần một chiếc thẻ nhựa cũ kỹ — loại thẻ nhân viên công ty Bio-Tech đã bị đình chỉ cách đây năm năm.
"Chờ đã," Trần Nam lên tiếng, giọng trầm và đầy cảnh giác.
"Ngươi có được vào đó không?
Nếu nó là bẫy thì sao?"
Lý Minh quay lại nhìn người bạn thân của mình — kẻ mà hắn biết rõ đang bị theo dõi bởi chính công ty nơi em gái anh ta làm việc.
"Trần Nam," Lý Minh nói nhẹ nhàng, một sự dịu dàng hiếm hoi trong giọng điệu lạnh lùng thường nhật.
"Nếu đây là bẫy, chúng ta đã chết từ lâu rồi khi bước vào con hẻm đó.
Vấn đề không phải là có nguy hiểm hay không, mà là liệu chúng ta có đủ thông minh để sống sót sau cú sốc dữ liệu sắp tới."
Hắn đưa thẻ lên quẹt qua máy quét.
Một tiếng *bíp* dài và chói tai vang lên trong sự im lặng chết chóc của hành lang.
Ánh sáng đỏ chuyển sang xanh lá cây.
Cánh cửa nặng nề nheo ra một khe hẹp, phát ra mùi hôi thối của ozone và...
Cánh cửa gỗ đóng sầm lại sau lưng họ khi họ bước vào phòng.
Tiếng vang còn chưa kịp tắt thì tiếng bước chân kim loại va chạm với nền bê tông bắt đầu xuất hiện từ phía sâu bên trong căn phòng tối đen như mực.
Không phải là giày thể thao hay ủng bảo hộ, mà là âm thanh đặc trưng của những tấm giáp titan được gia công chính xác đến từng milimet.
Một bóng người bước ra từ bóng tối.
Anh ta mặc bộ đồ bảo hộ màu đen tuyền, không có logo nào, chỉ trừ một biểu tượng hình con mắt bị khoét lỗ ở giữa trán — dấu hiệu nhận diện của "Quản Gia", những vệ sĩ đặc nhiệm trực tiếp phục vụ Chu Tuấn Kiệt và Hội Đồng Quản Trị Thành Phố Lồng.
"Sát Thủ Không Tên," Lý Minh thì thầm, giọng điệu không hề run sợ mà lại mang vẻ tò mò như một nhà khoa học quan sát một hiện tượng tự nhiên hiếm gặp.
"Tôi đã đoán là anh ta sẽ ở đây."
Hạ Tuyết nhìn kỹ hơn vào kẻ trước mặt.
Hắn cao lớn, cơ bắp phát triển đến mức phi lý dưới lớp giáp đen bóng.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là ngoại hình, mà là đôi mắt của hắn — hoàn toàn trắng xóa, giống hệt như Lý Minh đã có trong khoảnh khắc ở con hẻm.
"Đã lâu rồi tôi mới gặp một bản sao còn tỉnh táo," Sát Thủ Không Tên nói lên tiếng.
Giọng điệu của hắn cơ học, thiếu cảm xúc, nhưng lại mang theo một sự uy quyền áp đảo khiến Trần Nam phải lùi về phía sau hai bước.
"Lý Minh số 12.
Ngươi đã làm tốt hơn so với mười một người trước đó."
Hạ Tuyết sững sờ.
*Bản sao?* Cô nhìn Lý Minh, khuôn mặt bình thường của hắn giờ đây trông vô cùng xa lạ dưới ánh sáng lạnh lẽo từ những ngọn đèn huỳnh quang nhấp nháy phía trên đầu.
"Lý Minh...
ngươi nói gì?" cô hỏi, giọng run lên bần bật.
Lý Minh không đáp lại ngay.
Hắn đưa tay chạm vào thái dương mình, như thể đang cố gắng truy xuất một tập tin bị ẩn sâu trong não bộ.
Khuôn mặt hắn nhăn nhó, mồ hôi lạnh vỡ ra trên trán.
"Hắn nói đúng," Lý Minh finally lên tiếng, giọng khàn đặc hơn bình thường.
"Tôi không phải là người đầu tiên thức tỉnh khả năng này.
Tôi là bản sao thứ 12 của một 'người quản trị' thất bại trước đó."
Trần Nam nghiến răng, nắm chặt đôi đấm đã sưng bầm từ trận chiến trước đó.
"Ngươi đang nói cái quái gì vậy?
Ngươi vẫn là Lý Minh!
Bạn tôi!" Hắn lao thẳng về phía Sát Thủ Không Tên với tốc độ kinh hoàng của một dị nhân đột biến cấp cao, bàn tay phát ra luồng năng lượng tím lịm — dấu hiệu cho thấy sức mạnh của hắn đang bị kích hoạt ở mức tối đa.
Sát Thủ Không Tên không hề di chuyển.
Khi Trần Nam sắp chạm vào hắn, một bức tường lực vô hình xuất hiện trước mặt Sát Thủ, đẩy Trần Nam bay ngược lại với tốc độ cực nhanh.
Cơ thể Trần Nam va đập mạnh vào tường bê tông phía sau, tạo ra một đám bụi trắng xóa và tiếng xương cốt kêu răng rắc.
"Trần Nam!" Hạ Tuyết hét lên, chạy về phía bạn trai mình.
Cô quỳ xuống bên cạnh hắn, thấy anh ấy đang cố gắng ngồi dậy nhưng ho ra máu tươi.
"Hắn làm gì với ngươi?"
Lý Minh bước qua xác Trần Nam nằm gục trên sàn, tiến lại gần Sát Thủ Không Tên.
Khoảng cách giữa hai người đàn ông — một kẻ mang ký ức của mười một cái chết và một kẻ được tạo ra để xóa sổ những ký ức đó — chỉ còn vài mét.
"Ngươi nghĩ ngươi mạnh hơn tôi?" Lý Minh hỏi, giọng điệu lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự điên cuồng bị kìm nén.
"Hay là đơn giản vì ngươi có quyền truy cập root vào hệ thống này trong khi tôi chỉ là một user guest?"
Sát Thủ Không Tên cười — một âm thanh chói tai giống như kim loại ma sát nhau.
"Quyền lực không nằm ở mã nguồn, Lý Minh số 12.
Nó nằm ở sự ổn định.
Thành Phố Lồng cần trật tự.
Và ngươi...
cùng với những dị nhân lỗi khác, là virus cần được diệt trừ." Hắn giơ lên một cánh tay, từ lòng bàn tay phát ra một khẩu súng laser màu đỏ rực — vũ khí hủy diệt dành riêng cho việc xử lý dữ liệu sinh học nguy hiểm.
Hạ Tuyết không tấn công.
Cô làm một điều điên rồ mà não bộ của cô chưa kịp xử lý hậu quả.
Trong khi Sát Thủ Không Tên đang tập trung hỏa lực vào Lý Minh, cô cầm lấy con dao rọc giấy cũ kỹ trên bàn làm việc gần đó — nơi vừa bị Trần Nam va phải — và cứa sâu vào lòng bàn tay trái mình.
Máu chảy ra, nhưng không rơi xuống sàn bê tông lạnh giá.
Nó bay lên, hút vào khối tinh thể vỡ vụn nằm giữa phòng — thứ mà Lý Minh gọi là lõi xử lý cục bộ của Server Room này.
Máu cô tiếp xúc với mặt phẳng phản chiếu của tinh thể, và lập tức, một luồng dữ liệu khổng lồ tràn ngập tâm trí cô.
Hạ Tuyết hét lên vì đau đớn nhưng không buông dao ra.
Cô cảm thấy ký ức của những người khác xâm nhập vào đầu mình: hình ảnh của Lý Minh số 1 đang nhảy từ tòa nhà cao nhất xuống để tự sát; Lý Minh số 5 bị bắt và tra tấn cho đến khi não bộ chết hoàn toàn; Lý Minh số 9 cố gắng phá vỡ bức tường vô hình nhưng lại bị "Định Vị Lại" về điểm xuất phát với cơ thể gãy nát.
"Tuyết!" Lý Minh hét lên, giọng hoảng loạn — cảm xúc hiếm hoi duy nhất mà hắn từng biểu lộ.
Hắn quay sang nhìn Hạ Tuyết, mắt trợn ngược khi thấy máu cô chảy vào lõi tinh thể.
"Ngươi không được làm điều đó!
Hệ thống sẽ nhận diện ngươi là mã độc cấp cao!"
Sát Thủ Không Tên dừng tay lại, khẩu súng laser của hắn chĩa về phía Hạ Tuyết thay vì Lý Minh.
Biểu cảm vô cảm trên mặt hắn biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc thuần túy.
"Một người bình thường...
có khả năng inject code trực tiếp qua sinh học?" Hắn lùi lại một bước — điều chưa từng xảy ra với bất kỳ vệ sĩ nào trước đây.
Hạ Tuyết không nghe thấy họ nói gì nữa.
Tiếng ồn trong đầu cô quá lớn, hàng ngàn ký ức chồng chéo lên nhau tạo thành một cơn bão dữ liệu xé toạc ý thức của cô.
Nhưng giữa hỗn loạn đó, có một thông điệp rõ ràng nổi bật lên: *Thành Phố Lồng không phải là nơi giam giữ dị nhân.
Nó là lò thí nghiệm.*
Cô nhìn vào đôi tay run rẩy của mình, máu vẫn tiếp tục chảy ra nhưng giờ đã chuyển thành màu xanh lam phát sáng — dấu hiệu cho thấy DNA của cô đang bị biến đổi bởi năng lượng từ lõi tinh thể.
Cô cảm thấy sức mạnh mới trỗi dậy trong cơ thể, không phải là dị năng truyền thống mà là khả năng kiểm soát chính "hệ điều hành" của thực tại xung quanh cô.
Lý Minh bước về phía cô, nhưng Sát Thủ Không Tên chặn đường hắn lại với một bức tường lực dày đặc hơn lần trước.
"Ngươi đã mất quyền kiểm soát tình thế," Lý Minh nói, giọng đầy sự tuyệt vọng nhưng cũng mang vẻ tự hào kỳ lạ.
"Bây giờ, Tuyết mới là Admin."
Hạ Tuyết mở mắt ra hoàn toàn.
Mống mắt cô không còn màu nâu đen nữa mà chuyển thành một sắc tím lịm giống như Trần Nam khi sử dụng sức mạnh đột biến — nhưng sâu thẳm hơn, phức tạp hơn.
Cô nhìn vào Sát Thủ Không Tên và chỉ cần nghĩ: *Xóa.*
Cánh tay phải của Sát Thủ Không Tên bị tê liệt hoàn toàn.
Khẩu súng laser rơi xuống sàn với tiếng va chạm vang dội.
Hắn la hét lên — một âm thanh đầy nỗi sợ hãi nguyên thủy mà không vệ sĩ nào từng thể hiện trước đây.
"Không thể!
Dữ liệu sinh học của ngươi là...
null!"
Ánh sáng tắt dần trong Server Room, chỉ còn lại ánh sáng tím lịm từ đôi mắt Hạ Tuyết chiếu rọi khắp căn phòng tối đen.
Lý Minh đứng đó, nhìn cô với vẻ mặt phức tạp — sự kết hợp giữa sợ hãi và hy vọng tuyệt vọng.
Trần Nam nằm gục trên sàn, bất tỉnh nhân sự sau cú va đập mạnh trước đó.
Hạ Tuyết cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể trọng lực đã ngừng tác động lên người cô.
Cô biết rằng mình vừa làm một điều gì đó kinh khủng — việc kiểm soát hệ thống từ bên trong sẽ đánh dấu tên cô vào danh sách mục tiêu ưu tiên số 1 của Hội Đồng Quản Trị.
Nhưng giờ đây, cô không còn là nạn nhân nữa.
Ánh sáng tắt hoàn toàn.
Hạ Tuyết mở mắt.
Cô đang nằm trên sàn bê tông lạnh giá của căn hộ cũ.
Máu của Lý Minh vẫn còn ở đó, ấm áp và dính nhớp — chờ đợi khoảnh khắc thực tại trở lại bình thường sau cú sốc dữ liệu vừa rồi.
Cô ngồi dậy, hoảng loạn.
Tất cả chỉ là một giấc mơ?
Một ảo giác do stress gây ra khi chứng kiến cái chết giả định của Lý Minh trong con hẻm tối tăm kia?
Cô nhìn xuống tay mình — không có vết cắt nào trên lòng bàn tay trái cả.
Chỉ có da thịt lành lặn và đôi mắt bình thường màu nâu đen.
Nhưng rồi, cô nhìn thấy nó.
Trên tường phía đối diện căn hộ, nơi vừa mới xảy ra vụ nổ dữ liệu ảo tưởng của Lý Minh trong tâm trí cô, một dòng chữ được khắc sâu vào bê tông bằng ánh sáng tím lịm: *SYSTEM ACCESS GRANTED - USER 13*.
Và dưới đó là hình ảnh ký ức của chính Hạ Tuyết — nhưng không phải từ góc nhìn của cô.
Nó cho thấy cảnh tượng em gái của Trần Nam đang đứng trong phòng thí nghiệm Bio-Tech, đeo một chiếc vòng cổ phát sáng giống hệt như khối tinh thể vỡ vụn mà Lý Minh đã mô tả trong Server Room ảo.
Em gái Trần Nam quay lại nhìn vào camera với nụ cười đáng sợ và nói: "Chào mừng đến nhà, Chị Gái."
Hạ Tuyết rơi ngược trở về giường, tim đập thình thịch không ngừng nghỉ khi nhận ra sự thật kinh hoàng nhất vừa được phơi bày trước mắt cô trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận