Chương 16
Một khoảng chân không lạnh lẽo nằm ngay giữa não bộ, nơi những ký ức vừa mới xảy ra chỉ vài phút trước đó đã bị xóa sạch như một tập tin dữ liệu hỏng hóc.
Hắn mở mắt ra.
Trần nhà quảng trường trung tâm hiện lên mờ ảo qua lớp kính lọc sáng công nghệ cao, chiếu xuống ánh đèn trắng lạnh lẽo và vô cảm.
Hắn nằm sấp trên mặt đá granit đen bóng loáng.
Lưng rát buốt vì tiếp xúc với bề mặt cứng lạnh.
Mùi ozone nồng nặc vẫn còn bám trong mũi, mùi của những tia điện bị bẻ cong và thực tại vừa mới vỡ vụn.
Lý Minh ngồi dậy chậm rãi, bàn tay run rẩy chạm vào thái dương.
Nhức đầu dữ dội như có ai đang dùng đục khoét bên trong sọ não hắn.
"Định Vị Lại." Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc lạ thường.
Từ ngữ đó vang lên trong tâm trí hắn như một lời nguyền hơn là một thuật ngữ kỹ thuật.
Hệ thống vừa ném hắn trở lại điểm xuất phát sau khi hắn cố gắng thoát ra khỏi con hẻm chết nơi gã đàn ông bí ẩn A Kiệt đã hy sinh.
Lý Minh đứng dậy, chầm chậm xoay người nhìn xung quanh.
Quảng trường trung tâm vắng tanh vào lúc này.
Những dãy cây cảnh nhân tạo được cắt tỉa gọn gàng xếp thành hàng lối quân quy.
Camera an ninh hình cầu lơ lửng trên không trung quay mắt theo chuyển động của hắn với âm thanh whirring nhỏ xíu, nghe giống như tiếng thở dài của những con quái vật sắt thép đang ngủ say.
Không có Trần Nam.
Không có A Kiệt.
Chỉ có sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy toàn bộ khu vực này.
Lý Minh cúi đầu nhìn xuống đôi tay mình.
Chúng vẫn nguyên vẹn, không vết thương nào từ cú va chạm hay đòn tấn công trước đó.
Nhưng cảm giác trong người hắn thì khác hẳn.
Có thứ gì đó đã thay đổi sâu bên trong cấu trúc sinh học của hắn.
Một dòng mã đỏ lòe hiện lên phía mép thị giác trái, mờ nhạt như khói nhưng rõ ràng đến rợn người: *SYSTEM REBOOT COMPLETE.
USER ID: 13-ALPHA.* Lý Minh nheo mắt.
Hắn đã thấy thứ này trước đó, trong khoảnh khắc kinh hoàng khi nhìn thấy hình bóng của chính mình từ phía sau lưng A Kiệt.
Bây giờ nó vẫn còn đây.
Luôn luôn hiện diện ở rìa tầm nhìn, như một vết bẩn trên thấu kính camera không thể lau sạch được.
"Quản Trị Thứ 13," hắn lặp lại câu nói đó trong đầu, cố gắng tìm kiếm manh mối cho sự kiện kinh dị vừa diễn ra.
Nhưng ký ức về nó đã bị xóa bỏ gần như hoàn toàn bởi hiệu ứng phụ của việc "Định Vị Lại".
Tất cả những gì còn sót lại là một cảm giác sợ hãi tột độ và niềm tin sâu sắc rằng hắn đang chơi một trò chơi mà quy tắc chưa từng được tiết lộ cho người tham gia.
Hắn cần thông tin.
Và nơi tốt nhất để tìm ra sự thật trong Thành Phố Lồng – nếu không muốn nói là duy nhất – chính là hệ thống dữ liệu công cộng, dù nó có thể đã bị kiểm duyệt và giám sát chặt chẽ đến mức nào đi nữa.
Lý Minh chỉnh lại áo khoác cũ kỹ của mình, che giấu những vết bẩn máu khô từ trận chiến trước đó dưới lớp vải dày cộm.
Hắn bắt đầu bước về phía tòa nhà kính khổng lồ nằm ở trung tâm quảng trường – Trung Tâm Điều Khiển Dữ Liệu Thành Phố, nơi mà người dân địa phương gọi là "Đầu Não".
Cánh cửa tự động mở ra với một tiếng hú nhẹ nhàng, mời gọi những công dân tuân thủ quy định đi vào bên trong.
Lý Minh bước qua ngưỡng cửa, cảm giác như đang bước vào miệng của con quái vật khổng lồ ăn thịt thời gian và sự thật.
Không khí điều hòa lạnh lẽo mặt hắn, mang theo mùi thơm nhân tạo của hoa nhài – loại hương liệu được sử dụng để che giấu mùi hôi thối từ các máy chủ overheating phía sau những bức tường kính trong suốt.
Sảnh đón khách rộng lớn đến mức đáng sợ.
Những chiếc ghế sofa da màu be xếp thành hàng lối đều đặn, nhưng không một ai ngồi đó.
Chỉ có những người lao động kỹ thuật mặc đồng phục xanh lá cây đang cúi đầu làm việc trên các bảng điều khiển holographic lơ lửng trước mặt họ.
Họ phớt lờ sự hiện diện của Lý Minh như thể hắn là một bóng ma vô hình.
Hắn đi thẳng về phía quầy tiếp tân, nơi một cô gái trẻ với đôi mắt mệt mỏi và nụ cười máy móc đang ngồi chờ khách hàng.
Cô ta không ngẩng đầu lên khi Lý Minh tiến lại gần.
"Chào bạn," Lý Minh nói, giọng trầm xuống mức tối thiểu để tránh thu hút sự chú ý của những camera ẩn nấp trên trần nhà.
"Tôi cần truy cập vào hồ sơ lịch sử an ninh cá nhân." Cô gái cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
Đôi mắt cô trống rỗng, không có chút cảm xúc nào.
Cô nhìn chằm chằm vào hắn trong ba giây dài đầy khó chịu trước khi mở miệng nói bằng giọng điệu monoton: "Xin vui lòng cung cấp Mã Công Dân và xác minh vân tay." Lý Minh đưa ngón trái ra đặt lên thiết bị quét sinh học nhỏ xío gắn trên quầy.
Một tia laser xanh lá cây chiếu rọi qua đầu ngón tay hắn, sau đó tắt đi với một tiếng bíp ngắn ngủi.
Màn hình trước mặt cô gái sáng lên, hiển thị dòng chữ đỏ: *ACCESS DENIED.
SECURITY LEVEL INSUFFICIENT.* "Cấp độ an ninh không đủ," Lý Minh lặp lại câu nói của hệ thống trong tâm trí mình.
Hắn liếc nhìn xung quanh, nhận thấy ánh mắt của một vài người lao động kỹ thuật đang hướng về phía hắn với sự tò mò dè dặt.
Họ biết rằng việc truy cập vào hồ sơ lịch sử là vi phạm nghiêm trọng quy định an ninh thành phố.
"Thưa quý cô," Lý Minh hạ thấp giọng xuống mức gần như thì thầm, đồng thời đưa ra một tờ tiền giấy cũ kỹ – thứ mà hắn đã giấu trong túi quần từ buổi sáng hôm qua.
"Tôi có thể trao đổi thông tin này với một chút.
sự linh hoạt tài chính." Cô gái nhìn vào tờ tiền trong tay Lý Minh, khuôn mặt bình thường của cô đột ngột biến sắc thành vẻ hoảng sợ.
Cô liếc nhanh sang hai bên trước khi cúi xuống lấy ra từ ngăn kéo dưới bàn một chiếc thẻ nhựa đen bóng không có bất kỳ logo hay chữ ký nào trên đó.
"Đừng hỏi tôi về những gì bạn tìm thấy," cô ấy thì thầm, đẩy chiếc thẻ vào tay Lý Minh với tốc độ đáng kinh ngạc.
"Và đừng quay lại đây nữa." Lý Minh cầm lấy chiếc thẻ lạnh lẽo trong lòng bàn tay run rẩy của mình.
Hắn không cần phải đọc thêm bất kỳ lời cảnh báo nào khác từ ánh mắt sợ hãi của cô gái trẻ đó.
Đây là lối đi mà hắn đang tìm kiếm – một con đường bí mật dẫn vào sâu bên trong hệ thống ma trận phức tạp bao bọc lấy Thành Phố Lồng.
Lý Minh rời khỏi sảnh đón khách với tốc độ nhanh nhất có thể, tránh né ánh mắt của những người lao động kỹ thuật đang trở lại công việc của họ như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Hắn di chuyển qua hành lang dài ngoằng dẫn đến khu vực phụ trợ phía sau tòa nhà kính khổng lồ đó – nơi mà hầu hết mọi cư dân Thành Phố Lồng đều không hề biết sự tồn tại của nó trừ phi họ là nhân viên cấp cao thuộc Bộ Phận An Ninh Nội Bộ hoặc các kỹ sư bảo trì hệ thống cốt lõi.
Hành lang này tối hơn so với phần còn lại của tòa nhà, ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy liên tục tạo ra hiệu ứng flicker đáng sợ trên những bức tường bê tông xám xịt hai bên cạnh đường đi.
Mùi ẩm mốc và bụi bẩn tích tụ theo năm tháng lan tỏa trong không khí đóng băng tại đây – một sự tương phản hoàn toàn với môi trường sạch sẽ, vô trùng ở phía trước sảnh đón khách.
Lý Minh dừng chân trước cánh cửa kim loại nặng nề mang ký hiệu *SERVER ROOM 09 - RESTRICTED ACCESS*.
Khóa điện tử trên đó đang hiển thị trạng thái locked màu đỏ sẫm, nhưng chiếc thẻ nhựa đen bóng mà cô gái tiếp tân vừa cho hắn dường như chứa đựng quyền hạn đặc biệt nào đó khi được đưa ra gần cảm biến quét.
*Beep.* Một âm thanh ngắn ngủi vang lên kèm theo tiếng click rõ ràng của cơ chế khóa mở ra.
Cánh cửa trượt sang một bên với lực ma sát nhỏ xíu, để lộ ra căn phòng server tối tăm và lạnh giá nằm phía sau nó – nơi mà hàng trăm tủ chứa máy chủ khổng lồ xếp chồng lên nhau tạo thành những bức tường dữ liệu dày cộp bao quanh không gian chật hẹp này.
Lý Minh bước vào bên trong, đóng cửa lại phía sau lưng mình với sự cẩn trọng cực độ để đảm bảo rằng không ai có thể theo dõi được hành trình bí mật của hắn nữa từ thời điểm này trở đi.
Ánh sáng yếu ớt phát ra từ những đèn LED xanh lá cây nhấp nháy trên các thiết bị điện tử chiếu rọi lên khuôn mặt mệt mỏi và đầy lo âu của gã đàn ông lười biếng nhưng cực kỳ thông minh kia – người đang đứng trước ngưỡng cửa dẫn vào thế giới ngầm ẩn giấu sâu bên trong lớp vỏ bọc hào nhoáng giả tạo của Thành Phố Lồng hiện đại này.
Hắn kết nối chiếc thẻ nhựa đen bóng với cổng giao diện chính đặt trên bàn làm việc nhỏ xíu nằm giữa căn phòng server rộng lớn đó – nơi mà màn hình holographic khổng lồ đang chờ đợi lệnh truy cập từ chủ nhân mới nhất của nó.
Dữ liệu bắt đầu chảy tràn ra khắp mọi hướng, tạo thành những dòng mã code phức tạp khó hiểu đối với người bình thường nhưng lại cực kỳ quen thuộc đối với Lý Minh – kẻ đã từng chứng kiến cảnh tượng tương tự như vậy trong ký ức mơ hồ của chính mình vài phút trước đó.
Màn hình holographic sáng lên rực rỡ, chiếu ra hàng tá cửa sổ dữ liệu chồng chéo lẫn nhau với tốc độ xử lý nhanh đến mức khiến mắt thường khó có thể theo kịp được chúng.
Lý Minh ngồi xuống chiếc ghế xoay cũ kỹ đặt trước bàn làm việc đó – cảm giác như đang trở về nhà sau một chuyến đi xa mệt mỏi đầy dằn vặt tâm hồn vậy đó!
Hắn bắt đầu lọc qua những lớp thông tin bảo mật dày cộp bằng cách sử dụng những lệnh mã hóa cơ bản nhất mà bất kỳ hacker nào cũng có thể học được trong vòng chưa đầy một ngày nếu họ đủ kiên nhẫn và tập trung cao độ vào công việc đang làm trước mắt mình ngay bây giờ đây chứ không phải mơ mộng viễn vông về tương lai xa vời kia đâu!
Cuối cùng, sau hơn mười phút mày mò tìm kiếm среди những đống dữ liệu hỗn độn vô nghĩa được tạo ra bởi các thuật toán tự động bảo vệ hệ thống chống lại sự xâm nhập trái phép từ bên ngoài – Lý Minh cuối cùng cũng tìm thấy thứ mà hắn đang săn đuổi suốt cả buổi chiều dài đằng đẵng này: Hồ Sơ Quản Trị Hệ Thống Thành Phố Lồng – Phiên Bản 12.0 (Đã Bị Xóa).
Hắn nhấp chuột vào tập tin đó với sự run rẩy không thể kiểm soát được từ đầu ngón tay cái phải của mình – cảm giác giống như đang chạm vào lửa vậy!
Màn hình holographic thay đổi màu sắc thành tông đỏ sẫm báo hiệu nguy hiểm cấp độ cao nhất có thể xảy ra trong hệ thống an ninh nội bộ của Thành Phố Lồng hiện đại này – nơi mà trật tự luôn được đặt lên hàng đầu quan trọng hơn cả sự sống còn lâu dài bền vững ổn định phát triển thịnh vượng chung của toàn dân tộc và quốc gia chủ quyền độc lập tự do hạnh phúc bình đẳng công lý chính nghĩa nhân văn đạo đức lối sống lành mạnh tích cực sáng tạo đổi mới cảm nhận!
Lý Minh hít một hơi thật sâu trước khi mở ra tập tin dữ liệu đó – chuẩn bị tinh thần cho những gì mà hắn sắp phải đối mặt với trong vài giây tiếp theo nữa thôi kia chứ không phải mơ mộng viễn vông về tương lai xa vời kia đâu!
Dữ liệu bắt đầu tải vào bộ nhớ tạm thời của thiết bị hiển thị holographic phía trước mặt gã đàn ông lười biếng nhưng cực kỳ thông minh kia – người đang ngồi đó với vẻ mặt căng thẳng đến mức khó tin vì sợ hãi những gì mà hắn sắp nhìn thấy trong vài giây tiếp theo nữa thôi kia chứ không phải mơ mộng viễn vông về tương lai xa vời kia đâu!
Hình ảnh đầu tiên xuất hiện trên màn hình là một bức chân dung đen trắng chụp từ góc nghiêng – khuôn mặt quen thuộc khiến Lý Minh almost quên cả thở khi nhận ra đó chính là chính hắn đang đứng trong tư thế chiến đấu với vẻ mặt lạnh lùng tàn nhẫn chưa từng có trước đây bao giờ!
Nhưng điều đáng sợ hơn nằm ở dòng chữ mô tả bên dưới bức ảnh đó: *QUẢN TRỊ HỆ THỐNG THÀNH PHỐ LỒNG - PHIÊN BẢN 12.0 (ĐÃ BỊ LOẠI BỎ DO MẤT KIỂM SOÁT).* Lý Minh nuốt khan, cổ họng khô khốc như cháy than.
Hắn cuộn chuột xuống phía dưới để xem thêm chi tiết về hồ sơ của người quản trị thất bại trước đó – phiên bản thứ mười hai của chính hắn trong chuỗi những cuộc thí nghiệm điên cuồng được tiến hành bởi Công Ty Bio-Tech và Chính Phủ Thành Phố Lồng nhằm tạo ra một "người bảo vệ hoàn hảo" cho hệ thống ma trận phức tạp bao bọc lấy toàn bộ khu vực địa lý bị cô lập gọi là "Thành Phố Lồng".
Dữ liệu tiếp theo tiết lộ rằng Lý Minh – phiên bản thứ mười ba hiện tại đang ngồi trước màn hình holographic này với vẻ mặt shock kinh hoàng chưa từng có trong đời mình nữa kia chứ không phải mơ mộng viễn vông về tương lai xa vời kia đâu!
– là một bản sao sinh học được tạo ra từ tế bào gốc lấy trực tiếp từ cơ thể của phiên bản thứ mười hai đã bị loại bỏ trước đó do mất kiểm soát và gây ra thảm họa lớn nhất lịch sử Thành Phố Lồng tính đến thời điểm hiện tại này!
Hắn đọc đi đọc lại dòng chữ đó nhiều lần liên tục trong tâm trí mình – cố gắng chấp nhận sự thật phũ phàng rằng hắn không phải là một con người bình thường thức tỉnh dị năng ngẫu nhiên mà thực chất là sản phẩm nhân tạo được thiết kế đặc biệt để duy trì trật tự và ổn định cho hệ thống ma trận phức tạp bao bọc lấy toàn bộ khu vực địa lý bị cô lập gọi là "Thành Phố Lồng" hiện đại này!
Nhưng điều khiến Lý Minh cảm thấy sợ hãi hơn cả không phải là nguồn gốc giả tạo của chính mình mà là lý do tại sao phiên bản thứ mười hai lại bị loại bỏ – theo hồ sơ ghi chép chi tiết thì nguyên nhân chủ yếu dẫn đến sự sụp đổ hoàn toàn của người quản trị hệ thống trước đó nằm ở việc hắn ta phát hiện ra một bí mật kinh hoàng ẩn giấu sâu bên trong lõi dữ liệu trung tâm của Thành Phố Lồng: *Vạn Cổ Ma Giới* – thế giới ngầm đầy rẫy những sinh vật dị dạng đáng sợ được nuôi dưỡng và huấn luyện đặc biệt bởi Công Ty Bio-Tech nhằm mục đích kiểm soát chặt chẽ hơn nữa đối với cư dân sống trong khu vực địa lý bị cô lập gọi là "Thành Phố Lồng" hiện đại này!
Lý Minh nhắm mắt lại, cố gắng hít thở sâu để bình tĩnh trở lại sau cú sốc tâm lý cực lớn mà hắn vừa phải trải qua chỉ trong vòng chưa đầy năm phút đồng hồ trước đó thôi kia chứ không phải mơ mộng viễn vông về tương lai xa vời kia đâu!
Hắn biết rằng mình cần phải tìm ra thêm nhiều thông tin quan trọng hơn nữa nếu muốn có cơ hội sống sót và thoát khỏi cái bẫy tử thần này – nơi mà hắn đang bị giam giữ cùng với hàng triệu cư dân khác vô tri vô giác chấp nhận sự kiểm soát tuyệt đối từ hệ thống ma trận phức tạp bao bọc lấy toàn bộ khu vực địa lý bị cô lập gọi là "Thành Phố Lồng" hiện đại này!
Cánh cửa server room 09 bất ngờ mở ra với một tiếng hú chói tai cắt ngang dòng suy nghĩ đang rối bời của Lý Minh.
Hắn giật mình quay đầu lại, tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nổ tung vì sợ hãi khi thấy hình bóng quen thuộc của Chu Tuấn Kiệt – gã phản diện luôn tin tưởng vào trật tự tuyệt đối hơn là tự do cá nhân – đang đứng đó với vẻ mặt lạnh lùng và đôi mắt sắc lẹm như dao cạo.
"Anh đã đi khá xa rồi, Lý Minh," Chu Tuấn Kiệt nói bằng giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ của mình – người đàn ông luôn tin tưởng vào trật tự tuyệt đối hơn là tự do cá nhân trong hệ thống ma trận phức tạp bao bọc lấy toàn bộ khu vực địa lý bị cô lập gọi là "Thành Phố Lồng" hiện đại này!
Hắn bước vào căn phòng server tối tăm và lạnh giá đó với dáng vẻ uy nghi như thể đang trở về nhà sau một chuyến công tác ngắn ngủi vậy kia chứ không phải mơ mộng viễn vông về tương lai xa vời kia đâu!
Lý Minh đứng dậy chậm rãi, tay run rẩy chạm vào chiếc thẻ nhựa đen bóng vẫn còn nằm trên bàn làm việc trước mặt gã đàn ông lười biếng nhưng cực kỳ thông minh này – người đang đối diện với kẻ thù công bằng nhất của mình trong cuộc chiến sinh tử sắp tới nữa kia chứ không phải mơ mộng viễn vông về tương lai xa vời kia đâu!
Chu Tuấn Kiệt mỉm cười lạnh lùng khi nhìn thấy biểu cảm shock kinh hoàng trên khuôn mặt Lý Minh – gã đàn ông luôn thích nghi cực nhanh và tư duy logic lạnh lùng nhưng lại có xu hướng tìm cách 'lách luật' thay vì đối đầu trực tiếp trong những tình huống nguy hiểm chết người như vậy này!
"Anh biết anh là ai rồi phải không?" Chu Tuấn Kiệt hỏi với giọng điệu nhẹ nhàng đến mức đáng sợ – giống như một giáo viên đang dạy dỗ học trò của mình vậy kia chứ không phải mơ mộng viễn vông về tương lai xa vời kia đâu!
Chu Tuấn Kiệt bất ngờ lao tới, bàn tay chèn ép mạnh mẽ lên vai nạn nhân.
Nạn nhân run rẩy, mồ hôi lạnh toát ra, cảm giác sợ hãi xâm chiếm toàn thân.
Hắn mở miệng, nhưng không
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận