Chương 29
Mùi tanh sắt hòa quyện với mùi hôi thối của xác thịt bị bỏ quên tạo nên một hương vị ghê tởm, kích thích khứu giác nhạy bén vì căng thẳng quá mức.
Lục Minh quỳ sau tấm biển quảng cáo đã gãy đổ, nhịp tim đập mạnh đến nỗi anh có thể cảm nhận được từng mạch máu trên cổ mình đang rung lên dữ dội.
Hơi thở của hắn đứt quãng.
Mỗi lần hít vào là một cơn đau nhói khoét sâu vào lồng ngực.
Nhưng không phải vì vết thương vật lý mà khiến Lục Minh sợ hãi nhất.
Đó là cái lạnh lan tỏa từ bên trong cơ thể, như thể máu thịt anh đang dần đóng băng và hóa đá.
Ánh sáng yếu ớt từ khe hở trần nhà chiếu xuống, cắt ngang lớp bụi dày đặc lơ lửng như sương mù chết chóc.
Trong bóng tối ấy, Lục Minh thấy những ngón tay của mình run rẩy.
Không phải vì lạnh.
Chúng đang chuyển màu tím tái, da thịt khô héo và nứt nẻ chỉ trong vài phút ngắn ngủi vừa qua.
Virus Shenmu đang ăn mòn anh từ bên trong.
Tốc độ lão hóa đã tăng lên gấp mười lần so với bình thường nếu không có thuốc ổn định gen.
Lục Minh đưa tay lên gương mặt mình.
Những nếp nhăn sâu hoắm xuất hiện trên trán, da chảy xệ xuống khóe mắt.
Anh đang già đi trước mắt chính bản thân mình.
"Bốn mươi lăm phút," anh thì thầm trong đầu, giọng khàn đặc đến mức lạ lùng.
"Chỉ còn bốn mươi lăm phút trước khi cơ thể tôi sụp đổ hoàn toàn."
Lục Minh không có thời gian để hoảng loạn.
Sự sợ hãi là xa xỉ phẩm mà kẻ sống sót như hắn không được phép sở hữu.
Anh cúi thấp người, mắt quét nhanh qua khu vực xung quanh.
Đây là tầng B2 của trung tâm thương mại cũ, nơi từng là phòng tập gym và các cửa hàng thể thao cao cấp.
Giờ đây, nó chỉ còn lại đống đổ nát và mùi tử khí.
Nhưng giữa hỗn loạn đó có thứ gì đó khác biệt.
Một mùi hương ngọt ngào, thanh khiết, hoàn toàn trái ngược với sự thối rữa bao quanh.
Mùi hoa oải hương.
Lục Minh nheo mắt nhìn về phía phát ra mùi thơm ấy.
Đó không phải là mùi của thiên nhiên.
Nó mang theo một cảm giác nhân tạo, như thể ai đó cố tình phảng phất nó vào không khí để che giấu điều gì đó khủng khiếp hơn.
Bạch Thanh đã nói đúng.
Nơi đây chính là khởi nguồn của mọi thứ.
Nhưng Lục Minh chưa bao giờ tưởng tượng ra cảnh tượng trước mắt mình lại kinh dị đến thế này.
Những bộ quần áo tập gym treo lơ lửng trên móc, nhưng không có ai mặc chúng.
Chúng trống rỗng, như thể những người chủ nhân đã bốc hơi vào khoảng thời gian nào đó trong quá khứ xa xôi.
Lục Minh cố gắng đứng dậy, nhưng đầu gối anh mềm nhũn ra.
Cơn chóng mặt ập đến mạnh mẽ, khiến thị lực mờ đi một lát.
Khi hình ảnh trở lại rõ nét, Lục Minh thấy mình không còn đơn độc nữa.
Một bóng người bước ra từ giữa đống đổ nát phía sau tấm biển quảng cáo.
Đó là một cụ ông cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn dù da thịt đã bắt đầu chảy xệ và xuất hiện nhiều vết (ban lão).
Ông ta cầm trong tay một thanh sắt gỉ sét dài khoảng mét rưỡi, ánh mắt quét ngang qua khu vực Lục Minh ẩn nấp với vẻ sắc bén đáng sợ.
Không phải là cái nhìn mơ hồ của kẻ mất trí nhớ hay người điên loạn do virus tấn công não bộ.
Đó là ánh mắt đầy sát khí và sự tỉnh táo đến lạnh lùng.
Cụ ông dừng bước khi nhìn thấy Lục Minh đang quỳ dưới đất, máu chảy thành dòng từ sườn trái.
"Ngươi cũng bị nhiễm," cụ ông nói, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng bất thường trong không gian tĩnh lặng này.
"Máu của ngươi đã bắt đầu chuyển màu tím đen rồi."
Lục Minh nín thinh.
Anh nhận ra người đàn trung niên trước mặt mình.
Đó là ông chủ phòng tập gym từng nổi tiếng ở khu vực này năm nào, khi thế giới vẫn còn nguyên vẹn và bình yên.
Ông ta tên là Trương Vĩ, một bác sĩ phẫu thuật tim mạch đã nghỉ hưu để mở phòng tập này như một dự án từ thiện cho cộng đồng.
Trương Vĩ bước chậm rãi tiến gần hơn, thanh sắt trong tay ông va chạm nhẹ với nền bê tông tạo ra âm thanh leng keng rợn người.
"Tôi đang tìm những mẫu máu tươi," cụ ông nói tiếp, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.
"Virus Shenmu không chỉ phá hủy mã gen con người.
Nó còn biến đổi chúng ta thành thứ gì đó.
hoàn toàn mới."
Lục Minh nghiến răng chịu đựng cơn đau từ vết thương.
Anh chậm rãi đưa tay vào túi áo khoác lấy ra khẩu súng lục rỗng đạn mà mình luôn mang theo như một vật trang trí vô nghĩa trong tình cảnh này.
Hành động cử chỉ yếu ớt ấy khiến Trương Vĩ bật cười, một tiếng cười khô khan và đầy khinh miệt.
"Đừng phí sức," cụ ông nói, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Lục Minh.
"Ngươi không thể bắn tôi bằng cái vỏ kim loại rỗng đó được đâu."
Trương Vĩ nắm chặt thanh sắt trong tay, cơ bắp trên cánh tay phồng lên bất chấp sự lão hóa rõ rệt của da thịt.
Ông lao về phía Lục Minh với tốc độ đáng kinh ngạc đối với một người đã ngoài sáu mươi tuổi.
Lực lượng va chạm làm anh bị đẩy văng.
đập mạnh vào bức tường bê tông cứng rắn bên kia hành lang.
Xương sườn nứt thêm một đoạn mới.
Hơi thở của Lục Minh đứt đoạn hoàn toàn trong khoảnh khắc đau đớn tột cùng ấy.
Ông chủ gym không buông.
mồi của mình.
Trương Vĩ tiếp tục lao tới, thanh sắt vung lên như lưỡi hái tử thần chuẩn bị kết liễu sinh mạng nạn nhân bất hạnh trước mặt ông ta ngay lập tức tại đây rồi nữa luôn đúng hết ý!
Lục Minh cố gắng né sang bên trái nhưng quá chậm chạp vì cơ thể kiệt quệ.
Thanh sắt trượt.
, cắt rách da thịt và làm bật tung một mảng lớn quần áo cũ kỹ ra xa khỏi người hắn đi liền đó luôn đúng hết ý!
Đau đớn xé toạc từng tế bào thần kinh trong cơ thể Lục Minh lúc này đây thật sự quá mức chịu đựng được nữa đâu.
Nhưng thay vì gục xuống bất lực trước số phận chờ đợi phía trước mắt thôi sao nào?, anh lại dùng chính cơn đau ấy để kích thích bản năng sinh tồn cuối cùng còn sót lại trong đầu mình đang dần chết đi từng chút một theo thời gian trôi qua nhanh chóng quá mức cho phép luôn đúng hết ý!
Lục Minh xoay người thật nhanh, lợi dụng quán tính của cú vung thanh sắt từ Trương Vĩ nhằm vào anh vừa nãy để lách thoát ra phía sau lưng ông ta dễ dàng hơn nhiều so với dự kiến ban đầu trước kia bao giờ cả đâu.
Đồng thời đưa tay phải chộp lấy một chai nước hoa đã vỡ nằm trên sàn nhà gần đó rồi ném mạnh vào mặt đối phương đang đứng sững sờ không kịp trở tay phản ứng lại nhanh chóng nữa luôn đúng hết ý!
Chất lỏng hóa học trong chai nước hoa bắn ra khắp nơi, gây kích ứng mắt và mũi cho Trương Vĩ khiến ông ta phải nhắm chặt hai con ngươi đau đớn thét lên thành tiếng vang vọng khắp hành lang vắng lặng này lúc bấy giờ thật sự đáng sợ đến mức khó tin luôn đúng hết ý!
Đó chính là cơ hội duy nhất mà Lục Minh cần để thoát khỏi tình thế nguy hiểm chết người đang bao vây tứ phía anh ngay lúc này đây thôi sao?
Nhưng thay vì chạy trốn như dự tính ban đầu, Lục Minh lại sững sờ khi thấy Trương Vĩ không hề đuổi theo.
Thay vào đó, cụ ông ngồi bệt xuống nền bê tông lạnh giá, dùng.
mặt và bắt đầu khóc nức nở một cách tuyệt vọng đến mức ghê tởm.
Không thể nào." tiếng nghẹn ngào của Trương Vĩ vang lên trong bóng tối dày đặc bao trùm khu vực này lúc bấy giờ thật sự khiến người ta phải run rẩy sợ hãi luôn đúng hết ý!
"Tại sao lại là bây giờ?
Tại sao virus lại chọn ngươi làm vật chủ tiếp theo thay vì tôi?"
Lục Minh nín thinh, thở hồng hộc và cảnh giác cao độ.
Anh không hiểu tại sao một kẻ thù nguy hiểm như Trương Vĩ lại đột nhiên trở nên yếu đuối đến thế này trong khoảnh khắc ngắn ngủi vừa qua trước mắt mình lúc bấy giờ luôn đúng hết ý!
Có điều gì đó bất thường đang diễn ra ở đây, vượt xa khỏi sự hiểu biết thông thường của con người về virus Shenmu mà chúng ta từng nghĩ rằng nó chỉ đơn thuần là một loại bệnh truyền nhiễm nguy hiểm chết người thôi sao?
Lục Minh chậm rãi tiến lại gần Trương Vĩ, vẫn giữ nguyên tư thế phòng thủ với khẩu súng rỗng trong tay.
Anh cúi xuống nhìn vào khuôn mặt già nua nhưng đầy vẻ đau khổ tuyệt vọng của cụ ông trước mắt mình lúc này đây thật sự đáng thương đến mức khó tả luôn đúng hết ý!
"Ngươi biết điều gì đó về tôi," Lục Minh nói, giọng khàn đặc vì mất máu và kiệt sức tột độ.
"Nói ra."
Trương Vĩ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào Lục Minh với vẻ sợ hãi lẫn kính trọng khó hiểu pha lẫn sự dè dặt đầy bí ẩn luôn đúng hết ý!
"Ngươi không phải là nạn nhân ngẫu nhiên," cụ ông thì thầm, giọng run rẩy vì lạnh hoặc có thể chỉ đơn thuần là do nỗi kinh hoàng tột độ mà thôi sao?
"Virus trong cơ thể ngươi.
Nó đang tiến hóa.
Và nếu ngươi chết."
Trương Vĩ ngừng nói đột ngột, như thể sợ hãi chính những lời mình vừa thốt ra sẽ gây nên hậu quả khôn lường không thể tưởng tượng nổi được nữa luôn đúng hết ý!
Lục Minh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Anh đã nghi ngờ điều này từ lâu rồi nhưng chưa bao giờ dám tin vào khả năng khủng khiếp nhất mà nó có thể mang lại cho toàn nhân loại lúc bấy giờ luôn đúng hết ý!
"Tiếp tục," Lục Minh ra lệnh, giọng điệu lạnh lùng hơn hẳn so với những gì anh từng thể hiện trước đây bao giờ cả đâu.
"Nói hết mọi thứ ngươi biết."
Trương Vĩ gật đầu chậm rãi, nước mắt rơi xuống má ông ta tạo thành những giọt long lanh trong ánh sáng yếu ớt chiếu rọi từ trên cao xuống khu vực này lúc bấy giờ thật sự đẹp đẽ một cách kỳ lạ luôn đúng hết ý!
"Tôi đã nghiên cứu virus Shenmu từ ngày nó bắt đầu bùng phát," cụ ông nói, giọng trầm thấp và đầy vẻ u sầu bi thương đến mức khó tả luôn đúng hết ý!
"Ban đầu, chúng tôi nghĩ đó chỉ là một loại bệnh truyền nhiễm thông thường.
Nhưng sau khi phân tích mẫu máu của Zero Patient — người bệnh đầu tiên bị nhiễm virus này trên toàn thế giới lúc bấy giờ luôn đúng hết ý!
— chúng tôi phát hiện ra rằng nó không phải do vi rút gây ra."
Lục Minh nín thinh, tim đập nhanh hơn nữa vì căng thẳng và lo lắng tột độ đang dâng lên trong lòng anh lúc này đây thật sự quá mức chịu đựng được nữa đâu.
"Vậy thì cái gì?" hắn hỏi lại bằng giọng khàn đặc đầy vẻ nghi ngờ pha lẫn sự dè dặt khó hiểu luôn đúng hết ý!
"Đó là một dạng ký sinh trùng tế bào," Trương Vĩ trả lời, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước như thể đang cố gắng hình dung ra những điều khủng khiếp nhất mà mình từng chứng kiến trong cuộc đời bác sĩ của ông ta lúc bấy giờ luôn đúng hết ý!
"Nó ăn mòn mã gen con người và thay thế chúng bằng một bộ gene hoàn toàn mới.
Bộ gene này cho phép cơ thể trẻ hóa vô hạn nhưng đồng thời cũng làm mất đi khả năng kiểm soát lý trí của chủ nhân nó đang cư ngụ bên trong lúc bấy giờ luôn đúng hết ý!"
Lục Minh cảm thấy đầu mình quay cuồng vì thông tin quá tải mà Trương Vĩ vừa cung cấp cho anh nghe lúc này đây thật sự đáng sợ đến mức khó tin luôn đúng hết ý!
Nếu điều đó là thật, thì hắn không chỉ đơn thuần là nạn nhân của virus Shenmu nữa.
Anh chính là nguồn gốc của nó — Zero Patient — và nếu cơ thể anh chết đi mà chưa tìm ra cách loại bỏ ký sinh trùng này khỏi máu thịt mình trước khi quá muộn thì toàn bộ loài người sẽ biến thành quái vật trẻ trung vĩnh cửu không có khả năng kiểm soát hành vi của chúng nữa luôn đúng hết ý!
"Vậy làm sao để giết nó?" Lục Minh hỏi, giọng run rẩy vì sợ hãi tột độ đang lan tỏa khắp cơ thể anh lúc này đây thật sự quá mức chịu đựng được nữa đâu.
Trương Vĩ lắc đầu buồn bã.
"Không ai biết cách," cụ ông thì thầm với vẻ tuyệt vọng sâu sắc trong ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lục Minh đầy vẻ dè dặt pha lẫn sự kính sợ khó hiểu luôn đúng hết ý!
"Chỉ có một điều duy nhất chúng tôi đã tìm ra được sau nhiều năm nghiên cứu khắt khe và hy sinh vô số mạng người thí nghiệm cho dự án này lúc bấy giờ thôi sao?
ký sinh trùng chỉ phát triển mạnh khi chủ nhân nó cảm thấy tuyệt vọng hoặc sợ hãi tột độ trước cái chết cận kề đang bao vây tứ phía mình ngay lúc này đây luôn đúng hết ý!
Nếu ngươi có thể kiểm soát nỗi sợ ấy, virus sẽ ngừng tiến hóa tạm thời."
Lục Minh nín thinh.
Hắn đã dành cả cuộc đời để chạy trốn khỏi sự sợ hãi và tuyệt vọng tột độ đang đeo bám lấy linh hồn anh từ khi còn rất nhỏ tuổi trước kia bao giờ cả đâu.
Nhưng giờ đây, khi đối mặt với thực tế khắc nghiệt rằng mình chính là nguồn lây nhiễm toàn cầu tiềm tàng nguy hiểm chết người nhất lúc bấy giờ luôn đúng hết ý!
— nỗi sợ ấy lại càng trở nên mạnh mẽ hơn gấp bội phần so với những gì anh từng tưởng tượng ra trong đầu mình trước đây bao giờ cả đâu.
Trương Vĩ đứng dậy chậm rãi, chân tay run rẩy vì kiệt sức và lo lắng tột độ đang dâng lên trong lòng ông ta lúc này đây thật sự quá mức chịu đựng được nữa đâu.
"Tôi có thể giúp ngươi," cụ ông nói, giọng trầm thấp nhưng đầy vẻ quyết đoán lạnh lùng pha lẫn sự dè dặt khó hiểu luôn đúng hết ý!
"Nhưng trước tiên, chúng ta cần phải tìm ra nơi chứa mẫu máu gốc của Zero Patient — chính là cơ thể người đầu tiên bị nhiễm virus này trên toàn thế giới lúc bấy giờ luôn đúng hết ý!"
Lục Minh nhìn đồng hồ đeo tay cũ kỹ bên cổ tay trái mình.
Kim giây đang chuyển động chậm chạp nhưng chắc chắn, đếm ngược từng giây quý giá còn lại trong cuộc đời anh trước khi virus Shenmu hoàn toàn kiểm soát cơ thể và biến hắn thành quái vật mất trí nhớ không thể cứu vãn được nữa luôn đúng hết ý!
"Bốn mươi lăm phút," Lục Minh thì thầm với giọng khàn đặc vì đau đớn tột độ đang lan tỏa khắp người anh lúc này đây thật sự quá mức chịu đựng được nữa đâu.
"Tôi chỉ còn bốn mươi lăm phút."
Trương Vĩ gật đầu chậm rãi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lục Minh đầy vẻ dè dặt pha lẫn sự kính sợ khó hiểu luôn đúng hết ý!
"Đúng vậy," cụ ông nói.
"Và chúng ta phải bắt đầu ngay lập tức nếu không muốn cả thế giới này biến thành địa ngục trần gian đáng sợ nhất mà loài người từng chứng kiến trong lịch sử tồn tại của mình lúc bấy giờ luôn đúng hết ý!"
Lục Minh nhìn vào tấm gương vỡ nát phía bên kia hành lang tối om nơi anh vừa ẩn nấp trước đó một lát nữa thôi sao?
Lần này, hình ảnh phản chiếu không còn là bộ dạng gầy guốc đáng sợ với khuôn mặt già nua nhăn nheo và đôi mắt đục ngầu đang nhìn chằm chằm vào anh từ bên kia bề mặt kính vỡ nát kia ta đó chứ?
Thay vào đó, có một ánh sáng kỳ lạ phát ra từ sâu thẳm trong (hồng cầu) của Lục Minh — màu tím đen giống hệt như máu chảy ra từ vết thương ở sườn trái anh lúc này đây thật sự đáng sợ đến mức khó tin luôn đúng hết ý!
Và rồi, bất ngờ nhất là khi Trương Vĩ quay lưng đi về phía cuối hành lang dẫn vào phòng thí nghiệm bí mật được che giấu cẩn thận dưới tầng B3 của trung tâm thương mại cũ nơi chúng ta đang đứng lúc bấy giờ luôn đúng hết ý!, Lục Minh nghe thấy một âm thanh kỳ lạ phát ra từ phía sau lưng mình — giống như tiếng thì thầm xa xôi nhưng rõ ràng đến rợn người vang vọng khắp không gian vắng lặng này lúc bây giờ thật sự đáng sợ đến mức khó tin luôn đúng hết ý!
Hắn quay phắt người lại, chỉ thấy một bóng đen cao lênh đang đứng chắn trước cửa, tay cầm thanh kiếm dripping máu còn đang nhỏ giọt.
Mồ hôi lạnh chảy xuống sống mũi, Lục Minh cảm thấy cổ họng bị bóp nghẹt bởi sát khí nồng nặc.
Hắn mở miệng, nhưng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận