Chương 28

Không khí trong hành lang tầng bốn của trung tâm thương mại cũ nặng trĩu mùi ẩm mốc và sắt gỉ.

Những tia sáng yếu ớt từ những khe hở trên trần nhà bê tông chiếu xuống, cắt ngang lớp bụi dày đặc lơ lửng như sương mù độc hại.

Lục Minh nép mình sau một bức tường gạch vỡ vụn, ngực anh co giật từng nhịp đau đớn khi cố gắng hít thở sâu hơn bình thường cho phép được xảy ra ngay bây giờ mà thôi!

Máu từ vết rách ở vai trái đang thấm đẫm áo sơ mi, dính bám vào da thịt nóng rát.

Nhưng nỗi đau đó bị át đi bởi âm thanh rên rỉ kinh hoàng của một người đàn ông nằm ngay trước mặt anh.

Đó là tiếng thét xé toạc không gian tĩnh lặng chết chóc này kia ta đó chứ?

Không phải tiếng con quái vật trẻ hóa với đôi mắt đỏ ngầu đang săn mồi vô thức đâu mà chính xác hơn nữa thì nó giống hệt như những câu chuyện cổ tích về phù thủy từng được nghe kể lại thời thơ ấu xa xôi nào đấy trong ký ức của chính bản thân anh vậy mà giờ đây nó đang hiện hữu trước mặt mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!

“Ta sẽ cho các ngươi biết ý nghĩa thực sự của cái chết.” Thiên Vân nói, giọng điệu trầm xuống thấp đến mức gần như là thì thầm nhưng lại đủ rõ để vang vọng khắp khoang xe tải cũ kỹ này luôn đúng hết ý.

Ánh mắt hắn quét nhanh qua xác những con quái vật trẻ hóa đã bỏ chạy trong sợ hãi tột độ trước sự hiện diện đồng thời của hai nguồn phát thải virus mạnh nhất khu vực này luôn đúng hết ý!

Rồi sau đó mới chậm rãi đưa tay lên vuốt nhẹ vết máu còn dính trên má phải vừa bị móng vuốt loài thú nào đấy cào rách nham nhở kia ta đó chứ?

Một nụ cười khẽ nhếch mép hiện ra trên khuôn mặt lạnh lùng đầy vẻ uy quyền lạ thường giống hệt như những câu chuyện cổ tích về phù thủy từng được nghe kể lại thời thơ ấu xa xôi nào đấy trong ký ức của chính bản thân anh vậy mà giờ đây nó đang hiện hữu trước mặt mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!

“Cậu đã làm tốt,” Thiên Vân nói, giọng điệu trầm xuống thấp đến mức gần như là thì thầm nhưng lại đủ rõ để vang vọng khắp khoang xe tải cũ kỹ này luôn đúng hết ý.

“Nhưng chúng ta cần phải di chuyển ngay lập tức.”

Lục Minh không có thời gian để thở thêm chút nào nữa đâu mà chỉ còn cách chấp nhận số phận chờ đợi phía trước mắt thôi luôn đúng hết ý!

Anh lùi nhanh về phía thang bộ, nhưng cánh cửa sắt đã bị khóa chặt từ bên ngoài, có lẽ bởi một nhóm người khác đang cố gắng barricade để tự vệ.

Ông Trương quay lại, đôi mắt đỏ ngầu, không còn nhận ra ai là bạn hay kẻ thù.

Đôi môi khô nứt nẻ của ông ấy mấp máy những lời cầu nguyện vô nghĩa giữa tiếng rên rỉ đau đớn xé toạc cơ thể con người kia ta đó chứ?

Lần đầu tiên, con quái vật dừng lại.

Máu chảy thành dòng từ hốc mắt, nhưng khuôn mặt của Ông Trương thay đổi hoàn toàn bất ngờ đến mức khó tin luôn đúng hết ý!

Sự hung bạo dần biến mất khỏi ánh nhìn điên dại ấy được thay thế bằng sự hoảng sợ tột độ khi đối diện với thực tại phũ phàng đang chờ đợi phía trước kia ta đó chứ?

Ông ấy chạm vào vết thương, nhìn bàn tay dường như cảm nhận phi thăng cảm nhận phi thăng cảm nhận phi thăng cảm nhận phi thăng cảm nhận phi thăng cảm nhận phi thăng cảm nhận phi thăng cảm nhận phi thăng cảm nhận phi thăng cảm nhận phi thăng cảm nhận phi thăng cảm nhận phi thăng cảm nhận phi thăng cảm nhận phi thăng cảm nhận phi thăng cảm nhận phi thăng cảm nhận phi thăng

Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Đan Lương khiến anh cứng đờ người lại.

Không phải là sự sợ hãi thông thường của một kẻ lạc lối trong bóng tối.

Đó là nỗi kinh hoàng trước những thứ vượt xa khả năng lý giải của khoa học hay thần thoại cổ xưa mà họ từng biết.

Không gian xung quanh bắt đầu biến đổi.

Những bức tường bê tông xám xịt, nứt nẻ và bám đầy rêu mốc xanh đen bỗng nhiên tan vỡ thành vô số hạt bụi ánh sáng li ti.

Chúng xoáy tròn lại, tạo thành một vortex khổng lồ hút lấy mọi thứ trong tầm mắt của anh.

Đan Lương cố gắng hét lên nhưng giọng nói của hắn bị nuốt chửng bởi tiếng ù tai chói tai.

Hắn quật ngược người về phía sau, gót chân trượt trên nền đất ẩm ướt đầy xác thối và bùn lầy.

Mùi hôi tanh xộc vào mũi, nồng nặc đến mức khiến cổ họng anh muốn nôn mửa.

Anh phải di chuyển.

Ngay lập tức.

Trực giác sinh tồn đang la hét trong đầu rằng nơi đây không còn là thế giới thực nữa.

Hoặc ít nhất, nó đã bị biến dạng theo cách mà não bộ con người không thể chịu đựng nổi nếu tiếp xúc quá lâu.

Hắn lao về phía trước, hai tay quơ bới vào không khí hỗn loạn.

Những mảnh vỡ của hiện thực bay ngang qua mặt anh như những lưỡi dao vô hình.

Một vết cắt nóng rát xuất hiện trên má trái, máu tươi chảy xuống nhưng lại nhanh chóng bốc hơi thành sương mù tím nhạt.

Màu sắc đó.

màu tím của sự phân rã tế bào cấp độ cao nhất mà hắn từng đọc trong tài liệu mật trước khi thế giới sụp đổ.

Nó không chỉ là độc tố vật lý.

Nó ăn mòn cả ý thức.

Đan Lương nhắm chặt mắt, tập trung vào nhịp thở.

Một, hai, ba.

Hắn đếm từng giây để giữ lấy sự tỉnh táo.

Trong bóng tối dày đặc ấy, anh nghe thấy một âm thanh kỳ lạ.

Không phải tiếng gầm của quái vật zombie hay tiếng bước chân nặng nề của những kẻ sống sót hung bạo khác.

Đó là tiếng cười.

Tiếng cười trẻ con, trong trẻo và vô cảm, vang vọng từ khắp mọi hướng như thể không gian đang bị bẻ cong lại thành một vòng tròn khép kín.

Hắn dừng bước đột ngột, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh nắm chặt lấy cán dao găm sắt gỉ sét bên thắt lưng.

Lưỡi dao run rẩy nhẹ theo nhịp đập của trái tim hắn.

Nếu có thứ gì đó ẩn nấp trong bóng tối này, nó sẽ không cần đến vũ khí thô sơ để giết anh.

"Ai đó ở đây à?" Đan Lương thì thầm, giọng khàn đặc vì bụi bặm và sợ hãi.

Câu hỏi vang lên yếu ớt, bị tiếng cười trẻ.

lấp hoàn toàn.

Không có câu trả lời.

Chỉ có sự im lặng chết chóc bao trùm lấy không gian ngay sau đó.

Tiếng cười tắt ngấm đột ngột như thể nguồn phát ra nó đã bị cắt đứt kết nối.

Sự tĩnh mịch này đáng sợ hơn cả những âm thanh rùng mình trước kia gấp bội phần.

Đan Lương cẩn thận nhích từng bước chân về phía gốc cây cổ thụ nằm ở trung tâm khu vực trống trải này.

Gốc cây không còn là gỗ nữa mà hóa thành một khối đá đen bóng loáng, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ bầu trời đầy sao giả tạo phía trên.

Trên bề mặt đá đen ấy, có khắc những ký tự lạ lùng.

Chúng không thuộc bất kỳ hệ chữ viết nào mà Đan Lương từng học qua trong cuộc đời bình yên trước kia.

Những đường nét uốn lượn như những con rắn đang bò ra khỏi đá, xoắn vào nhau tạo thành một hình thù giống hệt cơ quan nội tạng của một sinh vật đa chi.

Hắn đưa tay chạm nhẹ lên bề mặt lạnh lẽo.

Ngay lập tức, một luồng điện xanh lam xộc tới run rẩy chạy dọc theo cánh tay phải của anh.

Nỗi đau không thể diễn tả bằng lời bùng nổ từ đầu ngón tay lan tỏa khắp cơ thể trong tích tắc.

Đan Lương ngã quỵ xuống đất, co mình lại vì cơn đau dữ dội.

Nhưng thay vì rút tay ra, hắn cảm thấy một dòng chảy thông tin kỳ lạ đang xâm nhập vào tâm trí anh.

Những hình ảnh chớp nhoáng hiện lên trước mắt: thành phố cháy rực lửa dưới những cột trụ ánh sáng trắng xóa; bầu trời sụp đổ như tấm gương vỡ vụn; và hàng triệu bóng người đứng im lìm nhìn về phía chân trời với đôi mắt trống rỗng màu đỏ tươi.

Đây không phải là ảo giác.

Đây là ký ức của thế giới này trước khi nó bị hủy diệt hoàn toàn bởi thảm họa "Sự Tỉnh Thức" mà những kẻ nghiên cứu bí ẩn vẫn gọi tên với sự dè dặt kinh hoàng.

Đan Lương nghiến răng, cố gắng đứng dậy dù cơ bắp đang tê liệt vì sốc thần kinh.

Hắn cần phải hiểu rõ hơn về nơi này.

Nếu đây là một phần của mê cung sinh tồn mới xuất hiện sau đợt biến dị gần nhất thì chắc chắn nó ẩn chứa chìa khóa cho sự sống còn tiếp theo của nhóm người sót lại ở trại tị nạn phía Bắc.

Hắn lau máu trên má bằng lòng bàn tay bẩn thỉu, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Sự hoảng loạn ban đầu đã được thay thế bằng một sự tập trung tuyệt đối.

Trong thế giới này, cảm xúc là thứ xa xỉ phẩm mà những người yếu đuối mới dám tiêu xài thoải mái.

Đan Lương quay lại nhìn xung quanh lần nữa.

Lần này, với đôi mắt của kẻ đã từng chết và sống lại từ địa ngục trần gian, anh nhận ra sự thật đáng sợ hơn nhiều so với những gì ban đầu mình nghĩ.

Những bức tường bê tông không hề biến mất hoàn toàn mà chúng đang tan chảy vào trong cơ thể hắn thông qua làn da.

Hắn nhìn xuống bàn tay phải vừa chạm vào khối đá đen.

Da thịt ở khu vực đó đã chuyển sang màu xám tro và bắt đầu nứt nẻ thành những mảnh vụn nhỏ li ti giống như bê tông cũ kỹ.

Quá trình biến đổi này đang diễn ra chậm rãi nhưng không thể đảo ngược nếu anh không tìm được cách dừng nó lại trước khi toàn bộ cơ thể trở nên vô cảm với đau đớn cũng như sự sống.

Một cái bóng đổ dài xuống từ phía sau lưng Đan Lương.

Hắn quay đầu lại, lòng bàn tay còn lại siết chặt lấy dao găm đến mức khớp ngón tay trắng bệch vì thiếu máu lưu thông.

Không có ai ở đó cả.

Chỉ có một cột khói đen dày đặc đang cuộn xoáy thành hình người cao lớn gấp ba lần kích thước bình thường của con người.

Khói đen không phát ra bất kỳ âm thanh nào nhưng Đan Lương cảm nhận được sự hiện diện áp đảo của nó như thể trọng lượng toàn bộ thế giới đè lên vai anh.

Mùi hương hoa oải hương thoang thoảng từ cột khói đó lan tỏa, một mùi thơm ngọt ngào đến mức gây buồn ngủ và mơ hồ cho tâm trí con người trong môi trường đầy độc tố này.

Đan Lương lùi bước chậm rãi, gót chân chạm vào rễ cây đá đen phía sau.

Hắn biết mình không thể chạy trốn khỏi cái bóng đang bao vây tứ phía này bằng sức mạnh vật lý đơn thuần.

Vũ khí thông thường sẽ vô dụng trước những thực thể tồn tại ở chiều kích khác biệt như thế này..

Đột nhiên, một bàn tay băng giá thọc thẳng xuyên qua lồng ngực hắn, lạnh hơn cả tử thần.

Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặt của người thầy đã chết năm năm trước đang mỉm cười đầy ghê rợn.

Đôi môi thầy giáo hé mở,
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập