Chương 27

Không khí trong tầng hầm siêu thị cũ kỹ nặng mùi thối rữa của thịt tươi bị bỏ quên và hơi ẩm mốc bám đầy trên những kệ hàng kim loại gỉ sét.

Ánh sáng từ chiếc đèn pin yếu ớt của Lục Minh cắt xuyên qua màn bụi dày đặc, chiếu rõ từng hạt phấn li ti đang lơ lửng như những sinh vật nhỏ bé chết đói trong bóng tối.

Hắn không có thời gian để thở dài hay than vãn về vết thương ở vai trái.

Máu nóng hổi thấm đẫm lớp áo khoác da cũ kỹ, tạo thành một tấm vải ướt sũng lạnh buốt dán chặt vào làn da đang run rẩy vì sốt cao.

Cơn đau nhói lên từng nhịp đập của tim, nhưng chính sự dữ dội ấy lại là thứ duy nhất giữ cho ý thức hắn khỏi bị cuốn trôi bởi mê man và ảo giác.

Lục Minh lùi dần về góc khuất nhất có thể tìm thấy sau những chồng hộp carton mục nát.

Lưng anh áp sát vào thành tường lạnh lẽo, cảm nhận được độ ẩm từ bê tông thấm qua lớp quần áo mỏng manh.

Hắn cần một nơi để ẩn náu, ít nhất là trong vài phút ngắn ngủi trước khi con quái vật đó quay lại.

Tiếng bước chân nặng nề và tiếng hú rít xa dần nhưng vẫn còn vang vọng đâu đó phía trên tầng trệt, gợi lên nỗi sợ hãi tột độ rằng nó chưa thực sự rời đi.

Hoặc tệ hơn nữa, chúng đang chờ đợi.

Hắn cúi đầu xuống nhìn vào lòng bàn tay run rẩy của mình.

Những vết bẩn màu đỏ sẫm không chỉ là máu của con quái vật vừa bị hắn giết chết trong lúc hoảng loạn.

Có thứ gì đó khác trên da thịt anh.

Một loại dịch chất nhầy, xanh lục óng ánh dưới ánh đèn pin yếu ớt.

Nó không bám vào da mà dường như đang ăn mòn nhẹ nhàng những lớp tế bào ngoài cùng.

Lục Minh rít lên khe khẽ khi cố lau sạch nó bằng mép áo sơ mi.

Cảm giác tê buốt lan tỏa nhanh chóng từ lòng bàn tay lên đến cẳng tay, giống như hàng ngàn kim nhỏ li ti đang chích vào mạch máu của anh.

Đây không phải là vết thương thông thường.

Virus Shenmu trong cơ thể hắn đang phản ứng dữ dội với thứ dịch chất này.

Hắn nhớ lại những gì đã nghe được từ miệng Thiên Vân trước khi đối phương bỏ đi.

Lời cảnh báo lạnh lùng về việc virus tiến hóa và sự nguy hiểm tiềm tàng nếu nó tiếp xúc với các chủng loại khác.

Lục Minh nghiến chặt hàm răng, cố gắng đẩy mọi suy nghĩ tiêu cực ra khỏi đầu.

Anh cần tập trung.

Sự hoảng loạn là kẻ thù chết người nhất trong thế giới tàn khốc này.

Hắn lục tìm trong túi áo khoác của xác một gã đàn ông đã nằm bất động gần đó vài giờ trước.

May mắn thay, còn lại nửa gói thuốc ổn định gen loại rẻ tiền và một khẩu súng ngắn cũ kỹ không rõ thương hiệu.

Lục Minh kiểm tra nhanh chóng buồng đạn.

Còn bốn viên.

Quá ít để tự tin chiến đấu, nhưng đủ để tạo ra cơ hội sống sót nếu hắn sử dụng chúng đúng lúc.

Hắn hít thở sâu, cố gắng làm chậm nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nổ tung.

Bất chợt, một tiếng động nhỏ vang lên từ phía bên kia của chồng carton.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng đều đặn, không giống như những con quái vật trẻ hóa thường hú rít và di chuyển lảo đảo.

Đây là âm thanh của bàn người đi trên nền bê tông ẩm ướt.

Lục Minh nín thở, giữ chặt khẩu súng trong tay phải run rẩy.

Ánh mắt hắn dán chặt vào khe hở giữa các hộp carton mục nát.

Bóng tối bên kia dường như đang cử động chậm rãi, tiến lại gần hơn nữa.

Một bóng người thấp thoáng xuất hiện trước ánh đèn pin yếu ớt của Lục Minh.

Đó không phải là một con quái vật trẻ hóa với đôi mắt đỏ ngầu và bộ dạng biến dị.

Nó là một phụ nữ, mặc chiếc áo khoác dài màu xám bạc lấm lem bùn đất nhưng vẫn giữ được dáng vẻ thanh thoát đáng kinh ngạc trong hoàn cảnh này.

Tóc cô ta buộc gọn gàng phía sau, lộ ra khuôn mặt nhợt nhạt nhưng sắc sảo với đôi mắt đen láy đang quét nhanh qua khu vực tối om trước khi dừng lại ngay tại vị trí của Lục Minh.

Cô ấy không hét lên cầu cứu hay rút vũ khí để tự vệ.

Thay vào đó, cô ta đứng im lặng như một pho tượng đá, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chỗ ẩn náu của anh với vẻ tò mò pha lẫn sự dè dặt khó hiểu.

Không gian trong tầng hầm trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, áp lực từ cái chết treo lơ lửng trước mặt khiến không khí dường như bị đóng băng lại hoàn toàn.

Lục Minh cảm thấy cổ họng mình khô khốc đến mức nuốt nước bọt cũng đau rát.

Hắn biết rằng đây không chỉ là trò chơi sinh tồn đơn thuần nữa đâu.

Đồng chí thân mến ạ?

Mà còn là cuộc chiến sống chết giữa ánh sáng và bóng tối, hy vọng và tuyệt vọng đang diễn ra trước mắt mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!

Và khi những con quái vật trẻ hóa tiến closer lại gần hơn nữa kia ta đó chứ?

Lục Minh nhận ra rằng virus trong cơ thể mình không chỉ đơn thuần là mối đe dọa – mà còn là vũ khí mạnh mẽ nhất chưa từng được khai thác đầy đủ tiềm năng vốn dĩ tồn tại bên trong chính bản thân anh vậy đó!

Hắn mỉm cười một nụ cười lạnh lùng đáng sợ nhất mà bất kỳ ai cũng sẽ phải khiếp đảm nếu có mặt ở đây chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này đây ta đó chứ?

“Hãy đến gần hơn,” Lục Minh thì thầm với giọng điệu bình thản đến tàn nhẫn giống hệt như những câu chuyện trinh thám từng được nghe kể lại thời thơ ấu xa xôi nào đó trong ký ức của chính bản thân anh vậy mà giờ đây nó đang hiện hữu trước mặt mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!

“Ta sẽ cho các ngươi biết ý nghĩa thực sự của cái chết.”

Thiên Vân không đáp lời ngay.

Thay vào đó, ánh mắt hắn quét nhanh qua xác những con quái vật trẻ hóa đã bỏ chạy trong sợ hãi tột độ trước sự hiện diện đồng thời của hai nguồn phát thải virus mạnh nhất khu vực này luôn đúng hết ý!

Rồi sau đó mới chậm rãi đưa tay lên vuốt nhẹ vết máu còn dính trên má phải vừa bị móng vuốt loài thú nào đấy cào rách nham nhở kia ta đó chứ?

Một nụ cười khẽ nhếch mép hiện ra trên khuôn mặt lạnh lùng đầy vẻ uy quyền lạ thường giống hệt như những câu chuyện cổ tích về phù thủy từng được nghe kể lại thời thơ ấu xa xôi nào đấy trong ký ức của chính bản thân anh vậy mà giờ đây nó đang hiện hữu trước mặt mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!

“Cậu đã làm tốt,” Thiên Vân nói, giọng điệu trầm xuống thấp đến mức gần như là thì thầm nhưng lại đủ rõ để vang vọng khắp khoang xe tải cũ kỹ này luôn đúng hết ý.

“Nhưng chúng ta cần phải di chuyển ngay lập tức.”

Lục Minh lao ra khỏi góc khuất, không phải để chạy trốn, mà để tạo khoảng cách sinh tồn quý giá trước khi kẻ thù phản ứng kịp.

Hắn nhắm thẳng vào con quái vật mặc vest đang đứng sững sờ giữa lối đi chính của tầng hầm siêu thị.

Cánh tay phải vung búa xuống với tất cả sức lực còn lại trong cơ thể kiệt quệ của anh.

Tiếng kim loại va vào xương cốt vang lên khô khốc, khiến não bộ tê dại một thoáng ngắn ngủi nhưng đủ để xác định sự hủy diệt hoàn toàn.

Con quái vật ngã nhào xuống sàn bê tông lạnh giá, máu đỏ thẫm bắn ra thành những tia nhỏ li ti làm ướt đẫm nền nhà ẩm mốc.

Lục Minh không dừng lại ngay lập tức sau cú đánh quyết định đó.

Hắn tiếp tục lao về phía trước với tốc độ tối đa mà đôi chân mệt mỏi có thể cung cấp được cho anh lúc này đây ta đó chứ?

Mục tiêu tiếp theo là thoát khỏi khu vực mở rộng nguy hiểm kia và tìm kiếm một lối đi tắt dẫn lên tầng trên của tòa nhà bị bỏ hoang từ lâu đời rồi luôn đúng hết ý!

Những bóng hình mờ ảo bắt đầu xuất hiện ở hai bên hành lang tối om phía trước mắt hắn nhìn thấy rõ ràng hơn bao giờ nữa đây ta đó chứ?

Chúng đang di chuyển về hướng anh với tốc độ đáng sợ không tưởng được đâu mà chỉ cần một sai lầm nhỏ thôi là đủ để kết liễu cuộc đời ngắn ngủi này rồi luôn đúng hết ý!

Hắn quay đầu lại liếc nhanh phía sau lưng mình.

Người phụ nữ trong chiếc áo khoác xám bạc vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng đài cổ xưa giữa chiến trường hỗn loạn này kia ta đó chứ?

Ánh mắt cô ấy không hề run rẩy hay sợ hãi chút nào trước những kẻ săn mồi đang tiến gần lại từng bước chậm rãi nhưng chắc chắn hơn bao giờ nữa đây luôn đúng hết ý!

Thay vào đó, có vẻ như sự tò mò pha lẫn tính toán lạnh lùng đang chiếm trọn tâm trí của người phụ nữ bí ẩn kia ta đó chứ?

Cô ấy từ từ rút một khẩu súng ngắn nhỏ gọn từ trong túi áo khoác ra khỏi tầm nhìn ban đầu của Lục Minh trước khi mọi thứ trở nên quá muộn màng để kịp phản ứng kịp thời nữa đâu mà chỉ còn cách chấp nhận số phận chờ đợi phía trước mắt thôi luôn đúng hết ý!

Lục Minh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục chạy trốn hoặc đối mặt trực diện với cái chết đang rình rập khắp nơi xung quanh anh lúc này đây ta đó chứ?

Anh dùng vai trái còn lành mạnh hơn so với bên phải bị thương nặng nề trước kia để lao vào con quái vật đang chuẩn bị tấn công người phụ nữ phía sau lưng mình ngay lập tức luôn đúng hết ý!

Cú va chạm mạnh đến mức anh nghe thấy tiếng xương sườn của mình nứt vỡ thành nhiều mảnh nhỏ li ti trong cơ thể đau đớn tột cùng lại kích thích adrenaline cuối cùng tồn tại bên trong máu thịt của Lục Minh vậy mà giờ đây nó đang hiện hữu trước mặt chính bản thân anh một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!

Con quái vật bị hất văng ra xa vài mét và ngã nhào xuống sàn nhà bê tông lạnh giá kia ta đó chứ?

Xác chết nằm im lìm bất động giữa đống đổ nát của những kệ hàng siêu thị cũ kỹ phía dưới ánh đèn pin yếu ớt chiếu sáng khu vực tối om này luôn đúng hết ý!

Lục Minh thở dốc nặng nề, mồ hôi trộn lẫn với máu chảy ra từ vết thương vai trái tạo thành một màu đỏ thẫm đáng sợ không tưởng được đâu mà chỉ cần nhìn vào đó thôi cũng đủ khiến bất kỳ ai phải khiếp đảm nếu có mặt ở đây chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này luôn đúng hết ý!

Hắn quay lại nhìn người phụ nữ phía sau lưng mình.

Cô ta đứng đó, kinh hoàng nhìn đống máu và xác chết nằm la liệt trên nền nhà ẩm mốc kia ta đó chứ?

Nhưng ánh mắt của cô ấy không phải là biết ơn hay cảm kích như những gì thường thấy trong các câu chuyện cổ tích thời thơ ấu xa xôi nào đấy luôn đúng hết ý!

Thay vào đó, có một sự dè dặt pha lẫn sợ hãi tột độ đang chiếm trọn tâm trí người phụ nữ bí ẩn kia ta đó chứ?

Cô ấy rút khẩu súng lục từ trong áo khoác ra khỏi tầm nhìn ban đầu của Lục Minh trước khi mọi thứ trở nên quá muộn màng để kịp phản ứng kịp thời nữa đâu mà chỉ còn cách chấp nhận số phận chờ đợi phía trước mắt thôi luôn đúng hết ý!

“Đừng bắn,” Lục Minh nói với giọng khàn đặc vì đau đớn và kiệt sức tột độ kia ta đó chứ?

“Chúng tôi cùng một phe.” Câu nói vang lên trong không gian yên tĩnh đáng sợ của tầng hầm siêu thị cũ kỹ này luôn đúng hết ý!

Người phụ nữ nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh quét qua khuôn mặt nhợt nhạt của Lục Minh với vẻ nghi ngờ pha lẫn sự dè dặt khó hiểu kia ta đó chứ?

“Tôi là Bạch Thanh,” cô ấy nói chậm rãi từng chữ một như đang thử thách lòng can đảm còn lại trong cơ thể kiệt quệ của anh lúc này đây luôn đúng hết ý!

“Và tôi biết cậu không phải là người bình thường.”

Lục Minh cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh không đáp lời mệnh lệnh từ não bộ nữa kia ta đó chứ?

Vết thương vai trái bắt đầu sưng lên nhanh chóng dưới lớp da thịt mỏng manh kia ta đó chứ?

Màu xanh đen lan rộng từ nơi máu đã chảy ra trước đó vài phút ngắn ngủi luôn đúng hết ý!

Cảm giác tê buốt lan từ chân lên đến ngực giống như hàng ngàn con kiến nhỏ li ti đang bò dọc theo mạch máu của anh vậy mà giờ đây nó đang hiện hữu trước mặt chính bản thân mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!

Hắn nhìn vào chiếc gương vỡ trên tường phía bên kia hành lang tối om này luôn đúng hết ý?

Gương phản chiếu lại hình ảnh của Lục Minh với khuôn mặt nhợt nhạt và đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ lẫn kiệt sức tột độ kia ta đó chứ?

Nhưng điều khiến anh ngừng thở hoàn toàn không phải là bộ dạng gầy guốc đáng sợ trước đây đâu mà chỉ còn cách chấp nhận số phận chờ đợi phía trước mắt thôi luôn đúng hết ý!

Trong góc phản chiếu của tấm gương vỡ nát ấy, có một bóng người khác đang đứng ngay sau lưng Lục Minh với biểu cảm lạnh lùng pha lẫn sự tò mò khó hiểu kia ta đó chứ?

Bạch Thanh hạ khẩu súng xuống chậm rãi nhưng vẫn giữ nguyên tư thế sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào cần thiết luôn đúng hết ý!

“Cậu thấy nó chưa?” Cô ấy hỏi với giọng điệu trầm lắng đầy vẻ uy quyền lạ thường giống hệt như những câu chuyện trinh thám từng được nghe kể lại thời thơ ấu xa xôi nào đấy trong ký ức của chính bản thân anh vậy mà giờ đây nó đang hiện hữu trước mặt mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!

Lục Minh quay đầu lại chậm rãi, cổ họng khô khốc đến mức nuốt nước bọt cũng đau rát tột độ kia ta đó chứ?

Không có ai cả.

Chỉ có bóng tối dày đặc và mùi tanh của máu cũ lan tỏa khắp nơi xung quanh anh lúc này đây luôn đúng hết ý!

“Virus trong cơ thể cậu đang phát triển,” Bạch Thanh tiếp tục nói với giọng điệu bình thản đến tàn nhẫn giống hệt như Thiên Vân trước kia đã từng làm vậy mà giờ đây nó đang hiện hữu trước mặt chính bản thân mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!

“Nó hấp thụ ký ức của những người xung quanh.

Và ngay lúc này, cậu đang nhớ lại điều gì đó rất quan trọng.” Lục Minh nhíu mày cố gắng tập trung vào dòng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu mình kia ta đó chứ?

Những mảnh vỡ ký ức bắt đầu chập chờn xuất hiện trước mắt anh như những con chữ mờ ảo trôi nổi trong không gian tối om này luôn đúng hết ý!

“Phòng thí nghiệm số 4,” Lục Minh thì thầm với giọng khàn đặc vì đau đớn và kiệt sức tột độ kia ta đó chứ?

“Đó là nơi bắt đầu mọi chuyện.” Bạch Thanh gật đầu nhẹ nhàng nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh pha lẫn sự dè dặt khó hiểu luôn đúng hết ý!

“Và chúng tôi cần đến đó ngay lập tức trước khi Hội Lão Gia phát hiện ra cậu,” cô ấy nói chậm rãi từng chữ một như đang thử thách lòng can đảm còn lại trong cơ thể kiệt quệ của anh lúc này đây luôn đúng hết ý!

Lục Minh nhìn vào tấm gương vỡ nát phía bên kia hành lang tối om này một lần nữa kia ta đó chứ?

Lần này, hình ảnh phản chiếu không còn là bộ dạng gầy guốc đáng sợ trước đâu mà chỉ còn cách chấp nhận số phận chờ đợi phía trước mắt thôi luôn đúng hết ý!

Thay vào đó, có một khuôn mặt già nua với những nếp nhăn sâu hoắm và đôi mắt đục ngầu đang nhìn chằm chằm vào anh từ bên kia bề mặt kính vỡ nát kia ta đó chứ?

Khuôn mặt ấy thuộc về chính Lục Minh trong tương lai gần nếu virus tiếp tục tiến hóa không kiểm soát được nữa luôn đúng hết ý!

“Đưa đường,” Bạch Thanh ra lệnh với giọng điệu lạnh lùng pha lẫn sự quyết đoán khó hiểu kia ta đó chứ?

“Hoặc chết ở đây.”
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập