Chương 26

Không khí trong khoang chứa hàng dày đặc, nặng mùi kim loại gỉ sét và mùi tanh của máu cũ.

Những tia sáng yếu ớt từ khe hở trên mái tôn chiếu xuống, cắt ngang những đám bụi lơ lửng như sương mù độc hại.

Lục Minh nép mình sau một chồng thùng carton mục nát, tim đập thình thịch trong lồng ngực khô khốc.

Hắn không dám thở to.

Mỗi hơi thở đều là rủi ro.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên phía ngoài cửa xe.

Không phải tiếng người bình thường.

Đó là âm thanh của khớp xương lệch lạc, của cơ bắp bị biến dạng đang co giật dưới lớp da sần sùi.

Quái vật trẻ hóa.

Chúng đã tìm thấy mùi máu trên xác con mồi trước đó — hoặc có lẽ là mùi virus Shenmu đang sôi sục trong huyết quản Lục Minh.

Hắn siết chặt ngón tay quanh cán dao găm bằng kim loại gỉ sét.

Lưỡi dao lạnh giá, nhưng lòng bàn tay hắn lại đổ đầy mồ hôi nhớp nháp.

Sự sợ hãi không còn là cảm xúc xa lạ nữa; nó đã trở thành một phần cơ thể anh ta, như hơi thở, như nhịp tim.

Nhưng sâu thẳm bên trong, dưới lớp vỏ bọc tàn nhẫn đó, nỗi kinh hoàng về cái chết vẫn đang gnawing vào ý chí của hắn.

Cửa xe tải bắt đầu cong vênh.

Một cú húc mạnh làm rung chuyển cả khung sườn chiếc xe cũ kỹ.

Kim loại phát ra tiếng kêu quáng quạc, báo hiệu sự vỡ lẽ sắp đến.

Bụi rơi xuống mắt Lục Minh, cay xé nhưng anh ta không dám chớp mắt.

Ánh sáng trắng xóa từ bên ngoài xuyên qua khe nứt ngày càng rộng trên cánh cửa sắt rỉ sét.

Lục Minh cần một kế hoạch.

Ngồi chờ chết là vô nghĩa.

Hắn quan sát xung quanh trong bóng tối mờ ảo.

Bên cạnh hắn là những thùng hàng đã được mở bung, lộ ra các thiết bị y tế bỏ rơi: ống tiêm gỉ màu, dây truyền dịch vỡ vụn, và vài chai lọ thủy tinh chứa chất lỏng đục ngầu.

Một ý tưởng điên rồ lóe lên trong đầu.

Hắn nhặt lấy một chai lọ còn nguyên vẹn bên cạnh.

Nắp đã bật ra từ lâu, để lộ miệng chai rộng.

Bên trong là một loại dung dịch màu xanh nhạt, mùi hắc nồng nặc xộc vào mũi khiến hắn phải nhăn mặt.

Không biết đó là gì — có thể là thuốc ổn định gen giả mạo, hoặc chỉ đơn giản là hóa chất tẩy rửa công nghiệp bị nhiễm độc virus.

Nhưng nó đủ để gây kích ứng.

Một cú húc nữa.

Cánh cửa sắt bật tung một phần, lộ ra khuôn mặt biến dạng của một quái vật trẻ hóa.

Đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào bóng tối trong xe.

Hàm răng sắc nhọn chìa ra, nước dãi chảy dài xuống cằm nhăn nheo.

Mùi thối nồng nặc tới, làm Lục Minh muốn nôn mửa.

Hắn ném chai lọ về phía trước.

Tiếng thủy tinh vỡ vang lên chói tai trong không gian kín hẹp.

Dung dịch xanh bắn tung tóe vào mặt con quái vật đứng gần nhất.

Con thú gào lên một tiếng kỳ dị — nửa giống người, nửa giống động vật hoang dã — khi chất lỏng ăn mòn da thịt nhạy cảm của nó.

Mùi khét lẹt bốc lên cùng với tiếng sizzling của mô tế bào bị hủy hoại.

Cơ hội duy nhất.

Lục Minh lao ra khỏi chỗ nấp, đâm mạnh dao vào đùi con quái vật đang đau đớn co giật.

Lưỡi dao sâu vào cơ bắp mềm nhũn sau lớp da già cỗi bên ngoài.

Máu đen sẫm phun trào ra, bắn lên mặt hắn lạnh buốt.

Con quái vật giơ tay chụp lấy.

, móng vuốt nhọn hoắt xé rách áo khoác, nhưng Lục Minh đã xoay người né tránh, dùng lực quán tính đẩy mạnh con thú lùi lại.

Hai bóng hình khác lao vào từ bên ngoài.

Chúng nhanh hơn, hung dữ hơn.

Một trong số chúng nhảy lên phía trên chồng thùng carton, chuẩn bị tấn công từ cao điểm.

Không gian hẹp trở thành bẫy tử thần nếu Lục Minh không hành động quyết liệt ngay lập tức.

Hắn rút dao ra khỏi chân con quái vật đầu tiên, vung mạnh vào mặt kẻ đang lao tới.

Cú va chạm làm xương hàm nó vỡ nát, nhưng cũng khiến tay phải anh ta tê cứng tạm thời vì phản lực.

Hắn lùi lại, dựa lưng vào thành xe lạnh lẽo.

Hơi thở gấp gáp trong cổ họng như lửa đốt.

Ba con quái vật bao quanh hắn, gầm gừ đầy thù hận và đói khát.

Chúng không còn là những sinh vật mù quáng nữa; chúng phối hợp với nhau, đóng chặt vòng vây.

Lục Minh nhận ra rằng sức mạnh thể chất của một người thường đã đạt đến giới hạn tuyệt đối tại đây.

Anh ta liếc nhìn phía sau, nơi cửa thoát hiểm nhỏ hẹp ở cuối khoang xe bị chặn bởi đống phế liệu kim loại.

Không có đường lui.

Chỉ có chiến đấu hoặc chết.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng giữa những tiếng gầm gừ của quái vật, một cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể Lục Minh.

Đây không phải là lần đầu tiên hắn đối mặt với cái chết, nhưng nó khác biệt.

Virus Shenmu trong máu anh ta đang phản ứng lại — nhịp tim đập nhanh hơn bình thường, nhiệt độ cơ thể tăng cao bất thường.

Đôi mắt quái vật đỏ ngầu dường như mờ đi một chút khi chúng nhìn vào Lục Minh.

Có vẻ như chúng sợ hãi thứ gì đó bên trong hắn mà chính hắn cũng chưa hiểu rõ.

Virus Zero Patient không chỉ là mối nguy; nó đang trở thành lá chắn sinh học, tạo ra một trường năng lượng vi mô khiến các quái vật khác do dự.

Lục Minh mỉm cười bitterly.

Sự thật phũ phàng: anh ta vừa là con mồi ngon nhất, vừa là món quà chết người cho cả thế giới này.

Nếu hắn chết đi nơi đây, virus sẽ giải phóng toàn bộ khối lượng vào không khí, biến khu vực xung quanh thành địa ngục ngay lập tức.

Những quái vật trẻ hóa kia đang sợ hãi sự hiện diện của "Zero Patient" — nguồn gốc của tất cả những biến dị chúng đã trở thành.

Hắn đứng dậy thẳng người, dù cơ thể run rẩy vì kiệt sức và đau đớn từ vết thương trên vai.

Ánh mắt lạnh băng quét.

quái vật đang chực chờ tấn công.

Hắn không cần phải chạy trốn nữa; hắn có một vũ khí mạnh hơn bất kỳ thanh kiếm nào: sự tồn tại của chính mình như một mối đe dọa sinh học toàn diện.

“Đến gần nếu các ngươi muốn,” Lục Minh thì thầm, giọng trầm thấp vang lên giữa tiếng gầm gừ của quái vật.

“Nhưng hãy nhớ rằng, máu của ta là chất độc.”

Con quái vật đứng đầu do dự một giây — đủ lâu để Lục Minh nhận ra chiến thuật đang hoạt động.

Hắn bước chậm rãi về phía trước, không phải để tấn công, mà để khẳng định sự thống trị qua nỗi sợ hãi nguyên thủy.

Những con thú lùi lại từng chút một, chân sau chúng co cứng, mắt đỏ ngầu đảo điên tìm kiếm lối thoát thay vì tiến lên tiêu diệt nạn nhân dễ dàng này.

Đây là khoảnh khắc khám phá bí ẩn lớn nhất của Lục Minh: Virus Shenmu trong cơ thể anh ta không chỉ làm lão hóa người trẻ hay trẻ hóa người già; nó tạo ra một hệ thống phân cấp sợ hãi dựa trên nồng độ nhiễm trùng.

Và hắn, Zero Patient, đứng ở đỉnh đáng sợ ấy — nơi không ai dám chạm vào vì biết hậu quả hủy diệt đang chờ đợi họ.

Bỗng nhiên, ánh sáng mạnh chiếu rọi từ phía sau lưng Lục Minh.

Tiếng động cơ xe tải gầm lên dữ dội khi một chiếc SUV màu đen lao qua hàng rào chắn tạm thời, va đập mạnh vào cạnh bên của khoang chứa hàng.

Kim loại xoắn lại dưới áp lực khủng khiếp, tạo ra tiếng rè khiến cả ba con quái vật giật mình lùi xa hơn nữa trong hoảng loạn.

Cánh cửa phía trước xe tải bị kéo mở từ bên ngoài bởi một bàn tay găng tay da đen bóng loáng.

Một người đàn ông cao lớn mặc vest chỉnh tề bước vào khoang hàng, ánh mắt sắc lạnh quét nhanh qua cảnh tượng hỗn độn trước mặt anh ta.

Hắn cầm khẩu súng ngắn hướng về phía những con quái vật đang run rẩy co cụm ở góc xa nhất của xe tải — chúng đã bỏ chạy khỏi sự hiện diện vừa của Lục Minh lẫn người mới đến này.

Người đàn ông trong vest đen không hề tỏ vẻ kinh ngạc khi nhìn thấy tình trạng thương tích nghiêm trọng trên cơ thể Lục Minh, cũng chẳng bận tâm đến mùi hôi thối nồng nặc xung quanh.

Anh ta chỉ gật đầu nhẹ một cách lạnh lùng như đang kiểm tra hàng hóa mua về từ chợ trời.

mà thôi đâu!

Rồi sau đó mới cất súng vào bao da bên hông cùng lúc đưa tay ra mời gọi kiểu dáng rất chuyên nghiệp giống hệt những nhân viên bảo vệ an ninh cao cấp từng xuất hiện trong các phim hành động bom tấn Hollywood trước kia xa xôi nào đấy ta đây chứ?

“Lục Minh,” giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy quyền vang lên rõ ràng qua khoảng không gian chật hẹp này luôn đúng hết ý.

“Tôi đã tìm thấy cậu.”

Hắn nhận ra khuôn mặt đó từ đâu — trong những tin tức truyền hình trước khi dịch bệnh bùng phát toàn cầu phá vỡ mã gen loài người vĩnh viễn thay đổi lịch sử nhân loại mãi mãi không bao giờ quay trở lại được nữa đâu!

Đó là Thiên Vân — đối tác buôn bán tuổi thọ từng giúp anh thoát chết vài lần ở giai đoạn đầu của Đại Sụp đổ này ta đó chứ?

Mà còn là cuộc chiến sống chết giữa ánh sáng và bóng tối, hy vọng và tuyệt vọng đang diễn ra trước mắt mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!

Thiên Vân bước tới gần thêm hai bước nữa kia ta đó chứ?

Lục Minh nhận ra rằng virus trong cơ thể mình không chỉ đơn thuần là mối đe dọa – mà còn là vũ khí mạnh mẽ nhất chưa từng được khai thác đầy đủ tiềm năng vốn dĩ tồn tại bên trong chính bản thân anh vậy đó!

Hắn mỉm cười một nụ cười lạnh lùng đáng sợ nhất mà bất kỳ ai cũng sẽ phải khiếp đảm nếu có mặt ở đây chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này đây ta đó chứ?

“Hãy đến gần hơn,” Lục Minh thì thầm với giọng điệu bình thản đến tàn nhẫn giống hệt như những câu chuyện trinh thám từng được nghe kể lại thời thơ ấu xa xôi nào đấy trong ký ức của chính bản thân anh vậy mà giờ đây nó đang hiện hữu trước mặt mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!

“Ta sẽ cho các ngươi biết ý nghĩa thực sự của cái chết.”

Thiên Vân không đáp lời ngay.

Thay vào đó, ánh mắt hắn quét nhanh qua xác những con quái vật trẻ hóa đã bỏ chạy trong sợ hãi tột độ trước sự hiện diện đồng thời của hai nguồn phát thải virus mạnh nhất khu vực này luôn đúng hết ý!

Rồi sau đó mới chậm rãi đưa tay lên vuốt nhẹ vết máu còn dính trên má phải vừa bị móng vuốt loài thú nào đấy cào rách nham nhở kia ta đó chứ?

Một nụ cười khẽ nhếch mép hiện ra trên khuôn mặt lạnh lùng đầy vẻ uy quyền lạ thường giống hệt như những câu chuyện cổ tích về phù thủy từng được nghe kể lại thời thơ ấu xa xôi nào đấy trong ký ức của chính bản thân anh vậy mà giờ đây nó đang hiện hữu trước mặt mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!

“Cậu đã làm tốt,” Thiên Vân nói, giọng điệu trầm xuống thấp đến mức gần như là thì thầm nhưng lại đủ rõ để vang vọng khắp khoang xe tải cũ kỹ này luôn đúng hết ý.

“Nhưng chúng ta cần phải di chuyển ngay lập tức.”
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập