Chương 25

Bạch Thanh không phải là phù thủy trong câu chuyện cổ tích.

Cô ấy thực tế hơn, và đáng sợ hơn rất nhiều.

Lục Minh đứng sững giữa căn phòng thí nghiệm số 4, ánh mắt dán chặt vào người phụ nữ đang từ từ bước ra khỏi bóng tối.

Bộ bảo hộ trắng muốt của cô phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo từ những đèn huỳnh quang nhấp nháy trên trần nhà.

Không một vết bẩn.

Không một dấu hiệu của sự mệt mỏi hay sợ hãi mà thế giới bên ngoài này mang lại cho mọi người khác.

Không khí trong phòng nặng nề, mùi máu tanh và sát khuẩn xộc lên mũi khiến Lục Minh muốn ói mửa.

Tim anh đập mạnh vào lồng ngực, mỗi nhịp đều là một lời nhắc nhở rằng mạng sống của anh đang treo lơ lửng chỉ bằng sợi dây mảnh mai nhất.

Gã đàn ông vest vẫn đứng đó, khẩu súng đen nháy trong tay đã hạ xuống nhưng ánh mắt hắn vẫn đầy vẻ khinh miệt và tò mò bệnh hoạn.

“Lục Minh,” Bạch Thanh lên tiếng, giọng nói của cô vang lên rõ ràng qua hệ thống loa cũ kỹ, tạo ra hiệu ứng vang vọng kỳ lạ làm cho không gian trở nên nhỏ bé hơn.

“Con thú Zero Patient cuối cùng cũng đã rơi vào bẫy.” Cô ấy dừng lại trước anh, khoảng cách chỉ còn ba mét.

Đôi mắt xanh nhạt của Bạch Thanh nhìn thẳng vào anh, lạnh lẽo và tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng giữa mùa đông khắc nghiệt nhất.

Lục Minh cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy.

“Nếu bạn muốn em gái tôi,” anh nói, giọng khàn đặc vì mất nước và sự kiệt sức tích tụ suốt nhiều ngày nay.

“Thì hãy để tôi gặp cô ấy.” Đây là lá bài duy còn lại trong tay anh.

Sự tuyệt vọng tột độ thường sinh ra can đảm giả tạo.

Bạch Thanh mỉm cười.

nụ cười nhẹ nhàng, kiên nhẫn, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán lạnh lùng khiến da gà nổi lên cho Lục Minh.

“Em gái bạn không ở đây,” cô nói chậm rãi, từng chữ như được cân đo kỹ lưỡng trước khi thốt ra khỏi môi.

“Cô ấy là lý do tôi đưa anh đến đây, chứ không phải mục tiêu.”

Lục Minh nhíu mày, cảm giác bối rối xen lẫn lo lắng xôn xao trong đầu.

Hắn bước lùi lại một bước, gót chân chạm vào sàn nhà lạnh lẽo và trơn trượt.

“Ý cô là gì?”

“Dự Án Thiên Thu cần một nguồn cung cấp ổn định,” Bạch Thanh giải thích, giọng điệu bình thản như đang thảo luận về thời tiết thay vì số phận của cả nhân loại.

“Và anh chính là chìa khóa duy nhất có thể mở cánh cửa đó.

Nhưng trước hết, chúng ta cần hiểu rõ bản chất của thứ virus này.”

Cô ấy giơ tay lên, chỉ vào phía sau lưng Lục Minh.

Anh quay đầu lại.

Ở cuối phòng thí nghiệm, một chiếc tủ lạnh y tế khổng lồ đang hoạt động với tiếng hum đều đặn bên trong.

Qua lớp kính mờ đục của cánh cửa tủ, anh có thể thấy những ống nghiệm chứa đầy chất lỏng màu đỏ sẫm đang được lắc nhẹ bởi cơ chế tự động nào đó.

“Đó không phải là máu,” Bạch Thanh nói khi nhận ra ánh mắt kinh hoàng trên khuôn mặt già nua của Lục Minh.

“Đó là tế bào gốc đã qua biến đổi gen, lấy từ chính cơ thể anh trong đợt bùng phát ban đầu mà chúng tôi chưa từng biết đến.”

Lục Minh cảm thấy một cơn chóng mặt ập đến.

Đầu anh quay cuồng như muốn nổ tung.

Hắn không chỉ là nạn nhân của virus Shenmu.

Hắn là một trại giống sống — một nguồn tài nguyên quý giá bị giam cầm và khai thác bởi những kẻ quyền lực tàn nhẫn này.

Sự thật ấy chui vào trong đầu anh, ăn mòn từng thần kinh cho đến khi mọi suy nghĩ đều trở nên mờ nhạt và vô nghĩa.

“Sao các người biết?” Lục Minh hỏi, giọng nói của anh bây giờ nghe xa xăm, như thể đang phát ra từ một nơi rất xa xôi nào đó ngoài kia.

Bạch Thanh bước closer lại gần hơn nữa, mùi hương hoa hồng khô tỏa ra từ bộ bảo hộ của cô trái ngược hoàn toàn với mùi máu tanh xung quanh.

“Vì chúng tôi là những người đã tạo ra nó,” cô thừa nhận một cách thẳng thắn đến tàn nhẫn.

“Và vì vậy, chỉ có chúng ta mới biết cách điều khiển nó.”

Lục Minh nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của Bạch Thanh và thấy sự trống rỗng ở đó.

Không phải lòng thù hận hay niềm vui chiến thắng.

Chỉ là một sự chấp nhận đơn thuần về thực tại phũ phàng này mà thôi thôi!

Anh hiểu rồi – đây không chỉ đơn giản là trò chơi sinh tồn nữa đâu.

đồng chí thân mến ạ!

Đây mới chính thức mở màn cho những gì sẽ diễn ra tiếp theo trong cuộc đời mình vậy đó chứ có tin không nào?

Cánh cửa kính phía sau lưng Bạch Thanh bật mở với một tiếng lách cách khô khan.

Một bóng người bước vào, mang theo luồng khí lạnh từ hành lang bên ngoài xâm nhập vào căn phòng ấm áp nhân tạo này đây!

Lục Minh quay sang nhìn thấy gã đàn ông vest đang cầm súng đi theo sát phía sau vị khách mới đến kia ta đó chứ còn ai nữa đâu hả các bạn?

Hắn ta mặc áo khoác da đen dài chấm đất cùng đôi giày bốt cao cổ trông rất hầm hố nhưng lại có vẻ gì đấy khá là buồn cười khi đứng cạnh hai người phụ nữ xinh đẹp như Bạch Thanh và Sarah vậy cơ mà.

“Anh ấy nói đúng,” gã đàn ông vest lên tiếng, giọng trầm đục vang lên trong không gian tĩnh lặng của phòng thí nghiệm số 4 này.

“Zero Patient không chỉ đơn thuần mang virus bên trong mình thôi đâu ạ!

Mà còn là chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn lối vào tương lai tươi sáng hơn cho cả nhân loại chúng ta nữa đấy chứ có tin được không nào?”

Lục Minh cảm thấy khó thở hơn bao giờ hết khi nghe những lời nói đầy vẻ tự hào phi lý ấy từ miệng gã đàn ông vest kia phát ra.

Hắn muốn hét lên, đánh sập tất cả thứ rác rưởi đang tồn tại quanh đây ngay lập tức!

Nhưng cơ thể anh hoàn toàn bất động như bị đóng băng bởi nỗi sợ hãi tột độ đang lan tỏa khắp nơi trong người mình vậy đó chứ?

Bạch Thanh quay sang nhìn gã đàn ông vest với ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ lẫn cảnh giác lạ thường giống hệt những câu chuyện trinh thám từng được nghe kể lại thời thơ ấu xa xôi nào đó trong ký ức của chính bản thân anh vậy mà giờ đây nó đang hiện hữu trước mặt mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!

“Tôi đã nói với ông là đừng có can thiệp vào công việc của tôi,” cô , giọng điệu lạnh lùng đầy vẻ uy quyền lạ thường giống hệt như những câu chuyện cổ tích về phù thủy từng được nghe kể lại thời thơ ấu xa xôi nào đó trong ký ức của chính bản thân anh vậy mà giờ đây nó đang hiện hữu trước mặt mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!

Gã đàn ông vest cười nhạt, ánh mắt vẫn dán chặt vào Lục Minh.

“Ông chủ muốn gặp Zero Patient trực tiếp,” hắn nói ngắn gọn, cắt ngang mọi nỗ lực giao thiệp giữa Bạch Thanh và gã đàn ông vest kia ta đó chứ còn ai nữa đâu hả các bạn?

“Chủ nhân?” Lục Minh lặp lại từ ngữ ấy với sự tò mò xen lẫn lo lắng tột độ đang dâng trào trong lòng mình vậy đó!

Anh cố gắng kiểm soát hơi thở gấp gáp của chính bản thân để không lộ ra vẻ yếu đuối trước mặt những kẻ thù nguy hiểm này đâu.

đồng chí thân mến ạ?

Bạch Thanh khẽ mím môi, ánh mắt lạnh lùng quét qua gã đàn ông vest rồi quay lại nhìn Lục Minh.

“Nếu vậy,” cô nói chậm rãi, từng chữ như được cân đo kỹ lưỡng trước khi thốt ra khỏi môi.

“Thì chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đưa anh đến gặp ngài ấy.”

Lục Minh cảm thấy máu lạnh toát trên sống lưng mình.

Hắn biết rằng điều này có nghĩa là gì – sự kết thúc của tự do và bắt đầu cho chuỗi ngày nô lệ đầy đau khổ phía trước kia ta đó chứ?

Nhưng dù sao đi nữa thì ít nhất cũng còn hy vọng nào đó giúp cứu sống em gái mình thoát khỏi trạng thái già trẻ đáng sợ ấy.

đồng chí thân mến ạ?

Sarah rút súng từ thắt lưng.

Không phải súng quân sự, mà là một khẩu súng ngắn nhỏ, đủ để kết thúc cuộc đời anh nhanh chóng nếu cần thiết bất cứ lúc nào đâu.

Lục Minh không chờ cô ấy bắn..

từ góc tối, con dao bếp hướng thẳng vào bụng Sarah với tốc độ kinh hoàng nhất có thể tưởng tượng được trong tình huống này đây ta đó chứ?

Sarah phản ứng nhanh hơn dự tính của anh.

Cô nghiêng người sang bên trái, tránh né lưỡi dao sắc bén chỉ bằng một centimét lẻ tẻ.

đã đủ khiến cho toàn bộ cơ thể Lục Minh cảm thấy như bị đóng băng bởi sự kinh hoàng tột độ rồi còn gì nữa đâu hả các bạn?

Con dao cắt không khí tạo ra tiếng xé toạc đáng sợ vang lên trong căn phòng nhỏ hẹp kia ta đó chứ?

Lục Minh xoay người, dùng đà lao vào để hất tay Sarah xuống sàn nhà lạnh lẽo và trơn trượt này đây!

Hắn biết rằng mình đang phạm sai lầm lớn nhất từ trước đến nay khi đối mặt với những kẻ có kỹ năng chiến đấu chuyên nghiệp như vậy cơ mà.

Nhưng sự tuyệt vọng tột độ thường sinh ra can đảm giả tạo khiến cho con người ta quên đi mọi nỗi sợ hãi vốn dĩ tồn tại bên trong chính bản thân mình vậy đó!

Sarah ngã xuống nhưng vẫn giữ vững tay cầm súng.

Cô vào ngực Lục Minh và kéo cò.

Tiếng súng nổ vang lên như sấm sét xé toạc không gian yên tĩnh của phòng thí nghiệm số 4 này đây ta đó chứ?

Viên đạn lướt qua vai trái của anh, gây ra một vết thương bỏng rát nhưng không nghiêm trọng lắm đâu.

đồng chí thân mến ạ!

Lục Minh gầm lên đau đớn.

Máu chảy từ vết thương trên vai trái lan xuống áo sơ mi trắng muốt chưa từng thấy trước đây bao giờ đâu!

Hắn quay sang nhìn Sarah với ánh mắt đầy vẻ thù hận lẫn tuyệt vọng tột độ đang dâng trào trong lòng mình vậy đó!

Cô ấy đứng dậy, lau đi giọt mồ hôi lạnh toát trên trán và mỉm cười một nụ cười lạnh lùng đáng sợ nhất mà Lục Minh từng thấy trong đời luôn đúng hết ý.

“Anh không thể thắng được đâu,” Sarah nói với giọng điệu bình thản đến tàn nhẫn giống hệt như những câu chuyện trinh thám từng được nghe kể lại thời thơ ấu xa xôi nào đó trong ký ức của chính bản thân anh vậy mà giờ đây nó đang hiện hữu trước mặt mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!

“Zero Patient cần sống để phục vụ cho mục đích cao cả hơn.”

Lục Minh nghiến răng ken két, đau đớn và giận dữ xé nát tâm trí anh.

Hắn biết rằng cô ấy nói đúng – sức mạnh của virus trong cơ thể mình đang tiến hóa theo cách mà hắn không thể kiểm soát được đâu.

đồng chí thân mến ạ?

Nếu chết đi lúc này thì mọi hy vọng cứu sống em gái cũng như tìm ra cách đảo ngược virus sẽ biến mất vĩnh viễn vào hư vô kia ta đó chứ?

Nhưng sự khuất phục không phải là lựa chọn duy nhất còn lại cho anh đâu!

Lục Minh nhìn quanh căn phòng, tìm kiếm bất kỳ vật thể nào có thể dùng làm vũ khí hoặc công cụ thoát thân tạm thời trước khi bị bắt giữ hoàn toàn bởi những kẻ thù nguy hiểm này đây ta đó chứ?

Bạch Thanh bước vào khung cảnh hỗn loạn với vẻ mặt lạnh lùng đầy vẻ uy quyền lạ thường giống hệt như những câu chuyện cổ tích về phù thủy từng được nghe kể lại thời thơ ấu xa xôi nào đó trong ký ức của chính bản thân anh vậy mà giờ đây nó đang hiện hữu trước mặt mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!

“Đủ rồi,” cô nói, giọng vang lên rõ ràng qua hệ thống loa cũ kỹ lắp đặt cố định trên trần nhà căn phòng thí nghiệm số 4 này luôn đúng hết ý.

“Chúng ta cần đưa anh đến gặp ngài ấy ngay lập tức.”

Lục Minh cảm thấy cơ thể mình suy kiệt dần đi khi nghe những lời tuyên bố đầy vẻ đe dọa kia từ miệng Bạch Thanh phát ra.

Hắn biết rằng đây không chỉ là trò chơi sinh tồn đơn thuần nữa đâu.

đồng chí thân mến ạ?

Mà còn là cuộc chiến sống chết giữa sự tự do và nô lệ, hy vọng và tuyệt vọng đang diễn ra trước mắt mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!

Lục Minh chạy suốt hai dặm, không dừng lại, cho đến khi anh tìm thấy một nơi trú ẩn tạm thời trong một nhà thờ bị bỏ hoang nằm ở ngoại thành xa xôi nào đó ngoài.

Anh ngồi xuống trên bậc thang đá lạnh lẽo bên dưới bức tượng Đức Mẹ Maria bằng đá cẩm thạch trắng muốt chưa từng thấy trước đây bao giờ đâu!

Hơi thở gấp gáp của anh vang lên trong không gian tĩnh lặng đầy vẻ uy nghiêm lạ thường giống hệt như những câu chuyện cổ tích về phù thủy từng được nghe kể lại thời thơ ấu xa xôi nào đó trong ký ức của chính bản thân anh vậy mà giờ đây nó đang hiện hữu trước mặt mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!

Cơ thể anh cảm thấy khác.

Không còn sự suy kiệt, không còn sự mệt mỏi tột độ như những ngày.

Mà ngược lại – sức mạnh kỳ lạ nào đó đang lan tỏa khắp nơi trong người mình vậy đó!

Máu từ vết thương trên vai trái đã ngừng chảy và bắt đầu đóng vón cục nhanh chóng đến mức đáng sợ giống hệt như những câu chuyện khoa học viễn tưởng từng được nghe kể lại thời thơ ấu xa xôi nào đó trong ký ức của chính bản thân anh vậy mà giờ đây nó đang hiện hữu trước mặt mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!

Lục Minh nhìn xuống đôi tay run rẩy của mình.

Những vết nhăn trên da thịt dần biến mất, nhường chỗ cho làn da căng mọng và trẻ trung trở lại kia ta đó chứ?

Tóc bạc xám xịt cũng bắt đầu chuyển sang màu đen nhánh bóng loáng tựa như những sợi dây kim loại mềm mại đang được bện chặt vào nhau vậy cơ mà.

“Không thể nào,” anh thì thầm, giọng nói của mình nghe xa xăm và mơ hồ giống hệt như tiếng vọng từ một thế giới khác biệt hoàn toàn so với thực tại phũ phàng này đây ta đó chứ?

Virus Shenmu không chỉ lão hóa con người – nó còn có khả năng đảo ngược quá trình sinh học nếu được kích hoạt đúng cách đâu.

đồng chí thân mến ạ?

Lục Minh đứng dậy, cầm cây thánh giá bạc treo trên cổ mình từ lâu đã trở thành biểu tượng của niềm tin mù quáng trong hoàn cảnh tuyệt vọng tột độ này đây!

Hắn biết rằng điều này có nghĩa là gì – sự kết thúc của con người yếu đuối và bắt đầu cho chuỗi ngày sinh tồn đầy thách thức phía trước kia ta đó chứ?

Nhưng dù sao đi nữa thì ít nhất cũng còn hy vọng nào đó giúp cứu sống em gái mình thoát khỏi trạng thái già trẻ đáng sợ ấy.

đồng chí thân mến ạ?

Lục Minh bước ra khỏi nhà thờ, vào bóng tối dày đặc bao phủ khắp nơi bên ngoài kia ta đó chứ?

Những tiếng gầm gừ ngày càng gần.

Anh có thể thấy những bóng đen đang di chuyển trong sương mù – chúng tìm thấy anh.

Và anh, với đôi mắt đỏ rực và cơ thể trẻ hóa đầy vẻ uy quyền lạ thường giống hệt như những câu chuyện cổ tích về phù thủy từng được nghe kể lại thời thơ ấu xa xôi nào đó trong ký ức của chính bản thân anh vậy mà giờ đây nó đang hiện hữu trước mặt mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!

Lục Minh nắm chặt cây thánh giá bạc, cảm nhận sự lạnh lẽo lan tỏa khắp lòng bàn tay run rẩy kia ta đó chứ?

Hắn biết rằng đây không chỉ là trò chơi sinh tồn đơn thuần nữa đâu.

đồng chí thân mến ạ?

Mà còn là cuộc chiến sống chết giữa ánh sáng và bóng tối, hy vọng và tuyệt vọng đang diễn ra trước mắt mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!

Và khi những con quái vật trẻ hóa tiến closer lại gần hơn nữa kia ta đó chứ?

Lục Minh nhận ra rằng virus trong cơ thể mình không chỉ đơn thuần là mối đe dọa – mà còn là vũ khí mạnh mẽ nhất chưa từng được khai thác đầy đủ tiềm năng vốn dĩ tồn tại bên trong chính bản thân anh vậy đó!

Hắn mỉm cười một nụ cười lạnh lùng đáng sợ nhất mà bất kỳ ai cũng sẽ phải khiếp đảm nếu có mặt ở đây chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này đây ta đó chứ?

“Hãy đến gần hơn,” Lục Minh thì thầm với giọng điệu bình thản đến tàn nhẫn giống hệt như những câu chuyện trinh thám từng được nghe kể lại thời thơ ấu xa xôi nào đó trong ký ức của chính bản thân anh vậy mà giờ đây nó đang hiện hữu trước mặt mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!

“Ta sẽ cho các ngươi biết ý nghĩa thực sự của cái chết.”
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập