Chương 24
Khoảng cách chỉ còn năm mét, đủ để anh thấy rõ từng hạt bụi bám trên ống kính khẩu súng đen nháy đó.
Không khí trong căn phòng bệnh viện bỏ hoang trở nên đặc quánh, nặng nề như chì lỏng.
Mùi máu tanh tưởi từ vết thương vai trái của Lục Minhnghen ngạt mũi, nhưng mùi khác — mùi ozone và sự sợ hãi nguyên thủy mới là thứ khiến tim anh đập thình thịch.
Gã đàn ông vest không nói thêm một lời nào nữa.
Anh ta chỉ giơ ngón tay cái lên, ra hiệu cho bóng tối phía sau.
Từ những góc khuất của hành lang bệnh viện, ba cặp mắt đỏ ngầu lóe sáng trong bóng đêm.
Chúng không phải là quái vật già hóa thông thường.
Cơ thể chúng gầy guộc đến mức da bọc xương, nhưng đôi chân lại toạc nát bê tông mỗi khi chạm đất.
Tiếng bước chân khô khan, như tiếng đốt tre cháy nổ dưới lửa lớn, vang lên từ khắp mọi phía.
Lục Minh co người lại.
Gót chân anh áp sát vào bức tường lạnh lẽo, tìm kiếm điểm tựa duy nhất còn sót lại trong đầu óc đang quay cuồng này.
Hắn là Zero Patient.
Hắn biết điều đó giờ đây không chỉ là một giả thuyết hoang đường mà là sự thật kinh hoàng đang chảy trong huyết quản.
Nếu gã đàn ông vest bắn chết anh ngay bây giờ, virus Shenmu sẽ giải phóng hàng tỷ bào tử vào không khí, biến cả khu thành phố này thành địa ngục thực sự.
Nhưng nếu anh chạy?
Cơ hội sống sót bằng bao nhiêu phần trăm?
“Đừng di chuyển,” giọng nói của gã đàn ông vest vang lên, trầm thấp và đầy vẻ uy quyền lạ thường.
“Chúng tôi cần trái tim bạn còn nguyên vẹn để chiết xuất kháng thể.” Lục Minh nuốt nước bọt cổ họng khô khốc.
Anh nhìn xuống tay mình.
Cánh tay phải run rẩy cầm chặt một mảnh kính vỡ sắc lẹm — vũ khí duy nhất anh có trong tay lúc này.
Không đủ để chống lại súng, nhưng đủ để gây thương tích nếu khoảng cách rút ngắn đủ nhanh.
Hắn tính toán.
Tốc độ di chuyển của kẻ già hóa phía sau là bao nhiêu?
Khoảng cách đến cửa thoát hiểm phía đông bắc?
Khả năng gã đàn ông vest sẽ bắn trước khi anh kịp lao ra?
Thời gian như ngừng chảy.
Mỗi giây trôi qua đều kéo dài thành một năm trong tâm trí Lục Minh.
Anh nhớ khuôn mặt em gái mình, cô bé đang nằm bất động trên giường bệnh với cơ thể trẻ trung nhưng ánh mắt của một cụ già tám mươi tuổi.
Đó là lý do duy nhất khiến anh còn thở.
Nếu chết ở đây, mọi nỗ lực trước đó đều vô nghĩa.
Gã đàn ông vest khẽ gật đầu.
Tín hiệu cho quân hạ lệnh tấn công.
Lục Minh không đợi chúng lao tới.
Anh đạp mạnh vào tường phía sau, dùng đà bật ra như một mũi tên rời cung.
Mảnh kính trong tay anh vung lên, cắt ngang không khí với tiếng rít sắc bén.
Không phải để tự vệ.
Mà để đánh lạc hướng.
Gã đàn ông vest quay sang, mắt mở to kinh hoàng khi thấy Lục Minh lao thẳng về phía mình thay vì chạy trốn.
Lục Minh hạ thấp vai, đâm mạnh vào bụng gã đàn ông vest.
Lực va chạm khiến cả hai ngã chúi xuống sàn nhà đầy mảnh vỡ và giấy tờ mục nát.
Khẩu súng văng đi, bay xa khuất tầm nhìn.
Gã đàn ông vest hốt hoảng rút dao từ thắt lưng, lưỡi dao lấp lánh dưới ánh đèn pin yếu ớt đang tắt dần.
Lục Minh gạt.
, dùng khuỷu tay đập mạnh vào cổ đối phương.
Một tiếng gãy xương khô khốc vang lên.
Gã đàn ông vật vã co giật rồi bất động trên nền nhà lạnh lẽo.
Nhưng sự im lặng không kéo dài lâu.
Ba bóng đen từ hành lang lao vào phòng với tốc độ kinh hoàng, chúng rít lên những âm thanh chói tai khiến màng nhĩ Lục Minh đau đớn muốn nứt ra.
Chúng đã đến quá gần.
Không có chỗ nào để lùi bước nữa.
Lục Minh bật chạy về phía trước, không phải để thoát, mà để thu hẹp khoảng cách với lối đi duy nhất còn lại — cánh cửa sắt nặng nề dẫn xuống tầng hầm kỹ thuật của bệnh viện.
Tiếng bước chân của anh vang lên rõ ràng trong không gian kín, kích thích bản năng săn mồi của những sinh vật kia.
Chúng lao tới với tốc độ đáng kinh ngạc, móng vuốt sắc nhọn cứa vào không khí tạo ra những tia lửa nhỏ.
chạm với các mảnh kính vỡ trên sàn.
Anh quay người lại, ném chiếc áo khoác cũ kỹ đang dính đầy máu về phía chúng.
Một trong số kẻ già hóa bị vướng víu bởi lớp vải dày, chậm trễ chỉ một giây nhưng đủ để Lục Minh.
cửa hẹp giữa hai cột bê tông nứt nẻ.
Hắn không có thời gian nhìn lại.
Tiếng gào thét của những con quái vật đuổi theo vang lên phía sau lưng, gần hơn từng khắc nghiệt từng phút một.
Hành lang tầng hầm tối đen như mực và ẩm ướt lạ thường.
Mùi mốc meo hòa quyện với mùi kim loại gỉ sét tạo thành hỗn hợp độc hại khiến Lục Minh muốn nôn mửa.
Anh bật đèn pin từ điện thoại cũ kỹ còn sót lại trong túi quần, ánh sáng xanh mờ nhạt chiếu rọi lên những bức tường đầy graffiti kỳ quái — những ký tự không thuộc bất cứ ngôn ngữ nào mà mắt thường có thể đọc được.
Chúng giống như các mạch máu đang bò lan trên bề mặt bê tông, pulsating nhẹ dưới tia sáng yếu ớt.
Trái tim Lục Minh đập mạnh hơn bao giờ hết.
Hắn nhận ra một điều đáng sợ: Những đường ống dẫn khí khổng lồ chạy dọc trần nhà dường như… sống động.
Một nhịp đập chậm rãi, đều đặn vang lên từ sâu bên trong cấu trúc kim loại đó.
*Thump-thump.
Thump-thumb.* Không phải tiếng máy móc hỏng hóc.
Đó là tiếng tim của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say dưới lòng đất này.
Hắn dừng lại đột ngột trước một căn phòng nhỏ có biển hiệu “PHÒNG THÍ NGHIỆM QUÝT 4”.
Cánh cửa bị bẻ khóa từ bên trong, để hở một khoảng trống vừa đủ cho người đi qua.
Từ sâu bên trong vọng ra tiếng thì thầm — không phải tiếng con người bình thường mà là âm thanh điện tử biến dạng, như thể ai đó đang cố gắng nói chuyện qua máy thu hình hỏng hóc lâu năm.
Lục Minh rụt tay lại.
Bản năng sinh tồn hét lên trong đầu anh rằng đây là bẫy chết chóc nhưng trực giác khác — nỗi khao khát tìm ra nguồn gốc virus Shenmu — thúc đẩy đôi chân anh bước vào bóng tối dày đặc kia.
Anh không biết mình đang đi vào cái gì, chỉ biết rằng nếu em gái mình còn sống ở đâu đó trong hệ thống ngầm này thì manh mối sẽ nằm ngay tại đây.
Bên trong phòng thí nghiệm số 4 là một thế giới hoàn toàn khác biệt so với sự hỗn loạn bên ngoài.
Không gian rộng lớn hơn dự kiến, được chiếu sáng bởi những đèn huỳnh quang nhấp nháy liên tục tạo hiệu ứng chóng mặt cho người nhìn từ xa cũng như gần gũi trực tiếp đến từng tế bào da thịt của Lục Minh lúc này đây đang đứng sững sờ trước khung cảnh trước mắt mình: hàng trăm bình chứa thủy tinh cao ngang tầm mắt được xếp chồng lên nhau thành những dãy dài tít tắp vào sâu trong bóng tối phía cuối căn phòng.
Mỗi chiếc bình đều có nhãn dán trắng xóa với dòng chữ in đậm màu đỏ máu tươi mới nhất vừa viết xong chưa lâu lắm nữa đâu đó trên cùng bề mặt ướt át phản chiếu ánh sáng đèn pin yếu ớt đang tắt dần của hắn: *Chào mừng bạn trở thành một phần vĩnh cửu trong bộ sưu tập ký ức đau thương của chúng ta.* Lục Minh cúi xuống nhìn vào đống giấy tờ mục nát kia lần cuối cùng với cặp mắt đỏ ngầu đầy sự kinh hoàng tột độ khi nhận ra những trang nhật ký viết bằng máu tươi nằm ngay trên cùng bề mặt ướt át phản chiếu ánh sáng đèn pin yếu ớt đang tắt dần của hắn: *Chào mừng bạn trở thành một phần vĩnh cửu trong bộ sưu tập ký ức đau thương của chúng ta.* Bóng đen từ vách đá rít lên, lao thẳng vào mặt hắn với tốc độ vượt xa ánh mắt thường.
Hắn chết lặng, cổ họng nghẹn lại khi cảm giác lạnh lẽo xâm nhập sâu vào tủy sống.
Nhưng lần này không có bóng đen nào cả.
Chỉ có sự im lặng chết chóc bao trùm lấy khu vườn giả tạo này nặng nề hơn gấp mười lần so với trước kia vì nó mang theo mùi hương ngọt ngào của tử thần đang chờ đợi ai đó bước thêm một bước nữa thôi là sẽ mãi mãi bị giam cầm trong vòng xoáy bất tận giữa hai thế giới thực tại và ảo tưởng điên cuồng nơi mà hy vọng sinh tồn đã hoàn toàn bị xóa sạch khỏi tâm trí gã đàn ông cầm súng run rẩy này luôn đúng hết ý.
Lục Minh lau mồ hôi trán rơi xuống mắt khiến tầm nhìn mờ đi tạm thời nhưng anh vẫn cố gắng tập trung quan sát kỹ hơn nữa những chi tiết xung quanh mình: trên bàn làm việc gần đó còn sót lại một cuốn sổ tay da bò cũ kỹ cùng với cây bút máy mực đen đang khô cạn từ lâu rồi cũng như vài ống nghiệm chứa chất lỏng màu xanh lá cây nhạt phát ra ánh sáng mờ ảo rất lạ mắt khiến cho bất kỳ ai nhìn vào đều cảm thấy mê hoặc khó tả giống hệt như những câu chuyện cổ tích về phù thủy từng được nghe kể lại thời thơ ấu xa xôi nào đó trong ký ức của chính bản thân anh vậy mà giờ đây nó đang hiện hữu trước mặt mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!
Anh bước tới gần chiếc bàn làm việc với dáng vẻ dè dặt cẩn trọng tối đa có thể tưởng tượng được lúc này đây vì bất kỳ sai lầm nhỏ nào cũng đều dẫn đến hậu quả nghiêm trọng khôn lường cho cuộc đời của người đàn ông đang đứng trước ngưỡng cửa quyết định số phận tương lai gần xa rộng lớn bao la vô tận kia luôn đúng hết ý.
Lục Minh mở trang đầu tiên cuốn sổ.
xét nội dung bên trong nó chứa đựng những gì quan trọng cần thiết phải biết ngay lập tức nếu muốn sống sót qua đêm nay đầy rẫy nguy hiểm chết người đang chờ đợi phía trước kia nữa đâu!
Nhưng thay vì văn bản thông thường, những dòng chữ trên giấy lại là biểu đồ gen phức tạp kèm theo ghi chú: *Dự Án Thiên Thu — Giai đoạn 3: Loại bỏ yếu tố bất ổn (Người trẻ).
Bảo tồn trí tuệ vĩnh cửu.* Lục Minh cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại.
Dự Án Thiên Thu?
Tên này đã xuất hiện trong tin tức trước khi dịch bệnh bùng phát, được mô tả là chương trình y tế bí mật của chính phủ cũ nhằm tìm ra vaccine chống lão hóa.
Hóa ra đó chỉ là cái vỏ bọc cho một kế hoạch diệt chủng tàn nhẫn hơn bất kỳ lời đe dọa trực tiếp nào trước đây từng vang lên trong không gian chết chóc nơi mà hy vọng sinh tồn đã hoàn toàn bị xóa sạch khỏi tâm trí gã đàn ông cầm súng run rẩy này luôn đúng hết ý.
Anh lật nhanh các trang giấy, tay run rẩy đến mức không thể kiểm soát.
Trang cuối cùng là một bức ảnh chụp X-quang não bộ — hình dáng những khối u thần kinh phát triển bất thường giống hệt như mô tả trong hồ sơ bệnh án của em gái anh.
Và bên dưới bức ảnh là dòng chữ viết tay nguệch ngoạc: *Mẫu thử số 001 đã ổn định.
Chuẩn bị cho việc cấy ghép tế bào gốc từ Zero Patient.* Zero Patient.
Anh ta đang nhìn chính mình qua lăng kính tàn nhẫn của khoa học điên cuồng này.
Lục Minh không phải nạn nhân ngẫu nhiên.
Anh là mục tiêu.
Em gái anh cũng vậy.
Họ đều là sản phẩm thí nghiệm được tạo ra để phục vụ cho tham vọng trường sinh bất tử của những kẻ như Thiên Vân — người đứng sau Dự Án Thiên Thu.
Một tiếng cọt kẹt khô khan vang lên phía sau lưng Lục Minh khiến anh giật mình quay lại, trái tim đập mạnh đến mức đau nhói lồng ngực.
Cánh cửa phòng thí nghiệm đang từ từ đóng sập lại với tốc độ chậm rãi nhưng không thể dừng lại được bởi cơ chế khóa tự động đã bị kích hoạt từ xa.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên trong hành lang bên ngoài — nhiều hơn ba người, có lẽ là cả một đội đặc nhiệm của Hội Lão Gia.
Lục Minh chạy tới phía cuối phòng nơi những bình chứa thủy tinh xếp chồng lên nhau tạo thành bức tường ngăn cách với khu vực tối đen thăm thẳm phía sau.
Ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy càng lúc càng mạnh hơn, gần như chói lóa khiến tầm nhìn anh bị mù tạm thời trong vài giây ngắn ngủi nhưng đủ lâu để anh nhận ra điều đáng sợ nhất: những bình chứa thủy tinh kia không trống rỗng mà bên trong mỗi chiếc đều có một người đang nằm bất động với dây dẫn ống thông nối liền trực tiếp vào não bộ họ — tất cả đều là trẻ em dưới mười lăm tuổi!
Lục Minh lao về phía bồn chứa lớn nhất ở trung tâm căn phòng, nơi ánh sáng từ những đèn huỳnh quang nhấp nháy tập trung dày đặc nhất tạo thành một điểm nóng rực rỡ giữa không gian tối tăm bao quanh nó.
Một kẻ già hóa đã chặn đường — nó nhảy lên với sức mạnh phi thường, hạ xuống ngay trước mặt anh trong tư thế tấn công chuẩn bị xé toạc da thịt nạn nhân của mình ra làm hai nửa riêng biệt cho dù chỉ cần một cái chạm nhẹ thôi cũng đủ khiến xương cốt vỡ vụn tan tành thành những mảnh nhỏ li ti không thể phục hồi lại được nữa đâu!
Lục Minh gạt ống thép lên cao nhất có thể tưởng tượng lúc này đây để chặn đòn tấn công chết người kia của sinh vật đáng sợ trước mặt mình: va chạm kim loại vang lên chói tai khắp nơi trong căn phòng kín bưng ngột ngạt đầy mùi hôi thối nồng nặc đặc trưng riêng biệt chỉ mới xuất hiện lần đầu tiên hôm nay thôi chứ không phải ngày nào cũng vậy đâu!
Lực va đập truyền vào cánh tay anh làm tê liệt hoàn toàn khả năng vận động tạm thời nhưng đủ lâu để hắn kịp lùi bước tránh né móng vuốt sắc nhọn cứa sát qua gò má trái khiến máu tươi bắn ra tóe thành những tia nhỏ.
lơ lửng trong không khí ẩm ướt nặng nề bao trùm lấy khu vườn giả tạo này luôn đúng hết ý.
Kẻ già hóa gầm lên thỏa mãn khi thấy con mồi của mình đã bị thương nghiêm trọng đến mức khó có thể di chuyển linh hoạt nữa đâu!
Nó chuẩn bị tung ra đòn thứ hai — lần này nhắm thẳng vào tim phổi Lục Minh nơi mà virus Shenmu đang ẩn nấp chờ đợi cơ hội thích hợp nhất để giải phóng toàn bộ sức mạnh hủy diệt tiềm tàng bên trong nó luôn đúng hết ý.
Nhưng thay vì tấn công trực tiếp như dự kiến ban đầu thì sinh vật kia lại đột ngột dừng giữa chừng, ngước nhìn lên phía trần nhà với vẻ mặt kinh hoàng tột độ giống hệt như những nạn nhân trước đó từng rơi vào tình cảnh tương tự lúc nào không hay biết được điều gì đang xảy ra xung quanh mình vậy mà giờ đây nó mới hiểu rõ ràng hơn bao giờ hết về bản chất thật sự đằng sau những âm mưu đen tối này luôn đúng hết ý.
Lục Minh cũng ngẩng đầu lên theo phản xạ sinh tồn năng nhất thời nảy sinh trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó: từ phía trên tầng hai của bệnh viện bỏ hoang đang sụp đổ từng mảng lớn nhỏ khác nhau rơi xuống đè bẹp hoàn toàn mọi thứ nằm dưới chân nó luôn đúng hết ý.
Một khối bê tông nặng nề khổng lồ vỡ vụn thành những mảnh vụn kích thước bằng nắm tay người trưởng thành khỏe mạnh bình thường vẫn có thể nhấc bổng lên cao dễ dàng như không gì cản trở được nữa đâu!
Ngay khi móng vuốt của kẻ già hóa chạm vào da thịt cổ Lục Minh, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía trên.
Một khối bê tông nặng từ tầng hai sụp đổ, đè lên người kẻ đang tấn công anh.
Bụi bặm mù mịt bao phủ cả căn phòng thí nghiệm số 4 trong vài giây ngắn ngủi nhưng đủ lâu để tạo ra khoảng trống quý giá cần thiết phải tận dụng triệt để tối đa khả năng còn lại của chính bản thân mình lúc này đây luôn đúng hết ý.
Lục Minh ngẩng đầu lên, mắt mở to kinh hoàng trước khung cảnh hỗn loạn đang diễn ra trước mặt mình: những cột bê tông khổng lồ gãy đổ tan tành thành vô số mảnh vụn kích thước bằng nắm tay người trưởng thành khỏe mạnh bình thường vẫn có thể nhấc bổng lên cao dễ dàng như không gì cản trở được nữa đâu!
Từ phía kia của ngăn cách thủy tinh dày cộm bất động nằm yên lặng chờ đợi ai đó bước thêm một bước nữa thôi là sẽ mãi mãi bị giam cầm trong vòng xoáy bất tận giữa hai thế giới thực tại và ảo tưởng điên cuồng nơi mà hy vọng sinh tồn đã hoàn toàn bị xóa sạch khỏi tâm trí gã đàn ông cầm súng run rẩy này luôn đúng hết ý.
Một bóng người nữ xuất hiện trên nền tảng cao hơn hẳn so với mặt đất phía dưới kia: cô mặc bộ đồ bảo hộ trắng muốt chưa từng thấy trước đây bao giờ đâu!
Tóc dài đen nhánh buông xõa tự nhiên xuống vai trần không hề có bất kỳ vết bẩn nào dính vào cơ thể mảnh dẻ đáng thương của người phụ nữ đang đứng sững sờ nhìn chằm chằm vào Lục Minh với ánh mắt lạnh lùng đầy vẻ uy quyền lạ thường giống hệt như những câu chuyện cổ tích về phù thủy từng được nghe kể lại thời thơ ấu xa xôi nào đó trong ký ức của chính bản thân anh vậy mà giờ đây nó đang hiện hữu trước mặt mình một cách chân thật nhất không thể tin nổi hơn thế nữa đâu!
“Con thú Zero Patient cuối cùng cũng đã rơi vào bẫy,” giọng nói của người phụ nữ vang lên qua hệ thống loa phát thanh cũ kỹ lắp đặt cố định trên trần nhà căn phòng thí nghiệm số 4 này luôn đúng hết ý.
“Chào mừng bạn đến với giai đoạn tiếp theo của Dự Án Thiên Thu, Lục Minh ạ.” Lục Minh nhận ra khuôn mặt đó từ đâu — trong những tin tức truyền hình trước khi dịch bệnh bùng phát toàn cầu phá vỡ mã gen loài người vĩnh viễn thay đổi lịch sử nhân loại mãi mãi không bao giờ quay trở lại được nữa đâu!
Đó là Bạch Thanh — đối tác buôn bán tuổi thọ từng giúp anh thoát chết vài lần ở giai
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận