Chương 21
Tiếng bước chân nặng nề, hỗn loạn của những kẻ già trẻ hóa đang vang lên từ hành lang phía sau, kèm theo mùi máu tanh và mùi thối của xác thịt phân hủy..
nhanh qua cánh cửa kính vỡ của căn phòng thí nghiệm ngầm, vai đập mạnh vào khung sắt gỉ sét, khiến bụi tro rơi xuống như tuyết đen.
Đau đớn xé toạc cơ thể hắn.
Mỗi bước chân đều là một lời nhắc nhở tàn khốc rằng xương cốt đang trong anh yếu đi từng giây.
Virus Shenmu không chỉ làm lão hóa; nó ăn mòn ý chí sinh tồn.
Nhưng bây giờ, nỗi sợ cái chết phải nhường chỗ cho bản năng sống còn.
Hắn quay lại nhìn nhanh qua khe cửa.
Ông Hoàng vẫn đứng đó, khuôn mặt trẻ trung đến kỳ quái trong bóng tối, nụ cười thỏa mãn trên môi.
Nhưng thứ khiến Lục Minh lạnh toát người không phải là kẻ thù trước mắt mà là sự thật vừa bị xé mở: linh cốt của hắn đang lơ lửng dưới sàn nhà, phát ra ánh sáng xanh nhạt.
Lục Minh chạy vào hành lang tối om phía trước.
Những ngọn đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt, tạo nên những bóng ma dài trên tường bê tông nứt nẻ.
Hắn không biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng mỗi giây dừng lại là một giây chết chắc.
Tiếng bước chân sau lưng càng ngày càng gần, kèm theo tiếng thở khò khè của những sinh vật đã từng là con người nhưng giờ đây chỉ còn là vỏ bọc hung bạo.
Hắn cần một lối thoát.
Một nơi ẩn nấp.
Hoặc ít nhất, một câu trả lời cho đống hỗn loạn trong đầu mình.
Tại sao lại có bức ảnh?
Tại sao mẹ anh nói hắn là Zero Patient?
Và tại sao linh cốt của một người chết lại xuất hiện ở đây, dưới sàn nhà của kẻ thù?
Hành lang dài vô tận như nuốt chửng tiếng bước chân tuyệt vọng của Lục Minh.
Hắn cảm thấy sức lực đang cạn kiệt nhanh chóng hơn bình thường.
Virus trong máu anh ta dường như phản ứng với sự căng thẳng tột độ này, khiến các khớp xương kêu lên từng hồi rên rỉ đau đớn.
Bỗng nhiên, một bóng người lao ra từ góc khuất phía trước.
Lục Minh phanh gấp, suýt nữa ngã đè lên vũng nước dơ trên sàn nhà.
Đó không phải là quái vật.
Là một cô gái.
Cô ấy mặc áo blouse trắng rách nát, tay cầm chặt lấy chiếc vali kim loại cũ kỹ như thể đó là mạng sống của mình.
Cô nhìn thấy Lục Minh và lùi lại, lưng tựa vào tường, mắt mở to đầy hoảng sợ.
Nhưng rồi ánh mắt cô thay đổi.
Không phải sự khiếp đảm trước một kẻ săn mồi, mà là sự nhận ra điều gì đó kinh hoàng hơn nhiều trong đôi mắt trống rỗng của anh ta.
"Đừng." Cô lắp bắp, giọng nghẹn ngào.
"Anh không thể đi tiếp được đâu."
Lục Minh nghiến răng, cố gắng đứng vững trên hai chân run rẩy.
Hắn nhìn cô gái, rồi quay lại phía sau nơi những tiếng bước chân đang tiến tới gần hơn nữa.
Không có lựa chọn nào là an toàn cả.
Nhưng hắn cần thông tin.
Và người phụ nữ này, trong trang phục của nhân viên y tế hoặc nghiên cứu viên, chắc chắn biết điều gì đó mà anh ta không biết.
"Cô thấy nó chưa?" Lục Minh hỏi, giọng nói thô ráp như đá mài vào nhau.
"Thứ dưới sàn nhà?
Thứ đã lấy đi linh cốt của tôi?"
Cô gái run lên bần bật khi nghe câu hỏi ấy.
Nước mắt chảy dài trên má cô, làm sạch những vệt bụi đen bám đầy mặt.
Cô không trả lời bằng lời nói mà chỉ gật đầu lia lịa, tay siết chặt chiếc vali hơn nữa cho đến khi khớp ngón tay chuyển màu trắng nhợt.
"Chúng ta phải đi," Lục Minh ra lệnh, không đợi sự đồng ý của cô.
Hắn kéo cô từ vị trí dựa tường, đẩy cô về phía trước trong bóng tối dày đặc của hành lang tiếp theo.
Không có thời gian để hỏi tên tuổi hay lý do tại sao cô lại ở đây.
Trong thế giới này, lòng trắc ẩn là một xa xỉ phẩm mà không ai đủ giàu để mua.
Họ di chuyển như những con chuột chạy trốn bẫy chuột, luồn lách qua các phòng thí nghiệm bị bỏ hoang và những căn kho chứa thiết bị y tế gỉ sét.
Mùi Formalin nồng nặc kích thích mũi nhạy cảm của Lục Minh, gợi nhớ đến ký ức mờ nhạt về bệnh viện nơi anh đã được sinh ra — hay đúng hơn là nơi virus bắt đầu cuộc đời hủy diệt của nó bên trong cơ thể anh.
Bạch Thanh không xuất hiện ở đây.
Hắn tự hỏi cô ấy có đang chờ đợi hắn ở đâu đó với một kế hoạch khác?
Hay cô cũng giống như Ông Hoàng, chỉ.
làm con thí nghiệm sống để quan sát sự tiến hóa cuối cùng của Shenmu?
Sự nghi ngờ này khiến dạ dày Lục Minh co thắt lại đau đớn hơn cả những vết thương thể xác.
Đột nhiên, cô gái dừng bước.
Cô quỳ xuống trước một cánh cửa sắt nặng nề được khóa chặt bằng nhiều lớp ổ điện tử phức tạp.
Bên trên tấm biển tên đã bị bong tróc sơn, chỉ còn sót lại dòng chữ mờ nhạt: "KHU VỰC CẤM - DỰ ÁN THIÊN THU".
Lục Minh cảm thấy máu trong người mình sôi lên.
Dự án mà Hội Lão Gia đang triển khai ngầm để loại bỏ thế hệ trẻ và giữ lại những bộ não già nua nhưng cơ thể vĩnh cửu.
Đây không chỉ là một căn cứ quân sự hay phòng thí nghiệm thông thường.
Đây là trái tim của sự phản bội loài người.
"Mở ra," hắn nói, giọng trầm lạnh lẽo hơn trước kia rất nhiều lần so với lúc còn ở ngoài đó khi vừa mới bước vào nơi này từ ban đầu hồi nãy giờ rồi đây kiba!
Hắn dùng khuỷu tay đẩy nhẹ vai cô gái đang run rẩy ấy sang bên cạnh để tự mình tiến tới gần cánh cửa kim loại cứng rắn bền bỉ chịu đựng được mọi tác động mạnh mẽ từ bên ngoài môi trường khắc nghiệt vô tình tàn nhẫn đối xử với con người chúng ta vậy ngay lúc này đây kiba!
Cô gái không lùi lại.
Cô biết mình không có lựa chọn.
Cô lao về phía Lục Minh, không phải để tấn công, mà để ôm lấy chân anh, cầu xin.
"Con có một đứa trẻ," cô lắp bắp, nước mắt chảy ròng trên những nếp nhăn sâu thẳm trên má — dấu hiệu của sự già hóa ngược do tiếp xúc lâu dài với chất thải virus trong phòng thí nghiệm này.
"Nó đang ở tầng hầm bên dưới.
Nó cần thuốc ổn định gen.
Nếu không có nó."
Lục Minh nhìn xuống người phụ nữ đang van xin dưới chân mình.
Trong ánh mắt cô, hắn thấy chính sự tuyệt vọng của mình khi đứng trước bức ảnh chụp đứa bé tám tuổi trong ký ức xa xưa.
Sự liên kết này nguy hiểm hơn bất kỳ con quái vật nào ngoài kia.
Nó làm suy yếu lý trí sinh tồn lạnh lùng mà anh đã xây dựng suốt bấy lâu nay để sống sót qua những ngày đầu tiên của đại dịch Shenmu tàn khốc vô cùng bi thương đau khổ cực độ tột cùng tận đáy vực thẳm bóng tối bao trùm lên khắp mọi nơi trên hành tinh xanh này đây kiba!.
Lục Minh đứng dậy, dùng sức mạnh cuối cùng của cơ thể đang kiệt quệ để lao về phía trước.
Anh không nhằm vào hộp thuốc.
Anh nhằm vào Kẻ Già — một bóng đen vừa hiện ra từ góc phòng, tay cầm cây kim tiêm khổng lồ chứa đầy chất lỏng màu đỏ sẫm.
Mùi máu và mùi thối nồng nặc xộc lên khi hắn va chạm với sinh vật đó.
Va chạm ấy dữ dội hơn bất kỳ cú đấm nào mà Lục Minh từng tung ra trong những ngày chiến đấu sinh tồn trước đây.
Cơ thể già yếu của "Kẻ Già" — thực chất là một thí nghiệm thất bại bị biến dạng do tiếp xúc quá mức với virus — không chịu được sức va đập từ vai rộng và sự tuyệt vọng dồn nén của anh ta..
Cơ thể "Kẻ Già" co giật dữ dội trước khi bất động hoàn toàn.
Lục Minh đứng khựng lại, thở hồng hộc, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.
Hắn vừa giết một người — hay ít nhất là thứ từng là con người.
Cảm giác tội lỗi và sự trống rỗng xen lẫn nhau trong dạ dày anh ta, tạo thành một cục u khó chịu không thể xua tan đi được dù có cố gắng đến mức nào chăng nữa thì cũng chẳng khác gì đâu cả vì thế nên đành phải chấp nhận hiện thực phũ phàng tàn khốc bi thảm đau đớn tột cùng này thôi rồi kiba!
Lục Minh bước lại gần cô gái.
Cô lùi lại, sợ hãi, nhưng ánh mắt cô vẫn khao khát.
Anh đặt hộp thuốc xuống trước mặt cô.
"Lấy đi," anh nói, giọng trầm và mệt mỏi.
"Nhưng đừng mong tôi sẽ bảo vệ con nữa."
Cô gái nhặt hộp lên, tay run rẩy không kiểm soát được nữa rồi đây kiba!
Nước mắt lại chảy ra lần thứ hai trong cùng một buổi sáng ngắn ngủi nhưng đầy biến cố này của Lục Minh khi mà mọi chuyện đều trở nên tồi tệ hơn hẳn so với những gì anh ta đã từng tưởng tượng hoặc hy vọng sẽ xảy ra cho dù có chuẩn bị kỹ lưỡng đến đâu đi chăng nữa thì cũng chẳng thể nào tránh khỏi được điều bất ngờ tai hại nguy hiểm chết người rùng sợ hãi run rẩy hoảng loạn tột độ tuyệt vọng bất tài cầu sinh pháp thuậtthần thông
Lục Minh nín lặng.
Tiếng khóc nghẹn ngào của cô gái vang lên trong không gian tĩnh mịch đáng sợ này nghe như tiếng xé vải thô ráp.
Hắn không đưa.
nước mắt cho cô, cũng không nói những lời an ủi sáo rỗng mà hắn từng đọc trong sách báo trước kia.
Trong thế giới cũ, cử chỉ đó thể hiện sự tử tế và tôn trọng.
Nhưng ở đây, nó là một điểm yếu chết người.
Hắn lùi lại , giữ khoảng cách an toàn.
Ánh mắt lạnh lùng quét qua hộp sắt trên tay cô gái rồi quay sang căn phòng tối om phía sau cánh cửa đang hé mở.
Mùi hôi thối nồng nặc xộc vào mũi, kích thích các đầu dây thần kinh khứu giác đến mức muốn nôn mửa.
Đó không phải là mùi xác thối đơn thuần mà là mùi của sự phân hủy kết hợp với gỉ sét và một thứ gì đó ngọt ngào, bệnh hoạn.
"Đừng khóc," Lục Minh nói, giọng trầm thấp nhưng sắc lạnh như dao cạo qua da thịt.
"Nước mắt sẽ làm mờ tầm nhìn.
Và ở đây, mù lòa đồng nghĩa với cái chết."
Gái trẻ giật mình, khuôn mặt nhợt nhạt co rút lại vì sợ hãi khi nghe lời cảnh tỉnh tàn nhẫn đó.
Cô vội vàng lau nước mắt bằng tay áo bẩn thỉu, nhưng đôi mắt vẫn đỏ hoe, tràn đầy vẻ hoảng loạn chưa tan biến hẳn.
Lục Minh không đợi cô hồi phục cảm xúc.
Hắn bước nhanh vào trong căn phòng, ánh đèn pin yếu ớt chiếu thẳng vào trung tâm sự việc.
Căn phòng này từng là một kho lưu trữ tài liệu của bệnh viện trước khi đại dịch bùng nổ.
Những chồng giấy tờ rơi vãi khắp sàn nhà, phủ đầy bụi và những vết bẩn màu nâu sẫm đã khô cứng từ lâu.
Nhưng điều khiến Lục Minh dừng bước không phải là sự lộn xộn mà là hình ảnh ở giữa phòng.
Một chiếc bàn phẫu thuật cũ kỹ được đặt ngay ngắn giữa căn phòng.
Trên đó không có bệnh nhân nào cả, nhưng lại có một cuốn sổ da bò màu đen đang mở ra.
Trang giấy trắng tinh sạch sẽ đến kỳ lạ trong bối cảnh xung quanh đều bị ô nhiễm bởi máu và bùn đất.
Không hề có bụi bám trên trang sách, như thể nó vừa mới được đặt xuống đây vài phút trước.
Lục Minh nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Hắn lùi lại một bước, tay siết chặt cán dao rựa bên hông.
Đây là bẫy?
Hay là một dấu hiệu dẫn lối từ những kẻ săn mồi đang ẩn nấp trong bóng tối?
Sự sạch sẽ quá mức của cuốn sổ gợi nhớ đến ký ức về những nghi thức hiến tế thời trung cổ mà hắn từng đọc qua, nơi sự thuần khiết biểu tượng cho lòng kính trọng dành cho cái chết.
"Anh xem đó," cô gái thì thầm, giọng run rẩy nhưng lần này không còn là nỗi sợ hãi thuần túy nữa mà pha lẫn sự tò mò dằn vặt.
Cô chỉ vào cuốn sổ bằng ngón tay gầy guộc.
nó vẫn còn nguyên vẹn."
Lục Minh không đáp lại ngay.
Hắn quan sát kỹ hơn những chi tiết xung quanh bàn phẫu thuật.
Những vết máu trên sàn nhà tạo thành một hình tròn hoàn hảo bao bọc lấy chiếc bàn, nhưng bên trong vòng tròn đó thì sạch sẽ đến lạ lùng.
Không có dấu chân, không có tóc rơi, thậm chí cả bụi cũng dường như bị đẩy ra ngoài ranh giới vô hình ấy.
Hắn tiến chậm rãi về phía cuốn sổ, mỗi bước đi đều được đo đếm cẩn thận để tránh dẫm lên bất kỳ vật thể nào trên sàn nhà.
Khi đứng cách chiếc bàn hai mét, hắn cúi người xuống nhìn kỹ hơn những dòng chữ viết tay trên trang giấy đầu tiên của cuốn sổ đen.
Lục Minh sững sờ.
Mực tím đậm đang loang ra nhẹ nhàng dưới ánh sáng đèn pin, tạo thành những vệt nhỏ li ti như giọt nước mắt đen tối.
Không có ai ở đây cả, nhưng mực lại chưa khô.
Điều này chỉ có nghĩa một điều: người viết vừa rời đi cách đây không lâu hơn năm phút.
"Máu," cô gái bỗng nhiên lên tiếng, giọng đầy kinh hãi khi nhận ra mùi vị mới trong căn phòng.
"Đó là máu tươi."
Lục Minh ngẩng đầu lên, mũi nhẹ nhàng xác nhận sự thật.
Đúng vậy, dưới lớp mùi hôi thối và gỉ sét, có một hương thơm kim loại đặc trưng của oxyhemoglobin đang lan tỏa nồng nặc.
Và tệ hơn nữa, hắn nghe thấy tiếng thở dốc rất khẽ từ phía sau lưng mình, nơi bóng tối dày đặc nhất gần cửa ra vào.
Hắn quay người lại thật nhanh, dao rựa đã sẵn sàng trong tay.
Nhưng không có ai ở đó cả.
Chỉ có một khoảng trống đen ngòm giữa hai bức tường bê tông cũ kỹ.
Không khí lạnh giá đột ngột xâm nhập vào phòng, mang theo cảm giác bị quan sát từ mọi hướng.
"Chạy," Lục Minh ra lệnh ngắn gọn, kéo cổ cô gái lại phía sau lưng mình để bảo vệ khỏi bất kỳ mối đe dọa nào có thể lao tới trong tích tắc.
"Đi nhanh."
Nhưng chân hắn không di chuyển được.
Một lực vô hình như xi măng lỏng giữ chặt hai bàn chân của hắn vào sàn nhà lạnh lẽo.
Cô gái hét lên khi cố gắng kéo anh ta đi, nhưng sức mạnh ấy quá lớn, đủ để khiến xương cốt phải gào thét nếu họ tiếp tục kháng cự.
Từ sâu trong bóng tối phía sau lưng Lục Minh, một giọng nói trầm thấp vang lên, không rõ ràng như thể phát ra từ nhiều hướng cùng lúc: "Cuốn sổ.
đã mở."
Lục Minh nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng xuống sống lưng.
Hắn nhìn vào cuốn sổ đen trên bàn phẫu thuật và thấy trang giấy thứ hai bắt đầu tự động lật sang, mặc dù không hề có gió trong căn phòng kín này.
Những dòng chữ hiện ra chậm rãi dưới mực ướt át, từng từ một được hình thành như thể có bàn tay vô hình đang cầm bút viết:
*Bạn đã tìm thấy con đường duy nhất dẫn đến sự thật.*
*Đổi lấy nó bằng gì?*
Lục Minh nhận ra rằng đây không phải là lời mời gọi.
Đây là hợp đồng.
Và hắn vừa ký tên mà chưa hề biết mình cần trả giá cái gì cho những thông tin sắp được tiết lộ.
Hắn nhìn vào hộp sắt trên tay cô gái, thứ đã khiến mọi chuyện bắt đầu từ sáng sớm nay, và hiểu rằng chiếc bẫy này không dành cho kẻ vô tri như họ nữa rồi.
Hắn hít sâu một hơi dài để kiểm soát nhịp tim đang đập mạnh đến mức đau ngực.
Sự hoảng loạn là kẻ thù số một của sinh tồn trong tình huống này.
Nếu hắn mất tập trung ngay bây giờ, cả hai sẽ chết vì chính sự sợ hãi của mình trước khi bất kỳ quái vật nào kịp xuất hiện.
"Đừng chạm vào cuốn sổ," Lục Minh nói với cô gái, giọng đầy uy quyền nhưng bên trong lại đang rung lên bần bật bởi nỗi khiếp đảm sâu thẳm nhất mà hắn chưa từng trải qua kể từ ngày thế giới sụp đổ.
Hắn biết rằng bất kỳ hành động nào tiếp theo cũng sẽ thay đổi vĩnh viễn số phận của họ, và không có đường quay lại sau khi cánh cửa bí ẩn này đã bị mở ra một phần nhỏ li ti trong màn đêm bao trùm lấy căn phòng chết chóc ấy.
Bóng tối phía sau lưng hắn bắt đầu sặc sỡ lên màu đỏ tươi như máu vừa chảy ra từ vết thương hở lớn nhất mà con người có thể tưởng tượng được giữa cái không gian ngột ngạt đang nuốt chửng từng hơi thở yếu ớt cuối cùng của những kẻ dám bước vào vùng cấm địa này.
Một lưỡi kiếm lạnh giá thọc xuyên qua lồng ngực hắn, mang theo mùi máu tanh tưởi của kẻ thù vừa bị xé toạc.
Hắn quay người lại, mắt trợn ngược khi nhìn thấy khuôn mặt méo mó của mình đang mỉm cười khinh bỉ trên cơ thể đối phương.
Cánh tay phải bỗng nhiên
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận